Chương 31: Chương 31
Thắng thua trên bàn bài thật ra chẳng đáng kể.
Kết quả chỉ có hai loại: thắng hoặc thua.
Tiền vào ra cũng chẳng bao nhiêu.
Chủ yếu là chơi cho vui, thư giãn một chút.
Nhưng ván này Kiều Ngôn thua không thoải mái.
Chuyển tiền thì vẫn nhanh, chỉ là trong lòng rất khó chịu, cứ có cảm giác không phải thua bài mà là thua khí thế.
Cảm xúc nhỏ nhặt của cô vốn nhiều, chẳng ổn định, lúc thế này lúc thế khác, vô cùng khó chiều.
Ván này điểm khá cao.
Hình Viễn vui đến mức mắt híp lại thành đường, chỉ một ván đã thắng gần bằng tổng số tiền thua hai ba ván trước.
Chuyển tiền xong, Kiều Ngôn im lặng trộn bài, thật ra đã mất hứng chơi tiếp, nhưng cũng không muốn nhường chỗ cho người đứng xem.
Khóe mắt cô lại quét qua mặt Chu Hy Vân, không để lại dấu vết mà quan sát phản ứng.
Chu Hy Vân rất bình thản, chẳng mấy quan tâm biến động trên bàn, từ đầu tới cuối chỉ chuyên tâm trộn bài.
Xếp xong, điện thoại cô hiện thông báo nhóm và tin nhắn riêng.
Chu Hy Vân chỉ liếc một cái, không để ý.
Chắc không phải chuyện quan trọng.
Bây giờ có thể bỏ qua.
Kiều Ngôn cũng cầm điện thoại lên, mở màn hình tin nhắn, xem có ai gửi gì cho mình không.
Trang đầu có chín cuộc trò chuyện.
Bảy cái là tin nhóm.
Hai cái còn lại lần lượt là Dung Nhân và Tống Tân Dư.
Dung Nhân nói chuyện công việc trong quán.
Tống Tân Dư thì gửi lời cảm ơn, nói may nhờ nhà họ Kiều giúp, số đồ khô lần trước đã được gửi ra nước ngoài.
Tin nhắn đều từ hôm nay.
Kiều Ngôn và Tống Tân Dư nói chuyện chừng mười mấy phút, sau đó ai làm việc nấy.
Tối nay lẽ ra Tống Tân Dư cũng tới dự tiệc, nhưng công ty đột nhiên có nhiệm vụ khẩn cấp, thật sự không thể xin nghỉ, không thoát thân được, đành nhờ người quen khác chuyển quà giúp.
Đương nhiên nguyên nhân căn bản vẫn là quan hệ chưa tới mức quá thân.
Cô ấy với Hình Viễn và nhóm này không mấy gần gũi, có tới hay không cũng chẳng khác bao nhiêu, nên cuối cùng không đến.
Nếu thật sự là bạn thân, trừ phi gặp chuyện lớn bắt buộc phải giải quyết, bình thường dù thế nào cũng sẽ ghé một chuyến, ít nhất lộ mặt thể hiện thành ý.
Tin nhắn cuối cùng Tống Tân Dư để lại cho Kiều Ngôn là:
"Được, lần sau cùng đi ăn, tôi mời cậu. Khi nào có thời gian thì hẹn."
Còn tin trước đó của Kiều Ngôn là:
"Để hôm khác nói tiếp, tôi có việc nên đi trước."
Nhìn tổng thể hoàn toàn là trao đổi bình thường.
Không có ý gì khác.
Nhưng nếu chỉ nhìn đoạn của Tống Tân Dư, lại hơi dễ khiến người ta liên tưởng.
Thoạt nhìn giống như hai người vừa kết thúc một cuộc hẹn, bây giờ lại mở đường cho lần gặp sau.
Thông thường chẳng phải đều vậy sao.
Chuyện gì cũng để lại một cái đuôi.
Không nói rõ.
Mỗi người cho đối phương một cơ hội, tiện để sau này gặp lại.
Kiều Ngôn chẳng nghĩ nhiều.
Xem xong tin cũng không khóa màn hình, đặt điện thoại trên bàn rồi tiếp tục bốc bài.
Chu Hy Vân ngồi bên cạnh, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy mọi thứ trên màn hình, bao gồm cả tin nhắn của Tống Tân Dư.
Chu Hy Vân không nhìn quá lâu.
Thu ánh mắt lại rồi cũng bốc bài.
Hình Viễn và người bạn miền Bắc đều vô tư, toàn bộ chú ý đặt vào mạt chược.
Không ai nhận ra những chi tiết nhỏ ấy.
Có lẽ vận may thật sự luân phiên.
Tiếp theo, Kiều Ngôn vốn luôn chiếm ưu thế lại liên tục thua mấy ván.
Chu Hy Vân cũng vậy.
Không ngừng đưa tiền cho Hình Viễn, đem số tiền thắng trước đó thua sạch, thậm chí còn nợ.
Kiều Ngôn càng đánh càng bực.
Thua tiền đã không vui.
Nhìn Hình Viễn và Chu Hy Vân thỉnh thoảng tương tác lại càng giống như có chiếc gai cắm trong thịt, vừa ngứa vừa tức.
Không tìm được vị trí cái gai.
Bài càng đánh càng loạn.
Cuối cùng còn báo ù nhầm.
Chu Hy Vân ngẩng mắt nhìn cô.
Nhìn rất lâu.
Kiều Ngôn coi đó là đang cười mình chơi ngu, nhất quyết không chịu yếu thế.
Dưới bàn lại duỗi chân sang, “vô tình” đá Chu Hy Vân mấy cái.
Đối phương không phản ứng gì.
Mặc cô.
Ván sau người bạn miền Bắc tự bốc được bài đẹp.
Ván tiếp theo vẫn là Hình Viễn thắng.
...
Kiều Ngôn cũng thắng Chu Hy Vân một ván, miễn cưỡng vớt lại chút tổn thất.
Có lẽ đã tìm được chỗ xả giận, cô dần bình tĩnh hơn.
Sau đó cứ cách một lúc lại thắng Chu Hy Vân, nhất quyết không bỏ qua người kia.
Trong thời gian đó cũng thắng Hình Viễn.
Một người cũng không tha.
Toàn bộ số tiền đã thua đều kiếm lại.
Nhất quyết không chịu thiệt dù chỉ một chút.
Kiều Ngôn vốn lòng dạ hẹp, lại thật thà theo kiểu cứng nhắc, tính toán vô cùng.
Đến lúc kết thúc bàn mạt chược, Chu Hy Vân là người thua thảm nhất.
Ba người còn lại đều thắng.
Ngay cả Hình Viễn đầu trận thua liên tục cũng lời hơn trăm.
Chỉ có cô thua sạch.
Hình Viễn cho Chu Hy Vân mượn tiền trả nợ.
Chu Hy Vân lần lượt chuyển cho Kiều Ngôn và người bạn miền Bắc.
Người bạn miền Bắc vui vẻ khoác vai Hình Viễn, cảm thán:
"Hôm nay Hy Vân đen thật. Bình thường chơi chẳng phải rất giỏi sao, thế mà cũng có ngày thua thành thế này. Vậy tôi không khách sáo nữa, cảm ơn các vị đã hào phóng."
Kiều Ngôn vẫn ngồi không đứng.
Cô nhìn số dư của mình, phát hiện số tiền thắng được khá nhiều, thậm chí cao hơn tổng tiền thắng của Hình Viễn và người bạn miền Bắc.
Cô âm thầm cắn nhẹ phần thịt mềm trong môi.
Vẫn thản nhiên nhận tiền.
Không hề đồng cảm với vận đen của Chu Hy Vân.
Phần còn lại của buổi tiệc chẳng có gì đặc biệt.
Ăn thêm chút gì lót bụng.
Trò chuyện.
