Chương 1: Rời nhà trốn đi
Hôm nay Trương gia trong thôn lại mổ heo. Từ sáng sớm, thôn dân đã xếp thành hàng, ai nấy đều mong cân được phần thịt có nhiều mỡ một chút.
Người nhà quê quanh năm làm việc nặng, trong bụng không có chút dầu mỡ thì sao chịu nổi. Chỉ vì tranh nhau hai miếng thịt béo mà có khi còn suýt đánh nhau.
Lúc này, tam nha đầu Trương gia đang cầm một con dao phay lớn, vung lên hạ xuống đầy uy lực. Một đám thôn dân đứng quanh cũng chẳng dám tiến lại quá gần, chỉ sợ sơ ý bị vạ lây.
“Nàng Lưu thím, tam nha đầu nhà này đúng là tháo vát thật đấy, nhưng con gái mà giỏi quá chưa chắc đã là chuyện tốt. Ngươi nhìn vóc dáng nó xem, sắp cao bằng Cẩu Tử nhà ngươi rồi. Sau này biết gả thế nào đây? Còn đôi mắt kia nữa, nó mà nhìn chằm chằm vào ta, ta cũng thấy sợ đấy!”
Một bà lão đang chờ cân thịt rảnh miệng liền bắt đầu buôn chuyện. Bà ta nheo đôi mắt tam giác, cố moi cho ra khuyết điểm của người khác để chỉ trỏ. Gương mặt đầy nếp nhăn như có thể kẹp chết ruồi, làn da đen sạm đến mức muỗi đậu lên cũng phải trượt chân.
“Ai bảo không phải chứ. Tam nha đầu có thể làm thì có thể làm thật, nhưng nào được người ta thương như nhị nha đầu, chẳng cần làm gì cũng khiến người khác yêu quý. Nhị nha đầu nhà nàng trắng trẻo, xinh xắn, đâu giống tam nha đầu, cứ như một tiểu tử giả gái vậy.”
Lưu thím sợ người khác không biết mình đang nói chuyện phiếm, còn cố tình nghiêng đầu, lấy tay che miệng, phụ họa đầy hứng thú.
“Rầm!”
Một tiếng chặt xương heo vang lên.
Nhát dao sạch sẽ, dứt khoát, nhanh mà chuẩn. Khúc xương bị bổ lìa, mép cắt phẳng phiu, đến một mảnh vụn cũng không bắn ra.
“Nàng thím, ngươi nhìn xem, ta nói có sai đâu? Tam nha đầu còn giỏi hơn Cẩu Tử nhà ngươi nữa. Sau này mà cưới nó về, Cẩu Tử nhà ngươi làm lụng cả ngày, tối về còn chẳng phải bị tức phụ thu thập cho ra trò sao? Ha ha ha ha!”
Bà lão càng nói càng chẳng có chừng mực, tự mình cười ha hả.
“Ai u, Lý gia a bà, lời này không nói được đâu! Cẩu Tử nhà ta ấy à, nó nhìn trúng nhị nha đầu nhà nàng. Ngươi nói thế mà để nó nghe thấy, nó lại chẳng vui đâu!”
Lưu thím vội vàng xua tay, như thể chỉ sợ tam nha đầu Trương gia làm ô uế thanh danh con trai mình.
“Nhị vị thím, tai ta còn thính, mắt ta còn sáng. Hai người nói chuyện phiếm có thể nhỏ giọng hơn một chút không? Các ngươi thật lòng thích nhị tỷ ta sao? Chẳng qua thấy nàng tính tình mềm, dễ bắt nạt, tùy tiện dỗ vài câu là có thể lấy thêm hai lạng thịt thôi. Hôm nay ta ngồi đây, các ngươi có nói đến nở hoa trên trời cũng đừng mong chiếm thêm được một miếng thịt.”
Cô nương mặc áo vải thô, mày rậm mắt sáng, dáng người cao gầy, bình tĩnh chọc thẳng vào chỗ đau của hai người. Động tác trên tay vẫn không hề dừng lại.
“A phi phi phi! Nói gì mà hoa trên trời với chẳng hoa trên trời? Người trẻ tuổi nói chuyện chẳng biết kiêng kỵ gì cả, đừng có mà nhắc tới ôn thần!”
Bà lão lớn tuổi vừa lắc đầu vừa xua tay, chân còn vẽ vòng vòng trên mặt đất, không biết đang làm phép gì.
Trương Mộ Xuân chẳng buồn để ý hai người nữa, tiếp tục cân thịt cho bà con trong thôn.
Chính vì nhị tỷ nhà nàng mỗi lần trông hàng đều chịu thiệt, tính tình quá mềm, dễ bị người ta lấn tới. Hai trăm cân thịt heo, bán một vòng có khi mất không gần mười cân. Bởi vậy, việc ở sạp thịt bình thường đều do nàng lo liệu.
Huống hồ sức nàng lớn, một người có thể làm bằng ba.
Năm nay Trương Mộ Xuân mới mười tám tuổi, nhưng đã là sức lao động chính trong nhà.
Đại ca và tứ đệ đều đang đọc sách trên trấn, ít khi trở về. Cho dù có về, cũng là bảo bối trong lòng cả nhà.
Nhị tỷ tính tình mềm mại, làm ít việc kim chỉ còn được. Nếu để nàng trông quầy thịt mà không có lão tam bên cạnh nhìn chằm chằm, sớm muộn gì cũng có ngày đem cả bản thân bồi ra ngoài.
Còn có đứa nhỏ nhất, mới ba tuổi vẫn còn bú sữa, được gia gia nãi nãi giữ gìn như tròng mắt.
Tính tới tính lui, trong nhà chỉ có lão tam Trương Mộ Xuân là việc gì cũng đến tay, lại chẳng mấy ai đau.
May mà nàng trời sinh rộng rãi. Tính tình ổn trọng nhưng bên trong lại nóng bỏng, thứ gì đáng được hưởng nàng đều chủ động tranh lấy, tuyệt đối không chịu làm cây cải trắng mềm yếu mặc người bắt nạt.
Sau khi dọn hàng về nhà, nàng thấy lão cha đang cau mày hút tẩu thuốc. Ông thi thoảng lại gõ cán tẩu xuống đất, vẻ mặt lộ rõ sự bực bội.
“Nương, cha ta sao vậy?”
Trương Mộ Xuân nhìn ông có gì đó không ổn, bèn nhỏ giọng hỏi.
“Không có gì. Chỉ là nhà bên kia đã định thân với nhị tỷ ngươi, giờ lại chê nhà ta làm nghề mổ heo. Ban đầu đã nói lễ hỏi năm lượng, bây giờ họ chỉ chịu đưa ba lượng. Không đồng ý thì từ hôn.”
Mẹ Mộ Xuân ngoài miệng nói không có gì, nhưng hai hàng mày đã vô thức nhíu chặt.
“Hay cho Vương gia! Hôn sự định đã mười năm, giờ mới nhớ ra nhà chúng ta làm nghề mổ heo sao? Nương cứ yên tâm, ta đi bắt tên vương bát đản kia tới đây, xem hắn có chịu móc đủ năm lượng bạc ra không!”
Trương Mộ Xuân vừa nghe đã bốc hỏa, cầm dao phay định đi ra cửa.
“Đủ rồi! Ngươi còn chê chưa đủ mất mặt sao? Nếu không phải cái danh trời không sợ đất không sợ của ngươi truyền khắp nơi, người ta có ghét nhà ta làm nghề mổ heo không? Nhị tỷ ngươi còn chẳng phải bị ngươi liên lụy? Giờ ngươi còn định làm gì? Chỉ sợ ngươi vừa tới, người ta lập tức đòi từ hôn!”
Trương Thiết Sinh kéo dài mặt, nhìn đứa con gái ngày thường chẳng khác gì một tiểu tử giả, càng nhìn càng tức.
“Cha, lời này của ngươi là có ý gì? Nếu ngươi ghét bỏ ta ở nhà này là kẻ dư thừa, cứ nói thẳng. Ta, Trương Mộ Xuân, đi đâu cũng có thể kiếm miếng cơm ăn!”
Nàng biết từ nhỏ cha đã thương nhị tỷ, nhưng cũng không cần thiết đổ hết nước bẩn lên đầu nàng.
Tính tình nàng hôm nay, chẳng phải cũng do hoàn cảnh từ nhỏ mà thành sao?
Trong nhà có năm đứa con. Phía trước là trưởng tôn đại ca, nhị tỷ yếu đuối; phía sau là tiểu đệ lanh lợi và đứa em út còn bú sữa.
Nàng đứng giữa, như một cây cọc gỗ.
Chuyện tốt chẳng tới lượt nàng, nhưng việc nặng việc bẩn thì chưa từng thiếu phần.
Chỉ có lão tú tài ở nhà bên là thấy nàng hợp mắt, lại biết nàng thích đọc sách nên lúc rảnh sẽ dạy nàng vài chữ, thi thoảng nói cho nàng nghe vài đạo lý làm người.
Đó đã là quý nhân hiếm hoi trong cuộc đời bình thường của nàng.
“Ai nha, cha ngươi chỉ đang phiền lòng thôi, không cố ý nói ngươi đâu.”
Lưu Quế Hoa tượng trưng an ủi Mộ Xuân một câu.
Trương Mộ Xuân cụp mắt, không nói thêm.
Đôi mắt vốn trong veo như gương dường như tối đi vài phần.
Dù sao cũng là cha ruột, sao có thể thật sự không để tâm?
Ban đêm, nàng trằn trọc mãi không ngủ được, khiến chiếc giường gỗ vốn đã đơn sơ kêu cót két. May mà phòng nàng cách nhà chính khá xa, không quấy rầy người khác.
Qua ô cửa sổ mở rộng, nàng lặng lẽ nhìn trời.
Màn đêm sâu thẳm, thỉnh thoảng có vài vì sao chớp sáng, nhỏ bé nhưng rực rỡ.
Trong lòng nàng âm thầm đưa ra một quyết định.
Nàng phải rời khỏi Trương gia.
Đi xem thế giới bên ngoài.
Ngày hôm sau, Lưu Quế Hoa thấy Trương Mộ Xuân không dậy sớm làm việc như mọi ngày, liền vào phòng xem thử.
Nào ngờ trong phòng trống không.
Trên bàn chỉ có một lá thư, được chặn bằng chiếc chén trà.
Trương Mộ Xuân đã rời nhà.
Nàng mặc bộ áo vải thô màu xanh, dùng một cây trâm gỗ búi gọn mái tóc dài trên đỉnh đầu. Trên vai đeo một túi vải, bên trong chỉ có một bộ áo trong để thay, hai chiếc màn thầu nguội cùng hai trăm đồng tiền.
Đó là toàn bộ gia sản của nàng.
Phía trước chẳng có đích đến cụ thể, nhưng lòng nàng lại nhẹ nhõm như chim vừa thoát khỏi lồng.
Dọc đường, nàng vui vẻ ngân nga vài câu hát, thỉnh thoảng còn ngậm một nhánh cỏ đuôi chó trong miệng.
Rời nhà trốn đi, nàng chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.
Trương Thiết Sinh năm nay mới ngoài bốn mươi, đang lúc khỏe mạnh. Mẫu thân nàng cũng là phụ nhân tay chân nhanh nhẹn. Chút việc trong nhà, không có nàng cũng chẳng đến mức không làm nổi.
À phải rồi.
Dù sao cũng là lần đầu đi xa, nàng còn cố ý mang theo con dao phay để phòng thân.
Con dao phay đen nhánh ấy lớn gấp ba bốn lần dao bình thường, là nàng tự tìm vật liệu tốt nhất rồi đặt người làm riêng. Người khác cầm còn chẳng nổi, nói gì đến sử dụng.
Ăn xong một cái màn thầu, nàng tiếp tục đi lang thang không mục đích.
Đi được một lúc, nàng chợt thấy phía trước có một chiếc thuyền, trên thuyền chen đầy người.
“Đại bá, các ngươi định đi đâu vậy?”
Nàng tò mò bước tới, quan sát đám cô nương và tiểu tử trẻ tuổi kia.
“Sang trấn Vụ Liễu bên kia sông. Liễu viên ngoại đang tuyển người làm công, nam nữ đều nhận, nói cần hai mươi người. Ta mới gom được mười hai. Cô nương, ngươi đang làm gì thế? Hay là đi cùng đi, kiếm chút bạc tiêu?”
Giới thiệu được một người, lão hán sẽ nhận một trăm đồng tiền. Thấy số người chưa đủ, trước lúc thuyền rời bến, ông còn muốn kéo thêm được ai hay người ấy.
“Đại bá, làm công nhật ở đó đều phải làm những gì? Chất nữ nhi vừa rời nhà ra ngoài mưu sinh, chẳng có kinh nghiệm gì.”
Trương Mộ Xuân ngượng ngùng cười, thuận tiện hỏi thăm công việc để trong lòng có tính toán.
Ngoài mặt nàng bình tĩnh, thật ra trong lòng đã nóng lòng muốn thử.
Quả đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, vừa rời nhà đã có nơi để đi.
“Liễu viên ngoại trong phủ gần đây nghe nói vừa chuẩn bị cưới con dâu, vừa chuẩn bị gả khuê nữ, mọi chuyện dồn cả vào một lúc. Nha hoàn thô sử và gã sai vặt không đủ người nên muốn thuê thêm một nhóm làm công chừng nửa năm tới một năm. Đến lúc có việc thì nhân thủ cũng dư dả hơn.”
Lão hán giải thích.
“Vậy phiền đại bá tính ta một suất. Ta việc gì cũng làm được, không kén.”
“Hảo hảo hảo, lên thuyền thôi!”
Nhặt thêm được một người là thêm được một trăm đồng, lão hán vui vẻ ra mặt.
Mười ba người trẻ tuổi lắc lư trên thuyền suốt nửa ngày, cuối cùng cũng tới trấn Vụ Liễu, trước Liễu phủ.
Tường viện dài không thấy điểm cuối, cổng lớn sơn son, hai con sư tử đá oai vệ, quản gia đứng thẳng lưng trước cửa.
Tất cả đều cho thấy địa vị của Liễu viên ngoại không hề tầm thường.
Lão bá cúi đầu khom lưng nói gì đó với quản gia.
Vị quản gia để ria cá trê, thái độ có phần ngạo mạn, liếc mắt về phía bọn họ rồi vẫy tay gọi tất cả lại, lần lượt đánh giá từng người.
“Vị này là cô nương hay hậu sinh vậy? Nếu là cô nương thì khí thế có phần mạnh quá, mà nếu là hậu sinh thì lại tuấn tú quá mức.”
Quản gia nhìn Mộ Xuân, không biết thật sự không nhìn ra hay cố ý bắt bẻ.
“Tôn quản gia, ngài đừng nói đùa. Cô nương này dáng người thẳng tắp, tinh thần đầy đủ, lại lớn lên anh khí xinh đẹp, sao có thể nhìn nhầm được?”
Lão bá sợ bạc sắp vào tay lại bay mất, suýt nữa khen Mộ Xuân thành một đóa hoa. Cũng may những lời ấy đều dựa trên sự thật.
“Hảo. Nếu Viên thúc đã coi trọng nàng như vậy, vậy đều giữ lại đi. Nhưng có một điều ta phải nói trước. Đã vào phủ thì đều là người nghe sai phái. Bình thường ở nhà có tính tình, có thói quen gì, vào đây đều phải biết thu lại.”
Nói tới đây, ánh mắt quản gia còn cố ý liếc sang Mộ Xuân.
Mộ Xuân lập tức nghe lời gật đầu.
Cứ như vậy, cả nhóm ký khế làm thuê một năm với Liễu phủ.
Mỗi tháng nửa lượng bạc. Làm đủ một năm sẽ được thưởng thêm ba lượng, cộng lại vừa đủ mười lượng để mang về nhà.
Bao ăn bao ở, mỗi quý phát hai bộ xiêm y.
Nghe xong điều kiện, cả đám gần như sôi trào.
Có bạc đã đành, còn bao ăn bao ở, một năm được tám bộ quần áo.
Quả thật là đãi ngộ khiến người ta chẳng dám mơ.
Không hổ là phú hộ nổi danh trong phạm vi trăm dặm, ra tay thật hào phóng.
Ai nấy đều cười tươi, theo sát quản gia vào trong.
Tường trắng ngói xám, liễu xanh rủ cành, cửa thùy hoa xuất hiện khắp nơi, hành lang quanh co được trang trí tinh xảo.
Ba bước một cảnh, năm bước một họa.
Khắp nơi đều là phong cảnh khiến người ta hoa cả mắt.
“Đã tới Liễu phủ, các ngươi chỉ cần an phận làm việc thì sẽ không chịu thiệt. Lão gia nhà chúng ta nổi tiếng là người thiện tâm, đối với hạ nhân luôn rộng rãi. Chỉ cần không phạm đại sai, phần lớn đều có thể bỏ qua. Nhưng có một chuyện, ta phải nói rõ trước với các ngươi.”
Quản gia dừng lại.
“Là chuyện gì?”
Một hậu sinh tò mò không nhịn được hỏi.
Đáp lại hắn là một cái liếc mắt của quản gia.
“Trong phủ có hai vị tiểu thư. Một vị là biểu tiểu thư Khương Tích Nhu. Phụ thân nàng làm quan ở nơi khác, gửi nàng tới đây nhờ dì chăm sóc, cũng chính là Liễu phu nhân. Biểu tiểu thư xuất thân thư hương, tri thư đạt lễ, ôn nhu hiền huệ, không phải loại chân đất như các ngươi có thể tùy tiện trêu chọc. Tất cả đều phải biết điều một chút.”
Nói đến đây, quản gia còn trừng mắt quét qua một vòng.
Mộ Xuân âm thầm ghi nhớ.
Nhìn thái độ của Tôn quản gia, người không biết còn tưởng chính ông ta là cóc muốn ăn thịt thiên nga.
“Vậy còn vị kia?”
Hậu sinh vừa rồi rõ ràng chẳng rút được kinh nghiệm, lại thò đầu hỏi.
“Vị kia à?”
Quản gia ngừng lại một chút rồi cười lạnh.
“Là tiểu nữ nhi của viên ngoại, Liễu Vân Hòa. Người ta còn đặt cho nàng một biệt hiệu — ‘Chọc không được’. Cụ thể thế nào, sau này các ngươi tự khắc biết.”
Biểu cảm của Tôn quản gia khiến người ta khó đoán.
Cũng bởi vậy, cả nhóm lập tức tràn đầy tò mò với vị tiểu thư “Chọc không được” kia.