Chương 1: Gặp ma ở núi Đại Mạo
Trong công viên ngoại ô núi Đại Mạo, một bóng người cao ráo đang men theo những thửa ruộng bậc thang hình chữ nhân mà bước đi.
Tháng bảy, tháng tám vốn là thời điểm oi bức nhất trong năm. Không một ngọn gió lay, ngay cả những luống trà xanh mướt phủ kín ruộng bậc thang cũng chẳng thể khiến tâm trạng của cô gái xinh đẹp ấy khá hơn chút nào.
Cũng phải thôi. Giữa ngày nóng như đổ lửa thế này mà còn chạy lên núi, ai chịu cho nổi? Huống hồ quanh ruộng bậc thang chẳng có lấy một nơi che nắng, chỉ có thể mặc cho ánh mặt trời gay gắt thiêu đốt da thịt. May mà nàng còn khoác một lớp áo chống nắng mỏng, nếu không, ngày mai chắc chắn sẽ biến thành một cục than đen.
"Đáng ghét thật! Biết thế đã chẳng tới đây, mệt chết đi được."
Mã Tiểu Linh thở hồng hộc, tìm một tảng đá ngồi xuống. Nàng bất lực đưa tay che trán, nheo mắt nhìn vầng mặt trời chói chang trên cao, ánh nắng gay gắt đến mức khiến người ta gần như không thể mở mắt.
Haiz.
Công ty vệ sinh Linh Linh Đường đã khai trương hơn một tháng mà nàng vẫn chưa nhận được nổi một đơn làm ăn. Khó khăn lắm mới có một khách tìm tới, kết quả vừa thấy tuổi nàng, đối phương chẳng buồn nói thêm câu nào đã quay đầu bỏ đi.
Trẻ thì làm sao?
Trẻ thì không có kinh nghiệm chắc?
Dù gì nàng cũng là truyền nhân đường đường chính chính của Mã gia trừ ma, xét trong nghề bắt quỷ cũng phải gọi là tinh anh đấy chứ!
Hừ, kẻ đó đúng là có mắt như mù. Cứ việc đi tìm mấy tên lừa đảo kia đi!
Hừ!
Được rồi, chính vì tức đến nghẹn nên nàng mới quyết định ra ngoài giải khuây.
Nhắc tới lại càng bực. Thẻ tín dụng đã bị quẹt quá hạn mức, thẻ ngân hàng thì bị đóng băng. Số tiền ít ỏi còn lại trên người nếu tiêu hết, e rằng ngày mai đến cơm cũng chẳng có mà ăn.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng đành tìm một nơi gần gũi thiên nhiên để thư giãn, cũng là lần đầu tiên không dùng cách quẹt thẻ mua sắm để giải tỏa tâm trạng.
Thôi thì coi như giảm cân vậy.
Cảm giác mồ hôi tuôn như mưa thế này, bình thường chỉ có trong phòng tập thể hình. Cứ coi như mình vừa đi tập thể hình là được.
Mã Tiểu Linh không ngừng tự an ủi bản thân.
Nghỉ ngơi một lát, nàng nhìn thấy phía xa có một khoảnh rừng nhỏ, nghĩ ngợi rồi quyết định tới đó tránh nóng trước.
Cứ đi tiếp dưới cái nắng này, e rằng chưa xuống tới chân núi, nàng đã bị phơi thành xác khô mất.
Mã Tiểu Linh thở dài, đứng dậy, móc chân kéo ba lô lên rồi tiếp tục đi về phía trước.
Chiếc áo thun trắng bó sát vốn được nhét gọn trong chiếc váy siêu ngắn đã ướt đẫm mồ hôi, lúc này cũng bị nàng tùy tiện kéo ra ngoài. Mấy lọn tóc mai dính chặt vào hai bên má, trông chật vật vô cùng.
Khó khăn lắm mới tới được bóng cây, nàng lập tức cảm thấy cả người khoan khoái hẳn. Cái đầu vốn bị nắng hun đến choáng váng dường như cũng tỉnh táo thêm mấy phần.
Cuối cùng cũng thoát được một kiếp.
Nắng độc thế này, cứ nghỉ ở chỗ râm mát một lát đã.
Mã Tiểu Linh tìm một thân cây tương đối to, đặt túi lên đùi che kín phần váy ngắn dễ hớ hênh, rồi tựa lưng vào thân cây, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Mặt trời chậm rãi ngả về phía chân trời, nhiệt độ trên mặt đất cuối cùng cũng dịu xuống.
Dù sao nơi đây cũng gần biển. Khi màn đêm buông xuống, từng đợt gió biển thổi qua, cuốn dần hơi nóng tích tụ suốt ban ngày, khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Mã Tiểu Linh vẫn tựa vào thân cây ngủ say, chỉ có đôi mày nhíu chặt cho thấy nàng đang bất an khác thường.
Những người có chút "bản lĩnh" như Mã Tiểu Linh bình thường rất ít khi nằm mơ. Một khi đã mơ, nhất định phải cảnh giác, bởi linh hồn của loại người này nhạy cảm hơn người thường rất nhiều.
Nhưng lúc này, Mã Tiểu Linh dường như không hề rơi vào ác mộng.
Chỉ là nhiệt độ xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo.
Ban ngày nàng leo núi dưới nắng gắt, thể lực tiêu hao quá lớn, bây giờ vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ, trong lòng vô thức không muốn tỉnh lại.
Thế nhưng không khí ngày càng âm lạnh khiến nàng bắt đầu khó chịu.
Lông tơ trên người dựng đứng hết cả lên.
Giữa ngày hè nóng bức thế này, sao có thể lạnh đến mức đó được?
Thứ không có mắt nào dám quấy rầy bổn tiểu thư?
Không muốn sống nữa sao?
Mã Tiểu Linh đột nhiên mở mắt.
Nàng đảo mắt nhìn quanh, sau đó kinh ngạc phát hiện nơi mình đang đứng đã biến thành một khu rừng mênh mông vô tận, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Nàng khẽ nhíu mày.
Rõ ràng lúc trước nàng chỉ ngủ bên rìa một khoảnh rừng nhỏ. Nói dễ nghe thì là rừng, nói khó nghe một chút, cùng lắm cũng chỉ có mấy chục cái cây.
Sao có thể rộng đến mức này?
Hay lắm.
Dám giở trò trêu chọc bổn tiểu thư?
Khóe môi Mã Tiểu Linh nhếch lên thành một nụ cười tà tà. Gương mặt vốn thanh tú lập tức nhuốm thêm mấy phần bất cần.
Nàng móc chân vào chiếc túi, khẽ dùng sức, chiếc túi liền ngoan ngoãn bay thẳng vào tay nàng.
Kéo khóa túi ra, sắc mặt Mã Tiểu Linh lập tức trở nên khó coi.
Cũng phải, nàng vốn chỉ định ra ngoài leo núi thư giãn, căn bản chẳng mang theo bao nhiêu dụng cụ.
Lần này phiền rồi.
Bên dưới váy chợt có một luồng khí lạnh lướt qua.
Mã Tiểu Linh nhíu mày, giơ chân giẫm mạnh xuống đất, đồng thời lấy gương trang điểm trong túi ra soi xuống dưới.
Quả nhiên, một con quỷ nam trung niên lập tức hiện hình.
Đầu của hắn đang bị Mã Tiểu Linh giẫm bẹp lép, cả người choáng váng, quay vòng vòng tại chỗ.
"Khốn kiếp! Dám nhìn trộm bổn tiểu thư! Hôm nay mà không dạy cho ngươi một trận ra trò thì ta không phải Mã Tiểu Linh!"
Bị một con quỷ nam trung niên hèn mọn lén lút định chui xuống dưới váy, đổi lại là ai cũng chẳng thể vui vẻ nổi.
Mã Tiểu Linh tức đến bốc hỏa, chẳng buồn quan tâm mình không mang theo pháp khí, nhấc chân đá thẳng về phía hắn.
Một tầng kim quang nhàn nhạt lóe lên quanh bàn chân, cú đá chuẩn xác trúng ngay mông con quỷ.
Con quỷ nam trung niên ôm mông, rú lên quái dị rồi bật dậy, trừng mắt nhìn Mã Tiểu Linh như thấy chuyện không thể tin nổi.
