Chương 29: Chương 29

Chương 29: Chương 29

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~3.769 từ · 18 phút đọc · 29/106

Lại là một đêm yên tĩnh.

Xung quanh căn nhà hoàn toàn bình lặng.

Mùa hè đến vào ngày hôm sau.

Đầu tháng sáu, thành phố A bắt đầu bước sang một mùa mới, chỉ là cái nóng vẫn chưa thật sự kéo tới, còn cần thêm thời gian mới dần bao phủ toàn thành phố.

Bản tin truyền hình đưa tin tình hình các nơi khác. Một số thành phố từ cuối tháng năm đã nóng lên, vài nơi thậm chí vượt quá ba mươi độ, có xu hướng còn tăng tiếp.

Thành phố A vẫn phải mặc áo dài tay thêm một thời gian.

Người trên phố phần lớn mặc hai lớp, hoặc mặc áo, váy dày hơn một chút.

Gần đây địa phương chắc chưa có nhiệt độ cao.

Ra ngoài vẫn lạnh, gió thổi hun hút.

Đúng lúc giao mùa xuân hè, Kiều Ngôn không may bị cảm lạnh.

Sáng thức dậy đầu nặng, nghẹt mũi, còn hơi sốt nhẹ.

Tối qua cô ngủ không ngon.

Bị đủ thứ suy nghĩ hỗn loạn quấy rầy, trằn trọc nửa đêm. Sau khi ngủ còn đá chăn, tới gần sáng mới bị lạnh đến tỉnh.

Kết quả chẳng bao lâu đã thành bộ dạng này.

Lần trước Kiều Ngôn cảm cúm là khi còn chưa thành niên.

Lần này đột nhiên bệnh, cô thậm chí chẳng biết nên ứng phó thế nào, cũng không biết tự chăm sóc mình.

Cô chẳng để ý mấy, tùy tiện ghé hiệu thuốc ven đường mua thuốc cảm, tới quán pha nước uống cho xong, tự thấy không nghiêm trọng, có thể chịu được.

May mà hôm nay đơn ở Kafa không nhiều.

Cả ngày cũng không quá mệt.

Nhờ vậy vẫn miễn cưỡng trôi qua.

Mãi tới buổi chiều Dung Nhân mới nhận ra cô không ổn, quan tâm hỏi:

"Sao mặt cậu trắng thế, môi vừa đỏ vừa khô. Khó chịu à?"

Kiều Ngôn tự rót một cốc nước nóng uống hết, thật thà:

"Vẫn được, không khó chịu lắm. Sáng có sốt nhẹ, giờ hình như hết rồi."

"Đi khám chưa?" Dung Nhân lập tức đặt việc trong tay xuống, đi tới sờ trán cô, "Thuốc đâu? Chưa uống à?"

"Uống rồi, vừa tới là uống. Mua trên đường." Kiều Ngôn nói, ngồi yên không tránh, mặc Dung Nhân sờ, "Chuyện nhỏ thế này cần gì tới bệnh viện. Mai là khỏi."

Dung Nhân đặt mu bàn tay lên trán mình, so đi so lại mấy lần, xác nhận hình như thật sự không còn sốt mới yên tâm hơn.

Dung Nhân vốn chu đáo.

Sau đó cũng chẳng cho Kiều Ngôn làm việc, kéo cô ngồi nghỉ cạnh quầy, gọi Dương Dương tới thay.

Kiều Ngôn nói:

"Không ảnh hưởng đâu, chẳng sao."

"Cậu ngồi đây nhận đơn là được, nghỉ chút đi."

Dung Nhân khá kiên quyết.

Kiều Ngôn đành nhận việc gọi món, sau đó không làm gì thêm.

Nhân viên cũng lần lượt ghé xem, quan tâm bà chủ.

Một cô gái không biết tìm đâu ra nhiệt kế, nhét cho Kiều Ngôn, nhất quyết bắt đo.

Kiều Ngôn nằm dài trên quầy, không hợp tác lắm, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đo nhiệt độ rồi uống thêm một gói thuốc cảm.

Chuyện này cô không nói với gia đình, còn dặn Dung Nhân đừng kể cho Từ Tử Khanh và bà ngoại.

Nếu không hai người lớn chắc chắn sẽ sốt ruột chạy tới.

Đến lúc đó càng phiền.

Thật ra Từ Tử Khanh còn đỡ.

Bà ngoại nhất định phải giấu.

Nếu không cụ sẽ lo suốt ngày, có khi bên này một hai hôm đã khỏi, bà ngoại lại vì lo lắng mà sinh bệnh.

Dung Nhân đảm bảo:

"Yên tâm, tôi không nói."

Tới buổi tối, cảm cúm giảm khá nhiều.

Đầu không còn choáng, mũi cũng thông, chỉ luôn cảm thấy lạnh, mặc hai lớp áo vẫn chẳng ấm.

Kiều Ngôn mượn áo khoác của Dung Nhân mặc, cuối cùng vẫn không trụ tới giờ tan làm.

Hơn bảy giờ cô đã về trước, vào phòng nằm nghỉ, đến cơm tối cũng không ăn.

Con người một khi bệnh là dễ yếu lòng, càng thích nghĩ lung tung.

Kiều Ngôn cuộn mình trong chăn, trong lòng mắng Chu Hy Vân cả nghìn lần.

Càng nghĩ càng bực, vô lý đổ hết nguyên nhân cảm lạnh lên đầu người kia.

Đều tại Chu Hy Vân tự dưng gây chuyện.

Nếu không, tối qua Kiều Ngôn cũng chẳng tâm thần không yên, ngâm bồn lâu như thế, càng không mất ngủ.

Chu Hy Vân đúng là nghiệt chướng trời sinh của cô.

Hễ cuộc sống của cô vừa yên ổn một chút, người kia chắc chắn sẽ nhảy ra quấy, không cho cô sống dễ chịu.

Kiều Ngôn uất ức, nhớ tới những việc Chu Hy Vân từng làm lại càng nổi nóng, thậm chí còn tức hơn tối qua.

Nhưng chẳng bao lâu, trong lòng lại nảy ra cảm giác bất lực.

Cô tự sa ngã nằm thẳng, kéo tấm chăn đang phủ kín đầu xuống, ngơ ngác nhìn trần nhà.

Từ hôm đó tới giờ, bao gồm cả nửa đêm tối qua suy nghĩ, cô vẫn chưa hiểu nổi lúc ấy mình nghĩ gì.

Tại sao lại để mặc Chu Hy Vân làm càn.

Theo lý, dù lúc đó có mơ hồ tới đâu, nhất thời không biết phản ứng thế nào, thì sau đó cũng nên lập tức tránh ra.

Chứ không phải mặc người kia dẫn dắt, ngây ngốc vòng tay ôm gáy Chu Hy Vân, ngồi trên đùi cô ấy, mãi tới khi mọi thứ gần như thành chuyện rồi mới chậm chạp phản ứng, hoàn hồn mà cứu vãn.

Khi ấy Kiều Ngôn nhìn Chu Hy Vân từ trên xuống.

Dù không thấy rõ ánh mắt đối phương, hai người vẫn nhìn nhau rất lâu.

Không ai lên tiếng.

Chu Hy Vân khẽ cọ bên má cô, đôi môi đỏ như có như không lướt qua vành tai.

Cô hơi ngửa cổ.

Nâng cằm...

Mãi đến khi gần như không thể cứu vãn, Kiều Ngôn mới chậm chạp tách ra, giơ tay đánh Chu Hy Vân, đẩy người đi rồi hoảng hốt thoát thân.

Tâm sự vốn luôn bất định.

Những cảnh ấy cứ liên tục hiện lên.

Đã mấy ngày trôi qua, không những không quên, trái lại thỉnh thoảng còn nhớ thêm vài chi tiết nhỏ.

Trải nghiệm này chẳng khác nào chịu hình.

Lặp đi lặp lại, kéo căng thần kinh.

Kiều Ngôn cảm thấy khó xử, lại có một thứ cảm giác mơ hồ không nói thành lời cứ mắc trong lòng, không cách nào giải tỏa, khó chịu vô cùng.

Chu Hy Vân đáng chết.

Đều là lỗi của cô ấy.

Kiều Ngôn quấn chăn quanh người như cái bánh cuộn, cảm thấy Chu Hy Vân chắc chắn là món nợ từ kiếp trước.

Nghĩ rất lâu, cô quyết định từ nay tuyệt đối không để ý người họ Chu nữa.

Nếu gặp thì né.

Trước tiên kéo khoảng cách ba mét đã.

Ngày mùng hai trời nắng dịu, dễ chịu hơn hôm trước.

Cảm đã khỏi, không còn khó chịu như vậy.

Kiều Ngôn đi trung tâm thương mại, cuối cùng vẫn mua một món quà, chọn một chiếc cà vạt chuẩn bị tặng Hình Viễn.

Không thể thật sự tay không tới.

Quà nên tặng vẫn phải tặng.

Dù hai người không tính là bạn thân, ít nhất cũng nên có chút thành ý.

Tiệc tới tối mới bắt đầu.

Ban ngày không cần qua.

Trước sáu giờ, Kiều Ngôn vẫn ở Kafa trông quán, pha đồ uống, đợi Dung Nhân tới thay ca.

Dung Nhân có việc riêng phải xử lý, buổi tối mới qua được, nhất thời không rảnh, chỉ có thể nhờ Kiều Ngôn trông giúp.

Kiều Ngôn không hỏi cụ thể.

Nhận tin xong chỉ lo làm việc, trong thời gian đó cũng không làm phiền Dung Nhân, hiểu rằng đối phương cần không gian riêng.

Dung Nhân đi gặp A Khoan.

Phải giải quyết vấn đề tình cảm giữa hai người.

Vốn dĩ hai người cũng chưa chính thức thành một đôi, lần này có vẻ là muốn chấm dứt hoàn toàn.

Chủ yếu vì Dung Nhân không muốn tiếp tục phát triển, không chấp nhận A Khoan.

Kiều Ngôn không hóng chuyện, nhưng vẫn đoán được phần nào nguyên nhân.

Ví dụ định hướng tương lai của Dung Nhân và A Khoan không giống nhau.

A Khoan còn trẻ, hiện tại hoàn toàn chưa nghĩ tới chuyện công khai với gia đình.

Lại như A Khoan sau này không muốn ở lại thành phố A, dự định tới thành phố S phát triển, còn muốn Dung Nhân đi cùng.

Dung Nhân từ trước đến nay độc lập, mạnh mẽ.

Cô ấy có kế hoạch và dự định rõ ràng cho tương lai, bản thân cũng đã công khai xu hướng tính dục với toàn bộ người thân, bạn bè xung quanh.

Cô ấy sẽ không rời thành phố A.

Càng không thể bỏ hết nền tảng ở đây để tới một thành phố xa lạ bắt đầu lại từ đầu.

Không thể vì tình yêu mà mất lý trí tới mức ấy.

Hơn nữa, tình cảm vẫn nên tỉnh táo.

Đã gần ba mươi, sự nghiệp vẫn quan trọng hơn.

Yêu hay không yêu, thích hay không thích, sau này muốn tìm lại cũng không đến mức quá khó.

Hiện thực không phải phim truyền hình bi lụy.

Vì một người khác mà từ bỏ nền tảng vật chất của mình, gần như không có khả năng.

Hoóc-môn và những phản ứng hưng phấn trong cơ thể chỉ là nhất thời.

Tình cảm dù mãnh liệt tới đâu rồi cũng có ngày bị cuộc sống mài phẳng, cuối cùng trở về bình thường.

Huống hồ hai người chỉ dừng ở giai đoạn mập mờ.

Dù từng vài lần tiếp xúc thân thể, rốt cuộc vẫn chưa phá lớp giấy mỏng ngăn ở giữa.

A Khoan không muốn buông, cũng không chịu lùi bước, cực kỳ cố chấp.

Lần này Dung Nhân định nói chuyện rõ ràng, muốn dứt khoát chấm dứt, không dây dưa thêm.

Kiều Ngôn chẳng có kinh nghiệm yêu đương nên không chen vào, một câu ý kiến cũng không phát biểu.

Nhưng về mặt cá nhân, dù xét từ góc độ bạn bè hay người ngoài, cô vẫn nghiêng về phía Dung Nhân, cảm thấy chia tay thích hợp hơn.

Suy nghĩ của A Khoan quá trẻ con, chưa đủ trưởng thành, còn cần va vấp thêm vài năm.

Cuộc sống sao có thể mọi mặt đều tốt đẹp như mong muốn.

Hiện thực vốn là một cuộc trao đổi không ngang giá.

Bỏ ra nhiều hơn, nhận lại ít hơn.

Ai cũng chỉ có thể chăm lo một phần, rất hiếm người có thể cùng lúc nắm trọn mọi thứ.

Kiều Ngôn nghĩ một lúc.

Không hiểu sao lại nhớ tới Chu Hy Vân.

Chu Hy Vân cũng vậy.

Một mặt không ngừng học, dự định học sâu hơn, mặt khác lại cố chấp theo ý mình.

Ban đầu người này không muốn ra nước ngoài du học, thà ở trong nước học liền thạc sĩ tiến sĩ.

Về sau nhận ra đi nơi khác trong nước với đi nước ngoài cũng không khác biệt quá nhiều, thêm vào đó Chu Tuệ Văn kiên quyết yêu cầu, phía nhà Kiều cũng khuyên mấy lần, Chu Hy Vân mới đi.

Năm ấy hai người còn cãi nhau một lần.

Chu Hy Vân hình như rất tức, giận lây sang Kiều Ngôn:

"Cậu muốn tôi đi đến thế à?"

Kiều Ngôn hoàn toàn không hiểu:

"Liên quan gì tới tôi? Cậu học việc của cậu, đi thì đi thôi, có phải từ nay không về nữa đâu."

Chu Hy Vân giống người mắc bệnh thần kinh, nghiến răng nói:

"Vậy thì ở luôn bên ngoài, không về thành phố A nữa."

Kiều Ngôn không có lương tâm, chẳng để ý:

"Không về thì thôi. Nghe nói ở nước ngoài kiếm tiền dễ mà nhẹ nhàng, ở lại đó cũng tốt."

Chu Hy Vân bị cô chọc tức tới mức không chịu nổi, buột miệng mắng một trận.

Nhưng trái ngược hoàn toàn với lời cay độc ấy, mấy năm du học, Chu Hy Vân thường xuyên về nước.

Tốt nghiệp xong cũng chẳng thật sự định cư ở bên ngoài.

Việc làm và lời nói khi ấy hoàn toàn khác nhau.

Đến giờ Kiều Ngôn vẫn chẳng hiểu Chu Hy Vân nghĩ gì.

Chuyện nhỏ như thế, sao lại làm như sắp tráng liệt hy sinh.

Ở một mức độ nào đó, A Khoan và Chu Hy Vân có chút giống nhau.

Đương nhiên, nói công bằng thì Chu Hy Vân vẫn quyết đoán hơn.

Với tính khí bướng bỉnh và năng lực của người này, cô ấy căn bản sẽ không do dự xem nên tới đâu.

Dù ở thành phố A hay thành phố S đều có thể phát triển ổn định, tuyệt đối chẳng sống tệ.

Nghĩ tới đây, lòng Kiều Ngôn hơi chua.

Cảm khái khoảng cách giữa người với người còn lớn hơn giữa chó với chó.

“Người” ở đây đương nhiên không phải nói A Khoan.

Mà là chính cô.

Kiều Ngôn chẳng có năng lực như Chu Hy Vân.

Ngoài thành phố A, cô gần như chẳng đi đâu được, không có nền tảng để tùy ý bén rễ ở thành phố khác.

Dung Nhân làm việc dứt khoát, không dây dưa.

Khoảng năm giờ hai mươi đã trở về.

Kiều Ngôn vẫn không nhiều lời, chỉ từ vẻ mặt Dung Nhân đoán chắc chuyện đã giải quyết ổn.

Cô rửa tay, cởi tạp dề, báo một tiếng rồi lên tầng thu dọn, thay quần áo xong liền rời đi, yên tâm giao quán cho Dung Nhân.

Trong nhóm đại viện, đã có người gửi tin nói mình tới chỗ Hình Viễn trước, còn đăng cả ảnh.

Cũng có người gọi nhau cùng đi.

Kiều Ngôn tiện đường chở hai người bạn, nhập vào đội đông người, tránh tới nơi rồi lúng túng.

Dù sao cũng là chỗ không quen, mà cô chẳng biết bạn học hay bạn bè của Hình Viễn, chỉ từng gặp vài gương mặt.

Nhà Hình Viễn ở sát vành đai ba, diện tích rất lớn, cũng là biệt thự.

Vành đai ba không phồn hoa như vành đai một, nhưng những mặt khác hoàn toàn không kém, thậm chí ăn uống vui chơi còn tiện hơn.

Biệt thự của Hình Viễn khí thế hơn căn của Kiều Ngôn nhiều.

Sân trước, sân sau, vườn nhỏ đầy đủ, còn có non bộ nhân tạo, hồ cá.

Đặc biệt phía sau có bể bơi cực lớn, rất thích hợp tổ chức tiệc nướng.

Khi Kiều Ngôn và mọi người tới, Hình Viễn ra đón, dẫn cả nhóm đi ra sau.

Kiều Ngôn đưa quà.

Hình Viễn cười nhận:

"Tốn kém rồi, tốn kém rồi. Vẫn là người đẹp chu đáo hơn."

Kiều Ngôn không hiểu chữ “hơn” từ đâu ra, cũng chẳng hỏi, chỉ đi theo vào.

Sân sau ồn ào náo nhiệt.

Mấy chục người tụ thành từng nhóm.

Có người đánh mạt chược, chơi bài.

Có người tụ lại nghịch thiết bị điện tử mới lạ.

Những người còn lại hoặc trò chuyện, hoặc giúp chuyển đồ dựng bếp nướng, hoặc nằm ngồi trên ghế chẳng làm gì.

Hình Viễn dẫn mọi người tới bàn mạt chược, bảo nhanh chóng tụ thêm hai bàn, rồi hỏi Kiều Ngôn:

"Người đẹp Kiều, cậu muốn ngồi bàn nào?"

Kiều Ngôn không muốn chơi, nhẹ nhàng từ chối.

Hình Viễn giới thiệu cô với những người khác:

"Bạn từ nhỏ của tôi, lớn lên cùng nhau, hồi bé quan hệ rất tốt. Bây giờ mở quán đồ uống, làm bà chủ rồi."

Sau đó lại giới thiệu từng người cho Kiều Ngôn, tiện thể hào sảng bảo mọi người sau này nhớ tới ủng hộ việc làm ăn của cô.

Bầu không khí khá hòa thuận.

Kiều Ngôn cũng dễ tính.

Đã quyết định tới, đương nhiên sẽ không làm bộ xa cách.

Cô nhìn một vòng, không thấy bóng dáng quen thuộc.

Hình Viễn bỗng nói:

"À đúng rồi, Kiều Kiều với Hy Vân là bạn. Hai nhà họ thân lắm, nhà đối diện nhau. Ai từng tới nhà Hy Vân chắc biết, căn chéo đối diện có trồng tre ấy, chính là nhà Kiều Kiều."

Nói xong, Hình Viễn lại nói với Kiều Ngôn:

"Hy Vân chắc tới muộn một chút. Hôm nay cô ấy tăng ca, khoảng nửa tiếng nữa mới đến."

Kiều Ngôn không quan tâm lắm, chỉ gật đầu.

Chào hỏi xong, lại có bạn khác tới.

Hình Viễn đi đón, không rảnh chăm bên này, chỉ nhờ một người bạn ở lại tiếp.

Mọi người đều thích đánh mạt chược.

Sau đó gần như biến thành thời gian chơi bài.

Kiều Ngôn tìm một góc ngồi, đôi khi trò chuyện với người trong đại viện, nhưng phần lớn thời gian đều ở một mình, chẳng mấy hứng thú với xung quanh.

Chớp mắt trời tối hẳn.

Đèn trong sân sau lần lượt sáng lên.

Đồ nướng cũng đã đặt lên bếp.

Lúc này Chu Hy Vân mới tới muộn, mặc trang phục thường ngày.

Hôm nay vị nữ thần họ Chu vẫn vô cùng nổi bật.

Váy, giày cao gót, khoác thêm áo mỏng.

Ngay cả tóc cũng được chăm chút cẩn thận, nhìn là biết trước khi tới đã tốn công chuẩn bị.

Chu Hy Vân cũng mang quà sinh nhật cho Hình Viễn, đưa một chiếc túi lớn in biểu trưng thương hiệu rất nổi bật.

Là hàng hiệu.

Giá rõ ràng không thấp.

Chu Hy Vân vừa xuất hiện, khá nhiều người trong sân đều dừng động tác, ngay cả những người đang đánh bài cũng quay đầu nhìn, lên tiếng chào.

Bạn bè của Hình Viễn cũng là người quen cũ của Chu Hy Vân.

Quan hệ giữa họ rất tốt.

Kiều Ngôn ngồi trong góc nhìn sang, không nhịn được bĩu môi.

Đúng là được chào đón.

Sắp thành tiêu điểm cả sân rồi.

Bình thường chẳng phải không thích giao thiệp với người khác sao?

Lạnh như tảng băng.

Bây giờ nhìn lại hình như chẳng phải thế.

Hình Viễn đối với Chu Hy Vân cũng khá đặc biệt.

Người khác tặng quà, hắn khách sáo nhận rồi tiện tay đặt xuống.

Quà của Chu Hy Vân thì hắn còn mở ngay tại chỗ, lấy ra khoe.

Chu Hy Vân mua một chiếc đồng hồ.

Có đính kim cương.

Dưới ánh đèn sáng đến chói mắt.

Kiều Ngôn không hiểu đồng hồ.

Càng không đoán ra giá.

Chỉ có thể nhìn nụ cười của Hình Viễn mà đoán món này chắc chắn rất đắt, ít nhất sáu chữ số, thậm chí có thể cao hơn.

Cô cầm điện thoại, ngón tay vô thức siết lại.

Ngực hơi căng.

Người khác có lẽ không biết, nhưng một vài chuyện Kiều Ngôn vẫn rõ.

Thời trung học, Hình Viễn từng thầm thích Chu Hy Vân.

Dù chưa từng nói thẳng chữ “thích”, tâm tư với Chu Hy Vân lại rõ rành rành.

Không chỉ mua cơm, tặng quà, ngày nào cũng theo bên cạnh, chỉ thiếu nước công bố với cả thế giới người hắn thích là ai.

Sau đó Hình Viễn không theo đuổi được, mới quen cô gái khác.

Nếu không, cứ theo đà ấy mà kiên trì, biết đâu thật sự thành công.

Mà bây giờ Chu Hy Vân và Hình Viễn vẫn thân như vậy.

Hai bên lại đều độc thân...

Kiều Ngôn mím môi, vô thức kéo góc áo.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt bên này, Chu Hy Vân nghiêng người nhìn sang.

Kiều Ngôn nhạy bén, sớm hơn một bước quay mặt đi, cúi đầu nhìn nơi khác.

Hai người vừa hay lỡ nhau.

Chu Hy Vân chỉ thấy phía sau đầu Kiều Ngôn, không nhìn được nét mặt cô.

Người đã đông đủ.

Bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Những người chơi bài đều đứng lên.

Có người bạn đẩy chiếc bánh sinh nhật mười tầng vào.

Hình Viễn là chủ nhân bữa tiệc, đơn giản nói vài câu khuấy động không khí.

Kiều Ngôn đứng cùng hai người lúc trước đi nhờ xe cô.

Một lát sau mọi người tản ra, cô qua giúp nướng thịt, không muốn ngồi không.

Chu Hy Vân lúc này đi tới gần.

Đứng cách cô chỉ chừng hai ba mét, nói chuyện với mấy người bạn về những chủ đề không quan trọng.

Kiều Ngôn kiềm chế không quay đầu, chỉ tự mình lật thịt.

Không có việc thì tốt bụng chia đồ nướng cho mọi người, bản thân cũng ăn hai xiên.

Cô cảm nhận được ánh mắt phía sau.

Biết có người đang nhìn.

Nhưng cứ giả vờ không biết.

Rất lâu sau, Chu Hy Vân vẫn đi tới, đứng đối diện cô.

Kiều Ngôn coi như không thấy, còn tìm ghế ngồi xuống, tiện tay ném một que xiên, suýt trúng Chu Hy Vân.

Chu Hy Vân lên tiếng trước:

"Lấy một xiên súp lơ xanh."

Kiều Ngôn hờ hững nâng mắt:

"Cậu không có tay à?"

"Không tiện."

"Tôi cũng không tiện."

Chu Hy Vân không ép, tự lấy một xiên thịt đặt lên bếp.

Kiều Ngôn không thích xiên thịt kia để quá gần mình, ghét bỏ gạt sang.

Chu Hy Vân lại dời về.

Nhất quyết để sát.

Kiều Ngôn chủ động nhích ra.

Tóm lại không cho tới gần.

Hai người cứ giằng co như vậy.

Kiều Ngôn lườm Chu Hy Vân, nói thẳng:

"Chẳng phải cậu không có tiền sao?"

Chu Hy Vân đáp:

"Mẹ tôi mua."

Kiều Ngôn lại đặt thịt nướng về chỗ cũ, dùng xiên của mình đè chặt xiên của Chu Hy Vân trên vỉ, để lửa nướng tới mức dầu kêu xèo xèo, cứ như nhất định phải nướng cháy mới thôi.

Cô nhìn trước mặt.

Ánh mắt vô tình lướt qua phần cổ trắng mềm của Chu Hy Vân, khó chịu thốt một câu:

"Đứng đây chắn gió, không lạnh à?"

Chu Hy Vân đáp:

"Cũng được."

Kiều Ngôn nổi cáu, miệng độc:

"Cứ đứng đi. Lạnh chết cậu..."

Mục lục
29 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây