Chương 6:

Chương 6:

Bỏ tiên · ~2.236 từ · 11 phút đọc · 6/269

Vách đá vỡ nát, tiên phủ sụp đổ.

Các tu sĩ đến tìm bảo, chỉ cần sống sót qua cuộc tranh chấp giữa những đại năng, ít nhiều đều có thu hoạch.

Linh khí tụ hội trong Kim Linh sơn bắt đầu tan đi.

Người của những đại tông đại phái không để mắt đến chút ban tặng ấy, ngay ngày tranh chấp kết thúc đã lần lượt rời khỏi núi.

Chỉ còn một số tông phái hạng cuối và tán tu giang hồ mượn cơ duyên hiếm có, ngày đêm hấp thu linh khí, khắc khổ tu luyện.

Đoàn người Thính Lan Tông chỉ còn Khuyết Thanh Vân và Trần Vạn Tân.

Trên đường trở về, họ gặp đồng môn đến tiếp viện.

Nghe người khác hỏi chuyến này có thuận lợi không, Trần Vạn Tân lạnh lùng cười:

“Thuận lợi vô cùng! Tất cả đều nhờ công Thanh Vân tiên tử. Nếu không, chúng ta đã chẳng chỉ chết hai người.”

“Trần sư huynh nói vậy là có ý gì?” Một vị sư thúc nghiêm túc hỏi.

Nhưng Trần Vạn Tân cố ý không giải thích thêm. Hắn chỉ mỉa mai nhìn Khuyết Thanh Vân, như đang xem nàng xử lý đống hỗn độn này.

Khuyết Thanh Vân không biểu cảm, nhưng giọng nói lạnh lẽo khác thường:

“Trần sư bá quả nhiên thấy mầm biết cây, nhãn lực phi phàm. Nguy cơ vừa xuất hiện đã lập tức rút lui, bỏ mặc mấy tiểu bối chúng ta tự sinh tự diệt.”

“Đáng tiếc đồ tôn tốt của ngươi chỉ biết phá việc. Ngay cả tà linh giữ phủ cũng không nhận ra, vội vàng dâng mạng, thật sự chết không đáng tiếc.”

Trần Vạn Tân không ngờ Khuyết Thanh Vân vốn kín miệng như hồ lô lại đột nhiên trở nên sắc bén.

Những lời cay nghiệt được nàng nói bằng giọng lạnh nhạt càng lộ vẻ bạc tình.

Hắn trợn mắt giận dữ, quát lớn:

“Khuyết Thanh Vân, ngươi quá càn rỡ! Quả nhiên cùng loại với Ngọc Liễm Tâm!”

Khuyết Thanh Vân thản nhiên đáp trả:

“Trần sư bá chỉ là tuổi đã cao, mắt mờ, tính tình lại lớn. Nếu hôm nay vãn bối không ra tay, lúc này Trần sư bá hẳn đã lên đường cùng đồ tôn tốt của ngươi, đâu còn sức đứng đây sủa bậy?”

Nàng dùng giọng bình tĩnh nhất, nói những lời sắc bén nhất.

Thanh Vân tiên tử từ khi nào lại thể hiện sự chán ghét rõ ràng đến thế?

Hai vị sư thúc đều kinh ngạc đến trợn mắt.

Mắt thấy sắc mặt Trần Vạn Tân âm trầm, còn muốn tiếp tục tranh cãi, hai vị sư thúc vội đứng ra hòa giải:

“Tông chủ nghe nói Khúc Diễn ma quân cũng đến Kim Linh sơn nên sai chúng ta đến tiếp ứng. Chuyến này nguy hiểm, có thương vong cũng khó tránh khỏi, chỉ có thể nói tạo hóa trêu người. Chúng ta nên mau chóng trở về tông, bẩm báo với tông chủ.”

Ngoài mặt là khuyên giải, nhưng thái độ của họ rõ ràng nghiêng về Khuyết Thanh Vân.

Cùng là vừa đột phá Phân Thần cảnh, một bên là Thanh Vân tiên tử mới hơn ba mươi tuổi, một bên là Hư Pháp đạo nhân sắp dầu hết đèn tắt. Địa vị hai người đã không thể so sánh như xưa.

