Chương 20: Mạc tích xuân y mỏng (một) - "Ngươi kéo áo lên một chút."
[Đó là lần đầu tiên Mật Thanh Trì nhận ra cuộc đời vốn không bình đẳng.
Trời đất của ngươi sụp xuống.
Đối với người khác, chỉ là một cái tiện tay.]
Mỗi ngày Tống Cừ đều hỏi Tiểu ngũ ba câu:
"Đánh mã không?"
"Khi nào nấu cơm?"
"Hôm nay nấu mì hay nấu cháo hạt thông?"
Giống như mỗi ngày tự kiểm điểm mình ba lần.
Tiểu ngũ bị phiền đến không chịu nổi.
Tống Cừ hỏi Y Nhẹ:
"Sao nàng cứ tránh ta?"
Mí mắt Y Nhẹ giật giật:
"Tiểu nương tử còn nhớ hôm chúng ta vào am đã phải khiêng bao nhiêu rương bạc tới không?"
"Nhớ đại khái. Nhưng chuyện đó liên quan gì tới việc nàng tránh ta?"
"Nếu tính tình ngài không phiền người đến thế, vốn chẳng cần mang nhiều bạc vậy."
Tống Cừ hình như phải mất một lúc mới hiểu.
Khẽ "À" một tiếng.
Thật ra muốn bắt được Tiểu ngũ cũng không dễ.
Nàng giống một người vô hình trong am.
Dường như chum nước tự đầy.
Sân viện tự sạch.
Kho củi tự nhiên lúc nào cũng chất đầy củi.
Tiểu ngũ như thể đã quen giấu mình khỏi mắt người khác.
Đêm trăng.
Cuối tháng ba, trời bỗng nóng lên.
Hoa đào mang mùi chín rục gần tàn.
Hương ấy đối với Tống Cừ quá nồng.
Mơ hồ như muốn khơi chứng đau đầu.
Nàng đứng dậy, thong thả ra ngoài.
Trong lòng thầm mong đừng phát bệnh.
Người ban ngày luôn trốn kỹ, đến đêm lại lộ tung tích.
Tống Cừ ngẩng lên.
Thấy Tiểu ngũ ngồi trên mái Phật đường.
Thật kỳ lạ.
Một cô nương nhìn qua kín đáo thấp mình, vậy mà lại chẳng hề để tâm tới việc giẫm giới luật dưới chân.
Dám ngồi ngay trên đầu Phật Tổ.
Tống Cừ vốn không định gọi.
Mấy hôm nay nàng khá yên phận.
Bởi nhớ trên người Tiểu ngũ có mùi hoa đào.
Không biết giữa mùi đào chín nồng khắp núi thế này có khiến nàng đau đầu hay không.
Nhưng dưới ánh trăng, cẳng chân trắng mảnh của Tiểu ngũ đung đưa.
Nàng ngồi quá sát mép mái.
Như chỉ cần sơ ý sẽ rơi xuống.
Tống Cừ hiếm khi lo cho người khác.
Lần này không nhịn được:
"Này."
Tiểu ngũ dừng lại.
Cúi mắt nhìn xuống.
Hai lòng bàn tay chống mép mái.
Cẳng chân mảnh như đang lay trong gió đêm.
Tống Cừ nói:
"Ngươi cẩn thận, đừng ngã."
Tiểu ngũ chẳng hiểu vì sao mỗi lần Tống Cừ quan tâm người khác lại lộ vẻ đắc ý.
Như đang tự hào vì cuối cùng mình cũng có dáng vẻ trưởng bối.
Tiểu ngũ từ mái hiên nhảy xuống.
Nhẹ như một con chim trong đêm.
Tóc dài tung lên.
Tựa đôi cánh dừng trước mắt người.
Nàng liếc chiếc áo mỏng quá mức của Tống Cừ:
"Ngươi, ngươi có lạnh không?"
"Không lạnh."
Tiểu ngũ mím môi.
Dường như nhịn rồi lại nhịn mới nói:
"Ngươi, ngươi tự mình không phát hiện sao?"
"Phát hiện gì?"
Tiểu ngũ đếm trên ngón tay:
"Ngươi ở trong am thời gian này, đau đầu tổng cộng năm lần."
"Lần đầu vì ngươi nhịn đói."
"Lần thứ hai vì trúng gió."
"Lần thứ ba trời nắng gắt, ngươi nhất định ngồi dưới gốc đào uống rượu, còn nhất định giơ chén chờ một cánh đào rơi vào. Chờ hơn nửa canh giờ."
"Lần thứ tư vì ngươi tham ăn thêm chút mì ta nấu, đầy bụng rồi đau đầu."
"Lần thứ năm vì con vẹt lông tạp của ngươi đọc thơ cao giọng quá, ngươi vừa đứng lên đã lảo đảo ngã xuống."
"Những thứ này..."
Tiểu ngũ không chịu nổi nữa.
"Ngươi thật sự không phát hiện gì sao?"
Tống Cừ đầy hứng thú nhìn nàng.
Đến lúc ấy Tiểu ngũ mới muộn màng nhận ra...
Khi nàng càm ràm Tống Cừ...
Nàng không hề nói lắp.
Rất lâu sau, đến khi Tiểu ngũ thật sự cùng Tống Cừ có quan hệ giường chiếu, nàng mới tin người này quả thật có khuynh hướng tự hủy hoại chính mình.
"Vậy sao?"
Tống Cừ thản nhiên.
"Ngươi không nói ta cũng chẳng thấy."
Tiểu ngũ không biết nàng thật sự không nhận ra...
Hay cố tình không cho mình nhận ra.
Tiểu ngũ hỏi:
"Ngươi, ngươi rốt cuộc có lạnh không?"
Tống Cừ rõ ràng bĩu môi.
Nàng khó chịu.
Hiếm khi tự cảm thấy mình có dáng trưởng bối.
Ai ngờ lại bị một đứa trẻ dạy cho một trận.
Tống Cừ ngẩng mắt đánh giá Tiểu ngũ.
Trong lòng vốn đang khó chịu.
Nhưng vừa thấy khuôn mặt cô nương mỗi lần nhìn nàng là lạnh xuống, lại thấy hơi thú vị.
"Vậy ngươi có đói không?"
"Không đói."
Tống Cừ nói:
"Tuổi còn nhỏ mà dài dòng thế, ngươi có biết sau này khóe miệng sẽ mọc nếp nhăn không?"
Tống Cừ bỗng chú ý...
Khi hỏi nàng có đói không, ngón tay Tiểu ngũ khẽ cuộn bên ni bào.
Giống như chỉ cần nàng lại đói đến ngất, Tiểu ngũ sẽ lập tức đưa tay đỡ.
Ngay cả Tiểu ngũ cũng không nhận ra động tác bản năng ấy.
Nàng chỉ cảm thấy...
Mỗi lần Tống Cừ ngã xuống đều giống một chiếc lá tiêu điều rơi khỏi cành.
Lá rơi vì mùa thu tới?
Hay bởi chính chiếc lá vốn đã mang lòng muốn tàn?
Khiến người ta không tự chủ muốn làm gì đó.
Ví dụ...
Đưa tay giữ lại.
Tống Cừ chẳng để tâm, lại bắt đầu một trong ba câu hỏi mỗi ngày:
"Đánh mã không?"
Tiểu ngũ chẳng thèm để ý.
Quay người đi.
Tống Cừ theo sau:
"Đánh không? Đêm dài như thế, dù sao ngươi cũng không ngủ được. Đánh một lần sẽ hiểu cái hay."
Tiểu ngũ đi thẳng tới thiện phòng.
Ngồi xổm bên bếp.
Bắt đầu nhét củi.
Tống Cừ vẫn kiên trì với giấc mộng đánh mã, vừa định bước qua ngưỡng cửa thì Tiểu ngũ khẽ nói:
"Đừng vào."
Tống Cừ còn chưa kịp phản ứng.
Nàng lại nói nhỏ hơn:
"Bẩn."
Thiện phòng không thắp đèn.
Chỉ ánh lửa trong bếp soi sáng khuôn mặt trắng và sạch của Tiểu ngũ.
Tống Cừ đứng ngoài cửa, nhìn nàng đun nước chuẩn bị nấu cháo:
"Nấu cho ta?"
Tiểu ngũ lạnh mặt:
"Cho, cho ta."
Tống Cừ vốn muốn nói đừng bận.
Nhiều lúc nàng đói đến ngất không hoàn toàn vì làm bộ.
Chứng đau đầu kéo theo lục phủ ngũ tạng cuộn trào.
Chỉ cần ăn chút gì cũng muốn nôn.
Nhưng ánh lửa hắt lên mặt Tiểu ngũ.
Trẻ trung.
Có đường nét rõ ràng.
Nàng thỉnh thoảng thêm nước vào nồi, lại giơ tay gạt tóc dài ra sau tai.
Gạt mấy lần vẫn vướng.
Cuối cùng nâng cả hai tay gom tóc về sau đầu.
Nhưng vừa buông ra...
Tóc lại tản xuống.
Tống Cừ nhìn nàng.
Một câu "đừng làm nữa" không hiểu sao mắc lại nơi môi.
Tiểu ngũ nấu cháo.
Khóe mắt liếc Tống Cừ ngoài cửa.
Nàng xụ mặt bởi đang bực chính mình.
Vì sao chỉ nhìn sắc mặt Tống Cừ một cái là biết người kia lại chưa ăn gì, đang ở sát bờ kiệt sức?
Ngay cả nàng cũng biết.
Chẳng lẽ Tống Cừ không biết?
Huống chi...
Nàng việc gì phải lo?
Một mặt cảm thấy mình có thể mặc kệ.
Một mặt lại bực bội nấu cháo cho Tống Cừ.
Tống Cừ đứng ngoài hành lang, thường thích chắp tay nhìn trời.
Một thân bạch sam nhẹ lay.
Ánh mắt lạnh hơn cả trăng.
Người này không nói thì nhìn vẫn ra dáng lắm.
Tiểu ngũ không biết nàng đang nhìn gì.
Bản thân Tiểu ngũ sống trong am.
Dù ngồi trên mái Phật đường cao nhất, trước mắt cũng chỉ là sương trắng mịt mùng, rừng cây tầng tầng che kín.
Còn Tống Cừ, dù miệng nói mình đang nhàn rỗi, Tiểu ngũ vẫn biết không ngừng có người mang tin triều đình tới cho nàng.
Khi Tống Cừ nhìn bầu trời này...
Nàng đang nhìn thấy gì?
Tiểu ngũ bưng cháo đi ra.
Nghe tiếng bước chân, Tống Cừ quay lại.
Có một khoảnh khắc...
Dưới ánh trăng, đồng tử nàng đen như mặc ngọc, sâu như đầm tối có thể nuốt linh hồn.
Ẩn giấu quá nhiều thứ mà Tiểu ngũ mười bảy tuổi nhìn không hiểu.
Nhưng chớp mắt sau Tống Cừ đã hoàn hồn.
Vẻ cười như không để tâm lại hiện lên.
"Không phải bảo không cho ta sao?"
"Ta, ta chỉ nấu nhiều. Ngươi, ngươi không ăn thì ta mang cho mèo."
"Ngươi theo ta."
Tiểu ngũ đi cùng nàng một đoạn mới nhận ra Tống Cừ đang về đông sương.
"Không sao. Vào đi."
Tiểu ngũ nhấc chân.
Nàng phát hiện ngưỡng cửa đông sương cao hơn kho củi.
Như chỉ cần sơ ý là sẽ vấp.
Tống Cừ đi trước nàng.
Giống một bóng người mơ hồ.
Ánh trăng cho người ta ảo giác.
Tống Cừ như một làn sương.
Đi mãi.
Có thể trong lúc ngươi không để ý sẽ tan mất.
Ngón tay Tiểu ngũ đang bưng khay khẽ siết.
Muốn giữ gì?
Không biết.
Thứ như tuyết, như trăng, thật ra không đáng sợ.
Dù lạnh, vẫn có hình có chất.
Nhưng nếu một người giống sương thì sao?
Nhân gian khó giữ nhất là thứ ấy.
Tống Cừ đi tới chiếc giường nhỏ nơi Tiểu ngũ từng ngủ, một tay chống trán, nằm xuống.
Người này không nói gì quả thật rất có thể dọa người.
Như một pho tượng ngọc nằm nghiêng.
Ánh trăng trượt trên đường nét thân thể.
Tượng ngọc khô cứng chẳng có vẻ phong lưu như thế.
Không biết là nàng làm ánh trăng đẹp hơn...
Hay ánh trăng làm nàng đẹp hơn.
Thấy nàng nhắm mắt, Tiểu ngũ hỏi:
"Ngươi, ngươi lại tạo dáng gì?"
Tống Cừ nâng một ngón tay lên.
Cũng vẽ nửa vòng giữa không trung.
Chỉ ra ngoài cửa sổ.
Ánh trăng như sương.
Cành cây du ngoài cửa đậm màu giữa đêm, khẽ lay theo gió.
Tiểu ngũ: "?"
Tống Cừ nói:
"Ngươi chẳng chịu nói chuyện. Cháo trắng lại nhạt. Đành lấy ánh trăng ăn cùng cháo."
Tiểu ngũ khựng lại.
Lời này thật ra rất kiểu cách.
Nhưng từ miệng Tống Cừ nói ra lại chẳng hề kiểu cách.
Cả người nàng vốn đã có loại phong lưu ấy.
Khiến người ta nhớ nàng tiện tay nhặt một chiếc lá trúc khô làm dấu sách.
Có người lấy trăng hâm rượu.
Kỳ thật chưa chắc phong nhã.
Tống Cừ lại có thể dùng ánh trăng ăn cùng một bát cháo trắng.
Một cháo một cơm.
Đều mang vẻ thong dong chốn hồng trần.
Tiểu ngũ vừa hơi rung động...
Thì thấy cổ tay mảnh của Tống Cừ lại xoay.
Đầu ngón tay tụ ánh sáng vẽ thêm nửa vòng trong không trung.
Miệng hỏi:
"Ngươi biết vì sao ánh trăng lại rơi qua cửa sổ này không?"
Khi giọng dứt...
Ngón tay vừa khéo chỉ vào chính nàng.
Tiểu ngũ: "..."
À.
Lại bởi vì ngươi.
Tống Cừ nhắm mắt, khẽ cười.
Này.
Đắc ý gì chứ?
Có ai đang khen ngươi đâu!
Tiểu ngũ mặt không cảm xúc, đặt cháo lên bàn.
Tống Cừ cuối cùng chịu mở mắt.
Hàng mi dài lọc ánh trăng.
Tiểu ngũ hỏi:
"Ngươi, ngươi nằm nghiêng thế này mà ăn?"
Tống Cừ kiêu ngạo gật cằm.
"Ngươi, ngươi ăn thế dễ sặc."
"Không đâu."
Tống Cừ cảm thấy mình nằm nghiêng dưới trăng đẹp vô cùng.
Đêm khuya giờ Hợi, hải đường còn chưa ngủ.
Nàng cảm giác mình chính là một bức hải đường xuân ngủ.
Nàng cong ngón út.
Cầm chiếc thìa gỗ đã được Tiểu ngũ rửa sạch.
Ngay cả động tác khuấy nửa vòng trong cháo cũng ôn nhu.
Chậm rãi múc nửa thìa đưa vào miệng.
"Khụ, khụ, khụ..."
Tiểu ngũ: "..."
Mặc kệ nàng.
Thật sự mặc kệ.
Tống Cừ ăn được hai thìa lại đẩy bát ra.
Tiểu ngũ không ngẩng đầu.
Vẫn ăn cháo mình.
"Ngươi không ăn thì ta mang cho mèo trong am."
Tiểu nữ nương.
Mạnh miệng thật.
Dạ dày Tống Cừ vốn vẫn khó chịu.
Nhưng bỗng thấy một vệt trăng đọng nơi đuôi tóc Tiểu ngũ.
Nhớ tới dáng nàng vừa rồi trong thiện phòng, liên tục gom tóc về sau đầu.
Nàng lại cầm thìa lên.
Chính mình cũng thật khó hiểu.
Tống Cừ nghĩ.
Lại nghĩ tiếp...
Mấy đời trước, mình và Tiểu ngũ có lẽ thật sự có quan hệ huyết thống.
Làm tròn một chút...
Coi như cháu ngoại gái cũng được.
Tống Cừ ăn thêm hai miếng.
Tiểu ngũ vẫn không ngẩng đầu.
Đứng lên giật thìa khỏi tay nàng.
"Đừng, đừng ăn nữa. Lát nữa ăn nhiều lại đau đầu."
Tống Cừ cười như không cười nhìn nàng.
Tiểu ngũ bị ánh mắt ấy làm phiền:
"Ngươi còn không nghỉ sao?"
"Không ngủ được."
Tống Cừ kéo nhẹ vạt áo trước.
"Cuối tháng ba, sao trời bỗng nóng vậy."
Đúng.
Tiểu ngũ cũng thấy thế.
Trước tiết Kinh Trập, trên núi dường như luôn có một lớp khí nóng ẩm phủ lên.
Giống báo hiệu mưa đầu hạ sắp tới.
Tiểu ngũ không biết thân thể Tống Cừ có nhạy cảm hơn người thường không.
Nàng đã phát hiện...
Tống Cừ không chịu được lạnh.
Không chịu được nóng.
Không chịu được đói.
Cũng không chịu được no.
Hơi nóng ẩm của đêm khiến thân thể trắng ngọc của Tống Cừ nhanh chóng phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Vạt áo trắng dính vào ngực.
Hơi ướt.
Tống Cừ nhìn về một phía.
Một tay chống trán.
Khẽ thở dài.
Tiểu ngũ nhìn theo.
Bên bàn có một chiếc quạt xếp.
... Ám chỉ ai vậy?
Tống Cừ than:
"Thân thể yếu ớt của ta, vai không gánh được, tay không nhấc nổi. Ngay cả quạt cũng cầm không xong."
Tiểu ngũ: "Đánh mã không?"
Tống Cừ lập tức chống người ngồi dậy:
"Thật?"
Tiểu ngũ liếc nàng.
Tống Cừ lại yếu ớt nằm xuống:
"Có khi đột nhiên khỏe lên một chút, chính ta còn thấy sợ. Nghĩ chẳng lẽ là hồi quang phản chiếu."
Tiểu ngũ im lặng thở dài.
Đưa tay lấy quạt.
Mở ra.
Mặt trước viết:
"Ý đậm mà xa, dịu dàng mà chân."
Mặt sau viết:
"Phù dung không bằng mỹ nhân điểm trang."
Tống Cừ chống trán:
"Tục thì có tục. Nhưng tiếc là đều nói thật, đành viết lên quạt."
Tiểu ngũ cầm quạt, phe phẩy gió mát cho nàng.
Tay tiểu nữ nương rất ổn.
Từng luồng gió dần xua hơi nóng khó chịu trong phòng.
Tống Cừ vốn tưởng mùi hoa đào trên người Tiểu ngũ sẽ làm nàng đau đầu.
Nhưng không.
Mùi trên người nàng theo gió nhẹ đưa tới.
Không hề nồng.
Giống cánh đào đã ngâm lâu trong dòng suối khe núi.
Thanh thanh.
Lại có một chút chát nhẹ.
Tống Cừ nhắm mắt:
"Ngồi trên mái Phật đường làm gì?"
Tiểu ngũ không ngờ nàng còn nói.
Nhìn sang thấy Tống Cừ như sắp ngủ.
Nàng nhìn theo khe cửa sổ ra trời đêm.
Sao rất thưa.
Tinh thần dần bay xa.
Nhớ Lận Tri Vân từng kể khi còn nhỏ, những đêm hè mẹ nàng thường quạt cho nàng như vậy.
Trong không khí là mùi thảo dược đuổi muỗi.
Một cảm giác rất yên bình.
Tiểu ngũ không tưởng tượng nổi.
Đời nàng chưa từng có khoảnh khắc như thế.
Hiện giờ nàng quạt cho Tống Cừ.
Cảm nhận hơi thở người trước mặt dần chìm vào giấc.
Không thắp đèn.
Bầu trời xanh sẫm.
Sao le lói.
Trong một khoảnh khắc, Tiểu ngũ dường như bắt được cảm giác có thể gọi là...
Yên bình.
Bờ vai cảnh giác cũng chậm rãi thả lỏng.
Nếu là bình thường, nàng sẽ không trả lời Tống Cừ.
Nàng vẫn nhớ giọng Tống Cừ khi bảo mình quên tất cả những gì đã nghe.
Hai người vốn chẳng có giao điểm.
Nói những chuyện này làm gì?
Chỉ riêng đêm nay...
Nàng lại mở lời:
"Ta, ta cũng không biết."
"Ý gì?"
"Ta, lúc ngủ không được sẽ ngồi trên mái Phật đường. Nhưng thật ra chẳng nhìn thấy gì. Sương núi quá dày. Cây cũng quá nhiều. Ta không biết bên ngoài am Phật có gì."
Tống Cừ im lặng một lát rồi hỏi:
"Từng đọc sách gì chưa?"
Tiểu ngũ lặng đi.
"Không, không tính là đọc."
"Ừm?"
"Trong, trong am toàn kinh Phật. Đọc cũng chẳng có gì thú vị."
"Ừm."
Âm cuối Tống Cừ lúc nào cũng kéo nhẹ, nhàn tản.
Nàng hơi nâng mí mắt.
Liếc về phía bàn.
Ở đó đang úp một quyển sách.
Chính là cuốn "Hoàng tẩu mở cửa, ta là ca ca ta".
Tiểu ngũ: "..."
Tống Cừ cười khẽ.
Đưa tay gom quyển sách ấy lại.
"Không phải thật sự bảo ngươi đọc cái này. Ngươi còn nhỏ."
Nàng lấy từ dưới bàn ra một quyển khác.
"Đọc cái này đi."
"Ta, ta vì sao phải đọc?"
"Đêm dài. Ngươi lại chẳng chịu nói chuyện. Đọc vài dòng sách, biết đâu dỗ ta ngủ được, ngươi cũng có thể về ngủ."
Tiểu ngũ nắm quyển sách.
"Không sao."
Giọng Tống Cừ rất thấp.
Mang theo cơn buồn ngủ mơ hồ.
"Ngươi cứ đọc. Chữ nào không biết, chỗ nào không hiểu, ta nói cho."
Ngón tay Tiểu ngũ hơi siết.
Chưa từng có ai nghiêm túc dạy nàng đọc chữ.
Nàng đều lén nghe các sư cô tụng kinh.
Rồi đối từng chữ với kinh Phật, từng bước nhận mặt chữ.
Tống Cừ quá thông minh.
Không vạch trần nàng.
Chỉ nhẹ nhàng nói một câu như thế.
Tiểu ngũ cầm sách, cúi đầu:
"Đông, Đông Hải thật sự có rồng sao?"
Sau gáy nàng hơi đỏ.
Đây dường như là câu thật lòng nhất nàng từng nói với Tống Cừ.
Nàng muốn biết Đông Hải có rồng không.
Muốn nhìn những nơi chưa từng thấy.
Đêm ngắn ngủi yên bình này khiến nàng chịu để lộ trước mặt Tống Cừ chút vụng về.
Lộ cả sự vô tri.
Và khát vọng.
Tống Cừ chưa chắc biết điều đó có ý nghĩa gì.
Nhưng chính nàng biết.
Tống Cừ khẽ gật cằm:
"Ngươi đọc sách trong tay đi. Chẳng phải sẽ biết sao?"
Tiểu ngũ im lặng một lát.
Khẽ mở môi:
"Địa, Địa lý kinh chú."
"Ừm. Tiếp tục."
Nàng đọc theo ánh trăng.
Rồi dừng lại.
Tống Cừ mở mắt, dường như không hiểu vì sao nàng ngừng.
Liếc vị trí ánh mắt Tiểu ngũ đang dừng.
Rồi cười:
"À. Chữ này ngươi không biết cũng bình thường. Đây là chữ 'Cừ' viết theo lối cổ, nét rất phức tạp. Đa số người cũng không nhận ra."
"Ngươi biết chữ 'Cừ' bình thường viết thế nào không?"
Tiểu ngũ khẽ mím môi.
"Xòe tay ra."
Nàng mở lòng bàn tay.
Một vốc ánh trăng đầy trong đó.
Tiếng vải khẽ xao động.
Tối nay Tống Cừ búi tóc rất tùy ý.
Tóc dài xõa trên vai, chỉ gom một phần lỏng lẻo phía sau, nghiêng cài cây trâm ngọc hoa sen.
Tiểu ngũ không ngờ Tống Cừ sẽ tự tháo trâm.
Động tác nào của nàng cũng mang vẻ tùy ý.
Tóc dài lập tức rơi xuống.
Khiến Tiểu ngũ nhớ lại năm mười hai tuổi.
Thác nước.
Nàng chưa từng thấy Tống Cừ như thế này.
Tóc búi tan.
Tóc đen che khuôn mặt trắng ngọc không tì vết.
Không biết càng khiến nàng thêm lười nhác...
Hay càng làm khoảng cách trở nên rõ.
Hóa ra vẻ thanh cao của Tống Cừ không đến từ cách ăn mặc đoan trang.
Nó lộ ra từ đôi mắt đen ấy.
Khiến người khác không dám tới gần.
Nhưng...
Tống Cừ cầm trâm ngọc.
Đầu trâm chạm hai lần vào lòng bàn tay mở ra của Tiểu ngũ.
Sau đó lướt trên đường chỉ tay.
Lạnh.
Không sắc.
Mang sự trơn mịn của ngọc.
Từng nét.
Từng nét.
Viết xuống một chữ "Cừ".
Tống Cừ tiện tay đặt trâm lên bàn.
Ánh mắt còn chưa quay lại.
Tay đã hờ hững gom các ngón tay Tiểu ngũ vào.
Năm ngón khép lại.
Nắm lấy chữ "Cừ" trong lòng bàn tay.
Ánh mắt Tống Cừ vẫn dừng trên bàn.
Dường như có con côn trùng nhỏ nào vô tình hấp dẫn nàng.
Hàng mi dài khẽ động.
Nàng nói với Tiểu ngũ:
"Chữ Cừ viết như vậy. Nhớ chưa?"
Khi đầu trâm lướt trên lòng bàn tay khi nãy, Tiểu ngũ đã rất muốn nhắm mắt.
Nhưng vẫn cố mở.
Đến khi Tống Cừ hỏi, nàng mới chậm chạp khép mi.
Trong mắt hơi cay vì vừa cố mở quá lâu.
Giọng vẫn bình tĩnh:
"Ừm. Nhớ rồi."
Đó là lần đầu tiên Tiểu ngũ nhận ra cuộc đời vốn không bình đẳng.
Trời đất của ngươi sụp xuống.
Đối với người khác...
Chỉ là một cái tiện tay.
Nàng chậm rãi mở mắt.
Thấy các ngón tay mình vẫn cứng ngắc co lại.
Nàng mở lòng bàn tay.
Gió đêm thổi qua.
Lúc ấy mới phát hiện lòng bàn tay đã thấm một lớp mồ hôi.
Gió lướt qua.
Chữ "Cừ" vừa được nắm trong tay dường như cũng tan mất.
Hơi thở Tống Cừ khi ghé gần lúc nãy từng phất qua chóp mũi nàng.
Lay động những sợi tóc rơi.
Giờ Tống Cừ đã nhàn tản nằm nghiêng trở lại.
Một tay chống trán.
Nhắm mắt.
"Đọc tiếp đi."