Chương 48: Cảm giác quen thuộc
Sáng thứ Ba, Phong Khinh Vũ tỉnh dậy đúng giờ, tắt chuông báo thức. Việc đầu tiên nàng làm là kiểm tra điện thoại, thấy không có tin nhắn chưa đọc mới xuống giường, đi ăn sáng.
Mọi thứ chẳng khác gì ngày thường.
Nàng không vì chờ tin nhắn trả lời mà mất ngủ, cũng không gặp ác mộng, không ngủ quên, càng không đi học muộn. Thậm chí nàng còn là người đầu tiên bước vào lớp.
Ngồi xuống chỗ của mình, nàng liếc sang ngăn bàn được sắp xếp ngay ngắn của Tầm Chu, phát hiện hai chiếc bánh trung thu hôm qua nhét vào đó đã biến mất. Trên gương mặt vốn không chút biểu cảm, đôi mày nàng khẽ nhướng lên, thấp thoáng một tia vui vẻ.
Lúc Tầm Chu tới, thứ nàng đối diện chính là một đôi mắt như thế...
Thoạt nhìn thì bình thản, nhưng càng nhìn càng cảm thấy có gì đó chẳng lành.
Tầm Chu mất tự nhiên liếc quanh một vòng, xác nhận không ai chú ý đến hai người rồi mới hạ giọng thật thấp, nói nhanh như gió: "Cậu nhìn gì?"
Ánh mắt kia khiến người ta phát lạnh.
Phong Khinh Vũ nhướng mày, khóe môi cũng cong lên: "Bánh trung thu ngon không?"
"Hửm?" Nhớ tới hai chiếc bánh tối qua mình mang về, vành tai Tầm Chu bất giác đỏ lên. "Cũng được."
"Cũng được?" Phong Khinh Vũ rõ ràng biết còn cố hỏi, "Cũng được là thế nào? Là ngon, hay chỉ miễn cưỡng không khó ăn?"
"..."
Tầm Chu không ngờ vừa sáng sớm tới lớp đã bị nàng túm lấy để truy hỏi chuyện này, chỉ đành cắn răng đáp: "Khá ngon."
Nói xong, thấy có người khác bước vào, Tầm Chu quay đầu nhìn ra cửa sau. Màu đỏ trên vành tai cũng như được nàng cố ý ép xuống, chậm rãi nhạt đi.
Hướng Thần và Hướng Vãn cầm cốc nước bước vào, vừa khéo bắt gặp gương mặt trắng trẻo còn phơn phớt đỏ của nàng. Hai người cùng khựng lại, nhìn nhau một cái rồi ai về chỗ nấy.
Hướng Vãn cất đồ xong, cố ý quan sát Phong Khinh Vũ một lúc mà chẳng phát hiện điều gì khác thường, bèn lấy bài kiểm tra toán hôm qua ra hỏi: "Khinh Vũ, câu cuối cùng cậu xem lại giúp tớ được không? Đáp án đúng rồi nhưng tớ cứ thấy phần trình bày chưa được thuận lắm."
"Vậy à? Để tớ xem."
Phong Khinh Vũ vừa nói vừa xoay người lại. Nàng nhìn những bước giải kín cả bên giấy, kéo một tờ nháp tới rồi vẽ lại đường phụ.
Tầm Chu dùng khóe mắt liếc thấy động tác của hai người, hít sâu một hơi, lấy sách tiếng Anh ra bắt đầu học từ mới.
Thời khóa biểu hôm nay không khác hôm qua là bao, nội dung cũng gần như vậy. Các tiết học vẫn chủ yếu chữa bài thi tháng, mãi đến hai tiết cuối buổi chiều mới bắt đầu giảng bài mới.
Tiến độ của Nhất Trung vốn rất nhanh. Lớp mười một mới khai giảng hơn một tháng mà nội dung sách giáo khoa học kỳ một đã học quá nửa. Theo kế hoạch của các giáo viên bộ môn, sau kỳ thi giữa học kỳ là phải chuyển sang học sách học kỳ hai.
Nhưng số tiết mỗi môn đều có hạn, không tránh khỏi vài môn tiến độ tương đối chậm. Để đuổi kịp kế hoạch, trong một tiếng rưỡi ngắn ngủi ấy, giáo viên bộ môn không lãng phí lấy một phút, cố gắng giảng xong toàn bộ nội dung hôm nay ngay trước khi chuông tan học vang lên.
Chỉ là thầy giảng gấp như vậy, học sinh nghe cũng mệt bở hơi tai.
Sau tiếng chuông tan học, cả lớp ngoài tiếng thu dọn bài vở ra thì hoàn toàn không có chút vui sướng nào của giờ được về.
Nếu được lựa chọn, Phong Khinh Vũ thậm chí cảm thấy rất nhiều bạn trong lớp có lẽ còn tình nguyện ở lại học thêm hai tiết nữa.
Dù sao bài tập tối nay thật sự quá nhiều.
Ở trường làm bài có khi còn nhanh hơn về nhà.
Đếm xong số đề phải làm tối nay, Hướng Thần ngồi bàn trước quay đầu lại với vẻ mặt như đưa đám: "Có phải giáo viên nhớ nhầm ngày, phát bài tập kỳ nghỉ sớm rồi không? Không thể nào tất cả đều phải làm tối nay chứ?"
"Gì cơ?" Phong Khinh Vũ đang nghĩ lát nữa phải đi ăn với Tầm Chu nên không nghe hết lời than thở của nàng, trên mặt thoáng hiện vẻ mờ mịt.
Hướng Vãn thì vẫn bình tĩnh: "Mơ gì thế? Cậu không nghe họ nói đây là những dạng bài tương tự được chọn riêng để củng cố kiến thức trong đề thi tháng à? Ngoan ngoãn về làm đi. Mai bị đuổi ra hành lang đứng phạt mới mất mặt."
Dù sao cũng là học sinh giỏi trong số học sinh giỏi, chỉ vài tập đề thôi. Cố một chút thì chưa đến mức làm không xong.
"Tớ có nói không làm đâu." Hướng Thần bĩu môi.
Lúc này Phong Khinh Vũ mới hiểu hai người đang nói chuyện gì.
Nàng nhớ lại thứ Ba lần trước. Khi đó trong đầu nàng chỉ toàn chuyện sử dụng thẻ đạo cụ, hoàn toàn chẳng có ấn tượng gì với bài tập.
Nhớ tới mấy tập đề mình vừa nhét vào cặp, nàng như bừng tỉnh khỏi mộng, lập tức nhận ra lát nữa phải về sớm một chút.
Phong Khinh Vũ nhanh chóng tính lại thời gian ăn tối trong đầu, đồng thời cảnh giác dùng chân phải khẽ chạm vào Tầm Chu bên cạnh, còn dùng ánh mắt cảnh cáo nàng tuyệt đối không được đổi ý.
Đáng tiếc mức độ ăn ý của Tầm Chu với nàng chẳng cao chút nào. Lần đầu tiên nhìn sang, Tầm Chu hoàn toàn không hiểu nàng muốn nói gì. Mãi đến khi nhớ lại tin nhắn tối qua, nàng mới hạ mắt, coi như ngầm đồng ý.
Sau hai lần bị Phong Khinh Vũ chặn trong nhà vệ sinh ngày hôm qua, Tầm Chu đã có nhận thức cực kỳ sâu sắc về mức độ khó kiểm soát của nàng.
Nàng thật sự sợ mình vừa nói thôi không đi nữa, Phong Khinh Vũ kích động lên lại chất vấn ngay giữa lớp trước mặt bao nhiêu người rằng nàng dựa vào đâu mà đổi ý.
Nếu thật sự xảy ra như vậy thì quá xấu hổ.
Chẳng qua chỉ là một bữa tối mà thôi. Ăn với ai chẳng là ăn, không đáng để nàng mạo hiểm lớn đến thế.
Mang theo giác ngộ ấy, Tầm Chu đi cùng Phong Khinh Vũ, tránh tất cả những người nàng quen cũng như những người có khả năng quen biết nàng, cuối cùng tới một nhà hàng không quá gần trường nhưng cũng chẳng xa lạ gì.
Trước khi quay lại mốc thời gian, Phong Khinh Vũ vừa mới đưa Tầm Chu tới đây.
Nàng quen đường quen lối dẫn Tầm Chu đến đúng vị trí lần trước, rồi gọi y hệt những món trong ký ức.
Tầm Chu nghe mà khóe miệng giật nhẹ. Hiếm khi nàng chủ động bắt chuyện với Phong Khinh Vũ: "Cậu từng nghe nói đến hiệu ứng hải mã chưa?"
"Ý cậu là cảm giác đã từng trải qua?"
Tầm Chu gật đầu: "Rõ ràng là lần đầu đến một nơi nào đó, nhưng lại cứ cảm thấy trước đây mình từng tới rồi."
Phong Khinh Vũ cụp mắt nhìn mặt bàn trước mặt, sau đó tầm mắt chậm rãi nâng lên, dừng nơi đôi mắt Tầm Chu: "Cậu đừng nói là..."
Tầm Chu bình tĩnh nhìn nàng, nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại mang theo sự do dự rất rõ ràng: "Ừm... nói ra có khi cậu không tin. Thôi, vẫn là không nói nữa."
Ngoài lý do đó, nàng còn cảm thấy nếu mình thật sự nói ra, với độ mặt dày của Phong Khinh Vũ, chắc chắn người này sẽ thêm mắm dặm muối rồi nói linh tinh.
Sự thật đúng là như vậy.
Bởi vì Tầm Chu còn chưa nói gì, đối phương đã bắt đầu tự do phát huy: "Tầm Chu, cậu không định nói chuyện hai chúng ta cùng ăn cơm khiến cậu thấy quen lắm đấy chứ? Cứ như đã từng xảy ra rồi?"
Tầm Chu không muốn thừa nhận, nhưng Phong Khinh Vũ nói trúng rồi. Nàng cũng chẳng cố chống chế rằng không phải, chỉ đành miễn cưỡng "ừ" một tiếng.
Phong Khinh Vũ biết chuyện này thật sự từng xảy ra, lập tức kinh ngạc nhìn nàng: "Cậu nói thật à?"
Tầm Chu: "Lừa cậu thì tôi được lợi gì?"
"Vậy..." Phong Khinh Vũ thử hỏi, "Còn gì nữa không? Có chuyện nào khác khiến cậu cảm thấy quen thuộc không?"
Tầm Chu suy nghĩ rồi đáp: "Cũng không thể nói như vậy."
Phong Khinh Vũ: "Hửm?"
Tầm Chu: "So với cảm giác đã từng trải qua, tôi lại thấy giống như mình từng nằm mơ, trong mơ nhìn thấy những chuyện này hơn."
Mí mắt Phong Khinh Vũ giật một cái.
Nàng không chắc giấc mơ của Tầm Chu rốt cuộc có bao nhiêu nội dung, nhưng da mặt thì lập tức dày lên.
Nàng cười chẳng đứng đắn chút nào: "Thấy chưa, còn bảo không thích tớ. Không thích mà có thể mơ thấy tớ nhiều thế à?"
Tầm Chu biết ngay nàng sẽ bắt đầu nói hươu nói vượn, trừng nàng một cái rồi không nói nữa.
Phong Khinh Vũ thấy nàng quyết tâm phớt lờ mình cũng không ép, yên lặng ăn xong bữa.
Nghĩ rằng cứ khó xử thế này rồi tách ra cũng không ổn, nàng mới chủ động tìm đề tài hòa hoãn bầu không khí: "Tầm Chu, nhà cậu quản nghiêm không? Cậu ra ngoài ăn cơm thế này có sao không?"
"Bây giờ mới hỏi, cậu không thấy hơi muộn à?"
Phong Khinh Vũ lắc đầu: "Thật sự không thấy. Chủ nhật trưa chẳng phải chúng ta vừa ăn với nhau sao?"
"Vậy cậu còn hỏi."
Tầm Chu nhíu mày, ánh mắt lướt qua mặt nàng. Bỗng nhiên nàng cực kỳ tò mò về cách suy nghĩ của người này.
Nàng thật sự không hiểu trong đầu Phong Khinh Vũ rốt cuộc chứa thứ gì, càng nhìn càng thấy người trước mặt chẳng giống người bình thường.
Phong Khinh Vũ, người chẳng giống bình thường ấy, lại giải thích rất có lý: "Hỏi một chút thôi mà. Lỡ bữa trưa và bữa tối có quy định khác nhau thì sao? Gia quy là chuyện riêng tư như vậy, không hỏi cho rõ, nhỡ tớ kéo cậu đi làm chuyện gì không nên làm, chọc bố mẹ cậu tức giận, tớ sẽ áy náy lắm."
"Nếu cậu thật sự biết áy náy thì ngay từ đầu đã không nên..."
Kéo con gái nhà người ta đi yêu đương gì đó.
Nửa câu sau Tầm Chu không nói ra. Nàng cầm áo khoác đồng phục đứng dậy: "Tôi về đây."
"Tớ tiễn cậu." Phong Khinh Vũ cũng lập tức đứng lên.
"Không cần, tài xế nhà tôi đang đợi."
Tầm Chu không quay đầu, đi thẳng về phía cầu thang chéo đối diện.
Phong Khinh Vũ "ơ" một tiếng rồi vội đuổi theo: "Chờ tớ với!"
Tầm Chu không chờ.
Nàng lên xe không ngoảnh đầu lại, bảo tài xế lái thẳng về nhà.
Chỉ để lại Phong Khinh Vũ đứng một mình nhìn theo đuôi xe, dáng vẻ đáng thương đến mức Hùng Khiết đang ngồi trong xe cũng không nhìn nổi, phải xuống mở cửa xe giúp nàng rồi giục lên xe.
Phong Khinh Vũ còn chưa hỏi xong chuyện, buồn bực dựa vào lưng ghế nhìn những ngọn đèn đường dần sáng lên ngoài cửa sổ.
Càng nghĩ nàng càng cảm thấy Tầm Chu chỉ đang qua loa với mình, bèn lấy điện thoại ra nhắn tin.
[Kỳ nghỉ Trung thu có kế hoạch gì không? Tớ mời cậu đi chơi nhé?]
Tầm Chu ngồi trong xe, đang nhắm mắt hồi tưởng bữa cơm chỉ tồn tại trong ký ức của nàng, cùng với bộ phim sau đó.
Càng nghĩ càng cảm thấy khó tin.
Sao có thể có người nằm mơ mà mơ thấy cả một bộ phim mình chưa từng xem cùng người khác?
Chẳng phải người ta nói con người không thể tưởng tượng ra thứ mình chưa từng thấy sao?
Bộ phim đó rõ ràng trước đây nàng chưa từng xem...
Cả chuyện về thăm ông bà nội nữa. Việc mua vé, xin nghỉ đều chân thật đến mức hoàn toàn không thể là mơ.
Nhưng nếu không phải mơ, vậy phải giải thích thế nào cho những trải nghiệm mấy ngày nay?
Một giây trước còn ở trong phòng bệnh, một giây sau đã trở về lớp học.
Không chỉ trở về lớp, mà còn trở lại lớp học trước kỳ thi tháng.
Câu hỏi trong đề thi tháng có thay đổi, nhưng chỉ thay đổi rất ít.
Còn có buổi tiệc tối thứ Bảy, bữa tối hôm nay...
Điều khiến Tầm Chu để ý nhất vẫn là Phong Khinh Vũ nàng nhìn thấy khi trở về hôm đó.
Nàng tận mắt chứng kiến Phong Khinh Vũ "rầm" một tiếng đổ gục xuống bàn.
Khi ấy rõ ràng không có ai chạm vào nàng.
Điện thoại rung lên.
Nhìn rõ tin nhắn trên màn hình, Tầm Chu không cần suy nghĩ đã trả lời hai chữ.
[Không đi.]
"Không đi? Vậy là có kế hoạch rồi?"
Phong Khinh Vũ nhanh chóng gõ chữ.
[Có kế hoạch à? Tiện không? Cho tớ đi cùng với.]
[Không tiện!]
Phong Khinh Vũ thất vọng nhìn dấu chấm than phía sau, đặt điện thoại xuống, không hỏi nữa.
Tầm mắt nàng lại rơi lên những ngọn đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ.
Trái tim vừa yên ổn chưa đến ba giây đã lập tức bắt được một đầu mối khác.
Không đúng.
Tầm Chu tại sao lại thấy nhà hàng tối nay quen mắt?
Lần trước ăn ở đó, nàng từng nói đây là lần đầu tới mà.
Tối qua không đi thành, vậy tối nay đáng lẽ phải là lần đầu tiên mới đúng.
Tại sao nàng lại nói những lời như thế?
Chẳng lẽ nàng nhớ?
Có khả năng đó sao?
Giả sử nàng thật sự nhớ, vậy nhớ lại chuyện chiều hôm đó nàng chủ động nhắc tới vụ cá cược, cùng sự thay đổi trong buổi tối thứ Bảy, dường như tất cả đều có thể giải thích được.
Nhưng vấn đề là, tại sao nàng lại nhớ được?
Nhân vật chính thì ghê gớm lắm à?
Nếu tính như vậy, có phải Đinh Tuyết Dao cũng có khả năng nhớ không?
Phong Khinh Vũ vò đầu, cảm giác đầu mình như phình ra thêm mấy vòng.
Về đến nhà, Hạ Lộ và Phong Sung An đang ngồi bên cửa sổ uống trà trò chuyện.
Phong Khinh Vũ miễn cưỡng vực tinh thần chào hai người, xách cặp về phòng.
Nhìn ra nàng đang mất tập trung, Hạ Lộ và Phong Sung An nhìn nhau, vẫy tay gọi Hùng Khiết vừa đỗ xe xong tới hỏi: "Tối nay Khinh Vũ ăn với bạn nào vậy? Sao nhìn có vẻ nhiều tâm sự thế, cãi nhau với bạn rồi à?"
Hùng Khiết nhớ tới Tầm Chu bỏ đi dứt khoát, cùng dáng vẻ Phong Khinh Vũ đuổi theo phía sau, do dự một lúc rồi lắc đầu: "Không biết."