Chương 16: Sơn tự đào hoa thủy thịnh khai (năm) - ... Người này muốn ăn

Cùng Nàng Ngồi Ngắm Đom Đóm Bay · ~2.820 từ · 13 phút đọc · 16/128

Tiểu ngũ đứng dậy rồi bước về phía trước.

Vốn không định nói chuyện với Tống Cừ.

Không muốn nói lắp.

Cũng không muốn tỏ ra vụng về.

Đi được hai bước, nàng lại quay về.

"Ngươi, ngươi rốt cuộc làm sao?"

Nói xong liền cắn đầu lưỡi.

Mặt đỏ lên.

Tống Cừ đầy hứng thú nhìn nàng.

Nàng quay mặt đi: "Đừng, đừng nhìn ta như thế."

Nàng gần như đã đoán được Tống Cừ sẽ nói gì tiếp theo.

Giống tất cả mọi người.

Cười nhạo nàng nói lắp.

Nàng hơi hối hận.

Không nên để ý tới người mồm mép chẳng bao giờ nghiêm chỉnh như Tống Cừ.

Người này có khuôn mặt thủy nguyệt Quan Âm quá dễ lừa người.

Ai ngờ miệng còn nhanh hơn Lận Tri Vân.

Nhưng Tống Cừ lại nói: "Cũng rất thiện tâm."

Tiểu ngũ chậm rãi quay mặt.

Không nhìn thẳng Tống Cừ.

Chỉ dùng đuôi mắt liếc nàng.

Tống Cừ bật cười.

Đây là nụ cười chân thật nhất Tiểu ngũ từng thấy từ khi gặp nàng.

Tống Cừ nói: "Đói."

Lại nữa.

Lời trêu chọc nhàm chán.

Tiểu ngũ quay người bỏ đi.

Đi hai bước.

Lại lùi về.

Tống Cừ nói: "Thật sự đói. Không lừa ngươi."

... Ai lại đói đến ngất ở đây chứ?

"Phật, am Phật có rất nhiều đồ ăn. Tuy đều là thức ăn chay, nhưng, nhưng trụ trì sư thái các nàng..."

Nàng muốn nói rằng trụ trì sư thái bọn họ đều ưu tiên Tống Cừ.

Nhưng câu quá dài.

Nàng nói vấp váp được một nửa rồi thôi.

"Không phải vấn đề đồ chay." Tống Cừ nói. "Chỉ là khó ăn."

Tiểu ngũ phát hiện Tống Cừ nói chuyện thường hạ giọng rất nhẹ ở cuối câu.

Dù nói gì cũng giống như đang kể một bí mật.

"Khi nãy trong thiện phòng có mùi khá ngon. Ngươi đang làm gì?"

"Mì chay."

Bình thường Tiểu ngũ chỉ phụ việc trong thiện phòng.

Người nấu bếp sẽ không để nàng tự nấu món.

Nàng chỉ lén dành dụm chút bột mì.

Vì Ách bà bà sức khỏe kém, thường ho, có lúc không ăn nổi.

Những khi ấy nàng sẽ nhân lúc đêm khuya nấu cho bà một bát mì chay.

"À, mì chay."

Tống Cừ nhìn chằm chằm bát mì nàng vừa bưng lên từ bậu cửa sổ.

... Người này muốn ăn.

Tiểu ngũ ôm bát lùi nửa bước.

"Không, không phải cho ngươi."

"Keo kiệt thật. Ta đã nói muốn ăn sao?"

Nói xong, Tống Cừ lại liếc bát mì trong tay nàng.

... Rõ ràng là muốn ăn!

"Này, đây là cho Ách bà bà. Không thể cho ngươi."

"Cũng có nguyên tắc đấy."

Tống Cừ phất tay áo rộng.

"Đi đi, tiểu đồng nhi. Không ai giành của ngươi."

Tiểu ngũ đã đi qua góc hành lang.

Rồi lại quay đầu, ló ra nửa khuôn mặt.

"Này."

Tống Cừ quay lại.

"Ngươi, ngươi nếu thật sự đói, ta nấu thêm cho ngươi một bát. Chờ, chờ một lúc nữa. Sau khi Ách bà bà ngủ, ngươi, ngươi tới kho củi ăn."

Tống Cừ nhìn nàng một cái.

Rồi cong môi.

"Sao lời này của ngươi nghe như muốn giấu ta đi vậy?"

Giống giấu một bí mật.

Tiểu ngũ cúi đầu, vội vàng bỏ đi.

Nàng ngồi bên đống lửa Ách bà bà nhóm.

Chân dài, luôn quen co lại ôm đầu gối.

Đầu ngửa ra sau dựa vào bức tường gồ ghề.

Thật ra trời đã hơi nóng.

Chỉ vì người già sức yếu như Ách bà bà sợ lạnh nên vẫn nhóm lửa.

Ách bà bà vừa ăn mì vừa ra hiệu hỏi: Sao cứ thất thần vậy?

"Ừm? Không, không có."

Tiểu ngũ đưa tay sờ chóp mũi.

Bị lửa hơ đến nổi một lớp mồ hôi li ti.

Sau khi Ách bà bà đi ngủ, nàng cũng không vội đi tìm Tống Cừ.

Ngược lại ôm đầu gối ngồi bên đống lửa thêm một lúc.

Đến khi cuối cùng đứng dậy đi về phía thiện phòng, nàng tự nói với mình:

Tống Cừ chắc đã đi rồi.

Nhưng từ xa đã thấy một bóng người mảnh mai chắp tay đứng dưới mái hiên.

Đang ngước nhìn đào hoa nguyệt nơi chân trời.

Mỗi lần đi về phía Tống Cừ...

Đều giống như bước tới một số mệnh chưa biết.

"Ngươi, ngươi còn đói không?"

Trong lòng Tiểu ngũ tự nhủ Tống Cừ nhất định sẽ nói không đói nữa.

Nhưng Tống Cừ lại gật cằm: "Đói."

Nàng "À" một tiếng, quay vào thiện phòng.

Nàng quen đứng xa bếp.

Không thích nước bắn lên người.

Từ sau câu nói "Tay nàng bẩn" năm ấy, nàng luôn giặt quần áo trên người thật sạch.

Có lẽ giặt quá nhiều, màu xám đã bạc thành trắng.

Qua khung cửa sổ có thể nhìn thấy bóng Tống Cừ.

Nhưng nàng không hề nhìn ra ngoài.

Một lúc sau, nàng bưng bát mì tới trước mặt Tống Cừ, cúi đầu:

"Quên, quên hỏi ngươi có ăn hành không. Trong, trong am tự trồng."

"Không ăn."

"Còn rau thơm. Cũng, cũng là trong am trồng."

Tống Cừ khẽ mím môi.

Rất kiềm chế.

Nhưng vẻ ghét bỏ vẫn rõ ràng.

Không hiểu sao Tiểu ngũ thấy hơi buồn cười.

"Ngươi, ngươi muốn tới kho củi ăn không?"

"Vì sao phải tới kho củi?"

"Vì, vì thiện phòng không thể thắp đèn mãi. Sẽ bị các sư cô phát hiện."

Nói xong nàng mới cảm thấy mình thật ngốc.

Người sẽ bị mắng là nàng.

Tống Cừ thì sợ gì?

Nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên, nàng lại càng muốn đưa Tống Cừ đến kho củi.

Trong lòng chợt sốt ruột.

Không muốn bất kỳ ai phát hiện nàng nấu mì cho Tống Cừ.

Không muốn ai nghĩ nàng chủ động bám lấy Tống Cừ.

Nếu Tống Cừ không chịu tới kho củi, nàng phải bịa lý do gì?

Đầu óc nàng chẳng xoay nhanh.

Mồm miệng càng không đấu nổi Tống Cừ.

Nhưng Tống Cừ không từ chối.

Nàng chỉ nhẹ gật đầu.

"Được."

Tiểu ngũ không nói "bên này".

Chỉ im lặng bưng bát mì đi trước.

Bước chân Tống Cừ quá nhẹ, nàng không nghe thấy người kia có theo sau hay không.

Chỉ có thể hơi cúi đầu, nhìn bóng Tống Cừ chồng lên mũi chân mình.

Cửa kho củi luôn kêu cọt kẹt.

Tiểu ngũ đẩy rất cẩn thận.

Tống Cừ phía sau khẽ bật cười.

Như đang cười nàng quá mức dè dặt.

Tiếng cười nhẹ đến mức gió thổi qua là tan.

Tống Cừ bước nửa chân vào kho củi rồi dừng lại.

Tiểu ngũ ngẩng lên nhìn nàng.

Rồi hiểu.

Khi ấy nàng còn không biết Tống Cừ có thói quen sạch sẽ quá mức.

Chỉ thấy một thân bạch sam của Tống Cừ thật sự quá không hợp với căn kho củi hỗn độn.

Nàng tìm giữa đống củi ra một chiếc ghế nhỏ.

Rất bẩn.

Không biết đã bao lâu không ai ngồi.

Nàng đặt bát mì sang bên.

Ngồi xổm xuống.

Kéo ống tay áo mình lau thật kỹ.

Sau lưng là đống lửa chưa tắt.

Chóp mũi trắng nõn của nàng dần thấm mồ hôi.

Không hiểu sao lòng Tống Cừ bỗng mềm đi.

Nàng xuất thân thế gia quyền quý.

Nói trắng ra, tính tình quả thật có phần kiêu căng.

Nàng tự cho mình có phẩm vị cao nhã.

Chẳng qua vì từ nhỏ những thứ tốt đẹp ấy tới quá dễ dàng.

Người nịnh nọt nàng, người xu nịnh nàng...

Nhiều đến mức nhìn thôi cũng thấy chán.

Nhưng chưa từng có một tiểu nữ nương nào ngồi xổm dưới ánh trăng, dùng chính ống tay áo ni bào mình quý trọng đến mức giặt bạc màu, nghiêm túc lau một chiếc ghế nhỏ cho nàng.

Tống Cừ nói: "Đừng lau."

Đống lửa phía sau nổ tí tách.

Tiểu ngũ không nghe rõ.

Tống Cừ bước vào, đặt một tay nhẹ lên vai nàng.

Tiểu ngũ ngẩng mặt.

"Ừm." Tống Cừ hơi cúi đầu. "Ta nói đừng lau nữa. Thế là đủ rồi. Ta cũng không để ý lắm."

Lời nói dối.

Tống Cừ xuất thân thế gia, ánh mắt còn cao hơn đỉnh đầu.

Ngay cả nàng cũng chẳng biết vì sao mình lại nói ra câu dối trá rõ ràng như thế.

"Ngươi, ngồi đi."

Tống Cừ ngồi xuống ghế.

Tiểu ngũ đưa bát mì cho nàng.

"Ngươi, ăn đi."

Không biết có phải cách nói mỗi lần chỉ bật ra một hai chữ của nàng khiến Tống Cừ buồn cười không.

Tống Cừ nhận bát.

Tiểu ngũ rất cẩn thận, tránh để tay mình chạm vào đầu ngón tay nàng.

Tống Cừ ngồi trên ghế nhỏ.

Tiểu ngũ ngồi lên đống củi phía sau.

Trong tay theo thói quen nhặt một nhánh cây khô.

Nàng không khều lửa.

Chỉ dựa tường, ngẩn người.

Mấy năm qua, nàng luôn nghĩ đến Tống Cừ.

Nhưng khi Tống Cừ thật sự ngồi ngay bên cạnh, chỉ cần khóe mắt thoáng liếc là thấy một vạt áo trắng của người kia...

Nàng lại như hồn bay khỏi xác.

Nghĩ tới hoa đào lần lượt nở khắp núi.

Nghĩ tới dòng suối róc rách giữa rừng.

Tống Cừ ăn mì không phát ra chút tiếng động.

Cảm giác thật kỳ quặc.

Rõ ràng Tiểu ngũ đang rũ mắt, nhưng từng lỗ chân lông trên người đều nhắc nàng rằng cạnh mình có một người.

Một người không thể bỏ qua trong đời nàng.

Kỳ quặc hơn nữa ở chỗ...

Tống Cừ rõ ràng giống một pho tượng thủy nguyệt Quan Âm bằng ngọc.

Vậy mà lúc này lại đang ăn một bát mì đậm mùi nhân gian.

Mì do nàng nấu.

Lần đầu tới am, Tống Cừ từng nói mình là người từ hồng trần tới, sợ quấy nhiễu thanh tịnh.

Tiểu ngũ lại cảm thấy trên người Tống Cừ chẳng có chút mùi hồng trần nào.

Bạch sam mềm trơn, đầu ngón tay không giữ nổi.

Cả con người nàng cũng giống như có thể theo ánh trăng ngự gió rời đi bất cứ lúc nào.

Không biết một bát mì chay...

Có giữ được nàng không?

Tiểu ngũ kỳ quái nghĩ.

"Này."

Tiểu ngũ hoàn hồn: "Ừm?"

Ngươi từng có lúc một người ngồi ngay bên cạnh, mà đầu óc ngươi lại bay đi nghĩ về chính người ấy chưa?

Tiểu ngũ từng.

Tống Cừ nói: "Đa tạ ngươi nấu mì. Mùi vị rất ngon."

Tiểu ngũ liếc bát mì nàng: "Ngươi, ngươi chắc chứ?"

"Ta chỉ ăn ít."

Sau này Tiểu ngũ mới biết.

Tống Cừ không chỉ kén ăn.

Sức ăn quả thật cũng ít.

Khó hầu hạ vô cùng.

Lúc này Tiểu ngũ chỉ thở dài.

Nàng cầm bát lên, hỏi Tống Cừ: "Ngươi, ngươi chắc không ăn nữa?"

"Ừm."

Tiểu ngũ cúi đầu, gắp một đũa mì.

Tống Cừ liếc nàng.

Cô nương lớn lên trong am Phật quả nhiên khác thế tục.

Đôi mắt lanh lợi ấy cho thấy nàng thông minh hơn nhiều người cùng tuổi.

Nhưng dường như nàng chẳng biết rằng người không quá thân cận không nên ăn chung một bát mì.

Tống Cừ mím môi.

Không nói gì.

Mì nóng cạnh đống lửa.

Mồ hôi trên chóp mũi Tiểu ngũ càng nhiều.

Tống Cừ đứng dậy.

Tiểu ngũ ngẩng lên, tưởng nàng muốn đi.

Nhưng Tống Cừ lại ngồi xuống đống củi bên cạnh nàng.

Không quá gần.

Giữa hai người còn cách nửa thân người.

Tống Cừ ngồi cạnh cửa kho củi.

Ánh trăng phủ lấy nàng.

Nàng quay đầu nhìn trăng ngoài cửa.

Vạt áo trắng như muốn bay.

Miệng hỏi: "Mì ngon lắm sao?"

Tiểu ngũ ngẩn ra.

"Ngươi không phải vừa ăn rồi?"

"Đúng."

Tống Cừ khẽ cười.

Tiếng cười vừa vang đã tan.

"Nhưng nhìn ngươi ăn, ta lại cảm thấy hình như ngon hơn."

Kỳ lạ thật.

Người này rõ ràng thường xuyên cười.

Nhưng quanh thân lại luôn có một vẻ cô tịch.

Tiểu ngũ có cảm giác...

Dường như Tống Cừ chẳng thật sự hứng thú với bất cứ thứ gì trên đời.

Nàng khép mắt tựa vào tường, tóc đen bị ép thành những đường không mấy chỉnh tề.

"Ngươi cứ ăn đi."

Tiểu ngũ không hiểu sao bỗng thấy nàng sống động hơn một chút.

Có lẽ bởi Tống Cừ quá tinh tế, nên chỉ cần một chút vượt khỏi quy củ cũng khiến người ta thấy lòng mình rung nhẹ.

"Ngươi muốn ngủ một lát không?"

Tiểu ngũ hạ thấp tiếng ăn mì.

"Không cần nói khẽ." Tống Cừ nhắm mắt. "Ngươi cứ ăn."

Tống Cừ lấy từ trong ngực ra một dải lụa đỏ.

Tiện tay phủ lên mắt.

Lụa đỏ xếp không đều.

Một bên ngắn, một bên dài rủ xuống má.

Tiểu ngũ bưng bát mì.

Trong lòng lại động.

Hóa ra người mang cả thân cô tịch lại hợp với màu đỏ nhất.

Ngươi từng thấy một cánh đồng tuyết trắng chưa?

Sáng sớm.

Đến con thỏ trong hang cũng còn chưa tỉnh.

Không có sinh vật nào đặt chân qua.

Có lẽ ngươi sẽ nghĩ trên tuyết nên nở một cành mai đỏ, rực rỡ tuyệt diễm.

Nhưng không.

Tiểu ngũ nhớ tới một buổi sáng ngẩn ngơ.

Nàng ngã trên tuyết, đầu gối trầy rách.

Máu rỉ ra.

Hóa ra máu nàng có màu như thế.

Nhạt.

Không quá đặc.

Chỉ vài giọt rơi trên nền tuyết.

Một điểm khác thường giữa thế giới trắng xóa.

Nhưng cả thế giới bỗng sống lại.

Tình cảnh Tống Cừ phủ lụa đỏ lên mắt khiến Tiểu ngũ nhớ tới buổi sáng ấy.

Vì sao Tống Cừ phải che mắt bằng lụa đỏ?

Không thể thật sự chỉ để "tạo dáng" như lời nàng nói.

Tiểu ngũ lén nhìn mặt Tống Cừ.

Dưới sắc lụa đỏ, có thể thấy làn da tái nhợt khó nhận ra.

Tống Cừ vốn rất nhạy bén.

Biết nàng đang quan sát mình, liền nói:

"Ngươi đừng làm chuyện kỳ quái. Lụa đỏ của ta mỏng, vẫn nhìn mơ hồ được bóng ngươi."

"Ta, ta mới không làm."

"Trêu ngươi thôi."

Giọng Tống Cừ nghe thậm chí chẳng giống đang cười.

Chỉ kéo nhẹ âm cuối.

"Ngươi làm được chuyện kỳ quái gì chứ? Cứ ngồi ăn mì đi."

Tiểu ngũ áp bát vào môi.

Ngón tay hơi co lại.

Nàng không làm được chuyện kỳ quái sao?

Nàng cảm thấy Tống Cừ chắc chắn không chỉ vì đói.

Sắc mặt tái nhợt.

Mồ hôi mỏng nơi thái dương.

Hẳn thân thể có gì khác thường.

Chỉ là Tống Cừ không nói.

Nàng cũng không hỏi.

Chỉ nói: "Ngươi, ngươi không phải muốn ngủ sao? Mở mắt làm gì?"

"Ừm. Nhắm rồi."

Tiểu ngũ không nói nữa.

Gắp thêm một đũa mì.

Trong bát chỉ còn ít.

Mì đã nguội.

Nàng gắp một sợi lên môi, dùng răng từ từ cắn.

Ăn chậm như thế làm gì?

Có lẽ vì muốn đêm nay...

Trôi chậm hơn một chút.

Dài hơn một chút.

Tống Cừ bỗng hỏi: "Vì sao phải đợi Ách bà bà đi rồi mới dẫn ta tới kho củi?"

"Ngươi không phải muốn ngủ sao?"

"Ừm. Ta vẫn nhắm mắt."

"À."

Tiểu ngũ chậm rãi cắn đứt sợi mì nơi đầu đũa.

"Chỉ là cảm thấy, có lẽ đôi khi ngươi không muốn quá nhiều người nhìn thấy ngươi."

"Vì sao lại nghĩ thế?"

"Không biết. Không nói rõ được."

Tống Cừ nhất thời im lặng.

Qua một lúc mới nói: "Đêm trong núi quả nhiên yên tĩnh. Yên đến mức dường như nghe được tiếng ánh trăng rơi xuống đất rồi vỡ ra."

"Ta, ta chẳng nghe thấy ánh trăng vỡ."

"Vậy ngươi nghe thấy gì?"

"Ta nghe thấy tiếng mình ăn mì, răng va vào nhau."

Tống Cừ bật cười thật khẽ.

"Tiếp tục ăn đi. Hoặc nói vài chuyện không đâu cũng được. Như vậy ngược lại càng thấy đêm yên hơn."

"Ngươi ngủ không được sao?"

"Ừm."

Tống Cừ đáp mơ hồ.

Tiểu ngũ đặt bát xuống.

Ngồi gần Tống Cừ hơn.

Dải lụa đỏ vẫn phủ trên mắt nàng, dường như chỉ cần chạm nhẹ sẽ rơi xuống.

Tiểu ngũ lấy một thứ gì đó đặt gần chóp mũi Tống Cừ.

Một mùi thuốc đắng nhè nhẹ lan ra.

Tiểu ngũ hỏi: "Như, như vậy, đầu ngươi có đỡ đau hơn không?"

"Ngươi sao biết ta đau đầu?"

Tiểu ngũ im lặng một thoáng.

"Vì mày ngươi hơi nhíu. Người nhìn thấy hẳn đều biết ngươi đau đầu."

"Vậy sao?"

Tống Cừ nói: "Chẳng ai phát hiện. Có lẽ bởi chẳng người nào dám nhìn mặt ta."

Nàng dừng một lúc.

"Đã rất lâu."

Mục lục
16 / 128
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây