Chương 27: Chương 27

Chương 27: Chương 27

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~3.798 từ · 18 phút đọc · 27/106

Chu Hy Vân dựa hẳn vào lòng Kiều Ngôn, tay trái vòng lên vai cô. Bởi vì chân đã mềm nhũn vì rượu, gần như hơn nửa trọng lượng cơ thể đều dồn lên người cô.

Tư thế giữa hai người lúc này thân mật quá mức, vượt xa khoảng cách trước kia.

Cái chạm ướt nóng kia chỉ thoáng qua.

Không kéo dài.

Vừa rồi chỉ có một lần, sau đó lập tức kết thúc, giống như pháo hoa bất ngờ nở rộ rồi vụt tắt trong chớp mắt, khiến người ta chẳng kịp nắm bắt.

Kiều Ngôn ngẩn ra.

Một hồi lâu vẫn chưa hiểu đây là chuyện gì.

Không rõ Chu Hy Vân đang làm gì.

Vô tình?

Hay uống quá nhiều nên ý thức không rõ?

Hoặc còn nguyên do nào khác?

Kiều Ngôn vẫn giữ tư thế ôm chặt Chu Hy Vân, cánh tay vòng quanh vòng eo thon mảnh của cô ấy. Lực tay dần nới lỏng, muốn kéo giãn khoảng cách.

Nhưng cuối cùng vẫn không buông.

Buông thật thì tên say kia chắc chắn sẽ ngã.

Chu Hy Vân lại đặt cả tay còn lại lên người cô, vòng quanh gáy.

Say đến mức hoàn toàn chẳng giống phong cách thường ngày.

Chỉ lúc này mới làm như vậy. Nếu đổi thành bình thường, có lẽ cô ấy đã đẩy người ra từ lâu, biết đâu thà tự bò lên lầu còn hơn để Kiều Ngôn dìu, càng không thể giống như hiện tại.

Vừa rồi chắc không phải cố ý.

Hẳn chỉ là ngoài ý muốn.

Kiều Ngôn tự nhủ như thế, mím môi, hoàn hồn rồi kéo cánh tay đang đặt lung tung của đối phương xuống, nghiêm túc nói:

"Đừng quậy nữa, mau nghỉ đi."

Vừa nói, cô vừa không chút mềm lòng vỗ vỗ mặt Chu Hy Vân, ý bảo đừng hồ đồ lúc này.

Chu Hy Vân lại như chẳng nghe thấy.

Cảm giác bị “đánh” khiến cô ấy lập tức cau mày khó chịu. Ngay sau đó, cô chộp lấy cổ tay Kiều Ngôn, siết thật chặt.

Kiều Ngôn kéo tay xuống, muốn giãy ra.

"Buông ra. Nắm mạnh vậy làm gì? Đừng uống say rồi giở trò vô lý."

Chu Hy Vân không nhúc nhích, im như hũ nút, trái lại càng siết chặt hơn, sức rất lớn, giống như sợ cô sẽ biến mất.

Kiều Ngôn không đọ nổi.

Bình thường ngoài làm việc cô đúng kiểu người thích ru rú trong nhà, hiếm khi tập thể thao, sao địch được sức của Chu Hy Vân.

Chẳng bao lâu đã bị giữ chặt hoàn toàn.

"Chu Hy Vân, đang thi vật tay đấy à?" Kiều Ngôn trầm giọng quở, "Muộn thế này rồi đừng có phát điên. Còn thế nữa tôi mặc kệ cậu."

Có lẽ cảm nhận được cô đang tức, Chu Hy Vân lại đổ lên vai cô, nhưng vẫn không chịu buông.

"Đừng động..."

Giọng nói thấp, nghe rất mệt, gần như không còn sức.

Kiều Ngôn đáp:

"Còn không buông thì tôi ném cậu xuống đất."

Chu Hy Vân không phản ứng, chỉ yên lặng dựa lên vai cô, hơi thở nơi mũi hơi nặng, nhịp thở có phần rối loạn.

Chắc là khó chịu.

Men rượu dâng lên khiến cơ thể không thoải mái.

Kiều Ngôn hơi nghiêng đầu:

"Cậu sao vậy?"

Chu Hy Vân nặng nề khép mắt, từ từ nới tay.

Cô ấy lại cọ mặt vào vùng cổ và má Kiều Ngôn, như muốn truyền hết hơi nóng trên người sang.

Kiều Ngôn không suy nghĩ nhiều, còn tưởng người kia xảy ra chuyện gì, vội sờ mặt rồi sờ cổ.

Rất nóng.

"Không sao chứ?" Kiều Ngôn hỏi.

Chu Hy Vân khẽ động:

"Không..."

Kiều Ngôn lo xảy ra chuyện.

Uống quá nhiều thật sự có thể gây nguy hiểm, nếu để tới lúc xảy ra vấn đề mới đưa vào viện thì đã muộn.

Cô lại hỏi một đống: rốt cuộc ở quán bar đã uống bao nhiêu, có đau đầu không, có cần tới bệnh viện không.

Hỏi hết chuyện này tới chuyện khác, chỉ sợ lát nữa xuất hiện tình huống không xử lý kịp.

Chu Hy Vân một câu cũng không đáp, trái lại còn cảm thấy ồn ào.

Nhưng Kiều Ngôn nào nhận ra được tính khí của vị đại tiểu thư này.

Cô vốn xuất phát từ lòng tốt mới hỏi nhiều như vậy. Bây giờ thấy Chu Hy Vân nửa sống nửa chết, lập tức giật mình, càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Kiều Ngôn vội đỡ người quay lại, chuẩn bị đưa Chu Hy Vân tới bệnh viện kiểm tra.

Cô vừa kéo vừa ôm, mới vài bước đã tới cửa.

Chu Hy Vân không phối hợp.

Đến đó thì hoàn toàn đứng im, còn đẩy cửa một cái.

Ầm.

Cánh cửa đóng lại.

Cả căn phòng càng tối hơn.

Kiều Ngôn khựng lại.

Cơn bực bội vừa nổi lên, đang định mắng đối phương đúng là quá phiền, nhưng còn chưa kịp mở miệng, người trong lòng đã làm một chuyện hoàn toàn ngoài dự liệu.

Chu Hy Vân nhẹ nhàng đẩy cô một cái, ép cô dựa lên cửa, sau đó lần mò tiến lại gần.

Mọi thứ xảy ra quá đột ngột.

Không hề có dấu hiệu.

Phần ánh sáng ít ỏi trước mắt bị che khuất.

Kiều Ngôn vô thức căng thẳng sống lưng.

Sau đó cô cảm thấy nơi cằm có một cái chạm ẩm ướt.

Rồi đến bên má.

Khóe môi.

Cuối cùng là chính giữa đôi môi.

Chu Hy Vân lại nắm lấy tay cô, đồng thời có phần thô bạo đưa tay lên bên cổ. Những đầu ngón tay hơi lạnh lướt lên vành tai cô, chậm rãi từng chút một.

Sau đó giữ lấy mặt cô, nâng nhẹ lên...

Kiều Ngôn nếm thấy mùi rượu rất nồng, như thể ngay cả mình cũng bị men say hun cho choáng váng.

Khác với tất cả những lần trước, lúc này trong hai người có một người hoàn toàn tỉnh táo.

Không thể có chuyện cả hai cùng bốc đồng mất kiểm soát.

Có lẽ vì mọi thứ đến quá đột ngột, Kiều Ngôn nhất thời không phản ứng được.

Trong vài phút tiếp theo, đầu óc cô trống rỗng.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, ngay cả chút lý trí ít ỏi cũng chẳng giữ được.

Cả người đờ ra.

Trong đầu chỉ còn một mớ hỗn độn.

Đêm tối kéo theo hơi nóng ngột ngạt, từng chút rút sạch sự tỉnh táo, cuốn phăng tất cả, chậm rãi gặm nhấm lớp phòng bị vô hình.

Kỹ thuật hôn của Chu Hy Vân rất tệ.

Nói là hôn, chẳng khác nào cắn người.

Không có bao nhiêu kinh nghiệm, rõ ràng trước đây chưa từng trải qua nhiều nên hoàn toàn không biết làm.

Kiều Ngôn càng tệ hơn.

Lần duy nhất từng thật sự thực hành chính là lần trước. Tính cả trải nghiệm hỗn loạn trong giấc mơ thì cũng chỉ có hai lần.

Hơn nữa ấn tượng của cô đối với cả hai đều rất mờ nhạt, gần như không nhớ quá trình cụ thể thế nào, trong đầu chỉ mơ hồ biết từng xảy ra chuyện như vậy, ngoài ra chẳng rõ gì.

Cô giống một khúc gỗ biết thở...

Mà lúc này ngay cả thở cũng không biết.

Cứ cứng đờ như cá khô không nhắm được mắt, mang theo vẻ kinh ngạc đến mức chết không yên.

Chu Hy Vân đang làm gì?

Điên rồi.

Bệnh không nhẹ.

Chu Hy Vân còn cắn cô một cái, hoàn toàn chẳng nói lý.

Đây là chuyện người bình thường có thể làm sao?

Tại sao cô ấy lại như vậy?

Sao đột nhiên lao tới?

Đầu óc có vấn đề à?

Dựa vào đâu mà cắn người, còn cắn mạnh như thế.

Trong đầu Kiều Ngôn liên tục bật ra những suy nghĩ kỳ quái, cái này nối tiếp cái kia.

Cô muốn tìm một lời giải thích hợp lý, trong lòng muốn mắng người, nhưng không thể làm nổi.

Ngay cả động cũng không động được.

Rõ ràng chỉ cần giơ tay đẩy một cái là có thể chấm dứt chuyện này, vậy mà cả người cô như bị dán chặt lên cánh cửa, tay chân không nghe sai khiến, đến chớp mắt cũng khó khăn.

Chu Hy Vân thật sự điên rồi.

Sau đó còn ôm lấy Kiều Ngôn, áp đôi môi ấm nóng bên tai cô, như có như không chạm nhẹ, rồi chậm rãi dịch xuống.

Lại cắn cô một cái.

Kiều Ngôn chỉ cảm thấy trong lòng có thứ gì đó đột nhiên nổ tung.

Một luồng khí chạy loạn khắp nơi, khuấy đảo lý trí tới mức long trời lở đất.

Ngay cả khả năng tự suy nghĩ cũng biến mất.

Ánh sáng ngoài hành lang lọt qua khe cửa, vạch trên sàn một đường ranh giới mơ hồ.

Nhưng chút ánh sáng ấy chẳng có tác dụng gì, chỉ soi được một khoảng nhỏ.

Khu dân cư yên tĩnh.

Ngay cả tiếng xe thỉnh thoảng vọng tới từ con phố xa xa cũng hoàn toàn biến mất.

Thế giới như đảo ngược.

Hiện thực trở nên mơ hồ.

Kiều Ngôn không nhớ mình đã rời khỏi căn phòng nhỏ bằng cách nào.

Đến khi nằm thẳng đơ trên giường trong phòng mình, cô vẫn chưa hoàn hồn, cảm giác giống như vừa trải qua một ảo cảnh mờ mịt.

Hình như cô đã tát Chu Hy Vân một cái.

Hay đã đẩy người ra?

Không nhớ.

Có lẽ cả hai đều làm.

Chu Hy Vân phản ứng thế nào cô cũng không rõ, lúc ấy chẳng hề chú ý.

Đêm nay chắc chắn không thể bình yên.

Dòng nước ngầm cuộn lên dữ dội.

Kiều Ngôn mất ngủ.

Tâm trạng bất an, nhắm mắt rất lâu vẫn tỉnh táo, trong đầu lặp đi lặp lại những hình ảnh mơ hồ, cảm giác gần như khắc vào tận xương.

Sáng hôm sau, trời còn tối.

Khoảng bốn giờ rưỡi, chiếc xe cũ của Kiều Ngôn lao khỏi khu nhà dưới màn đêm, rời xa nơi này.

Cô mất mặt bỏ chạy khỏi chính địa bàn của mình.

Không dám ném Chu Hy Vân ra ngoài, chỉ có thể lái xe tới đường Thiên Thành, né tránh việc đối mặt trực tiếp với đối phương.

Còn khá lâu mới sáng.

Trong khu thành phố tài chính, các tòa nhà cao tầng vẫn sáng đèn, nhưng đường phố vắng lạnh, gần như không thấy bóng người.

Không khí sáng sớm ẩm lạnh, hơi rét luồn thẳng vào vạt áo.

Kiều Ngôn vào quán, nhưng không lên tầng làm phiền Dung Nhân ngủ.

Gần đầu hè, khoảng bảy giờ trời đã sáng hẳn.

Ngọn cây đọng sương, ẩm ướt.

Dung Nhân tám giờ đúng thức dậy, rửa mặt thay đồ, trang điểm nhẹ rồi xuống tầng.

Vừa bước xuống đã thấy có người nằm ngủ trên bàn tầng một, Dung Nhân giật mình đến mức tim muốn nhảy khỏi cổ họng.

Thoạt nhìn cứ tưởng kẻ nào lén cạy cửa chui vào.

Nhìn kỹ mới nhận ra là Kiều Ngôn.

Dung Nhân khựng lại.

Theo bản năng cảm thấy chắc chắn có chuyện.

Cô đi tới vỗ Kiều Ngôn vài cái, dịu giọng gọi:

"Kiều Ngôn, dậy đi."

Có lẽ cả đêm không ngủ tử tế, Kiều Ngôn ngủ rất sâu.

Mãi một lúc lâu mới khó khăn mở mắt, còn có chút không phân biệt nổi thực tại.

Dung Nhân tốt bụng hỏi:

"Sao cậu tới sớm vậy? Tối qua không về nhà à?"

Kiều Ngôn vẫn nằm sấp trên bàn, trông như cây cà bị sương đánh:

"Không phải, có về..."

"Gặp rắc rối à?"

Kiều Ngôn không thừa nhận, úp mặt lắc đầu.

Dung Nhân có phần bất lực.

Thấy cô cũng không giống xảy ra chuyện nghiêm trọng, suy nghĩ một lúc rồi bảo lên tầng ngủ.

Kiều Ngôn như không nghe thấy.

Buồn ngủ đến mức sắp chết.

Dung Nhân đành tìm một chiếc gối mềm kê cho cô, nếu không cứ nằm sấp kiểu này lâu quá, hai cánh tay chắc chắn sẽ tê cứng.

Kiều Ngôn tiếp tục nằm thêm nửa tiếng như người mất hồn.

Đến khi miễn cưỡng có chút sức mới im lặng ôm gối lên tầng ba, vừa tới nơi đã đổ người xuống chiếc giường nhỏ dùng để nghỉ trưa, ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao.

Buổi sáng Dung Nhân và nhân viên ở dưới làm việc, duy trì quán hoạt động bình thường.

Khi Kiều Ngôn xuống tầng đã qua giờ cơm trưa, trong quán cũng chẳng giữ phần cho cô.

Dung Nhân nói:

"Tự gọi đồ ăn đi."

Kiều Ngôn lắc đầu:

"Thôi, không đói."

Dung Nhân lại hỏi sáng nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì, quan tâm xem có phải cô cãi nhau với người nhà, hay vì nguyên nhân khác.

Kiều Ngôn đương nhiên không nói thật, đôi ba câu đã lấp liếm, khẳng định không có gì.

Chỉ nói tối qua có việc phải ra ngoài, bận tới sáng mới xong, tiện đường đi ngang đây nên ghé sớm.

"Có liên quan tới tin nhắn hôm qua cậu gửi tôi không?" Dung Nhân hỏi.

Kiều Ngôn mơ hồ:

"Đại khái vậy. Không phải chuyện lớn, đừng lo."

Dung Nhân vẫn không yên tâm, nhẹ giọng:

"Có chuyện gì quan trọng thì bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tôi."

Kiều Ngôn nói:

"Yên tâm đi, thật sự không sao. Tôi đảm bảo."

Dung Nhân lúc này mới dừng, không hỏi thêm.

Nửa ngày còn lại chẳng khác bình thường bao nhiêu, đều là những chuyện nhỏ lặt vặt.

Khách tới từng đợt rồi đi.

Đơn trên mạng khoảng hai ba mươi phút lại kêu một lần.

Nhân viên văn phòng ở các công ty gần đó khá hứng thú với sản phẩm mới của Kafa, hôm nay món bán chạy nhất chính là loại này.

Kiều Ngôn thay đổi hẳn thói quen lười biếng.

Từ khi bắt đầu làm việc, cô không đụng điện thoại một lần.

Rảnh cũng không chơi trò chơi, thà đi bưng cà phê, lau bàn còn hơn cầm thứ đó lên.

Chăm chỉ tận tụy đến mức có thể làm gương lao động.

Người trong quán không phát hiện điểm gì kỳ lạ.

Dù ai cũng thấy Kiều Ngôn siêng hơn, chẳng ai nghĩ cô đang giấu chuyện.

Tin nhắn cả ngày yên tĩnh.

Chu Hy Vân cũng hoàn toàn biến mất, không xuất hiện.

Hai người lại giống như trước đây.

Sau đó coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Buổi tối Kiều Ngôn không về phố Thanh Hà, cũng không tới Tây Tỉnh đại viện.

Cô viện cớ tổng vệ sinh rồi ở lại đây, nhất quyết ngủ trên tầng ba.

Không chỉ một tối.

Mấy ngày liên tiếp đều như vậy.

Dung Nhân cũng chẳng đuổi, đã quen từ lâu nên không nghĩ nhiều.

Dù sao trước đây Kiều Ngôn thỉnh thoảng cũng ở lại đây, chẳng vì nguyên nhân gì đặc biệt, đơn giản chỉ lười, không muốn lái xe chạy qua chạy lại.

Kiều Ngôn cũng lấy chính lý do ấy.

Cô nói mình vẽ quá mệt, bên nhóm truyện tranh đang thúc bản thảo, thời gian này có lẽ phải thức đêm nhiều.

Điều đó cũng không hoàn toàn bịa.

Bên nhóm truyện tranh đúng là đã gọi điện thúc, ra tối hậu thư rằng trong tuần này Kiều Ngôn nhất định phải nộp, bằng không dù có mang đầu tới tạ lỗi cũng không xong.

Kiều Ngôn đúng kiểu người ấy.

Trước kia thiếu tiền thì cày ngày cày đêm, vì miếng cơm mà cúi đầu, ít nhất mỗi tuần cập nhật một lần.

Bây giờ khá hơn rồi lại kéo dài hết ngày này sang ngày khác không chịu cầm bút, lần nào cũng phải ép mình tới sát giới hạn mới lao vào chạy nước rút.

Công việc trong tay chất thành núi, ít nhất trong thời gian ngắn có thể khiến cô tê liệt đầu óc, không nghĩ tới chuyện khác.

Sau khi đuổi kịp tiến độ, Kiều Ngôn cuối cùng cũng bình tĩnh hơn.

Lần này không phải lỗi của cô.

Hoàn toàn là Chu Hy Vân đơn phương phát điên.

Cái tên thất đức kia không nên uống rượu.

Uống xong thì giống như chẳng cần mạng.

Chu Hy Vân mới là nguyên nhân của mọi vấn đề.

Say đến mức chắc còn chẳng phân biệt được nam nữ.

Kiều Ngôn siết tay, vô thức cào đầu ngón tay.

Bên phố Thanh Hà, căn biệt thự nhỏ đã chẳng còn ai.

Cả trên lẫn dưới đều được dọn một lượt.

Căn phòng nhỏ bừa bộn cũng trở lại như cũ. Trước khi đi, Chu Hy Vân dựng lại toàn bộ đồ vật bị làm đổ, còn trải phẳng ga giường.

Mọi thứ đều bị che giấu sạch sẽ.

Không còn dấu vết nào chứng minh chuyện kia từng xảy ra.

Gần một tuần sau Kiều Ngôn mới quay lại.

Trước khi vào cửa còn mở camera xem trước, xác nhận trong nhà không có người mới yên tâm lái chiếc xe cũ vào gara.

Đến lúc ấy cô mới thật sự thở phào, như trút được gánh nặng.

Sau khi bình tĩnh, mọi thứ dần trở về quỹ đạo cũ.

Cuộc sống vẫn bình thường, tốt đẹp như trước.

Từ Tử Khanh mấy ngày trước đã gọi hỏi tình hình Kafa, sợ Kiều Ngôn không xử lý nổi. Hôm nay bà lại gọi video hỏi thêm, tiện thể bảo con gái về ăn cơm.

Kiều Ngôn từ chối, nói quán bận.

Từ Tử Khanh hỏi:

"Con chẳng phải còn phải dẫn Tân Dư đi tìm chỗ gửi hàng sao? Khi nào đi được?"

"Mẹ dẫn chị ấy đi đi. Ngay sát con ngõ phía đông cửa hàng, rẽ vào rồi đi thẳng, trước cửa có biển, tới nơi nhìn là thấy." Kiều Ngôn nói rất chi tiết, "Chị Tân Dư tự đi chắc cũng tìm được. Con sẽ nhắn cho chị ấy."

Từ Tử Khanh không tranh nổi, chỉ đành mặc cô.

"Thế khi nào con về?" Từ nữ sĩ hỏi, "Hôm qua bà ngoại còn nhắc, bảo lâu rồi không thấy con."

Kiều Ngôn không cho được ngày chính xác:

"Thứ tư hoặc thứ năm, để xem đã. Có thời gian con sẽ về."

Cuộc gọi chưa tới mười phút, cuối cùng Kiều Ngôn chủ động cúp trước vì không muốn nghe mẹ lải nhải tiếp.

Từ Tử Khanh bên kia còn “ơ ơ” hai tiếng, rõ ràng vẫn chưa nói xong, nhưng cũng chẳng làm gì được, quay sang than với bà ngoại:

"Con bé này đúng là hấp ta hấp tấp, suốt ngày chẳng đáng tin chút nào."

Tại tập đoàn Ích Phong.

Chu Hy Vân cũng liên tục tăng ca mấy ngày.

Cấp trên lại giao xuống dự án mới, toàn bộ phòng ban bước vào lịch làm việc căng thẳng.

Tăng ca cường độ cao liên tục khiến áp lực của tất cả mọi người đều lớn. Bộ phận đầu tư mạo hiểm cả ngày chìm trong bầu không khí nặng nề, đặc biệt sau khi thêm một phương án nữa bị bác bỏ, sức ép từ cấp trên càng đáng sợ.

Chu Hy Vân không bị ảnh hưởng quá nhiều.

Khả năng chịu áp lực của cô rất mạnh, gần như luôn bình tĩnh trước biến động.

Giang Khai Sính vì công việc tới một lần, muốn nói chuyện với cô.

Nhưng Chu Hy Vân hoàn toàn không cho cơ hội, thậm chí một sắc mặt dễ coi cũng chẳng có.

Thái độ của cô lạnh nhạt hơn trước rất nhiều.

Trước đây ít nhất còn nể tình đồng nghiệp, không khiến Giang Khai Sính quá khó xử.

Bây giờ ngay cả phép lịch sự bề ngoài cũng chẳng buồn duy trì.

Bất kể Giang Khai Sính thể hiện thân thiện thế nào, cô vẫn lạnh mặt, toàn bộ tâm trí đặt vào công việc, gần như không để ý người hay chuyện xung quanh.

Giang Khai Sính bị lạnh nhạt đến mức vô cùng ngượng ngùng.

Tự biết mình đang chủ động chuốc khó chịu, một lúc sau đành thức thời im miệng.

Đồng nghiệp bên cạnh nhìn ra không khí không đúng, vội đứng giữa hòa giải, giúp nói vài câu.

"Tiểu Giang lát nữa có rảnh không?" người đồng nghiệp hỏi, "Rảnh thì giúp tôi một việc."

Giang Khai Sính gật đầu:

"Có, việc gì?"

Đồng nghiệp nhờ y in một phần tài liệu, còn nhét cho y một hộp bánh quy làm lời cảm ơn.

Lúc này Chu Hy Vân mới ngẩng đầu, chính thức nhìn Giang Khai Sính một cái.

Giang Khai Sính ngượng ngùng sờ mũi, nhận lời rồi cầm bánh.

"Mau đi đi." Đồng nghiệp nói, "Bên tôi cần gấp, làm phiền cậu."

Giang Khai Sính lập tức đi làm.

Chờ y đi xa, vị đồng nghiệp kia mới cười hớn hở quay sang Chu Hy Vân, khôn khéo nói:

"Mấy đứa mới bước chân ra xã hội đúng là không hiểu chuyện, lúc nào cũng chẳng biết nhìn hoàn cảnh. Bên mình đang bận thế này mà còn chạy tới quấy rầy, thật biết thêm phiền. Tổ trưởng Chu đừng chấp cậu ta, mặc kệ đi."

Chu Hy Vân im lặng nhìn đối phương.

Cô đặt bút xuống, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn.

Dường như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không mở miệng.

Đồng nghiệp nhìn thời gian, nhiệt tình hỏi:

"Sắp trưa rồi, lát nữa cô cũng xuống nhà ăn à?"

Chu Hy Vân hờ hững:

"Không biết."

"Vậy đi cùng nhé, tiện thể cùng xuống?"

"Không cần."

"Có cần tôi mua giúp không?"

"Không cần."

Thấy cô không muốn nói chuyện, người kia cười cười rồi thôi.

"Vậy tôi xử lý nốt chút việc, lát nữa mới xuống. Nếu cô cần gì cứ nói với tôi, tôi không làm phiền nữa."

Chu Hy Vân vẫn chẳng nhiệt tình, cầm tài liệu trước mặt lật vài trang.

Một lúc sau, cô bỗng dừng lại.

"Trần Khác."

Trần Khác lập tức đáp:

"Ơi!"

Chu Hy Vân đột nhiên hỏi:

"Muốn uống cà phê không?"

Trần Khác ngơ ngác.

Không hiểu ý nghĩa sâu xa của câu này.

Sao tự nhiên lại chuyển sang chuyện uống cà phê?

Chu Hy Vân nói:

"Tôi mời mọi người."

Mục lục
27 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây