Chương 168: Tiểu Ngang chẳng hay biết gì đã bị “bán” mất
Sau vài ngày tĩnh dưỡng, đến ngày Tề Linh Duật xuất viện, nắng đầu hạ đẹp đến mức khó tin.
Không phải thứ nắng gay gắt, bỏng rát khiến người ta khó chịu, mà là ánh nắng vừa đủ ấm áp, dịu dàng, óng ánh sắc vàng.
Ánh sáng từ bầu trời xanh thẳm không một gợn mây rơi xuống, xuyên qua mấy cây long não cao lớn trước cổng bệnh viện, để lại trên nền đất sạch bóng những mảng sáng loang lổ khẽ lay động.
Chương VIP
Cần 0 Xu để mở khoá chương này.
Đăng nhập để mở khoá.
Hoặc nâng cấp VIP để đọc mọi chương VIP không giới hạn.