Chương 13: Buổi chiều ngày hè
Hoàng Thải Oánh còn tặng thêm cho Trương Mộ Xuân một sợi dây buộc tóc màu đỏ, trên đó đính hạt mã não. Hai bên kéo qua kéo lại hồi lâu mới thôi.
Trương Mộ Xuân cầm đồ, dẫn Liễu Vân Hòa rời khỏi cửa hàng.
Lúc này cách buổi trưa chưa đầy một canh giờ. Các nàng vẫn còn phải mua nông cụ cùng một số đồ dùng khác.
Hai người nhanh chóng chọn sáu cái bát sứ, bốn chiếc đĩa, một ấm trà và một bó đũa tre, hết năm mươi văn.
Hai chiếc sọt tre, một ấm sành, một chậu sành, hai chậu gỗ dùng rửa mặt rửa chân, một ấm sắt đun nước, cộng thêm dụng cụ sửa nhà, linh tinh tất cả lại hết hai trăm văn.
Gạo trắng và bột mì mịn mỗi thứ năm mươi cân, dầu cải, muối thô, đường mía, giấm chua. Nghĩ một lát, Trương Mộ Xuân vẫn mua thêm một gói trà hoa.
Còn Bích Loa Xuân thì đại tiểu thư tốt nhất đừng nghĩ tới.
Hai con gà mái đang đẻ trứng, một con cá, hai gói điểm tâm, một cây vải bông trắng. Vải bông dùng được nhiều việc, không thể bớt.
Chỗ này lại tiêu tám trăm văn.
Đến trưa, hai người ăn một bát mì thịt bò thơm phức, sau đó thuê xe bò chở toàn bộ đồ về nhà.
Một chuyến đi chợ tiêu hơn một lượng bạc.
Trương Mộ Xuân vất vả lắm mới tích cóp được hơn tám lượng, giờ chỉ còn lại bảy lượng.
Nàng đau lòng vuốt túi tiền. Bên trong còn ba nén bạc nhỏ hai lượng, một lượng bạc vụn và hai xâu tiền đồng.
Liễu Vân Hòa nhìn nàng như vừa mất nửa cái mạng, lại nhớ tới dáng vẻ hào phóng tùy tiện đưa thêm năm mươi văn cho người khác, liền nghiêng người mềm nhũn dựa vào thành xe, ánh mắt đầy thâm ý.
"Ngươi với nữ tử kia là quan hệ gì?"
"Ai? Thải Oánh tỷ sao? Ừm... chuyện này bây giờ không tiện nói. Sau này ngươi sẽ biết."
Trương Mộ Xuân không trả lời thẳng.
Liễu Vân Hòa thấy nàng không chịu nói thì lập tức mất hứng, quay mặt vào thành xe, bĩu môi.
"Không nói thì thôi, ai thèm biết!"
"Đừng tựa vào thành xe."
Trương Mộ Xuân nhắc.
"Ta cứ tựa đấy!"
Đại tiểu thư bướng lên, một con trâu cũng kéo không về.
Trương Mộ Xuân ngồi đối diện nhìn nàng, đuôi mày hơi nhếch, khóe môi cong lên.
Mới yên ổn được hai ngày đã lộ móng vuốt rồi.
Không còn dáng vẻ ngoan ngoãn, đáng thương như lúc vừa ra khỏi phủ nữa, cái đuôi nhỏ không nghe lời đã bắt đầu vểnh lên.
Nhưng Trương Mộ Xuân cũng chẳng bất ngờ.
Dù sao lúc mới gặp, đại tiểu thư vốn kiêu căng ngạo mạn như thế. Không phải giơ tay tát người thì cũng đòi hạ nhân đánh chết nàng.
Nếu không phải sa sút đến bước này, làm sao nàng có cơ hội nhìn thấy một Liễu Vân Hòa ngoan ngoãn nghe lời?
Trương Mộ Xuân đang nghĩ miên man, chợt nghe phía đối diện vang lên một tiếng:
"A!"
Xe bò xóc mạnh, Liễu Vân Hòa đập mũi vào thành xe.
Nàng quay đầu lại, đôi mắt rưng rưng nhìn Trương Mộ Xuân, lên án: "Ngươi sao không nói sớm!"
Trương Mộ Xuân nhìn cái mũi đỏ ửng của nàng, bật cười.
"Ta chẳng phải đã bảo ngươi đừng tựa vào thành xe sao? Là ngươi không chịu nghe."
"Ngươi cố ý!"
Liễu Vân Hòa che cái mũi vừa bị va đỏ, vành mắt cũng đỏ lên.
"Được rồi. Hay ngươi dựa vào ta ngủ một lát đi. Về đến nhà ta gọi ngươi dậy."
Trương Mộ Xuân vẫy tay với nàng.
Liễu Vân Hòa tuy không cam lòng, nhưng vẫn chậm chạp dịch tới.
Vừa đến gần, Trương Mộ Xuân đã vươn tay ôm eo kéo nàng qua.
Liễu Vân Hòa mặc kệ, dứt khoát nằm xuống đùi nàng nhắm mắt dưỡng thần.
Không bao lâu sau, nàng thật sự ngủ mất.
Gió mát từ cửa xe thổi vào, mang theo từng đợt dễ chịu.
Trương Mộ Xuân cúi mắt nhìn khuôn mặt còn đẹp hơn hoa đào tháng ba.
Chiếc cằm nhỏ nhắn tinh tế, đôi môi đỏ đầy đặn có chút mềm mại. Dung mạo vừa trong trẻo, vừa ẩn chút quyến rũ.
Ngón tay nàng vô thức đưa tới gần đôi môi ấy.
Ngay trước khi chạm vào, nàng cứng rắn đổi hướng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng mảnh mai của Liễu Vân Hòa.
Liễu Vân Hòa ngủ một mạch đến tận buổi chiều.
Khi mở mắt, trời đã gần chạng vạng.
Dưới thân là chăn đệm mềm mại. Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà màu cam vàng trải khắp nơi. Trên nền trời xanh nhạt là từng cụm mây trắng như bông, lớp lớp chồng lên nhau, viền quanh bởi ánh vàng rực rỡ.
Cảnh sắc như thơ như họa, đẹp đến nao lòng.
Khắp nơi đều yên bình, dịu dàng.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng "ùng ục, ùng ục" như nước đang sôi.
Nàng không biết bên ngoài đang làm gì, chỉ ngửi thấy một mùi ngọt dịu theo gió lùa vào, mang theo hương lá cây.
Có lẽ đang nấu bữa tối.
Giấc này Liễu Vân Hòa ngủ đến toàn thân mềm nhũn.
Mấy ngày qua nàng quá mệt, đêm hôm trước lại ngủ không ngon. Vừa có chiếc gối thịt người ấm áp liền ngủ thẳng gần hai canh giờ.
Qua khung cửa sổ hé mở, nàng thấy Trương Mộ Xuân đang ngồi xổm dưới đất, dùng xẻng nhỏ trộn đất vàng với rơm, nén thành từng viên gạch đất rồi xếp ngay ngắn sang một bên.
Đếm sơ đã có mấy chục viên.
Động tác của Trương Mộ Xuân rất nhanh nhẹn. Một đống bùn đất vào tay nàng, chỉ trong vài hơi thở đã thành một viên gạch ngay ngắn.
Nhìn một lúc lại khiến người ta không nỡ dời mắt.
Ngay cả trên mặt nàng dính đất đỏ lúc nào cũng chẳng hay.
Sau khi sắp xếp đồ mua về, Trương Mộ Xuân lập tức bắt tay làm gạch đất.
Mấy hôm nay nắng đẹp, phải tranh thủ phơi gạch cho khô. Bức tường phía đông đã sụp mất một đoạn, cần nhanh chóng vá lại.
Năm nay lại nhiều mưa. Cách vài ngày lại mưa một trận, có khi mưa suốt cả đêm cũng chẳng lạ.
Trương Mộ Xuân còn đang nghĩ, vừa ngẩng đầu đã thấy Liễu Vân Hòa từ trong phòng đi ra.
Nàng vừa tỉnh ngủ, bước chân nhẹ bẫng như đang giẫm lên bông, cả khuôn mặt còn đầy vẻ ngái ngủ.
Mái tóc dài vì ngủ mà xõa tung, rủ xuống tận dưới hông, bóng mượt như lụa. Gió thổi qua, tóc đen xòe rộng tựa một chiếc quạt, khiến nàng vô cớ thêm vài phần thanh lãnh.
"Tỉnh rồi?"
Trương Mộ Xuân cười hỏi, ánh mắt từ mái tóc chuyển lên gương mặt nàng.
"Ừm. Cảm giác như ta ngủ rất lâu. Ngươi đang làm gì vậy?"
Giọng nàng còn mang theo vẻ lười biếng vừa tỉnh giấc, ngón tay mềm mại vô thức giữ lấy góc áo.
"Làm gạch đất để sửa nhà."
Trương Mộ Xuân chỉ những viên gạch dưới đất.
"Sao ngươi cái gì cũng biết vậy?"
Đi cùng Trương Mộ Xuân suốt quãng thời gian này, Liễu Vân Hòa phát hiện nàng khéo tay vô cùng, dường như chẳng có việc gì không làm được.
"Chỉ là mấy việc người nhà quê thường làm thôi, không đáng gì. Huống hồ sức ta lớn, phần lớn việc nặng đều có thể làm."
Trương Mộ Xuân cười vô tư.
Nhưng Liễu Vân Hòa lại nhớ tới hoàn cảnh của nàng trong Trương gia.
Hai nam đinh trong nhà đều đọc sách, người tỷ tỷ duy nhất nhiều lắm chỉ làm chút may vá. Trương Mộ Xuân cao lớn như một cây bạch dương, tất nhiên trở thành lao động chính bị sai làm đủ thứ việc nặng.
Nhưng nàng dù sao cũng là một cô nương.
Trương gia thật sự thiên vị đến quá mức.
Nghĩ lại, hiện giờ Trương Mộ Xuân còn phải kéo theo một gánh nặng lớn như nàng. Nàng thậm chí còn chẳng biết khâu vá.
Liễu Vân Hòa lập tức thấy người trước mắt đáng thương thêm vài phần.
Ban ngày nàng vừa âm thầm trừ đi một nửa thù lao định cho Trương Mộ Xuân, giờ lại lặng lẽ cộng trở lại.
Đại ca tốt nhất nên mang nhiều bạc tới chuộc nàng.
Nếu không, nàng thật sự có chút áy náy.
"Nghĩ gì vậy? Chuẩn bị ăn cơm."
Thấy nàng đứng bên cạnh ngẩn người, Trương Mộ Xuân liếc nàng một cái, ý bảo mau theo lên.
Liễu Vân Hòa lập tức vui vẻ lon ton theo sau.
Chiếc nồi sắt đặt ngoài sân đang sôi ùng ục, củi bên dưới cháy rất mạnh. Đứng cách hơn một mét cũng có thể cảm nhận hơi nóng phả tới.
Trong nồi luộc sáu bắp ngô, có vàng có trắng. Mỗi bắp vẫn được giữ lại một lớp lá bọc bên ngoài, như vậy hương ngô sẽ đậm hơn.
Tháng tám là lúc ngô vừa ngon, hạt mềm vừa phải. Nếu qua thêm hơn hai mươi ngày, ngô sẽ dần già đi, không còn thích hợp luộc ăn nữa.
Trên nồi còn đặt một chiếc xửng đơn giản, nhìn là biết tự tay làm từ cành cây.
Bên trên có một bát trứng hấp vàng óng, mặt trứng rắc hành xanh.
Bên cạnh là hai nửa bí đỏ nhỏ đã bổ, vỏ xanh đậm, ruột vàng cát, nhìn thôi đã thấy ngon miệng.
Lúc dọn sân, Trương Mộ Xuân còn phát hiện mấy cây cà tím xiêu vẹo, cà chua nhỏ, dọc góc tường mọc không ít đậu đũa và bí đỏ. Rau xanh thì chỗ một đám, chỗ một bụi, chẳng ai chăm mà tự do sinh trưởng.
Dù sân đã bỏ hoang hai ba năm, thỉnh thoảng vẫn tìm được vài thứ còn sống sót, coi như một niềm vui nho nhỏ.
Nàng dùng xẻng đào dưới dây khoai tây mấy cái, quả nhiên moi ra được một chùm củ lớn nhỏ không đều.
Đi một vòng quanh vườn, Trương Mộ Xuân phát hiện rau ăn trong thời gian ngắn tạm thời không thiếu.
Ít nhất chưa đến mức ngày nào cũng phải ăn màn thầu với dưa muối.
"Ngươi nấu gì vậy?"
Liễu Vân Hòa tò mò nhìn đám ngô trong nồi.
"Tối nay ăn đơn giản một bữa. Cá đang nuôi trong thùng, ngày mai hấp cho ngươi, được không?"
Nhìn là biết đại tiểu thư chưa từng ăn ngô luộc.
"Được. Nghe có vẻ ngon."
Nàng ngoan ngoãn đứng bên cạnh, nhìn Trương Mộ Xuân vớt từng bắp ra để nguội.
Liễu Vân Hòa cầm đũa, kiên nhẫn gắp từng cọng hành trên bát trứng hấp sang một bên, rồi dùng thìa xúc một miếng cho vào miệng.
Trứng hấp mềm mượt, thơm ngậy, vậy mà chẳng thua kém đầu bếp nữ trong phủ làm bao nhiêu.
Nàng cầm thìa, từng miếng từng miếng chậm rãi ăn.
Trương Mộ Xuân ngồi đối diện thì trực tiếp bẻ ngô rồi cắn.
Thấy nàng ăn uống tuy thanh nhã, nhưng không hề kén chọn khó chiều như người khác từng nói, Trương Mộ Xuân cảm thấy có lẽ người Liễu phủ đã phóng đại.
"Ta cũng muốn ăn ngô. Nhìn ngươi ăn ngon quá."
Trương Mộ Xuân cắm một chiếc đũa vào giữa bắp ngô rồi đưa cho nàng.
Liễu Vân Hòa nhận lấy, học theo cách Trương Mộ Xuân cắn một miếng.
Hạt ngô căng mọng, mềm dẻo, vị ngọt thơm lan trong miệng.
Đây là lần đầu tiên Liễu Vân Hòa ăn ngô luộc.
Nàng chưa từng biết ngô luộc lại có thể ngon như vậy.
Trương Mộ Xuân nhìn nàng như một con sóc nhỏ, nghiêm túc chiến đấu với nửa bắp ngô. Ăn hết rồi lại dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nửa còn lại.
Nàng không nhịn được đưa luôn cho nàng.
Trương Mộ Xuân vui vẻ cười.
Đại tiểu thư này rõ ràng cũng dễ nuôi mà!
Đêm xuống.
Trong lúc ngủ say, Trương Mộ Xuân cứ cảm thấy bên cạnh có một con sâu lớn mềm nhũn, dán sát người nàng, cứ cựa qua cựa lại.
Ban đầu nàng tưởng là ảo giác, không để ý.
Nhưng cảm giác mềm mại bên cạnh càng lúc càng rõ.
Nàng đưa tay đẩy thử, phát hiện hình như là một người.
Cơn buồn ngủ lập tức tan bớt.
Trương Mộ Xuân mở mắt, hỏi: "Sao vậy?"
"Ta... ta đau bụng."
Liễu Vân Hòa yếu ớt đáp, thân thể vẫn không ngừng nhích về phía nàng.