Chương 20: Lại gây chuyện rồi
Mã Tiểu Linh lăn ngay một vòng trên đất, hơi chật vật đứng dậy. Nàng thậm chí chẳng kịp phủi bụi trên người, lập tức rút một lá bùa vàng đập xuống mặt đất, quát lớn: "Long thần xá lệnh, thiên nhân hợp nhất, Thiên Cương chi khí, phá!"
Mặt đường xi măng vốn bằng phẳng đột nhiên nứt toác thành một khe lớn. Vết nứt đen ngòm càng lúc càng rộng, nhanh chóng lan ra bốn phía. Tiếng gió rít vù vù vang lên, chỉ trong chớp mắt đã bò đến tận dưới chân Mã Tiểu Linh.
Mã Tiểu Linh kinh hãi, vừa định nhấc chân né tránh thì trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ. Nàng lập tức ép mình giẫm chân trở lại chỗ cũ.
Rốt cuộc nàng đã lọt vào ảo cảnh do Tê Cừ bày ra từ lúc nào?
Hơn nữa, ảo cảnh này còn nối tiếp ảo cảnh khác, vậy mà nàng hoàn toàn không phát hiện.
Biết đâu con Tê Cừ vừa giao chiến với nàng cũng chỉ là thứ do chính nàng tưởng tượng ra. Có lẽ ngay khoảnh khắc nàng phá được sự giam hãm của cửa xe lần đầu tiên, nàng đã bước vào ảo cảnh.
Nếu ban nãy không lăn người trên mặt đất, cảm giác gồ ghề lẫn cát sỏi truyền từ mặt đường lên, hoàn toàn khác với cảm giác của nền xi măng, e rằng nàng vẫn không thể nhận ra mình đang ở trong ảo cảnh.
Nhưng bùa của nàng rõ ràng đã phá được ảo cảnh, vậy tại sao chỉ chớp mắt một cái nàng lại rơi vào nơi chẳng khác gì luyện ngục thế này?
Khe nứt đen ngòm kéo dài hơn trăm dặm. Mã Tiểu Linh chỉ cảm thấy bất cứ nơi nào ánh mắt mình chạm tới đều tựa như luyện ngục. Khắp nơi tràn ngập cảm giác bi thương và tuyệt vọng, như thể bóng tối ở đây đã giam cầm từng linh hồn tại chỗ, dù vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra.
Âm phong lạnh buốt thổi ràn rạt bốn phía. Cuồng phong cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc, lẫn cát bay đá chạy, quất dữ dội lên người Mã Tiểu Linh.
Một hòn đá khá lớn sượt qua phần đùi trần của nàng, lập tức để lại một vệt đỏ.
Mã Tiểu Linh cúi đầu nhìn dấu đỏ trên đùi. Sự hung bạo trong lòng bỗng cuộn trào, thế nào cũng không ép xuống nổi.
Nàng giơ Phục Ma Bổng lên, hung hăng quất thẳng vào luồng gió cát trước mặt.
Điều kỳ lạ là luồng gió cát kia dường như có sinh mệnh. Bị Phục Ma Bổng đánh trúng, nó phát ra một tiếng gào thảm thiết, sau đó cuốn theo cát đá bỏ chạy về hướng ngược lại.
Lá bùa cam trên Phục Ma Bổng đã hơi ảm đạm, nhưng vẫn còn có thể sử dụng thêm một lần.
Xung quanh không ngừng vang lên đủ loại tiếng than khóc và gầm gào, dồn dập đập vào màng nhĩ của Mã Tiểu Linh, khiến tâm trạng vốn đã nóng nảy của nàng càng trở nên tồi tệ đến cực điểm.
Nàng chỉ hận không thể phá hủy hết thảy mọi thứ trước mắt!
Mã Tiểu Linh siết chặt nắm tay. Móng tay đâm sâu vào da thịt, cơn đau từ lòng bàn tay khiến đầu óc nàng tỉnh táo được trong chốc lát.
May mà hộp dụng cụ vẫn luôn ở bên người. Nàng vội vàng lục ra hai viên đạn gỗ đào, nhét vào vành tai, tạm thời dùng làm nút tai.
