Chương 11: Xuân sắc trong mộng
Trương Mộ Xuân tìm một nhánh cây sạch, bóc lớp vỏ ngoài rồi bẻ lấy một đầu nhọn, để sẵn bên cạnh.
Nàng đặt bàn chân trắng nõn, mềm mại của Liễu Vân Hòa lên đầu gối mình, lại cho thêm củi vào bếp để lấy ánh sáng.
Trên đầu ngón chân tròn trịa cùng lòng bàn chân có hai bọng nước khá lớn.
“Ngươi đừng tránh nữa.”
Nàng vừa cầm nhánh cây, định chọc vào bọng nước thì Liễu Vân Hòa lập tức rụt chân về, muốn trốn khỏi cái móng vuốt đáng sợ kia.
“Chờ đã! Ta còn chưa chuẩn bị xong.”
Liễu Vân Hòa sợ đau, nhìn đầu nhánh cây nhọn hoắt, tim gần như nhảy tới cổ.
“Ta đảm bảo không đau. Một chút cũng không đau.”
Trương Mộ Xuân đưa tay kéo chân nàng trở lại.
Liễu Vân Hòa véo mạnh cánh tay nàng.
Nhưng chân bị giữ chặt, giãy thế nào cũng không thoát.
Lúc đầu Trương Mộ Xuân chạm vào chân, nàng còn hơi ngượng.
Nhưng vừa thấy đầu nhánh cây nhọn, mọi xấu hổ lập tức bay sạch.
“Ngươi nói rồi đấy. Nếu đau, xem ta thu thập ngươi thế nào.”
Liễu Vân Hòa vừa chẳng trốn được, vừa giở chút tính tiểu thư để dọa nàng.
“A, bây giờ ngươi định thu thập ta kiểu gì? Người còn không phải đang nằm trong tay ta sao?”
Trương Mộ Xuân nhớ tới cái tát hôm trước.
Ánh mắt nhìn nàng vừa trêu chọc vừa mang chút đe dọa.
Liễu Vân Hòa không dám đối diện quá gần.
Nàng lặng lẽ quay đầu, nhắm mắt lại, ngượng ngùng nói:
“Mau lên!”
Trương Mộ Xuân nhìn dáng vẻ cố nhịn căng thẳng của nàng, khẽ cười.
Nàng nhanh chóng chọc vỡ hai bọng nước.
Lúc bị chọc gần như không có cảm giác.
Chỉ sau đó mới xuất hiện chút đau rát.
“Ân, xong rồi.”
Thấy nàng buông tay, Liễu Vân Hòa lập tức rút chân về.
“Tối nay ngủ thế nào?”
“Cái gì ngủ thế nào?”
“Chúng ta ngủ kiểu gì? Chẳng lẽ lại ngủ chung một phòng?”
Liễu Vân Hòa nhìn căn phòng vừa dọn sơ qua.
“Giường đất này rộng. Hai người nằm thoải mái.”
Tối nay cũng chỉ có thể chen nhau.
“Nhưng... nhưng... ta không muốn ngủ chung với ngươi.”
Liễu Vân Hòa nhỏ giọng lẩm bẩm.
Nàng theo Trương Mộ Xuân tới Trương gia thôn, không có nghĩa là ngầm chấp nhận giấc mộng kia.
Theo bản năng nàng vẫn muốn giữ khoảng cách.
“Tối qua chẳng phải đã ngủ chung rồi sao?”
Trương Mộ Xuân nhướng mày.
Không hiểu đại tiểu thư lại đang khó chịu chuyện gì.
“Tối qua là bất đắc dĩ. Nhưng sau này còn dài, chẳng lẽ cứ ngủ thế mãi?”
Liễu Vân Hòa níu vạt áo, chột dạ chống chế.
Nàng tuyệt đối không thể để Trương Mộ Xuân nhận ra mình đang ngượng.
“Dù vậy thì hôm nay ta cũng mệt rồi. Có thể cho ta ngủ trước được không?”
“Nga... vậy để mai nói.”
Nghĩ tới cả ngày Trương Mộ Xuân chạy ngược chạy xuôi, Liễu Vân Hòa cũng thấy mình đề phòng quá mức.
Nhị tỷ Trương gia mang tới hai tấm đệm bông.
Mùa hè không cần đắp chăn.
Giường đất nhà chính rộng tới mức nằm ngang bốn người cũng được.
Chỉ là ngày hè nóng nực, cửa sổ dù đã chống lên vẫn oi bức.
Trương Mộ Xuân có lẽ thật sự mệt.
Nằm xuống chẳng bao lâu đã ngủ.
Nhưng Liễu Vân Hòa không thay áo ngủ thì chẳng thể chợp mắt.
Nàng lặng lẽ lục tay nải, lấy ra một bộ áo trong lụa màu hồng nhạt có hoa văn chìm.
Hai bên eo áo xẻ nhẹ.
Vải mỏng, thoáng.
Chiếc quần dài tám phần là kiểu mùa hè, vừa vặn để lộ nửa đoạn cẳng chân.
So với váy dài chấm mắt cá trên người mát hơn nhiều.
Nàng quay đầu nhìn người đang ngủ.
Tóc Mộ Xuân tùy tiện búi trên đỉnh đầu.
Ánh trăng từ cửa sổ vừa vặn rọi lên mặt nàng.
Hàng mày đẹp cùng sống mũi thẳng khiến làn da ban ngày hơi ngăm dưới ánh trăng trở nên trắng hơn.
Liễu Vân Hòa nhìn kỹ gương mặt nàng.
Không biết vốn dĩ người này đã dễ nhìn, hay lòng nàng đã có thay đổi.
Càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Xác định nàng ngủ rồi, Liễu Vân Hòa mới vội vàng thay áo ngủ.
Thật ra ngay lúc bị nhìn chăm chú, Trương Mộ Xuân đã cảm giác được.
Nàng chỉ muốn biết đại tiểu thư rốt cuộc đang làm gì nên giả vờ ngủ tiếp.
Chờ cảm giác bị nhìn chằm chằm biến mất, nàng mới từ từ hé đôi mắt sâu, nhìn sang phía Liễu Vân Hòa.
Giữa lúc áo quần nửa cởi, làn da trắng như mỹ ngọc.
Từ cần cổ thanh tú tới vòng eo mảnh mai vắt qua một sợi dây đỏ nhỏ.
Giống một đóa ưu đàm nở trong đêm tối.
Chỉ thoáng xuất hiện đã biến mất.
Nhưng sắc đỏ ấy như cố tình khắc vào đầu nàng.
Trương Mộ Xuân cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.
Nàng lập tức nhắm mắt giả ngủ.
Trời nóng thế này, sao có thể vừa nằm đã ngủ ngay được?
Nếu không mở cửa sổ thông gió, giờ chắc đã toát mồ hôi.
Cũng chẳng trách Liễu Vân Hòa phải thay quần áo.
Ánh trăng như bạc.
Bốn phía yên tĩnh.
Trong không khí tràn mùi cây cỏ thanh mát.
Căn nhà cũ kỹ vì có người ở mà dường như cũng thêm sinh khí.
Trương Mộ Xuân ngủ một lúc, chợt cảm thấy eo bị siết chặt.
Trong mơ màng đưa tay sờ thử.
Một đôi tay nhỏ đang ôm vòng eo nàng.
Không biết người này ngủ kiểu gì mà lăn lộn tới đây.
Tuy rằng...
Nhưng mà...
Hơi nóng.
Nàng nhẹ nhàng kéo người kia ra, bản thân nhích xa thêm.
Có lẽ chẳng bao lâu Liễu Vân Hòa sẽ được người nhà đón đi.
Nàng không nên nảy ra suy nghĩ vượt quá giới hạn.
Dù hiện tại nàng vẫn chẳng cảm thấy mình có tâm tư không đứng đắn với đại tiểu thư.
Nhưng một dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn ngày ngày lượn trước mắt như vậy, lâu dần thật sự khó nói.
Huống hồ một người thô như nàng chắc gì nuôi nổi một đóa hoa kiều quý như thế.
Liễu Vân Hòa tuy có chút tính xấu nhỏ, nhưng trong lòng Trương Mộ Xuân chưa từng cảm thấy nàng ấy nên phối với một người nhà quê làm nghề mổ heo.
Tình cảnh hiện tại chỉ là tạm thời.
Sớm muộn nàng cũng sẽ rời đi.
Mộ Xuân quay lưng sang.
Mắt không thấy, lòng không loạn.
Đỡ sinh ra tâm tư không nên có.
Còn Liễu Vân Hòa lại chìm vào một giấc mộng mơ hồ.
Dưới ánh đèn tối.
Trong lớp chăn dày.
Một cánh tay mạnh mẽ vòng qua người nàng, giữ chặt trong lòng.
Nàng cảm nhận rõ đôi tay kia thon dài, hữu lực, có lớp chai mỏng và hơi thô ráp.
Khi chạm vào khiến nàng khó chịu né tránh.
Đôi mắt xinh đẹp như nhiễm hoa đào.
Mọng nước, hồng nhạt.
Vành tai trắng mềm bị hơi nóng bao phủ.
Ngay cả cần cổ yếu ớt cũng từ trắng chuyển hồng.
Đáng ghét.
Rõ ràng biết nàng sợ ngứa còn cố tình như vậy.
Liễu Vân Hòa trừng mắt nhìn lại.
Vừa vặn rơi vào một đôi mắt trong trẻo mà sâu tình.
Tim nàng bỗng hụt một nhịp.
Sau đó nàng chẳng biết tên đăng đồ tử kia đã làm gì.
Chỉ cảm thấy toàn thân như rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
Tới lúc hai mắt ngập nước, gần như không chịu nổi, nàng tức giận cắn mạnh vào xương quai xanh đẹp đẽ của người kia.
Khi tỉnh khỏi giấc mộng, trời vẫn chưa sáng.
Nhưng người ngọc mềm mại lúc này như vừa được vớt khỏi nước.
Làn da trắng sữa phủ đầy mồ hôi nhỏ li ti.
Toàn thân gần như ướt đẫm.
Liễu Vân Hòa khẽ thở dốc.
Lồng ngực theo nhịp thở phập phồng.
Nàng đột ngột ngồi bật dậy.
Cả người vẫn mềm nhũn.
Nhìn Trương Mộ Xuân bên cạnh đang ngủ ngon, nàng lập tức tức đến nghiến răng.
Giơ chân đá một cái.
Vẫn chưa hả giận, lại thêm một nắm tay.
Trương Mộ Xuân đang ngủ cảm thấy có người đẩy mình, mơ màng mở mắt.
Nàng khó hiểu nhìn người đang ngồi trước mặt.
Gương mặt kia vừa tủi thân vừa tức giận.
“Làm sao vậy?”
Đại tiểu thư này lại làm gì nữa?
“Ngươi... ngươi khi dễ ta!”
Liễu Vân Hòa đỏ mắt lên án.
“Ông trời làm chứng. Cả đêm ta gần như chẳng động đậy, khi dễ ngươi kiểu gì?”
Trương Mộ Xuân cảm thấy mình còn oan hơn Đậu Nga.
“Chính là ngươi khi dễ ta! Chính là ngươi!”
Đôi mắt Liễu Vân Hòa ngập nước.
Chóp mũi hồng lên.
Hàng mi run rẩy.
“Nếu vậy thì ngươi nói xem ta khi dễ ngươi thế nào. Ta chưa từng gặp oan án nào kỳ quái như thế. Hơn nữa, đêm qua rõ ràng là ngươi tự ôm sang. Ta còn chủ động tránh ra.”
Trương Mộ Xuân lập tức biện giải.
“Chính là ngươi! Ngươi ôm eo ta không cho ta động! Đều là ngươi! Ngươi là đại phôi đản! Hừ!”
Tính tiểu thư trong phủ của Liễu Vân Hòa lập tức nổi lên.
Nàng chính là tức.
Dù không biết trong mộng cuối cùng đối phương đã làm gì, nhưng nàng vừa than nhẹ vừa nức nở, chắc chắn là bị người này khi dễ.
Hơn nữa còn...
Còn...
Rất không đứng đắn.
Thấy nàng cắn chết không chịu nhận, dáng vẻ như thể đã thề son sắt, Trương Mộ Xuân thuận miệng hỏi: "Ngươi không phải nằm mơ thấy ác mộng đấy chứ? Tỉnh dậy rồi lại ăn vạ lên đầu ta?"
Nghe vậy, hơi thở của Liễu Vân Hòa khựng lại. Nàng cảnh giác nhìn Trương Mộ Xuân, không đáp lời.
Nàng đương nhiên biết đó chỉ là mộng. Nhưng chẳng lẽ ở trong mộng thì có thể tùy ý bắt nạt nàng sao?
Hừ!
Liễu Vân Hòa mím môi, căng khuôn mặt nhỏ trừng Trương Mộ Xuân.
Nhìn phản ứng của Liễu đại tiểu thư, Trương Mộ Xuân đoán tám chín phần là nàng thật sự gặp ác mộng. Thôi vậy, nàng đại nhân đại lượng, tha thứ cho đại tiểu thư lần này.
"Không sao, không sao. Chỉ là ác mộng thôi. Hay để ta thay ngươi đánh chết chính ta nhé? Mau tỉnh táo lại đi."
"Phụt..."
Liễu Vân Hòa nghe nàng nói nhảm, cuối cùng không nhịn được mà bật cười, nước mắt còn chưa khô đã cong khóe môi.
Ngày hè trời sáng sớm. Trong lúc hai người còn đang giằng co, ánh nắng đã tràn vào gian nhà. Một tia nắng vàng ấm áp, mảnh mai xuyên qua cửa sổ, phủ lên căn nhà cũ kỹ một lớp sáng trong.
Mùa này mưa nhiều. Hôm nay các nàng phải sửa lại những chỗ hư hỏng của căn nhà, đồng thời thu dọn sao cho ít nhất cũng có thể ở được. Bàn ghế, bát đũa, đủ thứ sinh hoạt hằng ngày cũng phải sắm sửa.
Nhưng trong tay hiện giờ gần như chẳng có gì, e rằng phải ra chợ mua một ít nông cụ và lương thực.
Trương Mộ Xuân mở tay nải mẫu thân đưa tới, bên trong có một đôi bát đũa, năm cân bột mì trắng và hai mươi quả trứng gà. Nhìn chỗ thức ăn ấy, tâm trạng nặng nề của nàng cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút.
"Ngươi muốn đi chợ cùng ta, hay ở nhà?"
Hôm nay vừa đúng phiên chợ ở thôn bên. Nếu đi nhanh, trước buổi trưa các nàng có thể trở về.
Liễu Vân Hòa xoay người nhìn quanh căn nhà một vòng rồi nói: "Ta muốn đi cùng. Ta không muốn ở đây một mình."
"Được. Ăn một quả trứng trước, rồi chúng ta xuất phát."
Trương Mộ Xuân đưa cho nàng một quả trứng luộc.
"Sáng sớm... chỉ ăn cái này thôi sao? Có Bích Loa Xuân không?"
Liễu Vân Hòa ngồi trên ghế đá, ngẩng đầu hỏi bằng vẻ mặt ngây thơ vô tội.
"Ngươi vừa nói gì? Ta nghe không rõ, ngươi nói lại lần nữa xem."
Trương Mộ Xuân thật muốn cạy đầu nàng ra xem bên trong chứa thứ gì.
"Ta có nói gì đâu!"
Liễu Vân Hòa thức thời thè lưỡi. Nàng chỉ thuận miệng hỏi một câu mà thôi.
Hai người giẫm lên sương sớm lên đường.
Mới đi được khoảng nửa canh giờ, Liễu Vân Hòa từ dáng vẻ tinh thần phấn chấn ban đầu đã biến thành ỉu xìu, cả người chẳng còn chút sức lực.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe bò đi ngang qua.
Liễu Vân Hòa lập tức ngẩng mắt, nhìn Trương Mộ Xuân chằm chằm. Trong ánh mắt rõ ràng viết hai chữ: muốn ngồi.
Trương Mộ Xuân hiểu ngay, chỉ đành nhanh tay chặn xe lại.
Liễu đại tiểu thư vừa thấy xe bò dừng thì mắt lập tức sáng lên. Ánh mắt nhìn Trương Mộ Xuân chẳng khác nào nhìn ân nhân cứu mạng.
"Đừng nhìn nữa, ta đỡ ngươi lên."
Biết ngay nàng đi không nổi mà.
Xe bò hai văn một người. Đại tiểu thư quả nhiên không phải ai cũng nuôi nổi.
Trương Mộ Xuân âm thầm thở dài, đau lòng cho túi tiền của mình.
Cứ thế này, trước khi Liễu Vân Hòa rời đi, chẳng lẽ mấy lượng bạc nàng vất vả tích cóp đều bị tiêu sạch hay sao?
Có xe bò quả nhiên nhanh hơn nhiều. Quãng đường vốn còn phải đi nửa canh giờ, chẳng bao lâu đã tới nơi.
Trương gia thôn sát với Thạch Thành thôn, mà Thạch Thành thôn lại gần Đào Nguyên trấn. Trên trấn có một ngôi chùa lớn, cách đó không xa chính là chợ Đào Nguyên.
Chợ này mỗi tháng họp ba phiên. Người buôn bán và nông hộ ở các thôn lân cận đều mang lương thực, thú rừng, vải vóc, thuốc lá, rượu, đường, trà tới bán. Cũng có những phụ nhân mang khăn tay tự thêu, hoa lụa cùng vài món đồ nhỏ tới bày hàng.
Tiếng rao hàng nối nhau vang lên.
Liễu Vân Hòa vốn u uất suốt mấy ngày, lúc này dường như cũng bị hơi thở náo nhiệt của nhân gian cuốn lấy. Nàng mang theo chút mong chờ, ló đầu nhìn hai bên đường.
Trương Mộ Xuân thấy nàng nóng lòng muốn thử, lập tức đưa một tay che chặt túi tiền, chỉ sợ bạc bên trong bỗng mọc cánh bay mất.