Chương 1: Chương 1
Tháng năm, thành phố A.
Đêm khuya, phố Thanh Hà chìm trong tĩnh lặng.
Ánh đèn đường vàng nhạt yếu ớt tỏa ra bốn phía, hắt xuống mặt đường lát đá xanh trống trải, soi rõ những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, đồng thời chiếu sáng một góc cầu thang cách đó không xa.
Mãi đến lúc này Kiều Ngôn mới bước chân xiêu vẹo trở về, trên vai còn dìu một người phụ nữ cao ráo.
Người phụ nữ ấy có dung mạo vô cùng nổi bật. Khuôn mặt đẹp đến mức đứng giữa đám đông cũng nhất định là người khiến người ta chú ý đầu tiên. Hàng mày thanh mảnh, đôi mắt dài, sống mũi cao, đường nét sâu và rõ ràng, làn da trắng mịn.
Người này từng là hàng xóm của Kiều Ngôn, đồng thời cũng là oan gia từ nhỏ đến lớn của nàng. Họ Chu, tên đầy đủ là Chu Hy Vân.
Hai người đã hơn nửa năm không gặp.
Tối nay hiếm hoi tái ngộ trong một buổi tiệc, cả hai đều uống không ít.
Có lẽ vì say quá mức, Kiều Ngôn cứ thế đưa Chu Hy Vân về nhà mình, định bụng để nàng ở lại qua đêm.
Chu Hy Vân cũng chẳng tỉnh táo hơn là bao, đầu óc mơ màng nên cứ thế đi theo.
Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời hai người chung sống hòa bình đến vậy. Không đối đầu gay gắt, cũng chẳng kiếm chuyện gây hấn. Cả hai mắt mờ men rượu, loạng choạng mở cửa vào nhà rồi lảo đảo lên lầu, sau đó chẳng hiểu sao lại ôm lấy nhau, làm một vài chuyện mập mờ khó nói.
Cứ như đang nằm mơ.
Kiều Ngôn hoàn toàn không phân biệt nổi đâu là hiện thực, đâu là ảo giác. Não nàng trì trệ đến đáng thương, cả đêm cứ mơ mơ hồ hồ, chẳng biết mình đang làm gì.
Chu Hy Vân ép nàng lên bức tường lạnh ngắt, một tay ôm lấy nửa vòng eo thon gầy của nàng. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức đáng ngại. Đôi mắt màu hổ phách của Chu Hy Vân gần như chẳng thể tập trung, cứ nhìn nàng chăm chú như đang cố nhận rõ xem người trước mặt rốt cuộc là ai.
Chu Hy Vân hơi ngà ngà say.
Hơi thở ấm nóng thoát ra giữa làn môi, lúc nhẹ lúc nặng lướt trên gương mặt Kiều Ngôn.
Kiều Ngôn đưa tay chạm lên bên má nàng, đầu ngón tay khẽ miết hai cái. Nhất thời nàng quên mất tình hình hiện giờ là thế nào, chỉ mơ màng thấp giọng hỏi: "Cậu làm gì thế…"
Chu Hy Vân thuận thế túm lấy tay nàng, mất kiên nhẫn kéo ra, sau đó cúi đầu ngã thẳng vào hõm cổ nàng, dựa cả người vào lòng nàng.
Kiều Ngôn vốn đã đứng không vững, càng không chịu nổi sức nặng của đối phương. Chỉ một giây sau, nàng đã loạng choạng ôm lấy Chu Hy Vân.
Hai người cùng ngã xuống giường.
Chu Hy Vân nằm bên dưới lập tức đau đến khẽ rên một tiếng.
Kiều Ngôn luống cuống, tưởng nàng bị thương ở đâu, thế là tay chân hỗn loạn, hết chạm chỗ này lại sờ chỗ khác.
Rồi sau đó, tình hình dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Một khi đã bắt đầu thì chẳng còn cách nào dừng lại.
Rốt cuộc ai là người chủ động trước, chẳng ai biết rõ.
Tóm lại, mọi chuyện tiếp theo đều diễn ra một cách khó hiểu, chẳng có chút logic hay quy luật nào.
Môi Chu Hy Vân mềm mại, ẩm ướt, lại còn nóng.
Đó là cảm nhận duy nhất còn sót lại trong đầu Kiều Ngôn lúc ấy.
Kiều Ngôn chẳng nhớ nổi hai người đã hôn nhau bao nhiêu lần, chỉ biết thời gian kéo dài rất lâu.
Lâu đến mức nàng hoàn toàn quên mất quan hệ oan gia giữa mình và Chu Hy Vân, quẳng sạch những thành kiến cùng khó chịu lộn xộn trong đầu. Hai tay nàng vòng qua gáy Chu Hy Vân, ý thức càng lúc càng mơ hồ…
Không biết từ bao giờ, Kiều Ngôn đã ngủ say như chết.
Chu Hy Vân cũng nằm bất động bên cạnh.
Say thật, chẳng phải giả vờ.
Ngoại trừ ôm nhau rồi hôn tới hôn lui, hai người cũng không làm gì khác. Cả hai đã chẳng còn sức lực, căn bản không thể làm thêm chuyện gì.
Căn phòng chìm trong bóng tối.
Màn đêm đậm đặc hòa cùng những vì sao mờ nhạt ngoài trời.
Một đêm nhanh chóng trôi qua.
Ngày hôm sau trời trong, vạn dặm không mây.
Cuối xuân ở phương nam hơi oi và khô. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua khe rèm cửa, nghiêng nghiêng đổ xuống tấm chăn màu xám nhạt.
Trên giường vang lên tiếng sột soạt.
Có người đã thức dậy.
Kiều Ngôn vẫn nằm nghiêng, bất động, hoàn toàn chưa tỉnh. Nàng quay lưng về phía người kia, ngủ say đến mức chẳng bị chút động tĩnh ấy đánh thức.
Mãi vài phút sau, khi ánh nắng gần như đã chiếu tới mặt, nàng mới chậm rãi tỉnh lại, khó chịu nheo mắt rồi duỗi phần eo lưng thon gầy lộ ra ngoài chăn.
Người bên giường lúc này còn chưa kịp rời đi.
Chu Hy Vân dường như cũng chưa hoàn hồn, đang cúi người tìm thứ gì đó.
Phát hiện Kiều Ngôn tỉnh lại, động tác của nàng khựng hẳn, cả người trong khoảnh khắc cứng đờ.
Kiều Ngôn hoàn toàn không nhận ra.
Nàng vẫn còn chìm trong cơn buồn ngủ, mở mắt ra rồi theo thói quen cho rằng chẳng khác ngày thường, cứ như tối qua hoàn toàn không xảy ra chuyện gì.
Một đêm say rượu khiến đầu óc nàng như bị mắc kẹt, nhất thời chưa hiểu hoàn cảnh hiện tại.
Một lúc lâu sau, có lẽ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, Kiều Ngôn chậm chạp cúi xuống nhìn ngực mình.
Ngay sau đó, nàng bỗng kéo chăn ra nhìn một cái.
Đồng tử đột nhiên co lại.
Cả người lập tức cứng đờ như hóa đá.
Mọi chuyện tối qua ào ạt quay trở về như nước lũ, đập thẳng vào đầu khiến nàng ngây ra, gần như chẳng thể suy nghĩ.
Kiều Ngôn lập tức bật dậy, cuống cuồng kéo chăn che kín người rồi quay phắt sang nhìn Chu Hy Vân.
Không lệch một phân, ánh mắt hai người vừa hay chạm nhau.
Có lẽ vì không muốn đối diện với Kiều Ngôn, biểu cảm của Chu Hy Vân khó mà diễn tả, sắc mặt cũng chẳng dễ nhìn.
Một người trên giường, một người bên giường.
Không ai lên tiếng.
Hai bên cứ thế im lặng.
Cục diện quá hỗn loạn, nhất thời chẳng tìm nổi lời giải thích thích hợp.
Rất lâu sau, vẫn là Chu Hy Vân mở miệng trước. Giọng nàng hơi khàn: "Đây là đâu?"
Kiều Ngôn lại kéo chăn lên, chỉ sợ mình che chưa kín, hồi lâu mới khô khốc đáp: "Nhà mới của tôi. Năm ngoái mua, tháng trước vừa chuyển vào."
Chu Hy Vân không biết chuyện này, lại cứng nhắc hỏi: "Sao tôi lại ở đây?"
Kiều Ngôn ậm ừ một tiếng, muốn giải thích nhưng chẳng biết nên nói thế nào.
Nghẹn mất một lúc, nàng bắt đầu nói bừa để lấp liếm: "Cậu… là cậu tự muốn đến. Không liên quan đến tôi…"
Chu Hy Vân nhíu mày.
Rõ ràng không tin.
Kiều Ngôn chột dạ lùi về sau, lưng dán sát đầu giường. Não vừa chập mạch, nàng đã vội vàng phủi sạch quan hệ: "Tôi chẳng làm gì cả. Cậu đừng nghĩ lung tung, càng không được hiểu lầm!"
Người trước mặt cụp mắt nhìn nàng, ánh mắt càng lúc càng phức tạp.
Một vài chi tiết tối qua quả thật không nhớ nổi, chẳng hạn vì sao hai người tự nhiên lại dính lấy nhau. Nhưng quá trình đại khái sau khi trở về đây thì vẫn còn ít nhiều ấn tượng, chưa đến mức quên sạch.
Kiều Ngôn theo bản năng thẳng lưng, chẳng cần suy nghĩ đã tiếp tục chối: "Là cậu nhất quyết đi theo, tôi mới tốt bụng cho cậu ở nhờ…"
Giọng hơi nhỏ.
Khí thế cũng chẳng đủ.
Chu Hy Vân lại bắt bẻ: "Tôi đi theo cậu?"
Hai người vốn luôn bất hòa, xưa nay chẳng ai vừa mắt ai.
Ban đầu còn chưa đến mức nào, ít ra vẫn miễn cưỡng nói chuyện tử tế được đôi câu. Nhưng lúc này, bầu không khí đột nhiên đổi khác.
Kiều Ngôn vẫn cái tính đáng ghét quen thuộc, miệng lưỡi chẳng chịu nhường ai, rõ ràng mang dáng vẻ chết cũng không nhận, thậm chí còn định cắn ngược lại một cái.
"Đúng, là cậu đi theo tôi." Kiều Ngôn kéo dài giọng, rõ ràng đuối lý nhưng khí thế vẫn hùng hồn như thật. "Cậu không nhớ à?"
Sắc mặt Chu Hy Vân trầm xuống: "Tôi không có."
Kiều Ngôn lập tức đáp: "Có."
Chu Hy Vân nói: "Tối qua đáng lẽ có người đến đón tôi…"
"Nhưng cậu lên xe của tôi." Kiều Ngôn vội cắt lời, tiếp tục bịa chuyện. "Lên rồi thì nhất quyết không chịu xuống, đuổi thế nào cũng không đi, còn cướp chỗ của tôi."
Đôi môi đỏ của Chu Hy Vân khẽ động.
Nàng nâng mí mắt, nhìn thẳng sang.
Kiều Ngôn rụt đôi chân trắng nõn đang lộ dưới tầm mắt đối phương lại, khó chịu co người, nhỏ giọng nói: "Là cậu tự chuốc lấy. Không phải lỗi của tôi. Tôi còn chẳng chạm vào cậu lấy một cái."
Khả năng đổi trắng thay đen của nàng đúng là hạng nhất.
Có vài lời không nói còn đỡ.
Một khi đã nói ra thì khác gì giấu đầu hở đuôi, thậm chí còn có tác dụng đổ thêm dầu vào lửa.
Có lẽ đã nhớ lại được chút gì đó, vừa nghe Kiều Ngôn nói vậy, Chu Hy Vân đã hiểu nàng đang cố phủi sạch trách nhiệm.
Sắc mặt lập tức lạnh xuống.
"Tôi tự chuốc lấy cái gì?"
Tự chuốc lấy gì?
Còn có thể là gì nữa.
Chẳng phải là chuyện hai người dính lấy nhau, ôm ôm ấp ấp, nhất thời đầu óc nóng lên rồi hôn nhau hay sao.
Nhưng Kiều Ngôn chẳng nói ra được, cũng không biết nên diễn đạt thế nào, chỉ đành cứng đầu đáp: "Cậu vừa vào cửa đã động tay động chân. Tôi bị ép."
Câu này càng giả.
Ma quỷ nghe cũng không tin.
Rõ ràng tối qua chính nàng ôm người ta không chịu buông, còn vô lý cắn Chu Hy Vân một cái.
Giờ lại nhất quyết không chịu nhận.
Chu Hy Vân liếc xéo nàng: "Tôi không nhớ có chuyện đó."
"Cậu uống nhiều như thế, đương nhiên không nhớ." Kiều Ngôn thuận miệng nói như thật. "Dù sao sự thật chính là vậy."
Trong lòng Chu Hy Vân hơi bực bội, không muốn tranh luận với nàng, chỉ cúi mắt nhìn thêm một cái.
Kiều Ngôn vẫn chưa chịu dừng, lại châm thêm một câu: "Nhưng hai chúng ta chưa đến mức đó đâu. Chỉ… hơi thân mật một chút xíu thôi. Thật sự chỉ một chút."
Chu Hy Vân liếc nàng: "…"
Kiều Ngôn thua người chứ không thua khí thế: "Hai chúng ta trong sạch chẳng có gì, cậu đừng hòng bắt tôi chịu trách nhiệm đấy."
Dù tối qua rốt cuộc thế nào, hai người vốn là oan gia.
Tỉnh táo rồi thì đương nhiên phải lập tức phủ nhận, chết cũng không chịu dây dưa.
Thật ra Chu Hy Vân còn chưa nghĩ xa đến vậy.
Ban đầu nàng định nhân lúc Kiều Ngôn chưa tỉnh thì rời đi, không ngờ vẫn đụng mặt chính diện.
Miệng lưỡi Kiều Ngôn ngày càng lợi hại, chỉ vài câu đã đủ khiến người khác nghẹn chết.
Chu Hy Vân không chịu nổi bộ dạng đáng ghét ấy. Nghe vậy, nàng nghiến răng, gần như nhẫn nhịn đến cực hạn rồi nói: "Cậu đừng có mơ, tưởng, hão, huyền…"
"Tôi chỉ nói trước cho rõ thôi, tránh sau này lại lôi ra cãi nhau."
Kiều Ngôn vẫn tiếp tục nói nhảm.
Chu Hy Vân lười để ý nàng, cúi người nhặt điện thoại rồi nhét vào túi quần.
Kiều Ngôn nói: "Sau này cứ coi như chuyện này không tồn tại, chưa từng xảy ra."
Chu Hy Vân xoay người chỉnh lại quần áo, buộc tóc, tiện tay cột thành một cái đuôi ngựa cao hơi rối.
Vẫn chẳng quan tâm.
Coi Kiều Ngôn như không khí.
Kiều Ngôn không có gì để nói vẫn cố nói, còn không yên tâm dặn dò: "Cậu đừng kể cho người khác. Hai chúng ta không ai làm phiền ai. Qua lần này thì ai về đường nấy, biết chưa?"
Chu Hy Vân cũng chẳng kém cạnh về khoản độc miệng, thẳng thừng đáp: "Không ai muốn dây dưa với cậu."
"Vậy là được." Kiều Ngôn mặt dày, chẳng tức chút nào. "Những lời vừa rồi cậu nghe rõ chưa?"
Đối phương coi như không nghe thấy, xoay người đi vài bước định rời khỏi phòng.
Kiều Ngôn còn muốn lải nhải thêm, nhưng Chu Hy Vân chẳng cho nàng cơ hội, đôi chân dài bước một cái đã ra ngoài.
Kiều Ngôn vội nói: "Giúp tôi đóng cửa."
Chu Hy Vân đi thẳng không ngoảnh đầu, mặc cho cửa phòng mở toang.
Kiều Ngôn rướn cổ hét thêm: "Chu Hy Vân, cậu quay lại đóng cửa cho tôi—"
Tiếng bước chân ngoài hành lang càng lúc càng xa.
Chẳng bao lâu đã hoàn toàn biến mất.
Kiều Ngôn tức muốn chết, định chân trần xuống giường tự đóng.
Nhưng vừa thò chân ra, nàng lại dừng.
Tiện tay quờ một cái, nàng cầm lấy chiếc áo nằm cạnh gối rồi mặc lên.
Mãi đến khi mặc xong, nàng mới muộn màng nhận ra…
Hình như đây không phải áo của mình.
Kiều Ngôn im lặng một hai giây, ghét bỏ cúi xuống nhìn.
"…"
Quả thật không phải.