"Ngươi... ngươi nhìn thấy ta? Còn đánh được ta nữa? Chẳng lẽ ngươi cũng là quỷ?"
"Phi! Ngươi mới là quỷ, cả nhà ngươi đều là quỷ! Dám nguyền rủa ta hả? Bổn tiểu thư đang sống khỏe mạnh thế này, xem ta có xé nát cái miệng ngươi ra không!"
"Này, này! Đừng động thủ! A... cứu mạng! Giết người rồi!"
Vừa nhìn đã biết con quỷ nam này khi còn sống chưa từng đánh nhau.
Thấy Mã Tiểu Linh lao tới, hắn sợ đến mức ôm đầu chạy trối chết. Thỉnh thoảng lại bị nàng đá trúng một phát, tiếng kêu càng thêm thê thảm.
Hắn vốn đang leo núi bình thường, chẳng hiểu sao đột nhiên ngất đi.
Đến khi tỉnh lại, hắn phát hiện không một ai nhìn thấy mình, mà bản thân dù cố thế nào cũng không thể rời khỏi ngọn núi này.
Mỗi lần đi đến chân núi, toàn thân hắn lại nhói lên dữ dội. Đợi đến khi mở mắt lần nữa, hắn đã quay về khu rừng nhỏ ban đầu.
Ban ngày mặt trời quá gắt, hắn chỉ có thể trốn trong hốc cây.
Tối nay vừa định ra ngoài thì phát hiện "cửa nhà" của mình bị ai đó chặn kín. Hắn chỉ muốn ló ra xem kẻ nào chắn trước cửa, nào ngờ vừa xuất hiện đã bị mụ đàn bà hung dữ này xông tới đánh cho một trận.
Hắn phạm Thái Tuế chắc?
Biết vậy lúc ra khỏi nhà đã xem lịch rồi!
"Giết người?" Mã Tiểu Linh hừ lạnh. "Ta thấy phải gọi là giết quỷ mới đúng."
Nàng không tiếp tục đuổi theo nữa, chỉ khoanh tay đứng nhìn con quỷ nam trung niên với vẻ lạnh lùng.
"Ngươi là người... hay là...?"
Con quỷ ôm đầu, dè dặt nhìn Mã Tiểu Linh.
Nếu nàng đang sống khỏe mạnh, sao lại nhìn thấy hắn?
Chẳng lẽ thật ra hắn cũng chưa chết?
Trong mắt con quỷ bỗng lóe lên ánh sáng hy vọng, chăm chú nhìn chằm chằm Mã Tiểu Linh.
"Ta là người. Nhưng ngươi là quỷ." Mã Tiểu Linh khó chịu nhìn hắn. "Tại sao ngươi cứ quanh quẩn ở đây mà không đi đầu thai?"
Nếu không phải thấy con quỷ này có vẻ thật thà, nàng đã chẳng buồn nhiều lời, trực tiếp diệt trước rồi tính sau.
"Ta chết rồi sao? Ta chết thật rồi sao? Không thể nào! Ta chỉ ngất đi thôi mà!"
Trong lòng hắn vốn đã mơ hồ có suy đoán này, nhưng khi bị người khác thẳng thừng nói ra, hắn vẫn không sao chấp nhận nổi.
"Đúng, ngươi chết rồi. Tại sao không đi đầu thai? Không có quỷ sai tới đón ngươi sao?"
Mã Tiểu Linh hơi nghi hoặc.
Theo lý mà nói, chỉ cần sinh linh trong lục đạo chết đi, bất kể chết bình thường hay chết bất đắc kỳ tử, đều sẽ có quỷ sai tới dẫn hồn phách đi.
Vì sao con quỷ trước mắt lại có dáng vẻ như đã sống ở đây rất lâu?
"Ta chưa chết! Ngươi lừa ta! Sao ta có thể chết được?"
Con quỷ nam trung niên bỗng trở nên kích động, gào thét với Mã Tiểu Linh, nhưng dù vậy vẫn không dám xông tới đấu tay chân với nàng.
Mã Tiểu Linh bắt đầu mất kiên nhẫn.
Nàng nhặt một hòn đá to bằng nắm tay, ném thẳng về phía hắn.
Con quỷ né không kịp, lập tức la oai oái, nhưng ngay sau đó lại trơ mắt nhìn hòn đá xuyên thẳng qua bụng mình, rơi xuống đất đánh "bộp" một tiếng.
Hắn chết lặng nhìn bụng mình, rồi quay sang nhìn hòn đá dưới đất.
Hắn bước tới định nhặt lên, nhưng bàn tay hết lần này tới lần khác xuyên thẳng qua hòn đá, hoàn toàn không thể chạm vào.
Đến lúc ấy, con quỷ nam trung niên mới ngồi phịch xuống đất, gào khóc thảm thiết.
Đáng tiếc, quỷ không có nước mắt.
Vì vậy, cảnh tượng bi thương ấy rơi vào mắt Mã Tiểu Linh lại có phần kỳ quặc.
"Mất mặt không? Lớn từng này rồi còn khóc."
Mã Tiểu Linh bĩu môi, xoay người bỏ đi.
Dù sao con quỷ này cũng chẳng liên quan gì tới nàng. Bây giờ nàng không mang theo dụng cụ, cũng không thể thu phục hắn.
Thôi thì xuống núi trước.
Sau này nếu có dịp tới đây đi dạo lần nữa, nàng nhất định sẽ tốt bụng mang theo một viên sao bong bóng, nhốt hắn lại rồi giao cho Cầu Thúc siêu độ.
"Này! Ngươi không quản ta nữa sao?"
Thấy Mã Tiểu Linh chẳng nói chẳng rằng đã quay đầu bỏ đi, con quỷ quên cả khóc, vội vàng đứng lên đuổi theo.
Mã Tiểu Linh trợn mắt.
"Đừng có tùy tiện nhận thân quen. Ngươi buồn cười thật đấy! Ta với ngươi có thân thiết gì đâu, tại sao ta phải quản ngươi?"
"Đừng mà! Bây giờ chỉ có mình ngươi nhìn thấy ta. Ngươi có thể giúp ta được không? Mỗi lần ta xuống núi đều bị đưa trở lại khu rừng nhỏ kia."
Nghe vậy, Mã Tiểu Linh đột ngột dừng chân.
Nàng xoay người, nghiêm túc hỏi:
"Ngươi nói thật?"
"Thật mà! Đêm nào ta cũng thử, nhưng chưa lần nào thành công."
Con quỷ ủ rũ.
Chẳng lẽ hắn phải ở mãi nơi núi hoang đồng vắng này?
Mã Tiểu Linh cảm thấy kỳ lạ.
Nàng quan sát núi Đại Mạo, dường như không phát hiện điều gì khác thường.
Chẳng lẽ ở đây có trận pháp?
Theo lý mà nói thì không nên.
Nếu thật sự có trận pháp, Hồng Kông không thiếu kỳ nhân dị sĩ, chuyện này đáng lẽ đã sớm lan truyền khắp nơi.
Hay là núi Đại Mạo còn ẩn giấu bí mật nào khác?
Mã Tiểu Linh hít sâu một hơi, lập tức nâng cao cảnh giác.
Nếu lời con quỷ này là thật, núi Đại Mạo chắc chắn không đơn giản.
Chuyến này e rằng nàng sẽ gặp nguy hiểm.
Nàng mở túi lần nữa, lục đi lục lại, cuối cùng chỉ cầm được chiếc gương trang điểm trong tay, tâm trạng lập tức bực bội.
Biết thế đã chẳng đi leo núi.
Không mang theo pháp khí thì thôi, vô duyên vô cớ lại gặp một con quỷ.
Gặp quỷ cũng thôi đi, bây giờ nhìn kiểu nào cũng thấy núi Đại Mạo có vấn đề.
Nếu chỉ là trận pháp trấn giữ quỷ bình thường thì còn đỡ. Lỡ đụng phải thứ lợi hại thì nàng phải làm sao?
Không có phù chú, ngay cả uy lực của Thần Long Mã gia nàng cũng chỉ phát huy được một nửa.
Xem ra thật sự phải cẩn thận hơn mới được.