Thế giới lập tức yên tĩnh.
Mã Tiểu Linh thở phào nhẹ nhõm. Không còn nghe những tiếng thét chói tai tràn ngập tuyệt vọng và phẫn nộ kia, cuối cùng nàng cũng có được một chút thanh tĩnh.
Nhưng chưa đầy một phút sau, luyện ngục đen dường như nhận ra công kích bằng âm thanh đã không còn gây thương tổn cho Mã Tiểu Linh, vô số linh thể ẩn trong bóng tối lập tức phun trào ra.
Chỉ trong khoảnh khắc, vô số linh thể phủ kín trời đất, tràn ngập từng ngóc ngách trong không trung, thậm chí che khuất cả ánh trăng.
Những linh thể này đều có màu xám đen. Một số đã hoàn toàn biến thành màu đen, hòa làm một với luyện ngục đen, nếu không nhìn kỹ thì gần như không thể phát hiện.
Mã Tiểu Linh chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Nhiều linh thể như vậy, nàng phải thu đến bao giờ mới hết?
Lần trước nàng còn từng nhắc chuyện kiến nhiều cắn chết voi. Nếu đơn đả độc đấu, những linh thể này đều không phải đối thủ của nàng, ngoại trừ những con đã biến thành màu đen tuyền có hơi khó giải quyết.
Nhưng trước mắt là cả một biển linh thể phủ kín trời đất.
Nàng đâu có ba đầu sáu tay!
Mã Tiểu Linh cảm giác máu trong tim mình gần như ngừng chảy. Nhìn đám linh thể chen chúc dày đặc trước mắt, sắc mặt nàng tái xanh.
Chúng chỉ nhìn nhau trong chốc lát, nàng đã có cảm giác như có hàng trăm hàng nghìn đôi mắt đang dõi theo mình. Đáng tiếc sau lưng lại là điểm mù không thể quan sát, loại cảm giác thiếu an toàn này khiến nàng vô cùng khó chịu.
Máu của Mã Tiểu Linh khiến đám linh thể trong không trung vừa hưng phấn lại vừa sợ hãi.
Máu của người tu đạo đối với chúng là vật đại bổ, nhưng uy nghi vô hình của người tu đạo lại khiến chúng theo bản năng sinh lòng khiếp sợ.
Vài linh thể thăm dò lao về phía Mã Tiểu Linh. Những linh thể còn lại cũng đồng loạt rục rịch, như muốn xông lên bất cứ lúc nào.
Trong lòng Mã Tiểu Linh lạnh đi. Nàng lập tức lấy ra một lá bùa đỏ, hai mu bàn tay giao nhau, mười ngón đan lại thành quyền, hai ngón trỏ chỉ thẳng về phía đám linh thể trước mặt, bắt đầu kết ấn:
"Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Trận, Liệt, Tại, Tiền, tru tà!"
Cửu Tự Chân Ngôn vừa dứt, toàn thân Mã Tiểu Linh lập tức bừng lên kim quang.
Một hư ảnh Thần Long màu vàng kim từ giữa ngực nàng vươn ra. Đầu rồng khổng lồ kiêu hãnh ngẩng cao, đôi mắt lớn như chuông đồng mang theo vẻ khinh miệt vô tận, lạnh lùng quét qua đám linh thể.
Bị long uy áp chế, toàn bộ linh thể run rẩy không ngừng.
Đám linh thể vốn che kín trời đất lúc này đồng loạt quỳ rạp xuống mặt đất, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau.
Thần Long màu vàng kim phát ra một tiếng long ngâm kéo dài. Âm thanh ấy hóa thành từng gợn sóng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, quét thẳng về phía những linh thể đang quỳ dưới đất.
Những linh thể bị long ngâm quét trúng liên tiếp nổ tung giữa không trung.
Cự long màu vàng kim xuyên qua từng tiếng nổ. Vô số linh khí bám lên từng mảnh long lân, sau đó thấm qua vảy rồng, chảy vào huyết mạch của Thần Long.
Được lượng linh khí khổng lồ ấy gột rửa, Thần Long chỉ cảm thấy kinh mạch toàn thân khoan khoái không sao tả xiết.
Cảm giác sảng khoái ấy lại hóa thành một tiếng long ngâm, cuốn về phía những linh thể còn sót lại.
Bị long uy áp chế, chúng không thể chạy, cũng không dám chạy, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân trở thành chất dinh dưỡng cho Thần Long.
Chỉ trong chớp mắt, đám linh thể phủ kín trời đất đã chỉ còn lác đác vài con.
Có điều ở phía xa lại bắt đầu xuất hiện thêm một số linh thể trắng trong suốt. Những linh thể này vừa mới sinh ra, giá trị bồi bổ còn chưa đủ để lọt vào mắt Thần Long.
Thấy nguy cơ đã được quét sạch, Mã Tiểu Linh lên tiếng: "Long Thúc, giúp ta phá nơi này đi."
Thần Long liếc xéo mấy linh thể lưa thưa phía xa, khinh thường phì một hơi. Hai sợi râu dài bị thổi tung lên.
Nó quay đầu nhìn Mã Tiểu Linh: "Đây không phải ảo cảnh. Đây là luyện ngục đen. Những linh thể bên trong đều do cảm xúc tiêu cực của loài người hóa thành. Chỉ cần mặt tối trong lòng con người còn tồn tại một ngày, luyện ngục đen sẽ không biến mất."
Mã Tiểu Linh vốn chỉ cho rằng Tê Cừ có bản lĩnh lợi hại, có thể biến ảo cảnh thành luyện ngục đen, không ngờ nó lại trực tiếp mở luyện ngục đen ra.
Nàng nghiến răng: "Long Thúc, ngươi còn được mấy phút? Có thể tìm ra bản thể của Tê Cừ không?"
"Tê Cừ?"
Thần Long gầm lên một tiếng. Đôi mắt như chuông đồng đột nhiên bừng sáng.
Nó vốn tưởng đám linh thể vừa rồi đã là một bữa tiệc lớn, không ngờ chẳng qua chỉ là món khai vị.
Lại còn có thể gặp một con thần thú thượng cổ!
Nếu có thể nuốt nó, công lực của mình chắc chắn tăng mạnh. Đến lúc ấy, nói không chừng còn có hy vọng lần nữa ngưng tụ long thể.
Thần Long biết thời gian của mình không còn nhiều. Cơ thể Mã Tiểu Linh không thể chống đỡ để nó xuất hiện quá lâu.
Nhưng hiện tại thực lực của nó đã tăng tiến đáng kể, hơn nữa lần này Mã Tiểu Linh còn dùng bùa đỏ triệu hoán. Một luồng sức mạnh đã lâu không cảm nhận được lan khắp toàn thân, khiến từng tấc trong người Thần Long đều bùng lên chiến ý mãnh liệt.
Không đợi Mã Tiểu Linh căn dặn, nó lập tức lao về phía Tê Cừ đang ẩn nấp.
Tiếng giao chiến dữ dội không ngừng vọng tới.
Mã Tiểu Linh nhìn mà có chút kinh hồn bạt vía.
Không ngờ Tê Cừ thật sự trốn trong luyện ngục đen.
May mà đây là luyện ngục đen. Nếu ở thế giới thực, trận chiến kinh thiên động địa thế này e rằng đủ đánh chìm cả hòn đảo.
Mã Tiểu Linh cũng không dám đến quá gần, chỉ có thể nhìn Thần Long hết lần này đến lần khác lao từ trên trời xuống.
Trên người nó cũng xuất hiện không ít vết thương lớn nhỏ.
May mà Thần Long hiện tại chỉ là hư ảnh. Chỉ cần ẩn mình dưỡng sức một thời gian, thương thế sẽ hồi phục được bảy tám phần.
Đột nhiên, Thần Long ngẩng đầu gầm dữ dội.
Cả luyện ngục đen lập tức rung chuyển như trời long đất lở.
Một số ngọn núi có kết cấu không đủ vững chắc bị tiếng gầm đánh trúng, lập tức hóa thành bột mịn, tung đầy trong không khí.
Một khối núi khổng lồ vậy mà trong khoảnh khắc đã biến mất, hóa thành bụi.
Thần Long không cam lòng vung một vuốt, xé lên người Tê Cừ một vết thương sâu hoắm, sau đó mệt mỏi bay về phía Mã Tiểu Linh, chui thẳng vào cơ thể nàng.
"Tiểu Linh, thực lực của ta vẫn chưa đủ. Nhưng ta đã đánh nó trọng thương rồi. Ngươi tiếp tục dây dưa với nó, mài mòn thực lực của nó, sau đó triệu hoán ta thêm lần nữa. Đến lúc ấy, ta sẽ một hơi nuốt luôn nó. Lần sau nếu gặp thần thú cấp bậc này nữa, hai chúng ta liên thủ, thu thập nó chẳng đáng là chuyện gì."
Mã Tiểu Linh hơi áy náy gật đầu.
Thực lực của Thần Long vốn gắn liền với nàng. Chỉ khi nàng càng mạnh, Thần Long được triệu hoán ra mới càng mạnh.
Những linh thể bị Thần Long nuốt, một nửa sức mạnh sẽ đi vào cơ thể nàng, vừa cải thiện tư chất thân thể, vừa tăng pháp lực.
Tư chất của nàng, e rằng trong cả gia tộc họ Mã cũng chỉ có thể xem là bình thường.
Nhưng vậy thì sao?
Chỉ cần trong lòng nàng còn giữ một trái tim không biết sợ, cứ từng chút một trưởng thành, từng chút một mạnh lên, rồi sẽ có ngày nàng hoàn thành nguyện vọng của cô bà, phong ấn Tướng Thần.
Thần Long vừa biến mất, Mã Tiểu Linh đã nghe tiếng Tê Cừ gầm vang kinh thiên động địa.
Nhưng tiếng gầm ấy lại khiến nàng nổi hết da gà.
Bởi vì tiếng kêu của Tê Cừ giống hệt tiếng trẻ sơ sinh.
Nàng thật sự không thể tưởng tượng nổi một con yêu thú thân trâu mặt người, trên đầu còn mọc một chiếc sừng đơn độc, vậy mà lại phát ra tiếng như một đứa bé còn bú sữa.
Tê Cừ tức muốn phát điên.
Nếu không phải kiêng dè Vương Quý Nhân đứng phía sau Mã Tiểu Linh, nó tuyệt đối sẽ không mở luyện ngục đen ra.
Kết quả linh thể bên trong đều bị Thần Long ăn sạch, ngay cả nó cũng bị đánh trọng thương.
Vốn dĩ nó còn có thể báo thù, ai ngờ con Thần Long kia đột nhiên lại rút về.
Thật sự khiến nó tức chết!
Tê Cừ gào lên: "Hừ, Thần Long đáng chết! Ngươi chắc chắn ở cạnh Huyền Vũ lâu quá nên biến thành rùa rụt cổ rồi! Đồ Thần Long nhát gan, chi bằng đổi tên thành Thần Long Rụt Cổ đi!"
Tê Cừ lại gầm vang, chĩa chiếc sừng bạc về phía Mã Tiểu Linh, tăng tốc lao tới.
Mã Tiểu Linh vội lấy Thổ La Bàn ra, dán lên đó một lá bùa cam rồi tiện tay cài bên hông.
Ngay sau đó nàng nhanh nhẹn rút khẩu súng lục ngà voi, bóp cò về phía Tê Cừ.
Có lẽ Tê Cừ đã quá coi thường Mã Tiểu Linh.
Trong mắt nó, một con người nhỏ bé yếu ớt thế này, nó chỉ cần duỗi một ngón tay út là có thể bóp chết.
À không, nó đâu có ngón tay út.
Sửa lại.
Nó chỉ cần giẫm một móng xuống là đủ nghiền chết nàng.
Bởi vậy khi hai viên đạn gỗ đào lao về phía mình, Tê Cừ hoàn toàn không thèm né.
Chỉ bằng hai món ám khí bé tí ấy mà cũng muốn làm nó bị thương?
Hừ!
Con người ngu xuẩn này thật sự cho rằng phòng ngự của nó yếu lắm sao?
Tê Cừ đỏ ngầu hai mắt, mặc cho hai viên đạn gỗ đào bắn thẳng về phía cơ thể mình.