Chương 8: Đừng hỏi ta
Hôm qua, sau khi nhóm người chơi đến thôn Hoàng Gia, họ đã thu hút rất nhiều sự chú ý.
Từ lời thôn trưởng không khó nhận ra thôn Hoàng Gia là một nơi tương đối lạc hậu.
Bên cạnh ông ta luôn có nhiều thanh niên cường tráng như vậy, có thể thấy người trong thôn hiếm khi ra ngoài, càng đừng nói đến chuyện đi làm thuê xa nhà.
Một thôn làng như thế đương nhiên cũng không có người ngoài đến.
Lâu lắm không nhìn thấy người lạ, người trong thôn đều cảm thấy tò mò, khó tránh khỏi nhìn nhiều vài lần.
Vì vậy, mọi hành động của nhóm người chơi gần như đều rơi vào mắt thôn dân.
Thôn không quá lớn, nhưng tuyệt đối cũng không nhỏ.
Từ đầu thôn đi đến cuối thôn, ít nhất phải mất mười phút.
Chỉ vì vị trí quá hẻo lánh nên nơi này mới bế tắc.
Nếu đặt gần thành phố lớn, ngôi làng này chắc chắn đã phát triển từ lâu.
Nhóm người chơi đi quanh thôn một lúc lâu rồi mới hỏi thăm chỗ ở.
Một ngôi làng lạc hậu và khép kín như vậy đương nhiên không có khách sạn.
Nhà trọ duy nhất cũng chỉ chứa được ba người.
Không còn cách nào, họ để ba người ở nhà trọ, sáu người còn lại chia thành ba nhóm, mỗi nhóm hai người đến xin ngủ nhờ tại nhà thôn dân.
Nhưng thôn làng vốn bài xích người ngoài.
Cho dù họ trả tiền, người ta chưa chắc đã chịu cho ở.
Người đàn ông mắt tam giác này là con thứ năm trong nhà, nên được gọi là Hoàng Ngũ.
Ông ta thấy tiền sáng mắt, lập tức xúi giục hai huynh đệ nhận nhóm người chơi vào ở.
Đêm qua, người đàn ông trung niên đang nằm trong cuộn chiếu cùng một người khác ngủ tại nhà Hoàng Ngũ.
Mọi chuyện đến đây vốn không có gì đáng nói.
Vấn đề nằm ở chỗ, trong một phó bản kinh dị mà họ còn chia nhau ra.
Hoàng Vi thậm chí cảm thấy đầu óc bọn họ có vấn đề.
Đây chẳng phải chủ động tạo cơ hội cho người khác ra tay sao?
Nếu là Hoàng Vi, nàng thà để chín người chen nhau trong nhà trọ, tuyệt đối không tách ra.
Ban đầu nàng thật sự nghĩ như vậy.
Nhưng nhìn nhóm người chơi một lúc, nàng mới nhận ra mình đã rơi vào lối suy nghĩ của người bình thường.
Nếu là nàng, đương nhiên không thể cho người khác cơ hội ra tay.
Nhưng với người chơi thì khác.
Đây là phó bản.
Bọn họ là người chơi.
Chỉ cần có điểm, họ có thể quay lại vô số lần.
Bọn họ cố ý tách nhau ra.
Ngay từ đầu họ đã không mong chỉ dựa vào một lần là thông quan phó bản.
Không chết vài lần, sao gọi là khai hoang?
Họ đã cho thôn dân cơ hội ra tay, và quả thật có người chết.
Nhưng những biểu cảm nhỏ trên mặt họ lại nói cho Hoàng Vi biết:
Họ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, gần như chẳng thu được bao nhiêu tình báo.
Nếu không, họ đã không đứng ở đây giằng co với thôn dân.
Dựa vào những điều này, Hoàng Vi có thể suy đoán nhóm người chơi có lẽ lần đầu bước vào phó bản.
Hơn nữa thời điểm hiện tại còn cách lúc nam nữ chính đến rất xa.
Khi đọc tiểu thuyết, Hoàng Vi đã biết thôn Hoàng Gia không có một người sống, tất cả đều là quỷ.
Nhưng nhóm người chơi trước mắt rõ ràng chưa nhận ra điều đó.
Trước khi vào phó bản, nam nữ chính đã biết Boss là Trình Lộ Vân, đồng thời biết toàn bộ thôn không có người sống.
Điều này chứng minh những thông tin kia là kinh nghiệm được người chơi khai hoang tích lũy lại.
Mà hiện tại, dòng thời gian vẫn đang ở giai đoạn đầu tiên.
Những tình báo này đối với Hoàng Vi mà nói, quan trọng thì cũng quan trọng.
Ít nhất nàng biết mình đang ở thời điểm nào.
Nhưng nói không quan trọng thì cũng không quá quan trọng.
Dù sao nàng còn chẳng biết cái mạng nhỏ sẽ mất lúc nào.
Thông tin ấy không giúp được bao nhiêu cho việc sống sót.
Hoàng Ngũ tiếp tục nói.
Ông ta cố ý nâng cao giọng, nghe vô cùng chói tai.
“Ta có lòng tốt cho bọn họ ngủ nhờ một đêm. Kết quả sáng nay, người ở cùng hắn lại nói hắn đã chết! Ta sợ đến mức tim đập thình thịch, nào dám chậm trễ, lập tức lấy chiếu cuốn người lại rồi mang đến tìm thôn trưởng!”
Nói xong, Hoàng Ngũ lại bắt đầu khóc thút thít.
“Ta mới là người đáng thương! Chỉ cho họ ngủ một đêm mà giường nhà ta đã không thể dùng nữa!”
Cũng đúng.
Giường từng có người chết, ai còn dám ngủ?
Dù sao Hoàng Vi không dám.
Nhưng nàng cũng không nghĩ Hoàng Ngũ sẽ sợ.
Bởi ông ta đâu phải người sống.
Chuyện đến đây nhìn có vẻ rối tung.
Nhưng thật ra Hoàng Vi đã đoán được đáp án.
Không cần nói, người ra tay chắc chắn là Hoàng Ngũ.
Chỉ là ông ta dùng cách gì để giết người đàn ông trung niên ngay trước mặt một người chơi khác?
Đây mới là vấn đề lớn.
Hoàng Vi không hiểu.
Nhóm người chơi trước mặt lại càng không thể hiểu.
Khi đọc tiểu thuyết, Hoàng Vi từng cảm thấy kỳ lạ.
Vì sao một phó bản như vậy có thể trở thành cửa ải cuối cùng?
Cả thôn đều là quỷ nghe quả thật đáng sợ.
Nhưng trên đường đi, nam nữ chính từng gặp không ít phó bản kinh khủng hơn.
Bọn họ thậm chí từng trực diện thần linh, tính kế đối phương rồi thành công thông quan.
Ngay cả phó bản như vậy còn không được gọi là cuối cùng.
Vì sao【Nói Nhỏ】lại được xem là cửa ải cuối?
Đến lúc này, đáp án dường như đã dần nổi lên.
Chỉ dựa vào độ khó đã đủ.
Những người chơi trước mặt thân kinh bách chiến, vậy mà ngay cả đồng đội chết thế nào cũng không biết.
Hoàng Ngũ vẫn tiếp tục lải nhải.
“Theo ta thấy, người này chắc mắc bệnh gì đó. Lúc ta nhìn, trên người hắn chẳng có vết thương nào, cứ như đang ngủ. Hắn đang yên đang lành nằm đó, sao lại vu oan cho ta? Biết đâu hắn vốn không sống được bao lâu, cố tình đến nhà ta ăn vạ!”
Càng nói về sau, giọng ông ta càng lớn, như thể bản thân vô cùng có lý.
Nhóm người chơi đều là kẻ từng trải.
Theo lý không nên bị vài câu ấy kích động.
Nhưng sự thật là sau khi Hoàng Ngũ nói xong, sắc mặt họ lập tức thay đổi.
“Ngươi còn mặt mũi nói sao? Chúng ta ăn vạ ngươi? Nếu không phải tối qua nghe chúng ta trả tiền tìm chỗ ở, ngươi còn chẳng thèm để ý! Chúng ta thật sự không nên đến nhà các ngươi!”
Người nói là người đàn ông đã ngủ cùng người chết.
Hắn có thân hình rất cường tráng.
Khi nói còn bước lên một bước, khí thế mạnh hơn Hoàng Ngũ rất nhiều.
Hoàng Ngũ vốn là kẻ nhát gan.
Thấy hắn tiến lên, ông ta không dám nói thêm, còn lùi lại một bước.
Bước lùi ấy vừa hay đẩy Hoàng Vi lên phía trước.
Hoàng Vi sững người.
Nàng đã sớm nhận ra vị trí mình đứng không tốt.
Nhưng lúc này nếu di chuyển, chỉ khiến bản thân càng nổi bật.
Nàng còn chưa nghĩ ra cách xử lý đã nghe thôn trưởng quay sang nói với mình:
“Vi ca nhi, người là ngươi dẫn về. Ngươi không hỏi xem sao?”
“…”
Hỏi gì?
Hoàng Vi thật sự không biết nên hỏi gì.
Một bên là quỷ, một bên là người chơi.
Chỉ có mình nàng giống người ngoài cuộc.
Nàng theo bản năng nhìn Trình Lộ Vân.
Tóc mái hơi che tầm mắt, nhưng vẫn có thể thấy gương mặt đang mỉm cười dịu dàng.
Trong lòng Hoàng Vi lập tức ổn định hơn.
Chỉ cần Boss vẫn đứng về phía nàng, chưa muốn ra tay, nàng muốn xem ai dám động vào mình.
Hoàng Vi miễn cưỡng hỏi một câu khô khan:
“Các ngươi đến đây làm gì?”
Sau khi về nhà hôm qua, nàng đã nhận ra lúc gặp nhóm người chơi, lời mình nói có phần không ổn.
Hiện tại hỏi lại cũng chưa muộn.
Ít nhất có thể kéo dài thời gian để nàng suy nghĩ.
Câu hỏi khiến các người chơi khựng lại.
Người đàn ông cường tráng cũng bình tĩnh hơn.
Hắn quay sang nhìn một người trong đội.
Người kia không có phản ứng.
Người đàn ông cường tráng quay lại, trả lời:
“Chúng ta đến du lịch.”
Câu trả lời này có phần qua loa.
Thôn này giao thông không thông, đường sá chẳng có.
Đến đây du lịch?
Nhưng Hoàng Vi không định truy cứu.
Nàng gật đầu, quay sang thôn trưởng.
“Ta không còn gì muốn hỏi.”
Thông qua câu hỏi này, Hoàng Vi cũng đã nhận ra ai mới là người đưa ra quyết định trong đội.
Khi người đàn ông cường tráng quay sang, Hoàng Vi không thấy rõ hắn nhìn ai vì lưng quay về phía nàng.
Nàng chỉ có thể quan sát bảy người đứng cùng nhau.
Người đàn ông kia trên mặt không có phản ứng, nhưng bàn tay đang đặt sát đường may quần khẽ gõ vào chân một cái.
Động tác chỉ thoáng qua.
Nếu khả năng quan sát của Hoàng Vi không nhạy bén, chắc chắn sẽ không phát hiện.
Thôn trưởng liếc nàng.
Đôi mắt nhỏ lộ ra từ khe hẹp khiến người ta vô cùng khó chịu.
Lúc này còn mang theo chút trách móc, như thể không hài lòng với câu hỏi của Hoàng Vi.
Ông ta nâng gậy gõ xuống đất hai cái.
Đợi tất cả nhìn về phía mình, thôn trưởng mới ho một tiếng rồi chậm rãi nói:
“Theo ta thấy, chuyện này người xứ khác các ngươi tự giải quyết. Các ngươi cũng đừng ở lại đây nữa. Hôm nay mau chóng rời đi.”
Lời này nghe đã không đáng tin.
Hoàng Vi không tin nhóm người chơi sẽ thật sự rời đi.
Cho dù phải mặt dày ở lại, họ cũng nhất định muốn thu thập thêm tình báo.
Quả nhiên, người đàn ông cường tráng lập tức nóng nảy.
“Ngươi nói gì vậy? Người của chúng ta đã chết, ngươi lại muốn đuổi chúng ta đi? Không đi! Chúng ta tuyệt đối không đi!”
Một mình hắn nói có phần yếu thế.
Sau khi câu ấy dứt, những người khác trong nhóm cũng lần lượt phụ họa.
Tóm lại họ hoàn toàn không định rời đi.
Hoàng Vi đang muốn xem thôn trưởng xử lý thế nào, đã nghe ông ta thở dài, quay ngọn lửa về phía mình.
“Vi ca nhi, chuyện này ngươi thấy sao?”
Hỏi nàng?
Hoàng Vi sửng sốt.
Chuyện này hỏi nàng làm gì?
Ngươi làm vậy có thích hợp không?
Sao lại hỏi một người chỉ đứng xem phải xử lý thế nào?
Giọng điệu kia chẳng khác gì đang gọi Nguyên Phương, còn thái độ lại giống như bất kể Hoàng Vi nói gì cũng sẽ nghe theo.
Nếu lời nàng thật sự có tác dụng, việc đầu tiên nàng làm chính là cho phép mình chạy trốn.
Khóe miệng Hoàng Vi giật nhẹ.
Ánh mắt nàng lướt qua thôn trưởng và nhóm người chơi một lúc, cuối cùng mới nói:
“Hay là báo quan đi.”
Là một công dân hiện đại tuân thủ pháp luật, xảy ra án mạng, điều đầu tiên Hoàng Vi nghĩ đến chính là gặp khó khăn thì tìm cảnh sát.
Câu trả lời khiến cả thôn trưởng lẫn nhóm người chơi đều ngây người.
Nhìn ra được, không ai trong số họ muốn tìm cảnh sát giải quyết.
Người đàn ông cường tráng còn hơi lùi bước.
Thôn trưởng thì ho sặc sụa.
Ông ta ho đến mức lưng gần như không thẳng nổi, mới xua tay nói:
“Gọi cảnh sát gì chứ! Đây là chuyện trong thôn chúng ta, làm gì có đạo lý để người ngoài nhúng tay!”
Nội tâm Hoàng Vi không hề gợn sóng.
Ngươi thật sự quá phiền phức.