Chương 80: Bức ảnh

Chương 80: Bức ảnh

Cưa đổ tình địch Alpha · ~2.533 từ · 12 phút đọc · 80/92

Phong Khinh Vũ chỉ nhất thời nổi hứng muốn ghi lại khoảnh khắc ấy, nào ngờ Tầm Chu lại nghiêm túc đến vậy. Bị nàng túm cổ tay kéo lại, cô lập tức kêu oai oái, định giở trò ăn vạ: "Chỉ chụp một tấm ảnh thôi mà, ngươi làm gì vậy?"

"Chỉ chụp một tấm ảnh thôi? Vậy ngươi chạy cái gì?" Tầm Chu kéo cô về phía mình. "Để ta xem nào, có phải cố tình chụp ảnh xấu của ta không?"

Phong Khinh Vũ siết chặt chiếc điện thoại, cố giấu ra sau lưng: "Đương nhiên không phải. Ngươi đẹp thế này, sao ta chụp ra ảnh xấu được."

"Cho ta xem."

"Không cho."

"Xem một chút."

"Không cho." Phong Khinh Vũ vô cùng kiên quyết. "Đây là ảnh ta chụp. Ngươi muốn xem thì tự chụp đi."

Tầm Chu bị câu nói ngang ngược ấy chọc bật cười: "Ngươi có muốn nghe lại xem mình vừa nói gì không?"

Phong Khinh Vũ nhìn Tầm Chu gần như đã áp sát vào mình, bèn chủ động hôn lên khóe môi nàng: "Không phải bảo hôn đến nghiện rồi sao? Hôm nay còn chưa được hôn đàng hoàng."

Tầm Chu vẫn giữ nguyên tư thế khóa hai tay cô, thuận theo đôi môi đang hé mở mà hôn xuống, đồng thời nhất tâm nhị dụng, tiếp tục lần tìm chiếc điện thoại.

Phong Khinh Vũ đâu có ngốc. Vừa nhận ra ý đồ nhỏ của nàng, cô liền nhân lúc đổi hơi lùi liền mấy bước.

Tầm Chu không kịp dùng sức, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô chạy mất, bất đắc dĩ bật cười: "Cái này có tính là mỹ nhân kế không?"

"Ngươi nói tính thì tính."

Phong Khinh Vũ nói xong cũng không chạy nữa. Cô men theo ánh đèn âm đất bên bậc thềm đi xa vài mét, dừng trước lan can có gắn dải đèn, nhìn những ngọn đèn màu dưới bờ kè phía xa đang nhịp nhàng đổi sắc.

Tầm Chu đi theo sau, dừng bên cạnh cô. Nàng vừa định hỏi cô đang nhìn gì thì trước mắt chợt xuất hiện một quầng sáng.

Phong Khinh Vũ giơ điện thoại lên: "Ta đâu có lừa ngươi, chụp đẹp thế này còn gì."

Người trên màn hình hơi nhòe nét, nhưng dáng vẻ cong mắt mỉm cười trông vô cùng vui vẻ.

Tầm Chu ngẩn ra: "Đúng là không xấu."

Phong Khinh Vũ thu điện thoại về, trước tiên đặt bức ảnh làm hình nền cuộc trò chuyện của hai người, sau đó lại đặt làm hình nền màn hình chính.

Tầm Chu nhìn động tác của cô, cười hỏi: "Không sợ bị người khác nhìn thấy sao?"

"Sợ ai nhìn thấy?"

Phong Khinh Vũ thuận miệng đáp. Ý nghĩ từng thoáng xuất hiện vào buổi sáng lại nổi lên, nhưng lúc này điều cô để tâm không phải chuyện đó, mà là một vấn đề khác.

Không đợi Tầm Chu trả lời, cô đã hỏi trước: "Người nhà ngươi có chấp nhận ngươi yêu một Alpha không?"

Tầm Chu đang định trả lời câu trước lập tức khựng lại. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Phong Khinh Vũ, trầm ngâm giây lát rồi thành thật nói: "Không biết, nhưng không sao."

"Bọn họ có chấp nhận hay không cũng không ảnh hưởng đến chuyện chúng ta ở bên nhau."

Phong Khinh Vũ bị vẻ nghiêm túc của nàng làm xúc động: "Đúng. Vậy nên ai nhìn thấy cũng chẳng cần sợ."

Tầm Chu đưa tay ôm lấy eo sau của Phong Khinh Vũ. Phong Khinh Vũ cũng khoác tay lên vai nàng, dùng sức bóp hai cái. Đang cảm thấy vô cùng dễ chịu, trong đầu cô bỗng lóe lên một câu hỏi phá hỏng bầu không khí.

Không phải chứ, tình cảm của hai người bây giờ đã tốt đến mức này rồi, hệ thống vẫn chưa cho qua?

Rốt cuộc mắc ở đâu?

Đã thế này thế kia rồi mà vẫn chưa tính là yêu nhau? Vậy rốt cuộc phải thế nào mới tính?

Đừng nói là phải làm đến bước đó mới được nhé. Nếu thật sự như vậy thì ngay từ đầu cô đã...

Không không không.

Mắt thấy suy nghĩ ngày càng nguy hiểm, Phong Khinh Vũ vội vàng thắng gấp.

Sau đó cô lại không nhịn được mà bắt đầu nghi ngờ độ đáng tin của cái hệ thống chó chết kia. Không phải hoàn thành nhiệm vụ rồi nó lại không chịu thực hiện lời hứa đấy chứ? Như vậy có tính là lừa đảo qua mạng không?

Cảm nhận được cô thất thần, những ngón tay Tầm Chu đang đặt bên eo khẽ động, cố ý cù cô như chọc ngứa.

Phong Khinh Vũ lập tức ngứa đến mức gập người về phía trước.

Tầm Chu giật mình, vội đưa bàn tay còn rảnh chắn trước trán cô: "Cẩn thận!"

Phong Khinh Vũ chưa ngốc đến mức tự đâm đầu vào lan can. Cô được nàng nửa ôm nửa kéo lùi lại, nắm tay nàng đứng thẳng lên lần nữa: "Đừng căng thẳng, thả lỏng chút đi, cái... chậc, ta nên gọi ngươi là gì nhỉ?"

"Gì cơ?" Tầm Chu nhất thời không hiểu ý cô.

Phong Khinh Vũ nói: "Ta thấy người ta yêu nhau đều có biệt danh thân mật. Chúng ta có nên học theo không?"

"Ta thấy Khinh Vũ rất dễ nghe."

"Ta lại thấy gọi Tầm Chu hơi xa cách."

Tầm Chu: "...Có sao?"

"Có." Phong Khinh Vũ nghiêm trang nói. "Tầm Chu, Tầm Chu... Tầm Tầm? Chu Chu?"

Sắc mặt Tầm Chu lập tức khó tả: "Ta nổi da gà rồi, Khinh Vũ."

"Ồ, lạnh à? Tầm Tầm?" Phong Khinh Vũ biết rõ còn cố hỏi.

"..."

Tầm Chu xoa cánh tay giấu trong áo khoác: "Nói thật thì hơi ghê."

Phong Khinh Vũ cười ha hả, ôm lấy nàng: "Vậy hay là Chu Chu? Ha ha ha, Chu Chu."

Tầm Chu hết cách, quay đầu ghé sát tai cô: "Hay ngươi gọi ta là vợ đi?"

"Vợ?"

Phong Khinh Vũ dừng bước, dùng trán húc nhẹ nàng một cái, âm thầm cứu lấy tai mình: "Oa, không ngờ ngươi đã nghĩ xong chuyện gả cho ta rồi đấy."

Tầm Chu cười: "Ngươi gả cho ta cũng được."

Nhìn ra vẻ do dự của Phong Khinh Vũ, sắc mặt Tầm Chu hơi đổi: "Ngươi không muốn?"

"Ừm, hơi hơi." Phong Khinh Vũ gật đầu.

"Tại sao?"

Phong Khinh Vũ suy nghĩ rồi nói: "Bởi vì em gái ngươi trông không giống kiểu dễ chung sống."

Tầm Chu bật cười: "Đúng là hơi khó thật."

Hai người lại lan man trò chuyện một lúc. Chẳng hiểu Phong Khinh Vũ nghĩ gì, bỗng nhìn về phía dòng sông không xa rồi hỏi: "Ngươi yêu ta không?"

Vừa dứt lời cô đã hối hận.

Nhưng lời đã nói ra, lúc này muốn thu lại cũng chẳng dễ dàng.

Ở độ tuổi của họ, có người rất giỏi nói lời yêu, nhưng cũng có người cực kỳ kiêng dè chữ ấy, chỉ nghĩ đến thôi cũng dễ thấy ngượng ngùng.

Tầm Chu hiển nhiên không thuộc kiểu đầu tiên.

Nàng do dự hai giây, buông tay khỏi người Phong Khinh Vũ, hoàn toàn xoay người đối diện với cô.

Phong Khinh Vũ cứ tưởng với tính cách của nàng, nàng sẽ thẳng thừng nói rằng hỏi chuyện này bây giờ vẫn còn hơi sớm.

Không ngờ câu Tầm Chu thốt ra lại là một câu hỏi ngược: "Ngươi yêu ta không?"

Câu hỏi bị ném trả về, Phong Khinh Vũ nhất thời không đỡ nổi.

Cô cứng đầu đối diện ánh mắt Tầm Chu, đang định nghiến răng trả lời thì khóe mắt bỗng thấy một bóng đen vụt qua.

Hai người đứng trên đài ngắm cảnh bên cạnh chẳng hiểu vì sao xảy ra tranh cãi, một người đột nhiên vươn tay đẩy người còn lại xuống sông.

Con sông trước công viên được đào nhân tạo, rộng nhưng không sâu. Dù vậy, muốn chết đuối trong đó vẫn quá dễ dàng.

Phong Khinh Vũ bật thốt một câu chửi, mạnh tay túm lấy lan can: "Phía trước có người bị đẩy xuống sông!"

Tầm Chu đang chờ câu trả lời, nghe vậy lập tức quay đầu.

Quả nhiên, trên đài ngắm cảnh bên cạnh có một người xoay người bỏ chạy, còn dưới dòng nước tưởng như yên tĩnh là một bóng đen đang vùng vẫy.

Nàng gần như không hề do dự, chống tay lên lan can rồi lật người qua: "Ta xuống cứu người, ngươi đuổi theo kẻ kia!"

Phong Khinh Vũ còn chưa kịp ngăn, trước mắt đã bắn lên một mảng nước lớn.

Mẹ nó, Tầm Chu nhảy xuống thật rồi!

Phong Khinh Vũ nhìn xuống nước, lại nhìn màn đêm sâu cạn khó phân biệt xung quanh, quay đầu gào lớn hai tiếng "Có người rơi xuống nước!", sau đó chống lan can nhảy theo.

Khoảnh khắc cắm đầu xuống dòng sông, cô vẫn còn nghĩ: trước đây chủ động đi học bơi quả nhiên là quyết định đúng đắn!

Người ta nói thế nào ấy nhỉ?

Đời người không có khổ nào là chịu uổng phí, nhiều thêm một kỹ năng thật sự chẳng bao giờ thừa.

"Cứu... cứu mạng! Cứu mạng... tôi... không biết..."

Tiếng kêu cứu đứt quãng.

Tầm Chu bơi về phía bóng người đang vùng vẫy. Nghe tiếng nước phía sau, nàng vội quay lại nhìn một cái, phát hiện Phong Khinh Vũ cũng nhảy xuống, động tác khựng lại trong thoáng chốc rồi tiếp tục bơi về phía trước.

Đây không phải lần đầu Tầm Chu xuống nước cứu người.

Sau khi túm được người đang vùng vẫy, nàng nhận ra đó là một Omega, không hề do dự, trực tiếp kéo người kia nhô khỏi mặt nước, lạnh giọng cảnh cáo: "Không muốn chết thì đừng động!"

Người rơi xuống nước đã sợ đến mất hồn, sao có thể chỉ vì một câu của nàng mà lập tức bình tĩnh lại.

Vừa túm được cọng rơm cứu mạng, Omega theo bản năng bấu lấy nàng.

May mà giữa Alpha và Omega vốn có chênh lệch tự nhiên về thể hình lẫn sức lực, Tầm Chu cũng không lo bị đối phương kéo chìm xuống nước.

Nói ra cũng lạ, Omega này lại nghe lời hơn tưởng tượng.

Ngoại trừ mấy cái vùng vẫy ban đầu, sau khi ôm được nàng thì thật sự ngoan ngoãn, không động đậy lung tung nữa.

Tầm Chu cúi mắt liếc qua.

Đập vào mắt chỉ toàn là tóc ướt sũng, dưới ánh đèn màu tối mờ trông đặc biệt rợn người.

Biết thế đã chẳng nhìn.

Tầm Chu cau mày nghĩ, chuyên tâm kéo người kia về bờ.

Phong Khinh Vũ nổi trên mặt nước, giữ khoảng cách không xa không gần nhìn cảnh tượng ấy. Vừa thở phào nhẹ nhõm, cô vừa bơi theo về phía bờ.

Hùng Khiết vốn đang ngồi xổm trên ghế đá chơi điện thoại chờ người.

Cô có nằm mơ cũng không ngờ Phong Khinh Vũ yêu đương mà yêu thẳng xuống nước.

Nghe tiếng kêu cứu, cô lập tức đứng dậy chạy tới. Vừa đến nơi đã thấy hai người đều đang ngâm mình dưới sông, bên cạnh còn có thêm một người lạ.

Cô nhét điện thoại vào túi có khóa kéo, bám lan can nhảy xuống.

Khác với hai người trước, cô không nhảy xuống nước mà men theo cọc gỗ bên dưới đài ngắm cảnh, đáp xuống bãi cỏ sát bờ.

Chỗ có lắp đèn không dễ leo lên, cô phải ở dưới tiếp ứng hai người.

Nhưng chẳng biết do động tác của cô quá mạnh hay chỗ này vốn xui xẻo, vừa đặt chân xuống đất, cô đã nghe thấy tiếng sột soạt.

Ngay sau đó, mặt nước bên cạnh xuất hiện những đường gợn không nên có.

Phong Khinh Vũ đã gần tới bờ, vừa trông thấy Hùng Khiết liền định cười nhạo cô tới hơi muộn.

Nhưng ánh mắt chợt lệch sang trái, nhìn thấy đường sóng đang bơi tới, cô lập tức rú lên: "Có thanh cay!"

Thanh cay?!

Tầm Chu và Hùng Khiết đồng thời quay đầu nhìn.

Thật sự có một con rắn đang nổi trên nước.

Tệ hơn nữa là ngay giây tiếp theo, Phong Khinh Vũ bắt đầu chìm xuống.

Mẹ nó, bắp chân bị dọa đến chuột rút!

Hùng Khiết không dám trì hoãn thêm, một tay túm đuôi con rắn kéo trở về, quật nó lên bờ. Cô chộp lấy hòn đá gần nhất, nện mạnh hai cái rồi lập tức lao xuống nước cứu người.

Phong Khinh Vũ đau đến nhe răng nhăn mặt, bị ép uống liền mấy ngụm nước, buồn nôn đến phát điên.

Khi cuối cùng cũng hít được không khí, cô lập tức gục trên vai Hùng Khiết, nôn khan liên hồi.

Tầm Chu vừa lên bờ bên cạnh, chẳng còn tâm trí quan tâm Omega nằm trên cỏ sống chết thế nào, lập tức nhào tới cạnh Phong Khinh Vũ, liên tục vỗ lưng cô: "Không sao chứ? Không sao chứ?"

Vừa rồi Phong Khinh Vũ chỉ cách con rắn kia chừng nửa mét.

Giờ nghĩ đến chuyện mình vừa uống không biết bao nhiêu nước tắm của rắn, cô chỉ muốn nôn bằng sạch.

Hùng Khiết lặng lẽ đứng dậy ném xác rắn ra xa, sau đó trở lại, dùng sức lau tay lên quần áo ướt sũng mấy lần rồi ngồi xổm trước mặt ông chủ nhỏ, đầy áy náy xin lỗi: "Xin lỗi, tôi không biết trong cỏ có rắn."

Phong Khinh Vũ xua tay.

Cô nôn đến mặt xanh lét, một câu cũng chẳng nói nổi, chỉ cảm thấy đồ ăn thức uống tối nay sắp bị nôn sạch hết.

Cô tiện tay lấy tay áo Hùng Khiết lau miệng rồi bò sang bên cạnh một chút.

Tầm Chu hơi oán trách nhìn Hùng Khiết, nhưng cũng hiểu đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn.

Nàng chủ động cõng Phong Khinh Vũ lên lưng: "Ta cõng nàng lên. Ngươi đi xem Omega kia đi. Nếu chưa ngất thì hỏi xem nàng muốn gọi cấp cứu hay gọi cho người nhà."

Hùng Khiết nhận được ánh mắt cảnh cáo của Phong Khinh Vũ, chột dạ lùi lại một bước.

Cô đi tới cạnh Omega, ngồi xổm xuống kiểm tra, xác nhận không nguy hiểm đến tính mạng rồi hỏi: "Tự đi được không? Hay tôi cõng cô lên?"

Mái tóc che trước mặt được tách sang hai bên má.

Omega nhìn khuôn mặt Alpha trước mắt, yếu ớt gật đầu.

Trong lúc họ nói chuyện, Phong Khinh Vũ đã được Tầm Chu cõng lên trên.

Đứng trên nền gạch sạch sẽ, Tầm Chu lau rong nước dính trên cổ Phong Khinh Vũ: "Không phải ta đã bảo ngươi ở trên bờ chờ sao? Sao lại nhảy xuống theo?"

Phong Khinh Vũ dựa vào người nàng, khẽ đáp: "Lo cho ngươi."

Mục lục
80 / 92
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây