Chương 87: Dùng thuốc hối hận để đánh em gái
Phong Khinh Vũ và Tầm Chu ở bên nhau đến tận khi mặt trời lặn, vẫn chẳng nỡ để người đi: "Hay ăn tối xong rồi về?"
Tầm Chu nhìn đống đồ trước mặt, vẻ mặt khó xử: "Thôi."
Bây giờ về trước bữa tối, số đồ nàng mang theo sẽ không đến mức khiến ai chú ý.
Nếu ăn xong mới về, ngoài Tầm Tranh thích xen chuyện, e rằng những người khác cũng sẽ hỏi vài câu.
Tầm Chu không có ý cố tình giấu giếm.
Nhưng nếu có thể, nàng vẫn hy vọng ông bà nội biết trước.
So với thái độ của những người ở đây, nàng để ý cách nhìn của ông bà hơn.
"Vậy được."
Phong Khinh Vũ đáp.
Bỗng nhớ tới Tầm Tranh gặp tối qua rồi liên tưởng quan hệ hai chị em, cô đưa tay kéo tay áo người trước mặt.
Tầm Chu: "?"
Phong Khinh Vũ hỏi: "Em gái ngươi tối qua không tìm ngươi gây chuyện chứ?"
Đây vốn là câu Tầm Chu vẫn luôn muốn hỏi.
Bỗng nghe Phong Khinh Vũ chủ động nhắc, vẻ mặt đang thư giãn lập tức bị bóng mây do Tầm Tranh khơi ra siết chặt: "Ngươi thật sự gặp nàng?"
Phong Khinh Vũ gật đầu: "Lúc chuẩn bị đi thì chạm mặt."
"Nàng nói gì với ngươi?"
"Không nói gì. Ta vội về gọi video cho ngươi nên chẳng nghe kỹ. Nàng trút giận lên ngươi à?"
Tầm Chu không trả lời, chuyển sang hỏi chuyện khác: "Thuốc hối hận của ngươi còn nhiều không?"
Từ hôm ấy trở đi, Phong Khinh Vũ không còn nghe Tầm Chu nhắc ba chữ này, suýt nữa không bắt kịp: "Cũng được. Sao thế? Ngươi muốn dùng?"
"Ta dùng được sao?"
Phong Khinh Vũ thành thật: "Ngươi... trực tiếp sử dụng chắc chắn không được. Nhưng nếu ngươi muốn, ta có thể giúp."
"Phải làm gì?"
Tầm Chu cười nhưng không nói.
Phong Khinh Vũ cũng không hỏi tiếp.
Sau đó, tối hôm ấy vừa hơn chín giờ, Phong Khinh Vũ nhận được tin nhắn của Tầm Chu.
"Khinh Vũ, bây giờ ta có chút chuyện cần xử lý. Năm phút sau ngươi có thể dùng thuốc hối hận để thời gian quay lại đúng lúc này không?"
Phong Khinh Vũ trả lời ngay.
"Không được."
Nhìn câu trả lời bật lên màn hình, Tầm Chu nghi hoặc gõ ba chữ:
"Tại sao?"
"Ngươi nói trước cho ta biết ngươi muốn làm gì."
"Không giúp thì thôi."
"???"
Phong Khinh Vũ không đợi được câu trả lời, lập tức gọi video.
Tầm Chu nhìn màn hình điện thoại rung lên, giật khóe môi rồi quay đầu.
Tầm Tranh đang đứng cạnh ban công uống nước trái cây lạnh của nàng.
Hừ.
Trước khi gửi tin nhắn, nàng đã tự diễn một lượt cốt truyện năm phút sắp tới trong đầu.
Đáng tiếc, ngay màn đầu tiên còn chưa thực hiện được.
Bị sự bực bội nghẹn lại, tối hôm ấy Tầm Chu không để ý Phong Khinh Vũ nữa.
Chỉ để lại Phong Khinh Vũ đầy mờ mịt gửi hết dấu hỏi này tới dấu hỏi khác.
Sáng hôm sau, Phong Khinh Vũ ấm ức từ trên giường bò dậy.
Xuống tầng, đối diện ánh mắt quan tâm của Hạ Lộ, chẳng cần ai nhắc, cô tự giác uống một cốc nước ấm lúc bụng rỗng rồi nói: "Con đi tìm Tầm Chu. Trưa sẽ đưa nàng về ăn cơm."
Hạ Lộ nghi hoặc.
Bà muốn hỏi chẳng phải đã nói tối nay sao?
Nhưng thứ để lại cho bà chỉ là bóng lưng ngày càng xa của Phong Khinh Vũ.
Khi nhận được tin nhắn, Tầm Chu đang ngồi trước bàn ăn cùng gia đình bề ngoài hòa thuận ăn sáng.
Một ngụm sữa đậu nành suýt nữa phun lên bàn.
Nàng ăn vội chiếc bánh bao còn lại, trốn về phòng, hai tay ôm điện thoại nhắn:
"Tới sớm vậy?"
"Cuối cùng ngươi chịu để ý ta rồi?"
Tầm Chu: "..."
Thật ra nàng không giận Phong Khinh Vũ.
Chỉ là không thể sảng khoái đánh Tầm Tranh một trận nên rất bực.
Nhưng nàng không nói rõ, Phong Khinh Vũ sao đoán được?
Nửa tiếng sau, hai người gặp nhau ở cổng khu nhà.
Phong Khinh Vũ sờ bụng nhìn nàng: "Ta còn chưa ăn sáng, đói quá."
Lòng Tầm Chu lập tức mềm xuống.
Nàng dẫn cô tới quán ăn sáng gần nhất.
Phong Khinh Vũ nhìn ra nàng không giận mình, tâm trạng tốt hơn, vừa ăn vừa hỏi: "Bây giờ có thể nói ngươi muốn làm gì chưa?"
Tầm Chu không muốn để cô nhìn thấy phần âm u trong lòng mình.
Nàng há miệng cắn chiếc bánh bao sữa trứng Phong Khinh Vũ đút tới.
Thấy bàn tay trước mặt không rút về, nàng phối hợp cắn một nửa rồi ăn: "Có phải ta không nói thì ngươi sẽ không giúp?"
Phong Khinh Vũ tự nhiên ăn nốt nửa còn lại, cúi mắt gắp chiếc tiếp theo: "Không. Ta chỉ muốn hỏi xem chuyện ấy có tiện để ta có mặt hay không."
"Có mặt? Ngươi muốn đứng nhìn?"
Ngụm bánh bao sữa trứng của Tầm Chu may mà nuốt sớm, bằng không chắc chắn sẽ nghẹn.
Phong Khinh Vũ không phủ nhận.
Cô nhấc mắt về phía cửa kính: "Tầm Tầm, nói thật đi, có phải vì nàng không?"
Tầm Chu đang ngồi quay lưng với cửa kính.
Nhận ra động tác nhỏ của Phong Khinh Vũ, nàng quay đầu, vừa hay chạm ánh mắt Tầm Tranh.
"Ồ, nàng theo tới rồi."
Hiện giờ niềm vui lớn nhất của Tầm Tranh ở nhà chính là tìm cách khiến Tầm Chu khó chịu.
Lúc ăn sáng thấy sắc mặt nàng không đúng, Tầm Tranh lập tức có hứng.
Để bắt tại trận, vừa rồi nàng còn cắn răng nghe giáo huấn nửa ngày.
Giờ nhìn thấy cử chỉ thân mật giữa hai người, cảm giác bực bội lập tức tan biến, thay vào đó là sự thỏa mãn kiểu dù bị mắng cũng đáng.
Đối diện đôi mắt tương tự mình nhưng lúc nào cũng mang theo lạnh lẽo, nàng thuận tay nhét điện thoại giấu sau lưng vào túi rồi bước nhanh tới: "Trùng hợp thật, lại gặp nhau."
Câu này hiển nhiên nói với Phong Khinh Vũ.
Tầm Chu thấy nàng chẳng khách sáo chút nào kéo ghế ngồi xuống, giọng đầy chán ghét: "Ngươi tới làm gì?"
"Ngươi tới được sao ta không tới được?"
Tầm Tranh nói rồi liếc nàng, quay sang Phong Khinh Vũ: "Này, rốt cuộc ngươi với chị ta là quan hệ gì? Hả? Còn đút bánh bao cho nàng ăn. Ôi chao! Hai người không phải là..."
Phong Khinh Vũ nâng mắt nhìn nàng: "Ngươi thấy là gì?"
"Hai người yêu đồng tính à?"
Tầm Tranh cười lớn: "Chơi dữ thế? Gan đủ lớn đấy. Hai người thật sự không sợ tới kỳ dễ cảm rồi cắn chết đối phương à?"
Phong Khinh Vũ cúi đầu uống nước.
Tầm Chu ngồi đối diện hít sâu một hơi: "Bây giờ năm phút kia dùng được chưa?"
"Gì?"
Tầm Tranh không hiểu.
Phong Khinh Vũ giơ tay hất nửa cốc nước còn lại thẳng vào Tầm Tranh, sau đó ngẩng mặt nở nụ cười rực rỡ vô cùng: "Vậy đủ chưa? Mười phút đi."
Tầm Tranh: "Cái gì năm phút mười phút, hai người đang nói..."
"Rầm!"
Chiếc ghế ngã ngửa.
Tầm Tranh còn chưa kịp bò dậy, trước mắt đã có một bóng người lao tới, ấn nàng xuống đánh túi bụi.
"Mẹ nó... Tầm Chu... ngươi là chị ruột ta đấy!"
"Bây giờ mới nhớ ta là chị ruột ngươi? Muộn rồi!"
Tầm Chu nói xong chộp chiếc bánh bao Phong Khinh Vũ đưa tới, nhét thẳng vào cái miệng đang la oai oái của nàng.
Nhân viên nhà hàng và thực khách xung quanh đều hoảng sợ.
Nghe động tĩnh, mọi người lập tức chạy tới định can ngăn.
Phong Khinh Vũ đứng cạnh canh giờ, lập tức chắn bàn tay định kéo Tầm Chu: "Chị em ruột có chút mâu thuẫn thôi, đừng căng thẳng, đừng căng thẳng."
"Chị em ruột cũng không được. Có chuyện gì từ từ nói, đánh nhau giải quyết được vấn đề sao..."
Phong Khinh Vũ gật đầu: "Giải quyết được cảm xúc."
Nhân viên: "..."
Canh chuẩn thời gian, Phong Khinh Vũ mở bảng điều khiển, chỉnh mốc quay lại thời điểm hai người vừa gặp nhau.
Tầm Chu nhìn Phong Khinh Vũ đứng trước mặt với ý cười nơi khóe mắt, thở phào rồi bật cười: "Sảng khoái. Đi, dẫn ngươi ăn món ngon."
Phong Khinh Vũ bĩu môi xoa bụng: "Hóa ra vừa rồi ngươi dẫn ta ăn đồ không ngon."
Tầm Chu: "Thật à? Vừa rồi chẳng phải ngươi còn khen cái này ngon, cái kia cũng ngon sao?"
Phong Khinh Vũ giả đáng thương thất bại, đi theo nàng lên xe tới nhà hàng trà cách đó hai cây số.
Ăn xong, hai người lại tới cửa hàng quà tặng đã dạo chiều qua.
Chiều hôm trước Phong Khinh Vũ không hỏi được Tầm Chu định mua gì.
Giờ cô dựa bên quầy nhìn, càng nhìn càng thấy không đúng: "Không phải chứ, sao ngươi mua nhiều thế?"
"Lần đầu tiên tới nhà với thân phận bạn gái ngươi, nên mua nhiều một chút."
Tầm Chu vừa nói vừa tiếp tục chỉ lên kệ: "Cái này, cái này, cả cái này nữa, mỗi thứ lấy cho ta hai hộp."
"Được rồi, đừng lấy nữa. Kho tiền nhỏ của ngươi chịu nổi không?"
Kiếp trước Phong Khinh Vũ từng đi dự tiệc đính hôn của họ hàng cũng chưa thấy ai mang nhiều quà thế này.
Tầm Chu khoác vai cô: "Yên tâm, ta có tiền tiết kiệm."
Thấy ngăn không nổi, Phong Khinh Vũ dứt khoát mặc nàng.
Cùng lắm hôm nay ăn xong, cô lén nhét cho nàng một bao lì xì, bảo là quà gặp mặt của gia đình.
Định nghĩa của Hạ Lộ đối với bữa cơm hôm nay thật ra rất đơn giản.
Chỉ muốn nghiêm túc tìm hiểu đứa trẻ Tầm Chu này, xem thái độ của nàng đối với chuyện qua lại với con gái mình thế nào.
Ai ngờ đối phương trực tiếp mang lễ vật tới như đi hỏi cưới.
Bà còn cố ý làm tóc, phối quần áo.
Từ tầng hai đi xuống, vừa nhìn thấy đống đồ chất trong phòng khách, cổ chân lệch một cái, suýt nữa ngã khỏi cầu thang.
May mà quản gia lên mời bà xuống kịp đỡ lấy: "Cẩn thận!"
Phong Khinh Vũ và Tầm Chu nghe tiếng cùng ngẩng đầu.
Người sau lập tức căng thẳng thẳng lưng, chủ động chào: "Cháu chào dì."
"Chào cháu, chào cháu."
Hạ Lộ liên tục đáp.
Nhưng nụ cười trên mặt chớp tắt trông vô cùng không ổn định.
Đi tới sofa ngồi xuống, bà vẫy tay: "Hai đứa cũng ngồi đi, đừng đứng mãi. Tiểu Vũ."
Phong Khinh Vũ gật đầu, kéo Tầm Chu ngồi đối diện.
Hạ Lộ nhìn hai người dính sát vào nhau, chớp mắt rồi đưa ánh nhìn sang đống hộp: "Tất cả đều là Tầm Chu mang tới?"
Tầm Chu đáp: "Cháu không biết dì thích gì nên chọn nhiều một chút, hy vọng dì thích."
Hạ Lộ âm thầm thở phào: "Những thứ này là cho dì à?"
Không phải sính lễ là tốt rồi.
Tầm Chu ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, thưa dì. Cháu rất cảm kích vì dì không phản đối cháu và Khinh Vũ ở bên nhau."
Sắc mặt Hạ Lộ khẽ đổi.
Phong Khinh Vũ "phụt" một tiếng bật cười.
Chỉ có Tầm Chu vẫn căng thẳng, toàn thân như dây đàn kéo chặt.
Hai bên ngồi đối diện gần nửa tiếng.
Hơn nửa thời gian đều chìm trong im lặng.
Cuối cùng người phá vỡ sự im lặng vẫn là quản gia tới mời họ dùng bữa.
Tầm Chu lần đầu trải qua cảnh thế này.
Đi sau Phong Khinh Vũ về phía phòng ăn, nàng lén hỏi: "Dì có phải không hài lòng với ta không?"
"Sao ngươi lại nói vậy?"
Phong Khinh Vũ thân là người đứng xem trong cuộc gặp này, chỉ nhìn thấy cả hai bên đều lúng túng, dè dặt.
Ngoài ra chẳng nhìn ra điều gì.
Tầm Chu nói: "Dì trông rất khác hai lần trước. Nói ít hơn."
Phong Khinh Vũ chưa từng thấy họ nói chuyện riêng nên khó so sánh.
Cô im lặng nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc không đâu. Cứ xem tiếp đã."
Đến lúc ăn cơm, bầu không khí tương đối thoải mái hơn.
Trạng thái của Hạ Lộ cũng dần khôi phục.
Bà đơn giản hỏi qua thành viên trong gia đình Tầm Chu.
Càng hỏi càng cảm thấy mình quá mức chính thức.
Nhưng đã dựng thành tình thế này rồi, lại chẳng thể giống như trước.
Cuối cùng hỏi tới điểm quan trọng, bà dứt khoát cắn răng đặt đũa xuống: "Tầm Chu à, chuyện này cháu đừng thấy dì hỏi thẳng quá nhé."
Tầm Chu cũng lập tức đặt đũa: "Không sao đâu ạ. Dì có điều gì lo lắng cứ nói thẳng."
"Được, vậy dì hỏi thẳng."
Hạ Lộ dừng mấy giây, như đang tự chuẩn bị tâm lý.
Sau đó mới hỏi: "Chuyện cháu và Tiểu Vũ, ba mẹ cháu biết chưa?"
"Hoặc nói cách khác, họ có biết người cháu thích là Alpha không?"