Chương 20: Chương 20
Phòng tắm của căn nhà kiểu cũ khá rộng, tổng cộng hơn ba mươi mét vuông. Bên trong chỉ đặt vài món nội thất lớn và cây xanh trang trí, đồ lặt vặt không nhiều, tổng thể hơi trống trải.
Kiều Ngôn trần trụi đứng chờ bên trong.
Cả người không một mảnh vải, lưng và ngực đều còn đọng nước. Mái tóc đen quanh chiếc cổ trắng nõn vì ướt mà kết thành từng lọn, mềm mại dính sát lên làn da trơn mịn.
Âm thanh ti vi bên ngoài đã ngừng.
Thay vào đó là sự yên tĩnh gần như chết lặng.
Chu Hy Vân đương nhiên nghe thấy hai tiếng gọi vừa rồi, nhưng không trả lời.
Cô chỉ im lặng đặt điều khiển xuống, cảm xúc khó đoán, không biểu hiện gì nhiều.
Kiều Ngôn trong phòng tắm vẫn chưa chịu yên. Sợ động tĩnh quá nhỏ, cô còn gõ mấy cái lên cửa kính, nhất quyết phải gây thêm chút tiếng động.
Một lúc sau Chu Hy Vân mới đứng dậy, không nói không rằng đi vào phòng khách, lấy trong tủ một chiếc khăn mặt cùng một chiếc khăn tắm dài màu trắng, mềm mại, rồi bình thản mang tới.
Đến nơi, Chu Hy Vân cũng không lên tiếng.
Cô cong ngón trỏ thon dài, khẽ gõ cửa, ý bảo người bên trong tự mở ra lấy.
Khả năng che chắn của kính mờ thật ra không quá tốt. Đại khái có thể ngăn người ngoài nhìn rõ cảnh sau cửa, nhưng dưới ánh đèn trắng sáng, đường nét cơ thể vẫn lờ mờ hiện lên.
Người nào đó đúng là rất biết chọn chỗ đứng.
Gần như dán sát vào cửa.
Chu Hy Vân dời mắt sang nơi khác, hạ mi.
Cả việc trang trí trong nhà đều do một tay Chu Tuệ Văn quyết định. Ban đầu cửa phòng tắm định dùng cửa gỗ, nhưng xét đến chuyện chống ẩm, cuối cùng vẫn đổi sang cửa kính.
Loại cửa kính mờ này từng rất thịnh hành vào những năm đầu thế kỷ. Đến bây giờ nhiều gia đình vẫn thích kiểu này, nhà họ Chu cũng chưa từng thay, cứ giữ nguyên đến hiện tại.
Cửa mở ra một khe hẹp.
Từ bên trong, Kiều Ngôn thò ra một bàn tay đầy nước, mò mẫm giữa không trung hai cái.
Chu Hy Vân cuộn khăn mặt và khăn tắm lại thành một khối, đưa sang.
"Cầm lấy."
Kiều Ngôn không nhìn thấy tình hình bên ngoài, tiện tay chộp rồi định rút về.
Không ngờ lại túm nhầm chỗ, chỉ nắm được một góc khăn nhỏ, khiến khăn tắm xổ ra, suýt rơi xuống đất.
Chu Hy Vân nhanh tay giữ lại, tránh để khăn rơi xuống bị bẩn.
Kiều Ngôn giật mình, tưởng xảy ra chuyện gì, theo phản xạ thò đầu ra xem, vừa mở miệng đã hỏi:
"Cái gì rơi vậy, cậu..."
Nói được nửa câu lại dừng.
Cô vội lùi vào, giấu nửa người vừa ló ra sau cánh cửa.
Nhưng đã muộn.
Chu Hy Vân vẫn thoáng nhìn thấy những đường cong cao thấp chỉ trong khoảnh khắc.
Cô hơi sững lại, không ngờ Kiều Ngôn đột nhiên ló ra, ngưng mất một nhịp rồi nhanh chóng thu lại cảm xúc.
"Còn khăn tắm."
Kiều Ngôn rướn cổ, đưa tay giật lấy.
"Cảm ơn."
Chu Hy Vân quay mặt đi.
"Ừ."
Tình cảnh quá mức ngượng ngùng.
Kiều Ngôn tự cảm thấy da mặt nóng ran, giống chim cút lùi vào nửa bước, hoàn toàn trốn sau cửa kính.
Lúc này cô còn rất lễ phép, trước khi đóng cửa còn đờ đẫn hỏi:
"Vậy tớ đóng nhé?"
Ngày thường chẳng thấy khách sáo thế này, đến lúc này lại biết làm màu.
Chu Hy Vân im lặng, không trả lời.
Quả thật cũng chẳng có gì để trả lời.
Hai người đều tỉnh táo, đâu phải đầu óc mơ hồ.
Rơi vào hoàn cảnh này, chỗ nào cũng thấy không đúng, có một cảm giác khó gọi thành tên.
Giống như cỏ khô bị bén lửa, kêu tí tách. Một thứ trực giác sâu bên trong đang chậm rãi nung nóng thần kinh của cả hai.
Hơi nóng len từ lồng ngực ra khắp nơi, khuấy tung sự kiềm chế và bình tĩnh.
Kiều Ngôn biết điều im miệng, lập tức đóng cửa.
Chu Hy Vân đứng lại vài giây.
Không bao lâu sau, cô vẫn chủ động tránh đi, quay lại sofa, tăng âm lượng ti vi.
Đêm cuối xuân vừa ẩm vừa hơi oi bức.
Một chút lạnh từ khe cửa sổ len vào, trong không khí phảng phất thứ mùi ẩm mục, uể oải khó tan.
Không bao lâu nữa mùa hè sẽ tới, thời tiết oi nóng cũng theo đó kéo đến.
Kiều Ngôn tắm xong đi ra vẫn mặc bộ đồ cũ, chỉ thay đồ bên trong. Trên vai quấn khăn tắm mềm mại.
Cô xõa mái tóc còn ướt, động tác chậm chạp, luống cuống, nửa ngày chẳng chịu nhúc nhích hai bước, cứ như chân mọc rễ xuống sàn.
Chu Hy Vân cũng chuẩn bị vào tắm.
Cô vừa cởi áo khoác dài, bên trong chỉ còn chiếc váy hở lưng được cắt may khéo léo.
Lúc này cô đang quay về phía ti vi, đưa tay búi tóc, cằm hơi nâng. Đường cổ trắng như sứ mềm mại thanh tú, hai cánh tay nâng lên khiến xương bả vai trên tấm lưng trơn nhẵn càng hiện rõ, ngay cả đường lõm dọc theo sống lưng cũng đặc biệt bắt mắt.
Chiếc váy ôm trọn vóc dáng đẹp của Chu Hy Vân, vừa gợi cảm vừa xinh đẹp.
Kiều Ngôn bất giác nhìn thêm một cái.
Hoàn toàn chỉ là vô tình.
Thấy cô đi ra, Chu Hy Vân nghiêng người nhìn lại. Buộc tóc xong mới hỏi:
"Không sấy khô à?"
Kiều Ngôn vuốt phần đuôi tóc còn nhỏ nước, kéo khăn tắm lau qua.
"Tớ không gội đầu, chỉ bị ướt phần đuôi thôi. Chẳng bao lâu sẽ khô, không cần sấy."
Chu Hy Vân cũng không quản, cầm quần áo thay rồi đi về phía phòng tắm.
Lúc đi ngang qua Kiều Ngôn, cô dừng lại trong thoáng chốc.
Nhưng cuối cùng vẫn chẳng làm gì, cứ thế lướt qua rồi đi vào.
Kiều Ngôn âm thầm cắn phần thịt mềm bên trong môi, sau đó cũng giả bộ tự nhiên đi ra chỗ khác, chiếm lấy sofa.
Cô ngồi xuống sắp xếp một hồi, rồi lên mạng mở tin nhắn đặt lịch khám trước cho bà ngoại.
Xử lý xong việc này, cô đặt điện thoại xuống xem ti vi.
Kim đồng hồ trên tường cứ từng vòng quay qua, tiếng tích tắc đều đều hòa cùng tiếng nước trong phòng tắm.
Tắm xong dễ khát.
Kiều Ngôn muốn uống nước, nhưng trên bàn trà không có cốc. Nhìn quanh cũng chẳng thấy đồ uống nào, chỉ đành nhịn.
Kênh phim đang chiếu phim võ thuật, âm thanh ầm ĩ.
Kiều Ngôn tập trung vào màn hình, tự động gạt hết những thứ khác sang một bên, từ đầu đến cuối chỉ nhìn cảnh phim.
Khoảng hai mươi phút sau, Chu Hy Vân mặc áo ngủ rộng rãi đi ra, đã thu dọn sạch sẽ, ngay cả tóc cũng gội.
Kiều Ngôn nhìn chằm chằm ti vi. Dù nhận ra động tĩnh bên kia cũng giả vờ như không biết, coi đối phương là người vô hình.
Chu Hy Vân lấy hai chai nước, đặt một chai trước mặt cô, hiếm hoi chu đáo một lần.
Đây đúng là đãi ngộ lần đầu tiên trong đời.
Kiều Ngôn thậm chí không dám nhận, trái lại còn nghi ngờ nhìn cô.
Chu Hy Vân hiểu lầm.
"Cậu không uống?"
Kiều Ngôn lập tức đáp:
"Không phải."
"Trong tủ thấp còn thứ khác." Chu Hy Vân chỉ về một hướng, "Muốn gì tự lấy."
Kiều Ngôn nhìn theo, thấy tủ đồ ăn vặt cách đó không xa, lại nhìn mặt người này một cái.
Chu Hy Vân hỏi:
"Nhìn gì?"
Kiều Ngôn cãi:
"Tớ có nhìn cậu đâu."
Chu Hy Vân ngồi xuống bên cạnh, đặt máy tính xách tay lên đùi.
"Muộn thế này còn chưa ngủ?"
"Vẫn sớm." Kiều Ngôn nói, "Chưa đến mười hai giờ."
Thật ra chẳng còn sớm.
Ngày mai năm sáu giờ đã phải dậy rửa mặt, nếu bây giờ lập tức về phòng thì nhiều nhất cũng chỉ ngủ được sáu tiếng.
Kiều Ngôn vốn là cú đêm, chịu thức được. Tắm xong lại càng tỉnh táo, hiện tại vẫn chưa buồn ngủ.
Chu Hy Vân không để ý đến cô nữa, tập trung xử lý công việc trên máy tính.
Kiều Ngôn cầm điều khiển chuyển kênh, tìm một bộ phim tình cảm sướt mướt rồi xem, đồng thời lén quan sát Chu Hy Vân đang làm gì.
Cô vốn không chịu ngồi yên, lúc nào cũng phải tìm chuyện.
Chưa đầy hai phút, Kiều Ngôn chợt nhớ ra điều gì, hỏi:
"Điện thoại cậu chẳng phải hết pin rồi à? Sao lúc nãy lại nhận được tin nhắn của mẹ tớ?"
Chu Hy Vân vẻ mặt thản nhiên:
"Về nhà rồi sạc."
Kiều Ngôn gật đầu, lại vô thức nhích gần hơn một chút, mấy lần liếc sang chiếc túi giấy.
Cô nhịn rất lâu, cuối cùng vẫn hỏi:
"Quà người ta tặng à?"
Chu Hy Vân nâng mắt, thấp giọng:
"Mẹ tớ mua."
"Dì Chu chẳng phải đi công tác rồi sao?" Kiều Ngôn nghi ngờ.
"Đặt trước trên mạng, thanh toán rồi. Làm xong thì đến lấy."
"Ra vậy..."
Chu Hy Vân nói:
"Có một phần của cậu."
Kiều Ngôn "à" một tiếng.
"Tớ cũng có?"
"Bà ấy không về, không ăn được. Cái dư ra cho cậu."
Chu Hy Vân nói xong lại cúi đầu xử lý máy tính, rõ ràng chẳng mấy hứng thú với đồ ngọt.
Hai nhà làm hàng xóm nhiều năm, thường xuyên tặng đồ cho nhau. Lần này Chu Tuệ Văn mua thêm một chiếc bánh cho Kiều Ngôn cũng chẳng có gì lạ.
Kiều Ngôn tin thật.
"Cái nào là của tớ?"
Chu Hy Vân chỉ nói:
"Tớ không ăn."
Kiều Ngôn bĩu môi, cung kính không bằng tuân mệnh, mở túi giấy, chẳng coi mình là người ngoài chút nào.
Cô chọn chiếc vị trà xanh.
Dù sao cũng là dì Chu bỏ tiền mua, không ăn thì phí. Để lâu hỏng mới là lãng phí.
Cô ăn rất yên tâm, chẳng có chút gánh nặng nào.
Cũng tại cô nghĩ nhiều.
Người bình thường tặng quà đâu chỉ tặng hai chiếc bánh nhỏ, như vậy chẳng phải quá sơ sài sao.
Kiều Ngôn cân nhắc một vòng, không nghĩ xa thêm, càng thấy đúng là Chu Tuệ Văn mua mới hợp lý.
Một chiếc bánh nhỏ chẳng được mấy miếng, nếm vài miếng đã hết.
Kiều Ngôn mở nắp chai uống nước, sau đó co người trên sofa tiếp tục xem phim truyền hình lâm ly.
Chu Hy Vân vẫn không để ý đến người khác. Một khi bắt đầu làm việc thì chẳng biết bao giờ mới xong, từ đầu đến cuối đều im lặng.
Xem ti vi mệt, Kiều Ngôn lười biếng tựa ra sau, liên tục đổi kênh, lựa tới lựa lui tìm chương trình mình thích.
Tật xấu trời sinh.
Tay ngứa, không chịu ngồi yên.
Chu Hy Vân thấy cô phiền, đẩy chiếc bánh còn lại sang bên.
Kiều Ngôn cực kỳ biết nhìn sắc mặt. Không cần nhắc cũng hiểu ý, lập tức mở hộp, xúc một thìa bánh lớn bỏ vào miệng.
Lúc này mới chịu yên.
Chiếc còn lại là vị dâu tây.
Cả hai vị cô đều thích.
Ăn xong lại nằm ườn, chậm rãi giết thời gian.
Qua nửa đêm, đồng hồ kêu "cạch" một tiếng.
Chu Hy Vân tạm nghỉ giữa chừng, cũng nhìn phim một lúc để thư giãn.
Kiều Ngôn co chân ôm gối, đôi chân trần đặt lên sofa.
Cô nghiêng đầu, phát hiện cổ áo ngủ của Chu Hy Vân hơi mở, không khép kín, lộ ra một phần da thịt mềm mại, trắng nõn cùng đường cong thấp thoáng bên trong.
Cô không dám nhìn lâu, ép mình làm như không thấy.
"Chỗ này của cậu..." Chu Hy Vân đột nhiên lên tiếng, nhìn cô, "Có thứ gì."
Kiều Ngôn chậm chạp hỏi:
"Đâu?"
"Bên trái."
Kiều Ngôn hơi ngơ:
"Bên trái nào?"
Dường như đã mệt vì giao tiếp với kẻ đầu óc chậm chạp này, Chu Hy Vân trực tiếp đưa tay.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua khóe môi Kiều Ngôn, lau phần kem còn dính ở đó.
Theo bản năng, Kiều Ngôn cũng thuận theo động tác.
Đúng lúc tay Chu Hy Vân chạm tới miệng mình, cô chẳng hiểu đầu óc chập mạch thế nào, bỗng đưa đầu lưỡi liếm nhẹ một cái.
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ.
Không ai kịp đề phòng.
Đầu ngón tay truyền tới cảm giác ấm nóng, còn hơi ẩm ướt.
Chu Hy Vân cứng lại.
Bàn tay dừng ngay trước mặt cô, không nhúc nhích.