Chương 6: Mối làm ăn đầu tiên
Khoảng bảy giờ sáng, Mã Tiểu Linh đã thức dậy.
Chỉ còn hai ngày nữa là tới hạn thanh toán thẻ tín dụng mà nàng vẫn chưa có chút thu nhập nào.
Bực đến mức ngủ cũng chẳng ngon.
Sau khi vội vàng rửa mặt đánh răng, nàng thấy cửa phòng khách vẫn đóng kín.
Đẩy cửa bước vào, nhìn Vương Quý Nhân còn đang ngủ say, lửa giận trong lòng Mã Tiểu Linh lập tức bốc lên ngùn ngụt.
Nàng hùng hổ đi tới, bất ngờ giật phăng chăn điều hòa.
Ngay sau đó liền đối diện với đôi mắt hoảng hốt của Vương Quý Nhân.
Lửa giận trong lòng nàng đột nhiên biến mất sạch sẽ.
Khóe môi cong lên, nhưng Mã Tiểu Linh lập tức cố giữ vẻ nghiêm túc, nuốt tiếng cười xuống.
Nàng hắng giọng.
"Mau dậy. Ta đi tìm việc cho ngươi."
Nói xong, nàng xoay người rời khỏi phòng khách.
Nụ cười trên môi càng lúc càng lớn.
Cuối cùng vừa tới máy tính ngoài phòng khách, nàng đã ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Trời ơi!
Bộ dạng hoảng hốt của Vương Quý Nhân thật sự buồn cười quá!
Mã Tiểu Linh chậm rãi bật máy tính, theo thói quen đăng nhập trang của mình.
Một biểu tượng tin nhắn nhấp nháy khiến nàng kinh ngạc kêu lên.
Nàng vội chộp lấy chuột, run run nhấn vào biểu tượng, trong lòng không ngừng cầu nguyện:
Cô bà phù hộ!
Nhất định phải là việc làm ăn!
Việc làm ăn!
Việc làm ăn!
Mang theo tâm trạng nặng nề, nàng nhấn chuột.
Nội dung tin nhắn lập tức hiện ra:
"Hy vọng cô thật sự có bản lĩnh. Bên tôi gặp phải chút rắc rối. Nếu cô có thể giúp tôi giải quyết, tôi nhất định sẽ hậu tạ.
Lý tiên sinh.
Số liên lạc: 9323****"
"Có việc rồi!"
Mã Tiểu Linh hưng phấn siết tay, vui đến mức suýt nhảy dựng.
Cuối cùng cũng có công việc!
Vui chết mất!
Nàng hít sâu hai hơi, cố đè sự kích động xuống, lấy điện thoại gọi theo số liên lạc đối phương để lại.
Một lúc lâu sau, giọng đàn ông trầm thấp vang lên.
"Xin chào, ai vậy?"
"Công ty vệ sinh Linh Linh Đường. Tôi đã nhận được tin nhắn của ông. Chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện không?"
"À... cô còn khá trẻ đúng không?"
"Năng lực không liên quan đến tuổi tác."
Mã Tiểu Linh lập tức khó chịu, nhưng vẫn kiên nhẫn nói:
"Ông tìm tới một công ty mới mở như tôi chứng tỏ trước đó ông đã thử tìm những vị được gọi là đại sư khác, nhưng họ đều không giải quyết được vấn đề cho ông, đúng không?
Nếu đã thử đến mức này, chi bằng gặp tôi một lần.
Sau khi gặp, nếu ông cảm thấy tôi không phù hợp, tôi không nói hai lời, lập tức quay đầu đi. Thế nào?"
Mã Tiểu Linh càng nghĩ càng bực.
Lại là một người nông cạn.
Chẳng lẽ nhất định phải tóc bạc trắng mới được coi là cao nhân sao?
Nếu không phải nàng sắp đến hạn trả thẻ tín dụng, còn lâu nàng mới đứng đây lắm lời.
Nàng cúp máy từ lâu rồi!
Hừ!
"Vậy... được. Cô có thể tới chỗ tôi ở không? Tôi không dám ra ngoài."
"Ông ở đâu?"
Mã Tiểu Linh khẽ nhíu mày.
Không phải kẻ lừa đảo chứ?
"Đỉnh Thái Bình."
Hàng mày đang nhíu của nàng lập tức giãn ra.
Trong mắt đầy vui vẻ.
"Được. Gửi địa chỉ cụ thể cho tôi. Một tiếng nữa gặp."
Mã Tiểu Linh nhanh chóng thu dọn hòm dụng cụ.
Nàng đi tới trước linh vị của cô bà, châm ba nén hương.
Mu bàn tay phải chạm nhẹ vào thân hương, cổ tay khẽ xoay.
Ba nén hương lập tức cắm vững vàng vào lư.
Khói hương mỏng manh chậm rãi bay lên.
Mã Tiểu Linh cúi đầu trước di ảnh.
"Cô bà, cháu đi kiếm tiền đây. Cô bà nhớ phù hộ cháu nhé."
Nàng xoay người chuẩn bị ra cửa, vừa ngẩng đầu đã thấy Vương Quý Nhân đang nhìn mình chằm chằm.
Mã Tiểu Linh nhướng mày.
"Hôm nay không có thời gian tìm việc cho ngươi nữa. Nhưng ngươi có thể theo ta đi mở mang kiến thức. Đi thôi."
Vương Quý Nhân nhìn thật sâu bức di ảnh có gương mặt giống Mã Tiểu Linh như đúc.
Khóe môi nàng khẽ cong, sau đó gật đầu, theo Mã Tiểu Linh ra khỏi nhà.
Cửa lớn vừa khép lại, một bà lão tóc bạc đang ngồi xếp bằng bỗng hiện hình giữa không trung.
Bà nhìn cánh cửa đóng kín, lẩm bẩm:
"Nàng như vậy là đã đồng ý rồi sao? Haiz... cũng chẳng biết là phúc hay họa."
Sau khi lên chiếc xe Bọ Cánh Cứng của Mã Tiểu Linh, Vương Quý Nhân tự giác cài dây an toàn, nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi.
Chuyện bà lão trong nhà, nàng đương nhiên biết.
Không hiểu vì sao đêm qua, bà lão ấy cứ lơ lửng giữa không trung, từ trên xuống dưới đánh giá nàng.
Đến khi Vương Quý Nhân gần như không chịu nổi nữa, bà mới thong thả mở miệng:
"Ta biết ngươi là yêu."
Khi ấy Vương Quý Nhân lập tức cảnh giác.
Nàng nheo mắt, âm thầm tính toán xem nếu nuốt linh hồn này thì có mấy phần thắng.
"Ngươi yên tâm. Ta sẽ không tiết lộ thân phận của ngươi. Ta cũng không phải đối thủ của ngươi."
Bà lão cười tủm tỉm nhìn Vương Quý Nhân.
Chỉ cần ánh mắt nàng hơi thay đổi, bà dường như đã đoán ra nàng đang nghĩ gì.
"Ta là cô bà của Mã Tiểu Linh, Mã Đan Na.
Thực lực của ngươi rất mạnh. Ngay cả lúc toàn thịnh ta cũng không phải đối thủ của ngươi. Bây giờ ta chỉ là một linh thể bình thường, càng không thể chống lại ngươi.
Nhưng một tồn tại mạnh như ngươi, tại sao lại tiếp cận Mã Tiểu Linh?"
"Trùng hợp."
Vương Quý Nhân lười biếng tựa đầu giường.
Bà lão này thật phiền.
Nhưng dù sao Mã Tiểu Linh cũng đã nhặt nàng về nhà.
Hai người lại là người thân.
Nàng cũng không tiện tỏ thái độ quá khó coi.
"Hy vọng ngươi đừng làm hại Tiểu Linh."
"Ngươi nhìn ra ta là yêu, nhưng nàng dường như yếu hơn ngươi không ít."
Vương Quý Nhân nheo mắt nhìn Mã Đan Na, trong mắt thoáng hiện khí lạnh.
"Mã gia chúng ta là một mạch trừ ma, đương nhiên nhạy cảm hơn người thường với khí tức của yêu ma quỷ quái.
Chỉ là yêu quái trên đời ngày càng ít. Bình thường không tiếp xúc, Tiểu Linh đương nhiên khó nhận ra thân phận ngươi.
Thật ra ngay cả ta cũng không dễ phát hiện.
Chỉ vì năm xưa ta từng có một vài cơ duyên, cộng thêm hiện giờ đã thành linh thể, cảm giác đối với khí tức của ngươi nhạy bén hơn nên mới nhận ra."
Lời giải thích của Mã Đan Na khiến Vương Quý Nhân thả lỏng.
Ít nhất Mã Tiểu Linh sẽ không biết thân phận của nàng.
Nhưng...
Tại sao nàng phải để tâm tới suy nghĩ của Mã Tiểu Linh?
Vương Quý Nhân bật cười.
Có lẽ vì khó khăn lắm mới tìm được một món đồ chơi thú vị, nàng chưa nỡ mất đi quá sớm thôi.
"Ngươi đừng cười. Ngươi còn chưa trả lời ta, rốt cuộc có làm hại Tiểu Linh hay không?"
Mã Đan Na vẫn không chịu bỏ qua.
Một đại yêu lợi hại thế này ở ngay bên cạnh, Mã Tiểu Linh thật sự rất nguy hiểm.
Dù sao bà cũng là cô bà của nàng, đương nhiên phải hỏi cho rõ.
Không thể để Mã Tiểu Linh mơ mơ hồ hồ rồi chết mất.
"Tùy tâm trạng."
Vương Quý Nhân phất tay, ý bảo Mã Đan Na mau rời đi.
Đêm khuya rồi.
Nàng còn phải nghỉ ngơi.
"Này! Sao ngươi lại như vậy? Không được, ta phải nói cho Tiểu Linh biết, để con bé đề phòng ngươi."
Ánh mắt Vương Quý Nhân lập tức híp lại.
Nàng phất tay.
Trong nháy mắt, Mã Đan Na đã bị một luồng lực vô hình giữ chặt giữa không trung.
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của bà, Vương Quý Nhân khẽ liếm khóe môi.
"Linh thể đối với yêu thú mà nói là vật đại bổ."
"Này! Ngươi đừng như vậy! Ta không nói với Tiểu Linh nữa là được chứ gì? Đừng ăn ta! Ta không ngon đâu!"
Mã Đan Na méo mặt.
Bà cảm nhận rất rõ sự thèm muốn không hề che giấu trong ánh mắt Vương Quý Nhân.
Quả nhiên yêu quái chẳng có thứ nào tốt!
Nói trở mặt là trở mặt.
Nếu bà còn cứng đầu, e rằng thật sự sẽ bị nuốt vào bụng.
Vương Quý Nhân im lặng nhìn Mã Đan Na.
Một lúc sau mới nhẹ giọng nói:
"Sau này đừng tùy tiện xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, ta nhất định sẽ nuốt ngươi."
Có nhầm không vậy?
Đây là nhà của cháu bà!
Dựa vào đâu bà lại không được tùy tiện xuất hiện?
Mã Đan Na nuốt nước bọt.
Nhìn nụ cười nhàn nhạt của Vương Quý Nhân, càng nhìn càng cảm thấy lạnh sống lưng.
Bà lập tức rất không có khí tiết mà kêu lên:
"Được! Ta đồng ý! Mau thả ta ra!"
Ngay trước khi biến mất, Mã Đan Na vẫn lấy hết dũng khí ném lại một câu:
"Không được làm hại Tiểu Linh! Nếu không, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!"
Chưa đợi Vương Quý Nhân phản ứng, linh thể của bà đã biến mất giữa không trung.
"Này, ta nói trước với ngươi."
Giọng Mã Tiểu Linh kéo Vương Quý Nhân trở về hiện tại.
Nàng đã dừng xe, nghiêm túc nhìn Vương Quý Nhân.
"Lát nữa gặp Lý tiên sinh, ngươi đừng tùy tiện nói chuyện. Cứ bảo mình là trợ lý của ta. Những thứ khác đều nói không biết. Nghe rõ chưa?"
Thấy Vương Quý Nhân gật đầu, Mã Tiểu Linh mới yên tâm.
Nàng xách hòm dụng cụ, đi về phía địa chỉ nhận được trong tin nhắn.
Đỉnh Thái Bình là nơi tập trung rất nhiều người giàu có, người bình thường muốn vào cũng không dễ.
Tới chỗ bảo vệ, có lẽ Lý tiên sinh đã báo trước nên Mã Tiểu Linh thuận lợi được cho vào.
Hai người đi tới trước một căn biệt thự độc lập ba tầng.
Mã Tiểu Linh dừng chân.
Nàng mở hòm dụng cụ, lấy một cặp kính đeo lên rồi mới từ từ ngẩng đầu.
Làn hắc khí cuồn cuộn trên nóc nhà lập tức hiện rõ trong mắt.
"Xem ra lần này hơi khó giải quyết."
Mã Tiểu Linh cắn môi, vẻ mặt khó xử.
Luồng hắc khí kia đã ngưng tụ thành hình, thậm chí dường như còn có ý thức.
Vừa rồi khi nàng nhìn nó, hắc khí còn cố ý cuộn một vòng quanh căn nhà như đang thị uy.
Ý tứ rất rõ ràng.
Chuyện này đừng xen vào.
Nếu không, hậu quả tự chịu.
Nghĩ tới thẻ tín dụng chỉ còn hai ngày nữa là tới hạn thanh toán, Mã Tiểu Linh không khỏi quay sang trợn mắt với Vương Quý Nhân.
Tất cả đều tại người này mặc chiếc váy ngủ hàng hiệu của nàng, khiến nàng phải đi quẹt thẻ mua một bộ còn đắt hơn.
Được rồi.
Đương nhiên nàng cũng tiện tay mua thêm không ít quần áo khác.
Nhưng nếu không có Vương Quý Nhân, nàng làm sao lại chạy đi mua sắm đến mức thẻ tín dụng vượt hạn mức?
Vương Quý Nhân thấy Mã Tiểu Linh vô duyên vô cớ trừng mình, hoàn toàn chẳng hiểu gì.
Nàng dứt khoát quay đầu sang bên cạnh ngắm phong cảnh.
"Lý tiên sinh phải không? Tôi đang đứng trước cửa nhà ông. Ông có tiện ra ngoài không?"
Cánh cửa vốn đóng kín đột nhiên mở ra.
Một người đàn ông trung niên sắc mặt tái nhợt, tóc trên đỉnh đầu đã hơi thưa, nheo mắt nhìn Mã Tiểu Linh.
Giọng ông ta không mấy thân thiện.
"Vào đi."
Mã Tiểu Linh lạnh lùng nhìn người đàn ông, bĩu môi.
"Không cần. Thứ trong nhà ông quá lợi hại. Chúng ta cứ bàn giá trước, sau đó tôi mới cân nhắc có nên vào hay không."
Vừa dứt lời, hắc khí trên nóc nhà lập tức cuộn trào dữ dội hơn.
Mã Tiểu Linh nhíu mày, siết chặt gậy phục ma trong tay.
Người đàn ông trung niên tái nhợt lập tức lộ vẻ hoảng sợ.
Ông ta nhìn Mã Tiểu Linh.
Không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy như có thứ gì đó vỗ nhẹ vào lưng mình.
Người đàn ông sợ đến mức vội vàng chạy ra ngoài, trốn sau lưng Mã Tiểu Linh, toàn thân run rẩy.
Ngay cả giọng cũng lắp bắp:
"Mã... Mã tiểu thư... xin cô cứu tôi!"
Mã Tiểu Linh tháo cặp kính trên sống mũi xuống, đưa cho ông ta.
"Ông đeo kính lên, nhìn mái nhà mình thử đi. Hắc khí nặng đến mức này, nếu tôi không giúp ông, tôi nghĩ ông không sống nổi quá bảy ngày."
"Hả?"
Lý Gia Thụy làm theo lời nàng, run rẩy đeo kính rồi ngẩng đầu nhìn mái nhà.
Khoảnh khắc nhìn thấy luồng hắc khí dày đặc phía trên, hai mắt ông ta lập tức trợn lớn.
"A!"
Ông ta hoảng sợ kêu lên, vội tháo kính xuống.
Bầu trời trước mắt vẫn xanh trong như cũ.
Lý Gia Thụy đưa tay dụi mắt, sau đó run run nâng kính lên lần nữa.
Khi luồng hắc khí kia lại hiện ra trước mắt, tay ông ta bỗng run mạnh.
Cặp kính rơi xuống đất.
Mặt kính lập tức vỡ tan thành từng mảnh.