Chương 5:

Chương 5:

Cắn Nữ Chủ Một Ngụm, Ác Độc Nữ Xứng Biến A [Xuyên Thư] · ~1.398 từ · 7 phút đọc · 5/162

“Lão sư, em...” Nhìn ánh mắt khinh thường của các bạn xung quanh, Giang Tuyết Niên cảm thấy mình nhất định phải giải thích.

Đàm Anh nói:“Không cần nói thêm gì nữa. Chủ nhiệm giáo dục rất coi trọng chuyện này, đã mời chuyên gia giám định chữ viết. Sau khi kiểm tra, đúng là chữ của Thời Thanh Phạn. Trí nhớ của em bị tổn hại, dù em có nói gì thì trường học cũng sẽ không chấp nhận.”

Các bạn lớp ba vốn quen biết Thời Thanh Phạn, nên hiểu rõ con người của cô, đồng thời cũng biết tính cách của Cung Linh Lang.

Cung Linh Lang tuy thành tích học tập không mấy nổi bật, nhưng tuyệt đối không phải loại người sẽ khiến học sinh giỏi nhất khối viết giấy giúp mình gian lận.Mà Thời Thanh Phạn lại càng không thể chủ động giúp Cung Linh Lang làm vậy.

Cho nên dù Đàm Anh nói đã có chuyên gia giám định xác nhận chữ viết, thì trong lòng mọi người vẫn không tin.

“Được rồi, chuyện này đến đây là kết thúc. Không ai được phép bàn tán thêm. Bắt đầu giờ tự học đi.” – Giọng Đàm Anh nghiêm khắc, khiến cả lớp chỉ dám cúi đầu ấm ức viết bài tập.

Giang Tuyết Niên cảm nhận rõ sự oán giận từ bốn phía gần như ngưng tụ thành thực thể.

(Cái lớp học này còn học nổi nữa không đây??)

Tiết tự học cuối cùng sắp kết thúc, Đàm Anh đi ra ngoài một lúc, khi quay lại liền phát cho cả lớp tờ “Danh sách đăng ký Đại hội Thể thao”.

“Vì lý do thời tiết, Đại hội Thể thao vốn tổ chức vào thứ sáu tuần sau sẽ được dời lên thứ bảy tuần này, tức là ngày kia. Thứ tư và thứ năm sẽ bù vào ngày nghỉ thứ bảy, còn thứ sáu vẫn đi học bình thường. Ai tham gia thì điền vào hạng mục mình muốn, nộp lại cho tôi vào chiều thứ năm, trường sẽ thống nhất sắp xếp.”

“Trường đã báo cho phụ huynh về việc nghỉ học trước, các em có thể về ký túc xá gọi điện cho phụ huynh. Hôm nay hoặc sáng mai đều có thể rời trường.”

Nói xong, Đàm Anh rời đi.

Trong lớp lập tức rộn ràng bàn tán về Đại hội Thể thao. Nhiều người còn chạy đến an ủi Thời Thanh Phạn, tiện thể khinh thường nhìn Giang Tuyết Niên.

Giang Tuyết Niên nhớ trong tiểu thuyết từng nhắc: quan hệ giữa Thời Thanh Phạn và gia đình không tốt. Từ cấp ba, cô đã tự lo học phí và sinh hoạt phí bằng học bổng, không lấy tiền từ nhà.

Mà vừa rồi hình phạt nặng nhất của Đàm Anh là hủy tư cách xét học bổng kỳ này của Thời Thanh Phạn.

Học viện Thánh Lợi Tư rất hào phóng: một học kỳ học bổng ít nhất cũng hai vạn. Nếu vì mất số tiền ấy mà Thời Thanh Phạn phải về nhà cầu xin Thời Liêm, thì lỗi của “Giang Tuyết Niên” là vô cùng lớn.

Sau đó, lớp học dần vơi người. Giang Tuyết Niên thở dài, gấp sách lịch sử lại định về ký túc xá, nhưng chợt nhận ra mình không hề biết phòng ở đâu.

Lúc đi ngang qua, Thời Thanh Phạn thấy cô ngồi thẫn thờ liền khẽ gọi:“Giang Tuyết Niên.”

“...A?” – Giang Tuyết Niên quay đầu, vẻ mặt ngốc nghếch.

“Về ký túc xá.” – Thời Thanh Phạn khẽ nói.

Giang Tuyết Niên lập tức hiểu, thì ra cô ấy biết mình lạc đường nên mới gọi đi cùng!

Trên đường về, Giang Tuyết Niên lén ngắm cô gái đi cạnh. Thời Thanh Phạn vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt nâu nhạt sâu thẳm, làn da trắng như sương, môi mỏng khẽ mím lại, khiến người khác khó đoán được tâm tư.

“Thời Thanh Phạn...” – Giang Tuyết Niên khẽ gọi, “Chuyện tờ giấy đó, xin lỗi cậu.”

Cô cảm thấy mình phải thay “Giang Tuyết Niên” trong tiểu thuyết nói lời xin lỗi.

Thời Thanh Phạn khựng lại một chút:“Cậu chẳng phải đã quên rồi sao, đâu liên quan đến cậu.”

Không ngờ được cô ấy đáp lại, mắt Giang Tuyết Niên sáng lên:“Cảm ơn cậu đã đưa mình về ký túc xá.”

“Có qua có lại.” – Thời Thanh Phạn đáp.

“Không, chuyện này không thể coi là có qua có lại. Mình khiến cậu bị hủy học bổng, mà cậu lại giúp mình. Rõ ràng đây là lấy ân trả oán.”

Thời Thanh Phạn nói: “Trên xe buýt cậu đã giúp mình.”

“Nhưng cậu còn trả tiền xe cho mình đó, phí mất ba đồng.” – Giang Tuyết Niên tiếc rẻ.

“Trong văn phòng...” – Thời Thanh Phạn nói càng ngày càng ngắn.

“Ở văn phòng mình vốn muốn giúp cậu, nhưng mình mất trí nhớ, không giúp được gì. Vậy không tính. Tóm lại, bây giờ cậu đưa mình về, mình nợ cậu một lần.” – Giang Tuyết Niên nghiêm túc kết luận.

Thời Thanh Phạn nghiêng đầu liếc nhìn đôi mắt đen láy nghiêm túc của cô, cuối cùng chỉ thở ra:“...Tùy cậu.”

Thực ra ban đầu cô muốn nói: “Đừng có qua lại gì với tôi nữa.” Nhưng khi chạm vào ánh mắt ấy, lời nói liền thay đổi.

Hai người cùng trở về ký túc xá. Hóa ra họ ở đối diện nhau: Thời Thanh Phạn ở chung phòng với Cung Linh Lang, còn Giang Tuyết Niên được ở riêng một phòng.

Ba của Giang Tuyết Niên, tức Giang Khải, là vị trung tướng trẻ nhất trong liên minh. Từ khi liên minh lập ra, mới chỉ có hai thượng tướng, năm trung tướng và mười thiếu tướng.

Hiện nay còn một thượng tướng, đã 70 tuổi, đồng thời giữ chức tổng thống liên minh. Trung tướng thì chỉ còn ba người, trong đó có Giang Khải, còn lại đều đã già yếu. Vì vậy, mọi người đều hiểu rõ: nếu tổng thống qua đời, người có khả năng kế nhiệm cao nhất chính là Giang Khải.

Trường học đương nhiên biết thân thế ấy, nên trong mâu thuẫn, sẽ đứng về phía Giang Tuyết Niên, chứ không phải Thời Thanh Phạn, vốn chỉ là con gái nhà tài phiệt.

Trường cấm mang điện thoại di động, nhưng mỗi ký túc xá đều có điện thoại bàn dùng thẻ. Mỗi học sinh được phát một thẻ điện thoại, chỉ cần cắm vào máy là có thể gọi cho số mà phụ huynh đăng ký.

Thời Thanh Phạn dặn qua cách gọi rồi vào phòng.

Giang Tuyết Niên ấn vân tay mở cửa phòng. Phòng riêng, giường đôi, bàn học, góc còn có tủ lạnh – quả là đãi ngộ đặc biệt. Nhưng nhớ ra, giờ chính cô lại là người được đãi ngộ đó.

Cô lấy thẻ điện thoại từ ngăn kéo, cắm vào và gọi.

“Ong... ong... ong...”

Sau ba hồi chuông, có người nghe máy:“Tiểu thư Tuyết Niên, tiên sinh và phu nhân đang ra ngoài. Thiếu gia đang ở nhà, cô muốn tôi gọi cậu ấy nghe máy không?”

Giang Tuyết Niên bất giác ngồi thẳng người.“Ừ, gọi anh ấy đi.”

Tim cô đập nhanh. Nếu “thiếu gia” kia không phải Giang Việt, thì nơi đây không phải thế giới trong tiểu thuyết.

“Tuyết Niên, sao lại rảnh gọi về thế?” – một giọng nam trong trẻo vang lên từ ống nghe.

Âm thanh không tệ, Giang Tuyết Niên thầm nghĩ.

“Giang Việt?” – cô thử gọi.

“Con bé này, mới xa nhau bao lâu đã không gọi anh là ca rồi.” – Giọng Giang Việt mang chút cưng chiều.

“...” Giang Tuyết Niên im lặng. Đúng là không thể mơ tưởng, đây thực sự là thế giới trong cuốn tiểu thuyết ABO nhan sắc kia.

“...Ca, Thánh Lợi Tư đang cho nghỉ, anh bảo tài xế đến đón em về.”

Cô đã tìm khắp phòng cũng chẳng có manh mối nào. Nghĩ rằng về Giang gia có thể thu thập thêm thông tin, nhân dịp này liền tính toán trở về.

“Gọi tài xế gì chứ, ca mới vừa thi lấy bằng, để anh qua đón em.” – Giang Việt cười nói.

Mục lục
5 / 162
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây