Chương 7: Nghỉ đêm ở khách điếm
“A?”
Trương Mộ Xuân nghe câu hỏi của lão phụ nhân mà ngơ ngác.
Một lúc sau mới hiểu ý bà.
Nàng vừa định phản bác thì câu tiếp theo lập tức khiến nàng im miệng.
“Nếu thật là vợ chồng son tư bôn, ta không lấy tiền phòng của các ngươi.”
Đôi mắt lão phụ nhân sáng rực nhìn hai người.
“Chúng ta...!”
Liễu Vân Hòa phía sau vừa định giải thích, Trương Mộ Xuân lập tức xoay người bịt miệng nàng.
“Lão nhân gia quả nhiên mắt sáng như đuốc. Chuyện này mà ngài cũng nhìn ra được, bội phục, bội phục.”
Trương Mộ Xuân vội tiếp lời.
Tiết kiệm được bạc vẫn quan trọng hơn.
“Ta đã bảo mà. Sau này đối xử tốt với tiểu thư phía sau ngươi một chút. Người ta chịu vứt cả vinh hoa phú quý đi theo ngươi, không dễ đâu.”
Lão phụ nhân mang vẻ quả nhiên ta đoán đúng.
“Phải phải phải. Ta nhất định ghi nhớ.”
“Hảo, theo ta.”
Trương Mộ Xuân dùng mắt ra hiệu Liễu Vân Hòa đừng nói.
Thấy nàng hiểu ý mới buông tay, dẫn nàng đi sâu vào khách điếm.
Hành lang nhỏ tối om.
Phòng thấp bé.
Liễu Vân Hòa bắt đầu có cảm giác mình không biết đang ở nơi quỷ quái nào.
“Vào đi. Phòng nhỏ một chút, nhưng có cửa sổ, cũng coi như sạch sẽ.”
Trong phòng quả thật rất nhỏ.
Một chiếc giường, một cái bàn, một cửa sổ.
Trên giường trải chiếu lạnh và một chiếc chăn.
Ngoài ra chẳng có gì.
Trương Mộ Xuân không thấy có vấn đề.
Dù sao cũng hơn ngủ ngoài đường.
Còn Liễu Vân Hòa mở to mắt nhìn mọi thứ trước mặt.
Nàng không thể tin nơi này thật sự có thể ở.
Vừa bước vào đã cảm thấy cả người khó chịu, ngứa ngáy, ẩm nóng.
“Lão nhân gia, ở đây có thể tắm không?”
Nàng lấy hết can đảm hỏi.
“Tắm sao? Có chỗ thì có, nhưng phải tự nấu nước. Chúng ta già rồi, không làm nổi việc đó. Nếu các ngươi nấu thì nấu nhiều một chút, cho ta ké ít nước tắm luôn. Phòng tắm ở đối diện.”
“Đa tạ lão nhân gia.”
Trương Mộ Xuân đáp.
Lão phụ nhân đi rồi.
Mộ Xuân nhìn trăng đã lên cao.
Thời gian không còn sớm.
Nàng hỏi:
“Khuya lắm rồi. Ngươi chắc chắn còn muốn tắm?”
“Nếu không tắm ta sẽ chết.”
Liễu Vân Hòa dùng giọng mềm mại nhất để uy hiếp Trương Mộ Xuân.
Thật ra từ lúc vào căn phòng này nàng đã thấy ngứa khắp người, có cảm giác ẩm ướt, bí bách khó chịu.
Trương Mộ Xuân cạn lời nhìn nàng.
Đúng là tự mình xen vào chuyện bao đồng rồi đập đá vào chân.
Nhưng nhìn nàng liên tục cọ cánh tay vì khó chịu, cuối cùng nàng chỉ có thể nhận mệnh đi nấu nước.
Nàng vẫn nhớ phải nấu thêm cho lão phụ nhân.
Thế là xách hơn mười thùng nước, đổ đầy chiếc nồi sắt lớn.
Củi đã được bó ngay ngắn, nhìn qua chắc là mua về.
Trước tiên nàng mang nước nóng tới cho lão phụ nhân.
Bà vui vẻ nói gì đó với người trong phòng.
Lúc này Mộ Xuân mới biết bên trong còn có một lão nhân đang nằm trên giường.
Đó là một lão nãi nãi tóc bạc trắng.
Khuôn mặt hiền hòa, nhưng vẫn mang chút uy nghiêm.
“Bạn già, ngươi xem ta bắt được một lao động trẻ khỏe này. Hôm nay để ngươi ngâm nước nóng cho thoải mái.”
Lão phụ nhân vui vẻ chuẩn bị xà bông, chậu nước.
Trương Mộ Xuân kinh ngạc nhìn hai người.
Lão phụ nhân còn đắc ý kể:
“Người này ấy à, là tiểu thư khuê các ta lừa đi hồi trẻ. Khi đó nhà nàng không đồng ý, nàng liền theo ta ra ngoài lập gia đình riêng, chăm sóc ta cả đời. Giờ nàng bệnh rồi, cũng tới lượt ta chăm sóc nàng.”
Lão phụ nhân thao thao bất tuyệt kể chiến tích vẻ vang của mình.
Lão nhân tóc bạc kia chỉ mỉm cười, yên lặng nghe.
Khi được dìu dậy vẫn có thể tự dùng chút sức.
Nhìn tuổi tác, hai người hẳn đã sáu bảy mươi.
Nhưng vị lão nhân tiếp đãi họ tính tình vẫn hoạt bát như vậy.
Có thể thấy cuộc sống hai người hẳn rất tốt.
Trương Mộ Xuân xách nước nóng, đổ vào chiếc thùng gỗ thấp trong phòng.
Căn phòng này so với những phòng khác trong khách điếm quả thật khác một trời một vực.
Đồ đạc bên trong đều được chọn lựa kỹ.
Ngay cả vật nhỏ cũng vô cùng tinh xảo.
Rời phòng hai người, Trương Mộ Xuân bỗng cảm thấy cả khách điếm dường như cũng sáng sủa hơn.
Bọn họ chỉ có thể tắm ở phòng tắm chung.
Liễu Vân Hòa không chịu dùng thùng gỗ người khác từng dùng nên đành lấy chậu dội nước.
Lại sợ ánh đèn dầu quá tối, nhất quyết bắt Trương Mộ Xuân ngồi ngoài rèm chờ.
“Sao? Có cần ta vào giúp ngươi tắm không?”
Mộ Xuân ngồi ngoài rèm, cố ý trêu.
“Không cần, không cần! Cảm ơn!”
Liễu Vân Hòa nhớ lại lần đầu gặp nhau, giọng từ chối lập tức mang theo chút run rẩy mềm mại.
Trương Mộ Xuân không trêu nàng nữa.
Chờ nàng tắm xong, bản thân cũng dội nước qua loa.
Lúc trở vào phòng, nàng thấy Liễu Vân Hòa đã lấy chiếc chăn mỏng của mình trải lên giường.
Đó là tấm chăn vải in hoa sặc sỡ, từng ô hoa văn xen kẽ, độ dày vừa phải, thích hợp dùng ba mùa xuân hạ thu.
Mỹ nhân mềm mại xinh đẹp nghiêng người ngồi trên tấm chăn rực rỡ, như làm căn phòng cũ kỹ sáng lên.
Dường như nàng còn sáng hơn ngọn đèn dầu bên cạnh.
Mái tóc đen dài, dày và mềm, tùy ý xõa xuống.
Vẫn còn hơi ẩm.
Càng làm gương mặt nhỏ trắng trong hơn.
Trương Mộ Xuân hắng giọng.
“Cái kia... ta ngủ đâu?”
“A? Ân... ta không biết!”
Có lẽ nàng vẫn còn chút lương tâm, lúc nói câu này rõ ràng hơi chột dạ.
Trương Mộ Xuân chống một tay lên eo, nghiêng đầu bất đắc dĩ nhìn nàng.
Tóc nàng được buộc thành một đuôi ngựa lỏng lẻo sau đầu.
Sợi tóc khá thô, không quá mềm, mang độ cong tự nhiên.
Dường như rất giống tính cách của chính nàng.
Liễu Vân Hòa bị nhìn đến khẩn trương.
Nàng luôn cảm thấy Trương Mộ Xuân có một luồng sắc bén, phóng khoáng.
Nhưng nó lại được tính tình thoải mái che giấu rất kỹ.
Giống một đóa hoa không gai.
Ấm áp nhưng nóng bỏng.
Cái tính chất ném ở đâu cũng có thể sống tốt ấy đặc biệt rõ ràng.
Hàng mày đậm, xương mày đẹp khiến nàng rất nổi bật giữa đám đông.
Dưới đôi mắt sâu sáng còn có bọng mắt nhỏ đầy đặn.
Mỗi lần nàng chuyên chú nhìn Liễu Vân Hòa, đều khiến đối phương không tự chủ nghĩ lung tung, lại muốn né ánh mắt đầy sức xâm lược ấy.
Mũi nàng không quá tinh xảo nhưng nhỏ và thẳng, mang nét mạnh mẽ tràn đầy sức sống.
Môi trên mỏng hơn môi dưới một chút, đường nét rõ ràng, lộ chút bướng bỉnh và anh khí.
Không phải kiểu mỹ nhân kiều diễm.
Nhưng chẳng hiểu sao càng nhìn càng thuận mắt.
Chỉ vì giấc mộng hoang đường kia, Liễu Vân Hòa vẫn không dám quá thân cận với nàng.
Giờ chỉ cần Mộ Xuân tới gần một chút, đầu tim nàng đã tê dại, hai má nóng lên.
Nàng cố ép mình bình tĩnh, bày ra vẻ kiêu kỳ tùy hứng để bỏ qua cảnh tượng màu hồng trong mộng.
Nhưng chính vì giấc mộng ấy, nàng lại có cảm giác quen thuộc đặc biệt với người trước mặt.
“Hay là ngủ chung đi. Nhưng ngươi phải thành thật, không được... không được chạm lung tung!”
Ánh mắt nàng mất tự nhiên, lén liếc đôi bàn tay đặt bên hông Mộ Xuân.
“Ta đã chạm lung tung khi nào? Hơn nữa...”
Mộ Xuân vốn muốn nói đều là nữ tử, có gì phải để ý.
Nhưng chợt nhớ đôi lão nhân trong khách điếm.
Nghĩ lại, hình như đúng là có lý.
“Hảo. Ta không chạm.”
Nàng giơ hai tay đầu hàng.
Liễu Vân Hòa lúc này mới cho nàng lên giường.
Đêm đó hai người chen nhau ngủ tạm một đêm.
Sáng hôm sau, Trương Mộ Xuân tỉnh dậy, phát hiện Liễu đại tiểu thư đang ôm gối ngồi ở góc giường.
“Ngươi sao vậy?”
Nàng còn ngái ngủ.
Liễu Vân Hòa ngẩng đầu.
Trên gương mặt xinh đẹp tinh xảo xuất hiện bốn năm cục sưng lớn, nhìn khá đáng sợ.
“Ta ngồi nửa đêm rồi. Ngứa lắm. Gãi rách thì lại đau.”
Liễu Vân Hòa u oán nhìn Trương Mộ Xuân.
Nàng ta ngủ ngon lành.
Đến muỗi cũng không thèm cắn.
A a a!
Tức chết nàng!
“Sao nghiêm trọng vậy? Trong phòng có muỗi sao? Ta chẳng cảm thấy gì cả.”
Thấy những chỗ bị cắn sưng cao, Trương Mộ Xuân còn không biết sống chết mà thêm dầu vào lửa.
“Ngươi... chắc chắn là vì ngươi chẳng có mùi người, đến muỗi cũng không thèm cắn! Hừ!”
“Ta còn không có mùi người? Không có mùi người thì ta mang ngươi đi cùng làm gì?”
Trương Mộ Xuân không thể tin, chỉ vào mũi mình.
“Hừ... ai biết ngươi có tâm tư gì.”
“Ta có thể có tâm tư gì?”
“Hừ!”
Trương Mộ Xuân nhìn gương mặt đầy nốt đỏ cùng dáng vẻ bĩu môi của nàng, chỉ thấy buồn cười, không giận.
Nàng đi thu dọn tay nải, gấp chiếc chăn hoa lại rồi ra ngoài.
Liễu Vân Hòa thấy nàng đi thì lập tức bất an.
Chỉ biết mong ngóng chờ nàng trở về.
Chẳng bao lâu, Trương Mộ Xuân bưng một chậu nước vào cho nàng rửa mặt, đánh răng.
“Đi thôi, đại tiểu thư.”
Nàng vừa đánh đầy lu nước cho khách điếm, lại chào lão nhân, giờ chuẩn bị lên đường.
Liễu Vân Hòa tuy kiều khí, đôi khi còn giở tính trẻ con, nhưng cũng biết có chừng mực.
Nàng nhanh chóng thu dọn rồi theo Mộ Xuân rời khách điếm.
Nhìn những nốt muỗi cắn trên mặt nàng, Trương Mộ Xuân nghĩ vẫn nên mua chút thuốc bôi.
“Chúng ta đi đâu?”
Liễu Vân Hòa nhìn con đường lớn trước mặt, có chút mờ mịt.
“Trước tiên về thôn với ta. Ta cũng chẳng còn chỗ nào khác.”
Thật ra nếu không mang theo Liễu Vân Hòa, nàng có lẽ sẽ tìm thêm một công việc, kiếm chút tiền.
Nhưng đã đưa người ta ra khỏi Liễu phủ, vẫn nên ổn thỏa một chút.
“Chờ đã. Ta muốn viết thư cho tỷ tỷ, nếu không nàng sẽ tưởng ta theo Khương Tích Nhu tới Thắng Châu.”
“Hảo.”
Để lại thư xong, Liễu Vân Hòa giống một tiểu tức phụ, đi theo phía sau Trương Mộ Xuân tới nơi hoàn toàn xa lạ.
Giữa đường, Trương Mộ Xuân cố ý vào y quán mua thuốc mỡ thanh nhiệt giảm ngứa.
Một lọ nhỏ xíu lại tốn ba mươi văn.
Nàng đau lòng vô cùng.
Nhưng nhìn mặt đại tiểu thư, cuối cùng vẫn cắn răng mua.
Gương mặt này mà bị cào hỏng, không chừng nàng phải nuôi người ta cả đời.
Bên đường truyền tới mùi thơm.
Quay sang, hóa ra là bánh bao thịt vừa hấp xong.
“Lão bản, sáu cái bánh bao thịt, bốn cái màn thầu.”
“Được!”
“Tổng cộng mười sáu văn. Ngài cầm cho chắc!”
Chủ quán nhanh nhẹn gói đồ bằng giấy dầu rồi đưa cho nàng.
Trương Mộ Xuân trả tiền.
Vừa quay lại đã thấy đại tiểu thư đang nhìn chằm chằm quầy vịt quay, rõ ràng không nỡ rời mắt.
Liễu Vân Hòa nâng cằm.
“Ta muốn ăn con vịt da giòn kia!”
Thấy Mộ Xuân nhìn mình, nàng còn đường đường chính chính chỉ vào con vịt quay bóng mỡ treo trên móc.
“Không có.”
Trương Mộ Xuân lập tức ôm chặt túi tiền, lạnh lùng từ chối.
“Ta thấy trong túi ngươi có bạc!”
Liễu Vân Hòa ghé bên tai nàng phản bác.
“Ngươi nhìn lầm rồi. Đi thôi.”
Trương Mộ Xuân kéo tay nàng xuống, lôi người đi.
Sơ suất rồi.
Bản thân có nuôi nổi nàng hay không còn chưa biết.
Chiều hôm ấy, cuối cùng hai người cũng ngồi lên chiếc thuyền nhỏ rời trấn Vụ Liễu.
Trong tay Liễu Vân Hòa vẫn được như ý, cầm một cái đùi vịt quay.