Chương 15: Đau lòng
Miêu Y xoay người quá nửa, nhìn chằm chằm nữ nhân khí chất thanh lãnh, dung mạo tuyệt sắc vừa xuất hiện trước mặt.
Trong đầu nàng lập tức bật ra một suy đoán đầy chột dạ.
Đây không phải chính là tân muội muội của nàng, Chu Từ Ý đấy chứ?
So với tấm ảnh vừa nhìn thấy trên mạng, người thật còn đẹp và tinh xảo hơn.
Vậy chẳng phải những lời các nàng vừa nói đều bị nàng nghe thấy rồi sao?
Xấu hổ quá.
Lần đầu gặp mặt nhất định phải rơi vào tình huống khó xử thế này sao?
Miêu Y cố ép mấy ngón chân đang muốn co quắp lại, mặt dày chủ động chào:
“Chào, ngươi khỏe!”
“Ngươi khỏe.”
Chu Từ Ý nhàn nhạt đáp, giọng không nghe ra cảm xúc gì.
Miêu Âm ngồi cạnh tỷ tỷ chậm mất nửa nhịp mới vội vàng giới thiệu:
“Đây là tỷ tỷ của ta, Miêu Y. Ta không biết hôm nay ngươi đi công tác về…… nên chưa kịp nói với ngươi.”
“Trước khi vào, Lưu dì đã nói cho ta rồi.”
Chu Từ Ý đáp.
Khí chất trên người nàng lúc nói với Miêu Âm lại dịu đi rõ rệt, hoàn toàn khác vẻ lạnh nhạt vừa rồi.
Không biết vì sợ những lời nói sau lưng đã bị đối phương nghe hết, hay bởi lần đầu gặp mặt chưa quen, Miêu Y luôn cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái.
Vì thế nàng lại mặt dày bắt chuyện:
“Muội muội vừa đi công tác về à? Muộn thế này ăn cơm chưa? Vất vả quá.”
—— Muội……
Lần đầu nghe cách gọi này, dây thần kinh nào đó trong đầu Chu Từ Ý như bị giật nhẹ.
Theo những gì Kỷ Nhiễm điều tra được, tỷ tỷ của Miêu Âm mới khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Còn nàng đã ba mươi hai, sắp ba mươi ba.
Đột nhiên bị một cô gái nhỏ hơn mình bảy tám tuổi gọi là muội muội, thật sự rất không quen.
“Ăn rồi.”
Chu Từ Ý nhanh chóng lịch sự đáp lại, sau đó hỏi:
“Tỷ tỷ của Miêu Âm ăn chưa? Nếu chưa, ta cho người chuẩn bị.”
Có lẽ nàng vẫn chưa thích ứng được chuyện gọi đối phương là “tỷ tỷ”, nên chỉ đành dùng cách gọi “tỷ tỷ của Miêu Âm”.
Miêu Y nghe vậy lập tức cười:
“Ăn rồi, ăn rồi. Muội muội ta dẫn ta ăn ở nhà ăn của nhà các ngươi, thức ăn ngon lắm!”
Trong cuộc đối thoại qua lại giữa hai người, Miêu Âm mấy lần muốn chen lời.
Nhưng phản ứng của nàng thật sự chậm.
Mỗi khi nghĩ xong phải nói gì, chủ đề đã chuyển sang chuyện khác.
Mãi đến khi nghe Chu Từ Ý nói:
“Không còn sớm nữa, ta bảo người sắp xếp phòng cho tỷ tỷ của Miêu Âm nghỉ ngơi.”
Miêu Y ngẩn ra.
Vốn định nói chuyện thêm chút để làm quen, nhưng nhận ra đối phương đề phòng cao, lại không thích nói nhiều, nàng cũng thôi.
Giây tiếp theo liền gật đầu cười:
“Được, được, phiền muội muội!”
Lại nghe tiếng “muội muội”, lưng Chu Từ Ý đang chuẩn bị xoay người tìm Lưu dì bỗng cứng lại rất khẽ.
…… Vẫn không quen nổi.
Chẳng bao lâu, Lưu dì mang nụ cười rạng rỡ bước vào.
“Miêu Y tiểu thư, mời đi theo ta bên này.”
Miêu Y đi được vài bước, lại vội quay đầu dặn:
“Miêu Âm, ngươi cũng mau cùng muội muội đi ngủ đi, muộn lắm rồi.”
Bất ngờ bị ra lệnh, Miêu Âm nhất thời không biết đáp thế nào.
Cơ thể theo bản năng quay sang Chu Từ Ý, đôi mắt ngây ngô nhìn nữ nhân như muốn tìm chỉ thị tiếp theo.
Không ngờ Chu Từ Ý thuận nước đẩy thuyền nói:
“Chúng ta cũng lên lầu nghỉ ngơi đi.”
Miêu Âm âm thầm ngạc nhiên.
Ý nàng là muốn mình cũng lên lầu ngủ sao?
Nghĩ lại cũng đúng.
Hôm nay tỷ tỷ tới, vẫn nên tránh để lộ chuyện các nàng không ngủ chung phòng.
“…… Được!”
Sau khi đầu óc xoay xong, Miêu Âm lập tức đồng ý.
Bên kia, Lưu dì đã dẫn Miêu Y đến một căn phòng ở tầng một để nghỉ tối nay.
“Miêu Y tiểu thư cứ nghỉ ở đây. Nếu có bất kỳ yêu cầu gì, có thể gọi ta. Ta là quản gia Lưu dì.”
“Được, khách sáo quá.”
Miêu Y cười hiền hậu.
“Vậy ta không quấy rầy nữa, ngài nghỉ ngơi cho tốt.”
Lưu dì nói xong liền lui ra, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở hành lang.
Miêu Y thuận tay đóng cửa, bước vào trong.
Cảnh tượng trước mắt lại khiến nàng một lần nữa chấn động.
“Phòng này cũng lớn quá đi, trang trí còn đẹp nữa……”
“Mấy thứ này là gì vậy, ta còn chưa từng thấy!”
Nàng vừa đi loanh quanh vừa cảm thán không ngừng, tầm mắt liên tục bị đổi mới.
Trên lầu, Miêu Âm ngoan ngoãn đi sau Chu Từ Ý vào phòng, giống như đang chờ chỉ thị tiếp theo.
Chu Từ Ý không để ý đến điều ấy.
Vừa vào cửa, nàng đã hơi mệt mỏi cởi áo khoác, tiện tay vắt lên giá treo.
Bên trong là chiếc sơ mi trắng ôm lấy dáng người cân đối.
Nàng lại thuận tay tháo tóc.
Đến khi vô tình quay đầu, mới phát hiện thiếu nữ vẫn đứng im phía sau.
Mang theo vẻ lười biếng quyến rũ bẩm sinh, Chu Từ Ý bỗng nổi hứng trêu chọc:
“Ngươi muốn tắm trước, hay tắm cùng ta?”
Ai ngờ Miêu Âm vẫn ngoan ngoãn mà ngốc nghếch đáp:
“Chu tỷ tỷ mệt cả ngày rồi, ngươi tắm trước đi. Ta chờ một chút cũng không sao.”
Nữ nhân nghe vậy khẽ giật khóe môi, trong giọng phảng phất chút thất vọng:
“…… Được thôi.”
Sau đó nàng cầm quần áo, xoay người vào phòng tắm.
Khoảng thời gian tiếp theo, Miêu Âm thật sự chẳng làm gì ngoài ngồi chờ.
Mãi đến khi Chu Từ Ý bước ra, nàng mới chậm rãi đi tắm.
Đứng dưới vòi sen, thiếu nữ nghiêm túc tắm rửa từng chút một, bỗng nghĩ đến chuyện tối nay Chu tỷ tỷ có cần trị liệu không……
Nghĩ vậy, nàng càng cố gắng kỳ cọ sạch sẽ, không bỏ sót chỗ nào.
Khi Miêu Âm đi ra, nữ nhân trên giường đang tựa vào đầu giường đọc sách.
Váy ngủ cũng không che hết được đôi chân dài đang tự nhiên bắt chéo, làn da trắng nõn, đường nét đầy quyến rũ.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Lên đây.”
Chu Từ Ý nói câu này gần như không ngẩng mắt, ánh nhìn vẫn dừng trên trang sách.
Miêu Âm lập tức ngoan ngoãn leo lên giường, ngồi bên cạnh ngay ngắn, chờ bước tiếp theo.
Chu Từ Ý đọc thêm một lúc, chợt nhớ ra gì đó, hứng thú hỏi:
“Nhà ngươi có mấy người?”
Miêu Âm khựng lại rồi thành thật đáp:
“Mụ mụ, ba ba, tỷ tỷ, đệ đệ, còn có ta.”
“Vậy ngươi đứng thứ hai.”
Nữ nhân khẽ cảm thán.
“Đúng vậy!”
Miêu Âm gật đầu.
“Người nhà đối với ngươi thế nào?”
Chu Từ Ý hỏi, tiện tay đặt sách xuống.
Nghe đến đây, thiếu nữ vốn trả lời khá dứt khoát lại rơi vào do dự.
Suy nghĩ hồi lâu, nàng mới nói:
“Mụ mụ và tỷ tỷ đều đối với ta khá tốt. Đệ đệ…… đệ đệ còn học tiểu học, hắn luôn chê ta ăn nhiều, sẽ tranh đồ ăn với ta. Ba ba thích đệ đệ, lúc nào cũng bảo ta nhường. Thỉnh thoảng ta không nghe lời, hắn sẽ đánh ta.”
“Ba ngươi còn động tay đánh ngươi?”
Giọng Chu Từ Ý tràn đầy khó tin, cơn tức giận cũng không hiểu sao dâng lên rõ rệt.
Miêu Âm không để tâm, gật đầu:
“Có lúc hắn nổi nóng cũng đánh mụ mụ và tỷ tỷ.”
Nghe những lời ấy, Chu Từ Ý vô cùng kinh ngạc.
Ngoài tức giận, trong lòng còn dâng lên sự thương xót đối với cô gái trước mặt.
Có lẽ đây là lần đầu tiên có người hỏi nàng những chuyện này.
Miêu Âm vô thức nói thêm:
“Thật ra ta không thích ba ba lắm. Nhưng hắn là ba ba của ta, chuyện đó hình như ta cũng không được lựa chọn.”
“Nhưng từ nay về sau, ngươi có thể lựa chọn.”
Nữ nhân bên cạnh đột nhiên nghiêm túc nói:
“Bất kể là thứ gì, nếu không thích thì đều có thể vứt bỏ.”
Miêu Âm quay sang nhìn nàng, vẻ mặt vừa ngây ngô vừa mơ hồ.
Chu Từ Ý không nói thêm.
Nàng tự nhiên giơ tay, kéo thiếu nữ vào vòng tay như muốn dùng hành động ấy để xoa dịu sự thương tiếc nơi đáy lòng.
Miêu Âm bị ôm, chậm nửa nhịp mới ngẩng đầu hỏi:
“Chu tỷ tỷ, tối nay cần trị liệu sao?”
Nữ nhân hơi ngẩn ra.
Nét mặt thoáng hiện vẻ lúng túng hiếm thấy, sau đó nàng hạ giọng:
“Không cần. Tối nay chỉ nói chuyện một chút, rồi ngủ là được.”