Trần Vạn Tân đương nhiên hiểu rõ.

Nhưng hắn quả thật không làm gì được Khuyết Thanh Vân, chỉ có thể cưỡng ép nuốt cơn giận, hừ lạnh, đi trước.

Đoàn người Thính Lan Tông lần lượt rời Kim Linh sơn.

Linh khí trong núi ngưng tụ hơn một tháng, rồi dần tan sạch.

Khi tán tu cuối cùng cũng tỉnh khỏi minh tưởng, ngự kiếm rời đi, Kim Linh sơn hoàn toàn yên tĩnh.

Mưa rửa trôi vết máu trên đất, thú hoang gặm nhấm thi thể rơi rải rác. Ngoài tiếng côn trùng rắn rết và chim chóc hót, không còn dấu vết của người sống.

Màn đêm buông xuống.

Trong núi yên tĩnh.

Một trận giông vừa đi qua, mặt đất ẩm ướt. Dưới đống tàn tích và thi hài mọc đầy cỏ dại.

Bỗng nhiên, lớp đất khẽ động. Vài sợi khói đen chui qua kẽ đất đá, ngưng tụ thành hình người trong bóng đêm.

Ngũ quan của người ấy hòa vào bóng tối.

Hắn đứng trên phế tích, nhìn xuống vùng hoang dã vắng lặng.

Hồi lâu sau, một tiếng thở dài khẽ vang lên.

“Vân sư muội, ngươi hãy nói thật với sư huynh. Chuyến đi Kim Linh sơn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Trong chính điện Thính Lan Tông, tông chủ Kiếm Mính tiên tôn đứng trước chủ tọa, chắp tay sau lưng, giọng nói không gợn sóng.

Kiếm Mính tiên tôn tên thật Tần Kiếm Phong, có gương mặt chữ điền chính trực, trán rộng, mày rậm, đường nét như đao gọt. Hắn và Khuyết Thanh Vân cùng một sư môn, mới tiếp nhận chức tông chủ Thính Lan Tông hơn mười năm.

Tu vi hắn kém một chút so với các trưởng lão cùng thế hệ, nhưng rất giỏi quản lý, điều hành, được lão tông chủ coi trọng.

Vì mối quan hệ ấy, trên dưới Thính Lan Tông đều kính trọng Khuyết Thanh Vân.

Nhưng cũng chính bởi vậy, những trưởng giả như Trần Vạn Tân luôn bất mãn với tính cách tùy ý, không coi trọng tôn ti của nàng.

Châm chọc là tình đồng môn tưởng như bền chắc ấy, trước lợi ích thiết thân lại không chịu nổi một đòn.

Khuyết Thanh Vân đứng thẳng, không biểu cảm.

Sau lưng nàng đặt ngang ba thi thể.

Hai thi thể tuy chết thảm nhưng vẫn còn toàn thây. Thi thể cuối cùng bị phủ dưới tấm vải thấm máu, chỉ còn mấy khối thịt vụn không thể nhận ra hình dạng.

Thứ duy nhất có thể xác định thân phận họ là những tấm eo bài nằm cạnh thi cốt.

Hai thi thể tương đối nguyên vẹn là hai đệ tử nội môn đi cùng đến Kim Linh sơn.

Người chết không toàn thây là môn sinh Tề Nhân của Trần Vạn Tân, bị Ngọc Liễm Tâm giết.

Ba thi thể được tu sĩ tông phái khác tình cờ tìm thấy, lần lượt đưa về Thính Lan Tông.

Từ khi họ chết đến nay đã hơn mười ngày.

Thân thể tu sĩ được linh khí rèn luyện, khác với phàm nhân, tốc độ thối rữa rất chậm. Dù đặt công khai trong điện, chúng chỉ tỏa mùi máu nhàn nhạt, chưa có mùi xác thối.

Thấy Khuyết Thanh Vân im lặng, Tần Kiếm Phong khẽ cau mày, lại nói:

“Trời có mưa gió bất thường, người có họa phúc sớm tối. Sinh tử do trời, chúng ta không cưỡng cầu được. Ta chỉ muốn biết các ngươi đã gặp biến cố gì trong Kim Linh sơn.”

“Tông chủ đang nghi ngờ ai?”

Khuyết Thanh Vân đứng thẳng như ngọc, bình thản:

“Hà tất phải vòng vo?”

Tần Kiếm Phong do dự, dừng một nhịp rồi thở dài:

“Từ ngày ta tiếp nhận vị trí tông chủ, Vân sư muội chưa từng gọi ta một tiếng sư huynh nữa. Thôi vậy.”

Hắn lắc đầu, bước lên chủ tọa ngồi xuống:

“Trần sư bá nói Ngọc Liễm Tâm cũng xuất hiện trong tiên phủ. Có chuyện ấy không?”

“Có.”

Khuyết Thanh Vân không che giấu.

Tần Kiếm Phong nói tiếp:

“Nàng ta giết Chân sư huynh trước, sau đó rời Thính Lan Tông, nương nhờ Mạch Diễn sơn trang. Chưa đầy nửa tháng lại xuất hiện ở Kim Linh sơn, tranh đoạt bí bảo với Trần sư bá.”

“Từ linh khí còn sót trên thi thể Tề Nhân, quá nửa cũng do nàng gây nên.”

Khuyết Thanh Vân lạnh lùng nhìn hắn, không đáp.

“Vân sư muội, ta chỉ cần ngươi trả lời một câu.”

Tần Kiếm Phong cuối cùng lạnh mặt, trầm giọng hỏi:

“Ngươi có truyền võ công cho Ngọc Liễm Tâm hay không?”

Trong điện im phăng phắc.

Khuyết Thanh Vân và Tần Kiếm Phong giằng co hồi lâu.

Cuối cùng nàng nói:

“Ta chưa từng truyền Liễm Tâm một chiêu nửa thức. Nhưng nàng học trộm võ nghệ mà ta không kịp thời phát hiện, ngăn cản, trách nhiệm ở ta. Thanh Vân cam nguyện chịu phạt.”

Sau núi Thính Lan Tông thanh u yên tĩnh.

Một dòng suối nhỏ trong veo men theo vách đá chảy róc rách, tụ thành đầm nước xanh dưới khe núi.

Trên mặt đầm sương mù mông lung.

Một bóng áo trắng ngồi xếp bằng trên tảng đá xanh, cổ kiếm đen tuyền đặt ngang trên đầu gối. Vạn vật xung quanh yên lặng không tiếng động.

Gió nhẹ lướt qua.

Một cánh hoa rơi khỏi cành, mặt nước gợn lên những vòng sóng mỏng.

Chóp tai Khuyết Thanh Vân khẽ động, mi dài hơi nâng.

Nàng nhẹ nhàng giơ tay.

Một tiếng kiếm minh phá không vang lên. Bóng dáng mờ ảo đã xuất hiện ngoài trăm trượng, mũi chân điểm trên mặt nước, kéo theo một dải bọt nước trong suốt.

Kiếm đi trước, người theo sau.

Người vượt qua kiếm, kiếm lướt qua hoa bay.

Mũi kiếm dừng sát cổ họng Ngọc Liễm Tâm. Chuôi kiếm nằm trong tay Khuyết Thanh Vân.

“Ngươi còn dám đến?”

Giọng Khuyết Thanh Vân đạm mạc, thanh lãnh vô tình:

“Không ngoan ngoãn trốn trong Mạch Diễn sơn trang, chẳng lẽ đã đại triệt đại ngộ, muốn lấy chết tạ tội?”

“Sư tôn nói đùa.”

Ngọc Liễm Tâm dịu dàng, giọng mềm mại, xem như không thấy lưỡi kiếm nơi cổ:

“Đệ tử rất tiếc mạng, còn muốn giữ cái mạng nhỏ này để tận mắt chứng kiến sư tôn tu thành vô thượng kiếm tâm, đạt được đạo quả trường sinh.”

“Vậy ngươi đến làm gì? Ngươi cho rằng ta sẽ mềm lòng với ngươi sao?”

“Sư tôn xưa nay thiết diện vô tư, đệ tử không dám ôm lòng may mắn. Nhưng đệ tử đi ngang qua Thính Lan Tông, không giấu được nỗi nhớ mong sư tôn, bèn đến Vân Tiên Cư nhìn một chút.”

Miệng nói lời ái mộ, đôi môi đỏ khẽ cong, nhưng ý cười nơi đáy mắt nàng lại quỷ dị đến cực điểm.

Nàng tiến lên một bước. Mũi kiếm dán vào cổ, rạch một vết thương mảnh.

“Nhưng khi đệ tử đến, lại nghe hai tên đệ tử thủ sơn nói nhảm rằng sư tôn sắp kết thành đạo lữ với tông chủ.”

Máu từ vết thương nhỏ tụ thành những giọt đỏ thẫm, chảy vào cổ áo.

Ngọc Liễm Tâm dường như không hề cảm thấy, vẫn nhìn thẳng vào mắt Khuyết Thanh Vân. Trong thần sắc thấp thoáng sự điên cuồng.

“Đệ tử nghe xong chỉ thấy hoang đường, nên mang đầu hai kẻ ấy đến gặp sư tôn. Không biết sư tôn có biết tin đồn bắt nguồn từ đâu không?”

Khuyết Thanh Vân liếc nàng, sau đó quét qua hai cái đầu máu thịt mơ hồ bên chân, lạnh lùng đáp:

“Đó không phải tin đồn.”

“Không phải tin đồn?”

Ngọc Liễm Tâm mờ mịt, rũ mắt như đang suy nghĩ sâu xa.

Sau một lát, nàng lặp lại:

“Không phải tin đồn?”

Khuyết Thanh Vân vẫn đạm mạc, không thèm nhìn nàng thêm lần nữa.

“A.”

Ngọc Liễm Tâm khẽ cười:

“Sư tôn, ngươi từng chính miệng nói người lớn tuổi hơn ngươi và người tu vi thấp hơn ngươi đều không lọt vào mắt. Chẳng lẽ sư tôn định nuốt lời sao?”

Khuyết Thanh Vân bình tĩnh:

“Có phải hay không, liên quan gì đến ngươi?”

“Đúng là không liên quan đến đệ tử.”

Ánh mắt Ngọc Liễm Tâm xoay chuyển, nàng cười hì hì:

“Ban đầu đệ tử chỉ định lấy mạng một, hai người. Nhưng bây giờ lại đổi ý.”

“Nếu sư tôn muốn thành thân với tông chủ Thính Lan Tông, đệ tử đã chịu ân dưỡng dục nhiều năm, sao có thể không dâng hậu lễ?”

Mũi kiếm trong tay Khuyết Thanh Vân xoay nhẹ, cắt sâu thêm vào da thịt.

Nàng lạnh giọng hỏi:

“Ngươi muốn làm gì?”

Khuyết Thanh Vân càng giận, nụ cười Ngọc Liễm Tâm càng nhẹ nhàng.

Khóe môi nàng cong lên, ý cười nơi đáy mắt yêu dã:

“Sư tôn chớ giận.”

“Tần sư bá thân là tông chủ Thính Lan Tông, ngày thường tông vụ bận rộn, còn phải tu luyện, gần như không có thời gian rảnh. Hẳn khó thường xuyên ở bên sư tôn.”

“Sư tôn đã yêu Tần sư bá, Liễm Tâm sao nỡ nhìn sư tôn bị người lạnh nhạt?”

Ngọc Liễm Tâm nheo mắt:

“Chi bằng hủy Thính Lan Tông đi. Giết sạch những kẻ không liên quan, lấy máu trải thảm đỏ, để Tần sư bá và sư tôn được tiêu dao tự tại. Chẳng phải tốt đẹp lắm sao?”

Ánh mắt Khuyết Thanh Vân chấn động. Lưỡi kiếm lại tiến thêm:

“Làm càn! Ngọc Liễm Tâm, ngươi thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi sao?!”

Máu nhuộm đỏ mũi kiếm.

Ngọc Liễm Tâm vẫn thản nhiên:

“Để ta sống, hoặc giết ta. Thỉnh sư tôn chọn một.”

Mục lục
6 / 269
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây