Chương 3: Chương 3
Bó hồng xanh quá bắt mắt.
Chỉ đứng đó thôi cũng đã thu hút vô số ánh nhìn.
Kiều Ngôn lập tức không muốn giao hoa nữa.
Nàng thật sự mong có thể biến ra một người khác thay mình làm việc này.
Đáng tiếc chẳng có khả năng ấy.
Không còn cách nào, chỉ đành cắn răng hoàn thành đơn hàng.
Kiều Ngôn rất biết giả bộ.
Nàng lập tức bày ra thái độ thuần túy của người giao hàng, cứ như đã quên sạch chuyện sáng nay.
Không nhiệt tình, chỉ nâng mí mắt nhìn Chu Hy Vân một cái, sau đó cố tình dùng giọng khách sáo hỏi: "Xin chào, cho hỏi cô có phải Z tiểu thư của bộ phận đầu tư mạo hiểm không?"
Chu Hy Vân vừa đi ra đã nhận ra nàng.
Dù không ngờ Kiều Ngôn đột nhiên xuất hiện ở đây, nàng cũng chẳng mấy kinh ngạc.
Dường như đã quá quen với những tình huống kỳ quặc liên quan đến người trước mặt.
Chu Hy Vân đương nhiên không phối hợp diễn trò.
Xưa nay nàng chưa bao giờ thích thuận theo ý Kiều Ngôn.
Đôi mắt đẹp hơi nâng, bình thản liếc một cái rồi xa cách đáp: "Không phải."
Câu trả lời lạnh nhạt đến mức chẳng nể mặt.
Kiều Ngôn nghẹn lời.
Có cảm giác tự bê đá đập chân mình.
Lần này nàng phản ứng khá nhanh, lập tức coi như chưa nghe thấy câu vừa rồi, đổi sang hỏi: "Bốn số cuối điện thoại là gì?"
Đây là quy trình bắt buộc khi nhận hàng.
Chỉ cần tên và số điện thoại trùng khớp, ký tên là xong.
Đáng tiếc bản thân Z tiểu thư vẫn chẳng chịu phối hợp.
Hồi lâu không lên tiếng, còn dùng ánh mắt như đang dò xét nhìn Kiều Ngôn từ trên xuống dưới, cứ như muốn nhìn xuyên thấu nàng.
Kiều Ngôn hơi không quen.
Chẳng hiểu sao cảm thấy khí thế mình thấp hơn một đoạn.
Chủ yếu vì hôm nay nàng đi giày bệt.
Vốn đã thấp hơn Chu Hy Vân một chút, giờ đứng cạnh nhau càng có cảm giác đối phương cao hơn gần nửa cái đầu.
Chu Hy Vân cao một mét bảy mươi lăm.
Kiều Ngôn cũng chẳng thấp, một mét bảy mươi hai.
Bình thường hai người đều đi giày thông thường, trông thật ra không chênh lệch nhiều, đều thuộc kiểu dáng người cao gầy.
Ngoài ra, Kiều Ngôn rất hiếm khi chăm chút ăn mặc như Chu Hy Vân.
Chu Hy Vân thuộc kiểu phụ nữ trưởng thành, khí chất mạnh mẽ, lúc nào cũng giữ phong cách chỉn chu, đoan trang đến từng chi tiết.
Kiều Ngôn lại có tính tùy tiện, tóc cũng lười uốn nhuộm, trước giờ sao thoải mái thì làm vậy.
Chỉ khi thật sự có dịp quan trọng mới sửa soạn qua loa.
Chu Hy Vân trong giờ làm việc quả thật quá có khí chất.
Chẳng cần làm gì cũng đủ nổi bật.
Chỉ một ánh mắt đã đem theo cảm giác áp bức rõ rệt.
Kiều Ngôn âm thầm thẳng lưng, không muốn thua kém.
Nàng lấy cây bút ký màu đen mang theo, rút phiếu giao hàng ra rồi hỏi lại: "Số điện thoại bao nhiêu? Bên tôi cần đối chiếu."
Đối phương vẫn bất động, chỉ nói: "Tôi không đặt hoa."
"Người khác tặng cậu."
Kiều Ngôn đáp rồi đưa bó hoa về phía trước.
"Cầm đi."
Chu Hy Vân không nhận, ôn hòa hỏi: "Cậu đổi công việc rồi?"
"Đổi lâu rồi." Kiều Ngôn đáp. "Hai năm trước đã chuyển sang làm việc khác."
Chu Hy Vân "ừ" một tiếng, sau đó lại nói một câu đủ khiến người ta tức chết: "Làm người giao hàng?"
Kiều Ngôn: "…"
Nghề nghiệp không phân cao thấp.
Dựa vào năng lực kiếm cơm là chuyện đáng tự hào.
Người giao hàng cũng là một nghề đường đường chính chính, thậm chí có người còn có thu nhập rất cao.
Kiều Ngôn há miệng, vốn chẳng muốn giải thích quá nhiều, nhưng cuối cùng vẫn mang sắc mặt kỳ quặc nói: "Không phải."
Chu Hy Vân hỏi: "Vậy làm gì?"
Kiều Ngôn miễn cưỡng đáp: "Mở cửa hàng."
Chu Hy Vân cụp mắt nhìn bó hoa xanh rực rỡ: "Hoa của cửa hàng cậu?"
Kiều Ngôn sửa: "Cửa hàng của chúng tôi."
Chu Hy Vân nhận lấy bút, cầm tờ phiếu nhìn qua.
Kiều Ngôn bước tới gần, chỉ vào một vị trí trên đó: "Chỗ này. Ký tên là được."
Chu Hy Vân khẽ nhíu mày: "Ai tặng?"
Người đặt hoa đặt đơn trực tuyến.
Tên thật không rõ, chỉ để lại số liên lạc.
Kiều Ngôn thành thật nói: "Không biết. Có thể là người quen của cậu, đồng nghiệp hoặc bạn bè."
"Nếu là bạn thì hẳn sẽ gọi cho tôi." Chu Hy Vân nói, ngón tay thon dài ấn đầu bút ra. "Chắc chắn không phải bạn."
Kiều Ngôn nói: "Vậy thì đồng nghiệp. Có lẽ ai đó để ý cậu."
Nói xong lại thuận miệng hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
Đầu bút Chu Hy Vân chấm xuống chỗ ký tên, để lại một điểm đen nhỏ.
Nàng đáp ngắn gọn: "Công việc mới, đổi công ty."
Nữ thần Chu học vấn cao, năng lực mạnh.
Ngay từ thời còn đi học đã đạt được vô số thành tích nổi bật.
Sau khi du học trở về, lập tức được nhiều tập đoàn tài chính tranh nhau mời chào.
Ban đầu nàng làm ở một công ty khác.
Gần đây mới được phía bên này trả mức lương cao để mời sang.
Sự nghiệp có thể nói là thuận buồm xuôi gió.
Hoàn toàn đối lập với một học sinh kém vừa tốt nghiệp đã thất nghiệp nào đó.
Cùng là con người, số phận lại khác xa.
Cùng một mảnh đất nuôi ra hai kiểu người.
Kiều Ngôn rất biết mình biết ta, thức thời không hỏi thêm chuyện công việc, tránh tự chuốc nhục.
Thấy Chu Hy Vân chần chừ mãi chưa viết, nàng mất kiên nhẫn thúc giục: "Viết đi. Hết mực hay sao?"
Chu Hy Vân thay đổi chủ ý.
Ban nãy còn định ký, lúc này đã thu tay.
"Từ chối nhận."
Kiều Ngôn lập tức cho rằng người này đang cố tình nhằm vào mình.
Thái dương giật một cái.
Trong phút bốc đồng, nàng thật sự muốn cho đối phương một trận.
Nhưng đang ở công ty người khác, rốt cuộc vẫn phải chú ý ảnh hưởng.
Kiều Ngôn cố ép cơn tức xuống, nhẫn nhịn hỏi: "Tại sao?"
Chu Hy Vân bình thản nói: "Đồ không rõ nguồn gốc, tôi không muốn nhận."
Thật ra muốn biết ai gửi cũng chẳng khó.
Nhận hoa rồi đăng lên trang cá nhân hỏi một câu, kiểu gì cũng có người tự nhận.
Nhưng Kiều Ngôn chẳng tốt bụng đến mức chỉ cho Chu Hy Vân.
Nghĩ đến chuyện nhận hay từ chối thì cửa hàng vẫn được tiền, lời đang tới miệng lại bị nàng nuốt xuống.
Nàng bình thản lấy một xấp giấy ghi chú ra: "Được. Nhưng vẫn phải ký. Viết một tờ xác nhận từ chối nhận hàng."
Có lẽ thấy phiền, Chu Hy Vân không muốn động bút.
Nhưng Kiều Ngôn làm sao để nàng đi dễ dàng như vậy.
Nàng lập tức xé một tờ giấy dán lên phiếu, nhanh chóng nói: "Viết đi, mau lên."
Chu Hy Vân miễn cưỡng đặt bút.
Hai chữ "từ chối" được viết liền mạch, trôi chảy.
Kiều Ngôn nói: "Thêm tên, ngày tháng và số điện thoại."
Chu Hy Vân ngẩng đầu: "Cậu điều tra hộ khẩu à?"
Kiều Ngôn nghiêm túc như thật: "Hộ khẩu nhà cậu không cần điều tra. Tôi biết rõ cả rồi."
Chu Hy Vân vẫn làm theo, viết đủ những nội dung được yêu cầu.
Kiều Ngôn tiến gần thêm một chút để kiểm tra nàng viết có đúng hay không.
Tư thế như vậy khiến khoảng cách hai người rất gần.
Nhìn từ xa gần như đang tựa vào nhau.
Chu Hy Vân không biểu cảm, động tác dưới tay hơi chậm lại.
Trên người Kiều Ngôn có mùi thơm nhàn nhạt, là hương sữa tắm trộn với dầu gội, khá dễ chịu.
Hôm nay nàng mặc áo thun cổ tròn màu xám, bên ngoài khoác áo mỏng màu đen.
Phần xương quai xanh gần như được che kín.
Nhưng khi cúi người, cổ áo hơi gập xuống, cảnh tượng bên trong vẫn lộ ra đôi chút.
Chu Hy Vân vô tình nhìn thấy dấu vết bắt mắt kia.
Động tác khựng lại.
Một lúc sau mới lặng lẽ dời mắt như chưa có gì xảy ra.
Kiều Ngôn hoàn toàn không nhận thấy, đột nhiên nói không đầu không đuôi: "Áo của tôi…"
Chu Hy Vân nghiêng đầu: "Gì?"
"Áo cậu mặc đi sáng nay. Chiếc màu xanh ấy." Kiều Ngôn khó chịu nói, giọng kỳ quặc. "Bao giờ định trả?"
Chu Hy Vân lại cụp mắt, viết xong hai số cuối rồi điềm nhiên đáp: "Vứt rồi."
Kiều Ngôn: "???"
"Vứt rồi?!"
Chu Hy Vân vẫn bộ dạng dầu muối không vào: "Toàn mùi rượu, hôi. Tôi vứt bên ngoài rồi."
Kiều Ngôn nghẹn lời.
Cơn tức vừa ép xuống lập tức bốc ngược lên.
Nàng khẽ hít vào, cố nhịn ý nghĩ muốn đánh nhau, giữ vẻ bình tĩnh.
Một lúc sau mới nghiến ra hai chữ: "Đền tiền."
Chu Hy Vân vô cùng thản nhiên: "Không có. Chưa nhận lương."
Kiều Ngôn ra giá: "Năm nghìn một chiếc. Đền tôi."
Đúng là dám hét giá.
Mở miệng đã nói bừa.
Chu Hy Vân liếc sang.
Kiều Ngôn hơi chột dạ, suy nghĩ rồi sửa lại: "Một nghìn hai trăm chín mươi tám. Tôi tiết kiệm ăn uống mãi mới chờ được giảm giá để mua đấy."
Chu Hy Vân nói: "Giờ cậu nghèo đến vậy rồi?"
Kiều Ngôn bật lại: "Không liên quan tới cậu."
Chu Hy Vân: "Ừ."
"Đền hay không? Không đền tôi tìm dì Chu."
"Chờ nhận lương rồi tính. Giờ không có tiền."
Kiều Ngôn: "Không được."
Chu Hy Vân: "Vậy thôi."
Kiều Ngôn không yên tâm, túm lấy cánh tay nàng: "Tôi nói cho cậu biết, đừng hòng quỵt nợ."
Chu Hy Vân nhẹ nhàng nhét phiếu vào tay nàng, sau đó dán tờ giấy ghi chú lên cánh tay trái của nàng.
"Về chuẩn bị hóa đơn mua hàng đi."
Kiều Ngôn suýt nữa nổi trận lôi đình.
Cứ tiếp tục nghẹn tức thế này chắc nàng chết vì tức mất.
Nhưng đúng lúc đó có người đi tới.
Không chỉ một người.
Mà cả một nhóm.
Những người mặc âu phục chỉnh tề ấy đều là đồng nghiệp của Chu Hy Vân.
Ai nấy đều nhìn sang phía này.
Một cô gái nhiệt tình còn lên tiếng gọi.
Kiều Ngôn lập tức buông tay, không muốn giữa chốn đông người còn kéo kéo giằng giằng.
Chu Hy Vân cũng lập tức thu lại thần sắc.
Chỉ trong chớp mắt đã trở về dáng vẻ đứng đắn, đoan trang thường ngày, khí chất hoàn toàn thay đổi, trưởng thành mà trầm ổn.
Cô gái kia rủ cùng xuống ăn cơm.
Hai đồng nghiệp khác cũng gọi nàng đi chung.
Chu Hy Vân không từ chối.
Kiều Ngôn đành để người ta rời đi, giả vờ như không quen.
Một nhóm người kết bạn đi về phía thang máy.
Kiều Ngôn cố ý chậm hơn vài bước mới chuẩn bị xuống, không muốn đi chung thang máy với đám tinh anh kia.
Nàng ôm bó hoa đứng nguyên tại chỗ, ra vẻ còn phải chỉnh lại giấy tờ.
Đúng giờ ăn trưa, khu vực thang máy rất đông người.
Phải chia vài lượt mới chở hết.
Chu Hy Vân vừa trò chuyện với đồng nghiệp vừa bước đi.
Đến đầu bên kia, nàng mới trầm tĩnh quay đầu, kín đáo nhìn người đang ngồi xổm dưới đất cúi đầu sắp xếp đồ.
Một chuyến thang máy khác tới.
Tiếng chuông vang lên, cửa mở.
Đồng nghiệp cười, lịch sự ra hiệu để Chu Hy Vân bước vào trước.
Chu Hy Vân thu ánh mắt lại, bình thản bước vào như chẳng có chuyện gì.
Cửa thang máy từ từ khép lại.
Cảnh tượng ở xa dần bị che khuất.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn phía bên kia, đúng lúc này Kiều Ngôn đứng lên nhìn sang.
Nhưng nàng chẳng thấy gì.
Cửa thang máy đã đóng hoàn toàn.
Trong tòa nhà người ra người vào.
Chẳng bao lâu lại có một nhóm nhân viên khác lần lượt xuất hiện.