Chương 1: Xuyên qua còn được tặng lão bà, chuyện này bình thường sao?
“Ê, tỉnh lại đi, ngươi mau tỉnh lại.”
Trong cơn mê man, Hoàng Vi cảm thấy bả vai mình bị lay nhẹ. Nàng mơ mơ màng màng nghĩ, có lẽ đã đến giờ dậy đi làm, nhưng mí mắt nặng trĩu, dù cố thế nào cũng không mở nổi.
Tiếng gọi lại vang lên thêm vài lần.
Hoàng Vi dần nhận ra có gì đó không đúng. Đây rõ ràng là giọng của một người đàn ông. Nơi nàng đang ngủ sao lại có đàn ông xuất hiện?
Ý thức được nguy hiểm, nàng dốc hết sức lực, cuối cùng cũng mở được hai mắt.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ cảnh tượng trước mặt, Hoàng Vi lập tức sững sờ.
Trước mặt nàng có cả nam lẫn nữ, tổng cộng vài người. Quần áo trên người họ kỳ quái đến mức chẳng giống người đứng đắn chút nào.
Nhận ra mình đã ngủ say trước mặt một đám người xa lạ mà không hề phòng bị, Hoàng Vi vội vàng bò dậy khỏi mặt đất. Nàng đưa tay vuốt lại tóc mái, để mái tóc che khuất gần nửa khuôn mặt, lúc này mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Thật ra Hoàng Vi không hề xấu, thậm chí có thể nói là vô cùng xinh đẹp. Nhưng từ nhỏ đến lớn, dung mạo ấy chưa từng mang lại cho nàng điều gì tốt đẹp, trái lại còn kéo theo không ít phiền phức.
Bởi vậy, Hoàng Vi đã sớm quen với việc che giấu khuôn mặt mình, lặng lẽ trốn trong bóng tối, giống như một con rắn độc âm thầm quan sát từng cử chỉ của những người xung quanh.
Sau khi đánh thức Hoàng Vi, thấy nàng không nói một lời, đám người trước mặt đều cảm thấy hơi kỳ lạ. Bọn họ tụ lại một chỗ, thấp giọng bàn bạc gì đó.
Hoàng Vi ngẩn người, đang định nghe xem bọn họ nói gì thì trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói.
Giọng nói ấy không phân biệt được nam hay nữ, hoàn toàn không mang theo chút cảm xúc nào.
“Hoàng Vi, đã xác nhận tiến vào phó bản ——【Nói Nhỏ】. Thân phận: NPC. Chức trách: Người dẫn đường.”
Ngay sau đó, một lượng lớn thông tin khó hiểu lập tức tràn vào đầu nàng.
Hoàng Vi nhanh chóng nhận ra một sự thật.
Nàng xuyên sách rồi.
Giọng nói không phân biệt được nam nữ kia chính là hệ thống Chủ Thần trong truyền thuyết. Còn thế giới nàng xuyên vào là một tiểu thuyết vô hạn lưu mang yếu tố kinh dị.
Hằng ngày bận rộn làm công, Hoàng Vi hiếm khi có thời gian đọc tiểu thuyết, huống chi còn là một bộ truyện dài lê thê thế này. Gần đây nàng mới bắt đầu theo dõi nó.
Tối qua cũng vậy. Sau khi kết thúc một ngày làm việc, Hoàng Vi nằm trên giường, chuẩn bị đọc chương mới tác giả vừa cập nhật thì đột nhiên mất ý thức. Đến khi tỉnh lại, nàng đã ở nơi này.
Bộ tiểu thuyết đã đi đến quyển cuối cùng. Nhân vật chính sắp tiến vào phó bản cửa ải cuối ——【Nói Nhỏ】.
Nàng còn chưa kịp đọc nội dung cập nhật hôm nay thì đã xuyên sách.
Hoàng Vi biết vận may của mình từ trước đến nay chẳng tốt đẹp gì, nhưng nàng thật sự không ngờ bản thân có thể xui xẻo đến mức này.
Nàng nhìn đám người ăn mặc kỳ quái trước mặt, lúc này mới biết họ là một nhóm người chơi.
Còn nàng, chính là NPC do hệ thống sắp đặt.
Nhưng nàng đã xuyên đến thời điểm nào?
Đây có phải lúc nhân vật chính đang công lược phó bản cuối cùng hay không?
Đôi mắt giấu sau lớp tóc mái của Hoàng Vi lặng lẽ đảo qua đám người chơi, nhưng nàng không tìm thấy bóng dáng nam nữ chính.
Bởi vì những người này đều có diện mạo rất bình thường.
Nam nữ chính dù sao cũng là nhân vật chính, dung mạo đương nhiên vô cùng xuất chúng. Còn những người trước mặt, nhiều lắm chỉ có thể xem là ưa nhìn vừa phải.
Hoàng Vi nhìn nhiệm vụ trước mắt mà hệ thống giao cho mình, bất giác cảm thấy đau đầu.
Trong tiểu thuyết có một người dẫn đường như vậy sao?
Hoàng Vi không biết.
Nàng còn chưa đọc chương mới nhất. Trong những nội dung trước đó, tiểu thuyết chỉ từng đề cập một số tư liệu liên quan đến phó bản【Nói Nhỏ】.
Trong phó bản này, gần như tất cả NPC xuất hiện đều là quỷ.
Chỉ có chồng của Boss Trình Lộ Vân là con người.
Ngoài điều đó ra, không còn bất kỳ thông tin nào khác.
Là một độc giả, Hoàng Vi đương nhiên cũng không biết thêm được bao nhiêu.
Nếu bây giờ nàng là quỷ thì mọi chuyện có lẽ còn dễ xử lý hơn. Nhưng Hoàng Vi giơ hai tay lên nhìn đi nhìn lại, thế nào cũng không cảm thấy mình giống quỷ.
Hơn nữa, người dẫn đường… ít nhất cũng phải là người chứ?
Hoàng Vi vốn là kiểu người có phần nước chảy bèo trôi. Nhìn khung nhắc nhở của hệ thống không ngừng thúc giục nàng thực hiện chức trách, nàng suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định dẫn đám người chơi này đến nơi phó bản【Nói Nhỏ】tọa lạc —— thôn Hoàng Gia.
Hoàng Vi là người của thôn Hoàng Gia, cho nên có thể dẫn bọn họ đến thôn Hoàng Gia.
Thiết lập này quả thật vô cùng chặt chẽ.
Trong lúc nhóm người chơi đang mồm năm miệng mười bàn luận về tình hình hiện tại, Hoàng Vi miễn cưỡng chen vào một câu:
“Cảm ơn các vị đã đánh thức ta. Không biết các vị muốn đi đâu?”
Câu nói ấy có phần cứng nhắc, nhưng Hoàng Vi vừa tỉnh lại, đầu óc còn mơ hồ, cũng không đủ tinh lực suy nghĩ xem nên mở lời thế nào cho thích hợp.
Nghe thấy giọng nàng, đám người lập tức ngừng thảo luận. Tất cả đồng loạt quay sang, nhìn chằm chằm Hoàng Vi không chớp mắt.
Hoàng Vi không thích bị nhiều người nhìn như vậy. Nàng mím môi, theo bản năng lùi về sau một bước.
Nhóm người chơi nhận ra hình như mình đã dọa NPC, vội vàng cử người trông ôn hòa nhất ra giao tiếp.
Một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi lăm tuổi, gương mặt hiền lành, bước lên phía trước. Ông nở một nụ cười hòa ái với Hoàng Vi:
“Tiểu cô nương, chúng ta định đến thôn Hoàng Gia. Ngươi có biết đường đi không?”
“Ta chính là người thôn Hoàng Gia. Các vị đi theo ta đi.”
Đầu óc Hoàng Vi lúc này vẫn như một mớ hồ nhão. Nàng chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành công việc, sau đó tìm chỗ nghỉ ngơi, bình tĩnh suy nghĩ kỹ càng.
Thế nhưng câu trả lời và hành động của nàng rơi vào mắt người chơi lại vô cùng quỷ dị.
Có NPC nào vừa gặp đã trực tiếp bảo họ đi theo mình hay không?
Những NPC trong phó bản vốn là những con người sống sờ sờ trong thế giới của họ. Đối mặt với một đám người xa lạ ăn mặc kỳ quái, vừa mở miệng đã nói muốn đến thôn mình, người bình thường chẳng lẽ không nên hỏi họ là ai, đến thôn làm gì sao?
Thế mà nữ nhân này chẳng hỏi nửa câu, lập tức muốn dẫn họ đi.
Đây là dẫn đường sao?
Rõ ràng là dẫn họ đi chịu chết!
Không hổ là phó bản cuối cùng. Chỉ một người dẫn đường đã có nhiều điểm đáng ngờ như vậy, con đường phía trước chắc chắn vô cùng nguy hiểm.
Các người chơi ai nấy đều thấp thỏm lo âu.
Còn Hoàng Vi đi phía trước lại hoàn toàn chẳng biết gì.
Hệ thống bảo nàng dẫn đường, nhưng vấn đề là chính Hoàng Vi cũng không biết thôn Hoàng Gia nằm ở đâu.
Nàng dẫn cả nhóm đi vòng vèo trong núi suốt nửa ngày. Đến khi nàng mệt đến mức gần như không nhấc nổi chân, đám người chơi phía sau vẫn tinh thần phấn chấn, chẳng hề có dấu hiệu xuống sức.
Không hổ là những người đã được Chủ Thần cường hóa.
Quả nhiên khác hẳn một phàm nhân như nàng.
Đi thêm một quãng rất dài, Hoàng Vi dần cảm thấy mệt mỏi. Hơn nữa, cảnh vật xung quanh dường như bắt đầu lặp lại một cách kỳ lạ.
Đoàn người đang đi trong núi, theo lý rất khó nhận ra mình có lặp lại tuyến đường hay không. Nhưng tảng đá lớn phía trước, Hoàng Vi đã nhìn thấy lần thứ ba.
Ngay cả một người bình thường như nàng còn nhận ra, huống chi những người chơi đã vượt qua vô số phó bản để đến được cửa ải cuối cùng?
Bọn họ dùng truyền âm nhập mật, ngang nhiên thì thầm ngay trước mặt Hoàng Vi.
“Người dẫn đường này có phải cố ý không? Nàng đã dẫn chúng ta đi ngang qua tảng đá này ba lần rồi.”
“Rất kỳ quái. Bất kể đi theo hướng nào, cuối cùng chúng ta vẫn quay về cùng một con đường.”
“Chẳng lẽ nàng muốn chúng ta tự phát hiện vấn đề, sau đó tìm ra con đường chính xác?”
“Không hổ là phó bản cuối cùng, quả nhiên khủng bố đến vậy.”
Hoàng Vi hoàn toàn không biết bọn họ đang nghĩ gì.
Nếu biết, nàng nhất định sẽ nói thẳng trước mặt họ:
Không có chuyện thái quá như các ngươi nghĩ đâu.
Nàng chỉ đơn thuần là không biết đường mà thôi.
Khi còn nhỏ, Hoàng Vi cũng lớn lên trong vùng núi. Tuy núi ở quê nàng không cao chót vót như nơi này, nhưng cũng là một vùng đồi núi trùng điệp.
Vậy mà hiện tại, nàng thật sự không biết phải đi thế nào.
Bọn họ đứng trên một tảng đá lớn nhìn ra xa, chỉ thấy hết lớp núi này đến lớp núi khác, kéo dài đến tận chân trời. Thôn Hoàng Gia còn chẳng thấy nổi một cái bóng.
Các người chơi không dám ra tay với người dẫn đường.
Còn Hoàng Vi thì không tìm được thôn Hoàng Gia.
Nàng có chút chột dạ, luôn cảm thấy đến khi đám người chơi mất kiên nhẫn, họ sẽ rút đao chém chết nàng ngay tại chỗ.
Để giữ cái mạng nhỏ của mình, Hoàng Vi chỉ có thể liên tục trấn an bọn họ, nói rằng sắp đến nơi rồi.
Đám người chơi ngoài mặt cười ha hả, nói không sao, nhưng trong lòng họ nghĩ gì thì chỉ có họ mới biết.
Hoàng Vi hết cách, chỉ có thể âm thầm gọi hệ thống.
Có lẽ hệ thống cũng nhận ra Hoàng Vi thật sự quá ngốc, không có bản đồ thì hoàn toàn không thể tìm được thôn Hoàng Gia.
Trước đó nàng đã gọi không biết bao nhiêu lần, hệ thống vẫn luôn im lặng không đáp. May mà đến lúc này, nó rốt cuộc không bỏ mặc nàng, cuối cùng cũng đưa ra một tấm bản đồ, chỉ rõ phương hướng.
Hoàng Vi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Nàng đi theo bản đồ của hệ thống, vòng vèo thêm một hồi, cuối cùng cũng đến được thôn Hoàng Gia.
Thôn Hoàng Gia nằm dưới chân núi, được những dãy núi bao quanh. Nơi đây gần như không giao lưu với bên ngoài, ngay cả đường đi cũng chỉ là đường đất.
Trước cổng thôn có hai cây hòe cổ thụ lớn. Dưới tán cây, vài người đang ngồi hóng mát.
Hoàng Vi dẫn các người chơi đi về phía trước. Còn chưa vào đến thôn, nàng đã nhìn thấy bên ngoài gốc hòe có một bóng dáng xinh đẹp.
Đi đường núi quá lâu, Hoàng Vi mệt đến mức cả người rã rời. Mồ hôi từ thái dương chảy xuống, có giọt rơi cả vào mắt, khiến nàng chỉ có thể đưa tay lau đi.
Nàng cố mở mắt, nhìn về phía nữ nhân đứng ở cổng thôn.
Nữ nhân ấy hoàn toàn khác với những người ngồi dưới gốc hòe.
Chỉ cần liếc mắt một cái, người ta đã nhận ra sự khác biệt giữa nhân vật chính và phông nền.
Hoàng Vi biết ngay, đây chắc chắn là nhân vật then chốt của phó bản.
Đến khi đi gần hơn, nàng mới nhìn rõ diện mạo của nữ nhân kia.
Quả thật là một mỹ nhân.
Nàng có chiều cao xấp xỉ Hoàng Vi, nhưng vóc dáng lại đẹp hơn nhiều. Dù mặc quần áo quê mùa cũng không thể che giấu đường cong thướt tha, quyến rũ.
Mái tóc được buộc lệch sang một bên, đúng kiểu tóc thường bị cư dân mạng trêu chọc:
Phu nhân, kiểu tóc của ngươi nguy hiểm lắm đấy!
Mày nàng như núi xa, đôi mắt tựa làn khói mỏng, đôi môi thanh tú, phơn phớt sắc đỏ.
Nàng ăn mặc như một nông phụ, nhưng đứng ở đó lại chẳng khác nào tiên nhân trên trời.
Dáng vẻ ấy không chỉ thu hút Hoàng Vi, mà còn khiến những người khác nhìn đến ngây người.
Biểu cảm của Hoàng Vi chẳng khác gì bọn họ.
Nàng cũng nhìn đến ngẩn ngơ.
Hoàng Vi có một tật xấu.
Nàng thích ngắm người đẹp.
Chỉ cần gặp người đẹp, nàng sẽ gần như không thể bước nổi. Thậm chí trong đầu còn tự động hiện lên vô số hình ảnh về cuộc sống tương lai giữa mình và đối phương.
Hoàng Vi rất dễ thích một người.
Cũng chính vì vậy, cuộc sống của nàng càng thêm túng quẫn và thất bại.
Nàng mím môi, cố xua những hình ảnh trong đầu ra ngoài.
Tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ!
Nữ nhân này đẹp thì sao chứ?
Không thấy người ta đã kết hôn, sinh con rồi sao?
Bên cạnh nữ nhân còn có một bé gái đáng yêu, khoảng năm sáu tuổi, đúng vào độ tuổi khiến người ta yêu thích nhất.
Bé gái có năm sáu phần giống nữ nhân kia. Hoàng Vi nhìn kỹ, lại cảm thấy có ba bốn phần quen mắt.
Nữ nhi đáng yêu, phu nhân xinh đẹp.
Người đàn ông sở hữu một gia đình như vậy nhất định rất hạnh phúc.
Hoàng Vi cảm thán từ tận đáy lòng. Đây quả thật là một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, khiến nàng không khỏi sinh ra chút hâm mộ.
Thế nhưng nàng còn chưa hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ ấy, nữ nhân kia đã đột nhiên bước lên.
Nàng lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng đặt lên trán Hoàng Vi, lau đi mồ hôi cho nàng.
“Vi ca nhi, ngươi cuối cùng cũng trở về rồi!”
Hoàng Vi: “Hả?”