Tìm người quen.
Kiều Ngôn tâm trạng không tốt nên uống mấy ly.
Rượu xuống bụng, cô không còn bó buộc như trước, cuối cùng cũng hòa vào đám đông náo nhiệt một lúc.
Lúc này Chu Hy Vân trái lại không mấy khi tìm bạn bè nữa.
Phần lớn đều ở một mình.
Người khác gọi, cô cũng không đi theo.
Có vẻ mệt, chẳng còn muốn náo nhiệt.
Hình Viễn vẫn tụ thành nhóm với bạn bè, tinh lực dồi dào.
Kiều Ngôn đi một vòng rồi mới tới trước mặt Chu Hy Vân.
Cô cố ý đá một viên đá nhỏ dưới đất, đá thẳng về phía đối phương.
Thói xấu như thường.
Mỗi lần đều thích tìm người ta trút giận.
Chu Hy Vân cũng không tức, bình thản mặc cô.
Kiều Ngôn tiến gần hơn.
Tiếp tục đá viên đá.
Nhất định phải đá tới trước mặt Chu Hy Vân mới chịu.
Đi tới nơi còn cố ý cọ vào ghế.
Chu Hy Vân đã quen, thậm chí còn bình tĩnh đưa một ly nước sang.
Kiều Ngôn không nhận, cụp mắt nhìn.
"Nước đào, không uống?" Chu Hy Vân hỏi.
Kiều Ngôn cứng rắn:
"Không khát, tự giữ mà uống."
Chu Hy Vân đặt sang bên:
"Trong giỏ có đồ ăn. Có thịt khô, trái cây sấy."
Kiều Ngôn ngồi xuống chiếc ghế nằm bên cạnh, ung dung dựa ra sau, rõ ràng là cố tình tìm cảm giác tồn tại.
Cô chẳng đi đâu.
Cứ muốn lượn ngay trước mặt Chu Hy Vân, cố ý làm người ta chướng mắt.
Chưa hết.
Nằm xuống chẳng bao lâu, cô lại cố tình ngồi thẳng, vươn dài tay lấy chiếc giỏ trên bàn nhỏ.
Giỏ đặt bên cạnh Chu Hy Vân.
Muốn lấy đồ bên trong, nhất định phải vươn qua người cô ấy.
Một tay Kiều Ngôn chống bên cạnh cánh tay Chu Hy Vân, nửa người gần như đè lên, nhưng lại chưa thật sự chạm.
Tóc cô rủ xuống.
Một vài sợi lướt qua xương quai xanh và cổ Chu Hy Vân.
Vài sợi khác quét lên mặt.
Từ dưới nhìn lên, Chu Hy Vân chỉ cần nhấc mắt đã thấy đường quai hàm căng của Kiều Ngôn, đồng thời ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người cô.
Không phải nước hoa.
Là mùi sữa dưỡng thể.
Kiều Ngôn thường dùng loại này.
Trên người gần như lúc nào cũng có mùi ấy.
Lần trước ngủ lại căn biệt thự phố Thanh Hà, Chu Hy Vân cũng từng thấy chai sữa dưỡng trong phòng tắm.
Loại Kiều Ngôn dùng không đắt, khá bình dân, nhưng mùi rất dễ chịu, thiên về hương cây cỏ.
Khá giống mùi nước hoa Chu Hy Vân từng dùng trước đây.
Đuôi tóc quét lên mặt, hơi ngứa.
Từng chút một.
Giống như có lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.
Chu Hy Vân hơi mất tự nhiên hạ mắt.
Tầm nhìn lập tức rơi xuống phía trước người Kiều Ngôn, vô tình thấy được một chút đường nét phía trong cổ áo.
Tối nay Kiều Ngôn mặc áo cổ ngang bên trong, khoác thêm áo ngoài.
Đứng hay ngồi bình thường thì không có vấn đề.
Nhưng cúi như thế này lại khác.
Vậy mà người thiếu cảnh giác kia hoàn toàn không phát hiện, chẳng thấy tư thế hiện tại có gì không ổn.
Loay hoay một lúc, Kiều Ngôn cuối cùng kéo được giỏ về, lựa thứ mình muốn ăn.
Đặt lại xong mới yên phận.
Cảm giác bị che phủ từ phía trên biến mất.
Chu Hy Vân vẫn nằm yên.
Rất lâu sau mới hơi nghiêng đầu, yết hầu khẽ chuyển động.
Kiều Ngôn ném một viên kẹo vào miệng, nằm dài như người không xương, hai tay vắt sang hai bên ghế.
Một cánh tay còn vươn về phía Chu Hy Vân, nhưng không chạm.
Chân cũng chẳng yên.
Ỷ mình chân dài, cô ngang ngược duỗi sang phía đối phương.
Không đủ chỗ thì chạm chạm mắt cá chân Chu Hy Vân, ý bảo nhường ra.
Hoàn toàn “bá đạo”.
Không cần lý do cũng tìm chuyện.
Chu Hy Vân vẫn không giận.
Không thật sự chấp.
Dù sao người nào đó từ nhỏ đã có cái tính như vậy.
Lần nào cũng thế.
Bây giờ còn đỡ.
Kiều Ngôn hồi nhỏ mới thật sự đáng ghét.
Chuyện xấu chẳng làm ít.
Đặc biệt trong việc trêu Chu Hy Vân thì thủ đoạn nhiều vô kể, một thời gian lại đổi một kiểu.
Những chuyện cũ ấy vẫn rõ như mới hôm qua.
Nhiều tới mức không đếm xuể.
Chỉ có điều hiện giờ Kiều Ngôn gần như chẳng nhớ bao nhiêu, mà có nhắc chắc cũng sống chết không nhận.
Năm ấy lúc hai người còn nhỏ, khoảng ba năm cấp hai, Kiều Ngôn gần như ngày nào cũng phải trêu Chu Hy Vân một lần.
Không gây chuyện thì cố tình chọc ghẹo.
Đáng ghét đến mức chó nhìn cũng chê.
Khi ấy quan hệ hai người đã không thân.
Xa cách rất nhiều.
Có Từ Tử Khanh và bà ngoại chống lưng, Chu Hy Vân không còn tủi thân để mặc Kiều Ngôn bắt nạt.
Mà Kiều Ngôn cũng chẳng chịu mềm mỏng nhận lỗi, càng không thể dỗ dành Chu Hy Vân đừng khóc như trước.
Trong đại viện xuất hiện thêm một Tống Tân Dư.
Kiều Ngôn lập tức chuyển sang người bạn mới.
Ngày nào cũng dính lấy đối phương, thân đến mức như sắp mặc chung một chiếc quần.
Có lúc tới bữa còn không về nhà, mặt dày ở lại nhà họ Tống ăn chực.
Tính cách Tống Tân Dư hoàn toàn khác Chu Hy Vân.
Không trầm lặng như Chu Hy Vân.
Tống Tân Dư sẽ cùng Kiều Ngôn nghịch, trèo tường leo mái, sau đó cả hai cùng bị bố mẹ đánh cho chạy mất dép.
So với Chu Hy Vân “phiền phức”, Kiều Ngôn đương nhiên thích Tống Tân Dư hơn.
Chẳng bao lâu đã bỏ Chu Hy Vân hoàn toàn ra sau đầu, ngay cả cửa nhà họ Chu cũng hiếm khi bước vào.
Nhưng không có nghĩa từ đó hai người không tiếp xúc.
Ngược lại, cơ hội gặp mặt vẫn rất nhiều.
Hai người học cùng lớp.
Còn chung một tổ.
Cấp hai là thời điểm bắt đầu tuổi dậy thì.
Kiều Ngôn cao trước Chu Hy Vân.
Ngay năm lớp bảy đã cao một mét bảy, tay dài chân dài, chiều cao gần như áp đảo cả lớp.
Chu Hy Vân phát triển chậm hơn.
Năm ấy mới một mét năm ba, thuộc nhóm không cao cũng không thấp trong bạn cùng tuổi.
Kiều Ngôn là tổ trưởng môn toán.
Mỗi lần tới bàn đầu thu bài của Chu Hy Vân, cô sẽ cố tình đứng thẳng người, nghịch ngợm xoa đầu Chu Hy Vân, vừa xoa vừa thở dài:
"Haiz, Chu Hy Vân à, haiz..."
Hoặc nói:
"Không cao cũng chẳng sao, bọn mình không vội. Nào, ngoan."
Thỉnh thoảng tan học về nhà, nếu gặp Chu Hy Vân đi bộ, Kiều Ngôn sẽ cố ý thắng xe thật gấp, chắn ngang trước mặt, duỗi đôi chân dài thẳng tắp ra, chuyên để cho người kia nhìn.
Lúc này còn giả vờ hỏi:
"Lại đi bộ à? Không mệt sao?"
Đó còn mới chỉ là thao tác cơ bản.
Ngoài ra Kiều Ngôn còn khoe đủ chuyện khác, chứng minh mình lớn nhanh hơn Chu Hy Vân.
Mấy cô gái khác da mặt mỏng, sau khi cơ thể phát triển thì ngượng, hận không thể giấu mình đi, ngày nào cũng khom lưng cúi người.
Riêng Kiều Ngôn chẳng như vậy.
Cứ phải lượn trước mặt Chu Hy Vân, kiêu ngạo khoe khoang.
Tuổi cô còn nhỏ hơn Chu Hy Vân mấy ngày.
Trước kia thường xuyên bị Từ Tử Khanh nhéo tai dạy “phải học theo chị”.
Bây giờ khó khăn lắm mới vượt trước Chu Hy Vân, đương nhiên phải lấy lại thể diện.
Nếu điều kiện cho phép, có khi cô còn làm quá hơn.
Khi ấy Chu Hy Vân thật sự rất phiền cô.
Nói ghét thì chưa tới.
Nhưng chắc chắn không thích.
Kiều Ngôn biết Chu Hy Vân chê mình, nhưng chính cô cũng chẳng hiểu sao cứ không biết điều tiến lại gần, nhất định phải chọc một chút mới chịu.
Việc chủ động gây chuyện này chấm dứt vào học kỳ hai lớp tám.
Khi ấy Chu Hy Vân dần cao lên.
Từ giai đoạn nhỏ nhắn bắt đầu phát triển, khung xương mở ra.
Trong hơn một năm, bất tri bất giác từ một mét sáu, một mét sáu ba, một mét sáu năm...
Dần có xu hướng vượt Kiều Ngôn.
Nửa năm sau.
Kiều Ngôn từ đó im miệng.
Chu Hy Vân cao tới một mét bảy ba.
Cao hơn Kiều Ngôn tròn hai centimet.
Có thể xem là kỳ tích.
Trong hai năm ấy Kiều Ngôn gần như không cao thêm, dừng lại tại chỗ, về sau cũng chẳng có đợt phát triển mạnh nữa.
Mất ưu thế chiều cao, Kiều Ngôn không còn cơ hội xoa đỉnh đầu Chu Hy Vân.
Hơn nữa năm cuối cấp hai còn bị ép ngồi cùng bàn với đối phương, ngày nào cũng nhìn nhau ngứa mắt.
Hai nữ sinh cao không thể ngồi hàng đầu, nếu không sẽ che tầm nhìn của bạn thấp hơn.
Hai người từng tìm giáo viên chủ nhiệm xin đổi chỗ, nhưng giáo viên không đồng ý.
Kiều Ngôn đi học thích nói chuyện, dễ ảnh hưởng người khác.
Chỉ khi ngồi với Chu Hy Vân mới kiềm được cô.
Chu Hy Vân không để ý, Kiều Ngôn không tìm được người nói chuyện, chỉ có thể ngồi yên.
Còn chuyện suýt yêu đương sau đó cũng xảy ra trong thời gian hai người ngồi cùng bàn.
Nguyên nhân không phức tạp.
Chỉ là Kiều Ngôn từng giúp một nam sinh bị bạn học bắt nạt, từ đó quen nhau.
Nam sinh là cán sự toán lớp bên cạnh.
Trước đó đã vài lần gặp Kiều Ngôn trong phòng giáo viên.
Dù chưa nói chuyện, hai người đều thấy quen mặt.
Cậu ta khá nho nhã, không cao, bình thường rất sạch sẽ, nói năng làm việc đều nhẹ nhàng, hướng nội, làm gì cũng hơi rụt rè.
Cũng chính vì vậy mới bị bắt nạt.
Đám học sinh thích gây chuyện coi sự lịch sự của cậu ta là yếu đuối, từ đó đủ kiểu kiếm chuyện.
Không chỉ gây khó dễ ở trường, tan học còn chặn đường đòi tiền bảo kê.
Một đám chẳng biết xấu hổ lại tự cho mình ghê gớm, càng lúc càng quá đáng.
Có một lần Kiều Ngôn tình cờ đụng ngay hiện trường.
Thấy nam sinh sắp bị đánh, cô nổi máu nghĩa hiệp, tiện tay chộp một cây tre dài ba bốn mét xông lên.
Quơ loạn như đuổi chó, dọa đám kia chạy mất.
Sau đó chẳng hiểu sao trường nhận được tin báo.
Ngày hôm sau toàn bộ người liên quan đều bị mời phụ huynh.
Đám học sinh gây chuyện lĩnh đủ.
Kiều Ngôn trái lại được tuyên dương lớn, chớp mắt biến thành nữ anh hùng trong trường, chiến tích huy hoàng lan khắp nơi.
Đến lúc ấy Kiều Ngôn mới bắt đầu sợ.
Trong giờ học liên tục kéo Chu Hy Vân mấy lần, lo lắng hỏi:
"Bọn họ có trả thù tôi không?"
"Nếu vây đánh thì làm sao?"
"Có phải nên báo cảnh sát trước không?"
"Đông thế tôi đánh không lại."
"Làm sao đây?"
"Chu Hy Vân, mau nghĩ cách giúp tôi..."
"Này, nghe thấy không?"
"Chu Hy Vân..."
"Chị Chu..."
"Chị Chu Chu."
"Chị Chu ơi..."
Chu Hy Vân mất kiên nhẫn kéo móng vuốt của cô ra, cứu ống tay áo đã bị vò nhăn.
"Làm ơn đi, để ý tôi một chút."
Kiều Ngôn tiếp tục lải nhải, lén đá mắt cá chân cô ấy.
Giáo viên vẫn đứng trên bục, Chu Hy Vân cố nhịn không nổi giận, dưới bàn đẩy Kiều Ngôn ra.
Kiều Ngôn chộp tay cô ấy, trực tiếp vắt chân lên, bộ dạng vô lại.
"Tránh ra, đừng làm phiền tôi." Chu Hy Vân nói nhỏ.
Kiều Ngôn nói:
"Cậu nghe tôi nói xong đã, đang dặn chuyện nghiêm túc đấy. Nghe hết rồi hẵng chen được không?"
"Đừng làm phiền tôi học."
"Ôi, cậu là học bá, thiếu một tiết chẳng ảnh hưởng."
"Không được."
Kiều Ngôn tiếp tục lải nhải hết phần còn lại:
"Nếu ngày nào đó tôi biến mất, nhớ tìm mẹ tôi."
"Không đúng, tìm cảnh sát trước."
"Nếu tôi xảy ra chuyện chắc chắn là bọn chúng làm."
"Biết chưa?"
"Này, cậu nhớ số nhà tôi không?"
"Trong điện thoại có lưu không?"
...
Chu Hy Vân chịu không nổi nữa, lấy một tờ giấy dán lên môi cô.
"Im."
Kiều Ngôn chỉ phát ra được tiếng ú ớ.
Suốt một tháng sau đó, Chu Hy Vân bị ép phải cùng đường về với Kiều Ngôn, chia sẻ “nguy hiểm” với cái đồ thất đức này.
Đám học sinh gây chuyện không dám trả thù.
Sau khi bị mời phụ huynh giáo dục thì ngoan hẳn.
Người tìm Kiều Ngôn chỉ có nam sinh kia.
Cậu ta cảm kích Kiều Ngôn, từ đó thường xuyên mang đồ ăn vặt sang, dần dần trở thành bạn.
Thời ấy học sinh trong lớp rất thích trêu chọc.
Lâu ngày, cậu ta tới nhiều, mọi người bắt đầu mặc định Kiều Ngôn và nam sinh là một đôi.
Kiều Ngôn chậm chạp kinh khủng, hoàn toàn chẳng thấy có gì không ổn, hằng ngày vẫn coi người ta như anh em, chỉ thiếu nước khoác vai bá cổ ngoài đường.
Trẻ con thời trung học khá đơn thuần.
Có lẽ ban đầu nam sinh chỉ thật lòng cảm kích.
Nhưng dưới những lời ám chỉ rõ ràng của bạn học, lại cộng thêm thời gian tiếp xúc lâu dài với Kiều Ngôn, khó tránh khỏi sinh ra tâm tư khác.
Kiều Ngôn vô tư.
Được theo đuổi cũng không nhận ra.
Mãi tới khi người khác nhắc mới hiểu.
Nam sinh tặng cô một hộp sô-cô-la để tỏ tình, nhét vào ngăn bàn.
Kiều Ngôn cực kỳ bối rối, không quyết định được, quay sang hỏi Chu Hy Vân:
"Nếu tôi từ chối, cậu ấy có giống trong phim không, suy sụp rồi chẳng chịu học nữa?"
Chu Hy Vân dời sách sang bên, kéo giãn khoảng cách.
"Không liên quan tới tôi."
Kiều Ngôn cau mày suy nghĩ, lại hỏi:
"Đã lớp chín rồi, sắp thi chuyển cấp. Hay tôi đồng ý trước để ổn định tinh thần cậu ấy, chờ thi xong rồi chia tay? Thế nào?"
Chu Hy Vân khựng lại.
Không ngờ mạch suy nghĩ của cô lại vòng vèo đến mức đó.
Tay cầm bút vô thức siết lại, gõ hai cái trên giấy nháp, lạnh nhạt nói ngược:
"Cậu có thể thử."
Kiều Ngôn lại tưởng thật.
"Đúng không, tôi cũng thấy được. Vừa không làm khó xử, vừa không ảnh hưởng tâm trạng thi cử. Một công đôi việc."
Chu Hy Vân nghẹn một lúc.
Sau đó trầm giọng:
"Cậu có bệnh à?"
Kiều Ngôn ngơ ngác:
"Sao tự nhiên mắng người?"
Chu Hy Vân nói:
"Đúng là bệnh không nhẹ."
Kiều Ngôn lập tức nổi cáu:
"Chu Hy Vân, cậu phát điên gì thế? Mắng ai đấy? Tôi đắc tội cậu à mà mắng tôi? Bệnh chỗ nào? Không thể nói chuyện tử tế sao?"
Chu Hy Vân không tranh với kẻ ngốc, nhanh chóng kéo bàn ra xa, mặc kệ.
Sau đó chính là tai họa vì bị mách lẻo.
Kiều Ngôn do dự, nhận hộp sô-cô-la rồi lo đến mức không biết làm sao.
Còn chưa nghĩ ra cách giải quyết, chớp mắt đã bị Chu Hy Vân không nể tình bán đứng.
Từ Tử Khanh lục được sô-cô-la và thư tình trong phòng Kiều Ngôn.
Lại nghe nói cô đi lại rất gần với nam sinh, tức đến không chịu nổi.
Ngay tối ấy phối hợp với bà ngoại và ông ngoại cho Kiều Ngôn một trận giáo dục liên hoàn, lần lượt xử lý đứa trẻ làm càn.
Biết Chu Hy Vân gây ra, Kiều Ngôn tức muốn chết.
Ngày hôm sau lập tức chạy tới nhà họ Chu tính sổ.
Kết quả hôm ấy lại bị Từ Tử Khanh mắng thêm một trận.
Từ nữ sĩ cực kỳ bất mãn với Kiều Ngôn.
Cho rằng cô không hiểu chuyện, tùy hứng.
Bà đem cô so với Chu Hy Vân, liệt kê từng tội từ nhỏ tới lớn, từ chuyện học không chăm chỉ nói tới thái độ không nghiêm túc, rồi nói tới đủ loại trách nhiệm.
Ngay cả hồi bé tè dầm mấy lần cũng lôi ra so.
Thanh thiếu niên mười mấy tuổi đều sĩ diện.
Không chịu nổi tủi thân kiểu ấy.
Kiều Ngôn hận Chu Hy Vân tới chết, đổ toàn bộ “tội lỗi” lên đầu đối phương.
Từ đó hai người thật sự trở mặt.
Mãi tới khi vào cùng một trường cấp ba vẫn chưa làm lành.
Gặp nhau còn thường xuyên đấu khẩu.
Kiều Ngôn nhất quyết cho rằng mọi chuyện đều là lỗi chính của Chu Hy Vân.
Chu Hy Vân lại thấy người này vô lý.
Không ai chịu lùi.
Cứ thế giằng co tới tận đại học mới hơi dịu đi.
Trong tiệc mừng tốt nghiệp cấp ba năm ấy, hai bên phụ huynh nhất quyết tổ chức chung một khách sạn.
Hai người lại tụ cùng chỗ.
Kiều Ngôn khi ấy giống hệt bây giờ, nằm dài trên ghế ở sảnh, thỉnh thoảng duỗi chân đá Chu Hy Vân hai cái, như người không có xương.
Chu Hy Vân mặc kệ.
Cô còn không chịu thôi, không biết chừng mực cọ bắp chân và mắt cá chân đối phương.
Chu Hy Vân nhịn không nổi, dịch sang bên.
Kiều Ngôn nói:
"Họ Chu, sau này chúng ta cầu về cầu, đường về đường, mỗi người đi một hướng. Hy vọng lên đại học rồi không gặp lại nữa."
"Tùy cậu." Chu Hy Vân lạnh lùng đáp.
Kiều Ngôn duỗi lưng, còn đổi trắng thay đen:
"Tôi người lớn không chấp kẻ nhỏ, sau này không tính sổ với cậu nữa. Chuyện trước đây xóa hết."
Khung cảnh năm ấy gần giống hiện tại.
Chỉ khác địa điểm.
Trong lòng Kiều Ngôn có chuyện, lại vòng vo không chịu nói rõ, nên cứ thích đá Chu Hy Vân, lúc có lúc không.
Chu Hy Vân mặc cô.
Không truy cứu.
Gần tới giờ tan tiệc, Chu Hy Vân hỏi:
"Cậu về hay đi cùng Giang Giang và mọi người?"
Kiều Ngôn mệt mỏi ừ một tiếng:
"Chắc vậy."
"Tôi đi cùng các cậu."
Kiều Ngôn coi như gió thoảng bên tai, chẳng định đứng dậy.
Chu Hy Vân dịu giọng:
"Không định về à?"
Kiều Ngôn mở mắt nói dối:
"Hôm nay tôi đi bộ tới, không lái xe. Không chở cậu được."
Chu Hy Vân im lặng.
"Cậu đi đường cậu đi." Kiều Ngôn nói, dừng một chút rồi rất hào phóng bổ sung, "Tìm bạn cậu ấy. Có thể bảo Hình Viễn đưa về."
Giọng điệu nhẹ nhàng, chân thành.
Hoàn toàn không có chút châm chọc nào.