Chương 4: Gia biến
Chỉ trong hai ngày gần đây, cha mẹ Liễu Vân Hòa rõ ràng có tâm sự.
Hôn kỳ của đại ca đã gần kề, có lẽ phía tẩu tử lại đưa ra yêu cầu gì.
Dù thế nào, lo xong hôn sự đại ca còn phải chuẩn bị gả nhị tỷ.
Mùa hè năm nay chắc chắn sẽ vô cùng bận rộn.
Còn nàng năm nay cũng tròn mười sáu.
Vị hôn phu vốn đã định từ trước, sau khi nhìn thấy Khương Tích Nhu một lần liền mê thân phận tiểu thư nhà quan của nàng ta, lập tức tới từ hôn với mình.
Nhưng Liễu Vân Hòa chẳng để tâm.
Ai thèm tên Vương công tử chỉ miễn cưỡng coi như đoan chính, tâm tư lại chẳng đứng đắn kia.
Hắn coi trọng Khương Tích Nhu thì sao?
Khương Tích Nhu mắt cao hơn đầu.
Cuối cùng hắn vẫn chỉ có thể gà bay trứng vỡ.
Liễu Vân Hòa đang chờ xem trò cười của Vương công tử.
May mà hắn đứng núi này trông núi nọ.
Nếu không thiếu chút nữa đã đeo bám nàng cả đời.
Đúng là nữ tử có phúc không bước vào cửa kẻ vô phúc!
Nhưng cha mẹ cũng không để nàng trống hôn sự quá lâu.
Có lẽ chờ lo xong chuyện của ca ca và tỷ tỷ, tiếp theo sẽ tới lượt nàng.
Giữa một đống việc vặt, nàng bỗng nhớ đến tên đăng đồ tử mấy ngày trước xông vào phòng ngủ.
Rõ ràng để người ta nhìn hết, chiếm hết tiện nghi.
Nàng muốn ra tay giáo huấn nhưng lại sợ đối phương ồn ào chuyện đó khắp phủ.
Không còn cách nào, đành tạm nuốt cục tức xuống.
Dù chỉ bị một nữ tử nhìn thấy lúc tắm, nhưng truyền ra ngoài vẫn sẽ bị người ta bàn tán.
Thôi.
Thanh danh của nàng trong phủ vốn đã đủ nổi.
Không cần cho thiên hạ thêm đề tài để khua môi múa mép.
Nàng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng quá mức quý giá.
Da vừa mỏng vừa trắng, chạm nhẹ cũng đỏ.
Áo trong phải dùng lụa mềm nhất, mặc loại vải khác sẽ lập tức ngứa rát.
Ngay cả đồ ăn cũng phải có người chăm chút nấu nướng.
Chỉ cần sơ ý, đồ sống, đồ cứng hay đồ lạnh đều có thể khiến nàng sinh bệnh.
Sau khi lớn lên, tình trạng này đỡ hơn một chút nhưng vẫn yếu hơn người thường, vô cùng khó chăm sóc.
Bởi vậy từ nhỏ nàng đã được nuôi đến thân kiều thể nhuyễn, tính tình cũng thành ra kén chọn, đúng chuẩn một vị tiểu thư kiều khí.
Thật ra Liễu Vân Hòa rất ít khi đánh chửi hạ nhân.
Chỉ là tính cách vốn kiêu ngạo, khiến mọi người mặc định nàng tùy hứng, không nói đạo lý.
Nhất là bên cạnh lại có một Khương Tích Nhu gia thế tốt hơn, đối xử với người thân thiết, hào phóng hữu lễ.
Liễu Vân Hòa chỉ muốn âm thầm bĩu môi.
Biểu tỷ nàng giống một người giả không dính khói lửa nhân gian.
Chẳng cần tốn sức cũng khiến tất cả yêu thích.
Còn nàng đương nhiên biến thành kẻ phản diện bị đem ra so sánh.
Ngay cả mẫu thân ngày nào cũng nhắc đi nhắc lại, bảo nàng học biểu tỷ ổn trọng.
Nàng mới mười mấy tuổi thôi.
Còn cả đời để học ổn trọng.
Nàng mới không cần học.
Chớp mắt đã qua thêm hai tháng.
Trong hai tháng này, Trương Mộ Xuân cố ý tránh né, còn Liễu Vân Hòa thì bận rộn.
Hai người vậy mà chẳng gặp lấy một lần.
Chuyện ngày ấy cứ như chưa từng xảy ra.
Không ai nhắc lại.
Đúng lúc Mộ Xuân tưởng mình có thể yên ổn ở Liễu phủ nhận tiền công thì phủ xảy ra chuyện lớn.
Hôm ấy, Tôn quản gia vừa lăn vừa bò chạy về.
Không còn chút dáng vẻ oai phong khi dẫn nhóm Mộ Xuân vào phủ mấy tháng trước.
“Phu nhân! Phu nhân! Không xong rồi! Lão gia xảy ra đại sự!”
Tôn quản gia chẳng buồn để ý bộ dạng chật vật, lao thẳng về viện của lão gia và phu nhân.
Thì ra Liễu lão gia hợp tác làm ăn với người khác, bị người ta bày bẫy, một lần mất hai ba mươi vạn lượng.
Nếu chỉ mất hết vốn liếng thì Liễu gia vẫn còn trăm mẫu ruộng tốt, chưa tới mức không sống nổi.
Nhưng tệ ở chỗ khoản tiền vốn đã bị lừa mất, trong khi hợp đồng với bên kinh thành đã ký.
Đến hạn không giao được hàng, Liễu gia phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ.
Rõ ràng đây là một cái bẫy nối tiếp.
Chỉ cần xử lý không tốt, gia nghiệp sẽ mất sạch.
Những người ngày thường xưng huynh gọi đệ, thấy Liễu gia gặp nạn đều lập tức tránh xa.
Hôn lễ sắp tới nơi, phía nhà gái cũng bắt đầu đứng ngoài quan sát.
Liễu lão gia vì tức giận công tâm mà ngã bệnh, nằm liệt trên giường.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ hạ nhân trong phủ hoang mang.
Ngay cả Mộ Xuân luôn bình tĩnh cũng bắt đầu lo lắng.
Đang lúc Liễu gia rối như tơ vò, chủ nợ tìm tới tận cửa.
“Liễu viên ngoại, không phải chúng ta cố ý làm khó ngươi. Nợ thì phải trả, thiên kinh địa nghĩa. Mau giao khế nhà, khế đất ra đi!”
Hơn mười đại hán đứng giữa sân, vừa nhìn quanh vừa lộ vẻ nhất định phải lấy được thứ mình muốn.
“Lão gia, sao chúng ta lại nợ nhiều bạc như vậy?”
Liễu phu nhân lo lắng nhìn phu quân, ngón tay siết chặt thành ghế phía sau ông.
Liễu lão gia suy sụp nói:
“Là ta sơ suất... sơ suất... bây giờ nói gì cũng muộn rồi!”
Gia nghiệp lớn như thế, nói mất là mất.
Ông còn mặt mũi nào nhìn liệt tổ liệt tông?
Ông là tội nhân.
Chỉ sau một đêm, Liễu lão gia như già đi hơn mười tuổi.
“Bạc thiếu, chúng ta nhất định sẽ trả. Chỉ mong các vị đại ca cho thêm chút thời gian. Một tháng sau, Liễu mỗ dù bán nhà bán đất cũng sẽ trả đủ.”
Đại công tử Liễu Thiệu Hoành lên tiếng.
“Hảo. Liễu phủ xưa nay nổi tiếng nhân nghĩa, ta cho ngươi mặt mũi này. Nhưng Liễu thiếu gia nhất định phải giữ lời. Nếu không, hai vị muội muội của ngươi sau này e rằng chẳng dễ sống đâu.”
Đại hán nói đầy đe dọa.
Không giống đang nói đùa.
Sắc mặt Liễu Thiệu Hoành vô cùng khó coi.
Nhưng hắn biết kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.
Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.
Giờ chỉ có thể nhẫn.
Liễu lão gia ngồi lệch trên ghế, thân thể mềm nhũn như không còn xương, hai mắt vô thần, chẳng biết đang nghĩ gì.
Đêm ấy mọi thứ vẫn yên tĩnh.
Nào ngờ sáng hôm sau, nha hoàn tới phòng lão gia phu nhân thì phát hiện hai người đã song song chết trên giường.
“A...!”