Chương 46: Chương 46
Chiếc ghế dài chỉ lớn chừng ấy, hoàn toàn không đủ chỗ cho hai người cao ráo xoay trở.
Mới lăn qua lăn lại một chút, Chu Hy Vân đã bị Kiều Ngôn hùng hổ ép vào góc ghế, buộc phải tựa lưng mới giữ được thăng bằng.
Lúc này Kiều Ngôn dùng sức rất mạnh, cắn cũng chẳng nhẹ.
Tấm chăn vốn quấn trên lưng nàng chớp mắt đã phủ lên cả hai, che kín nửa người trên và cả phần eo.
Chăn liên tục nhúc nhích, như chứa toàn bộ ấm ức của người phía trên.
Chu Hy Vân không có cách đáp lại.
Nàng còn chưa hiểu tình hình, định nhấc tay kéo Kiều Ngôn ra để người kia bình tĩnh rồi hỏi rốt cuộc có chuyện gì.
Nhưng vừa nhúc nhích, Kiều Ngôn đã túm lấy tay nàng, bắt chước cách nàng từng làm trước đây, ép cả hai cánh tay lên trên đầu, giữ chặt.
Bá đạo ngang ngược, hoàn toàn không cho cơ hội dịu lại.
Chu Hy Vân động, Kiều Ngôn cũng động theo, đầu gối còn chặn chân nàng.
Rõ ràng muốn giữ người tại chỗ, bất kể thế nào cũng không cho thoát, nhất định phải trút hết bực mới thôi.
Chu Hy Vân hơi không chống đỡ được, không biết nên làm sao.
Nhưng về sau nàng vẫn chiều theo.
Không dùng sức đẩy Kiều Ngôn ra, tạm thời để người nào đó phát tiết trước.
Trong nhà cũng chẳng có ai khác, chỉ hai người họ.
Có gì đợi lát nữa nói, không cần vội.
Hơn nữa bên cạnh còn một cốc cà phê nóng.
Cứ giãy loạn, lỡ quét trúng thì chắc chắn lại đau thêm mấy ngày.
Kỹ thuật hôn của Kiều Ngôn cũng chẳng ra sao.
Bao nhiêu ngày rồi vẫn không tiến bộ chút nào.
Lúc thật sự cần dùng lại vụng về như chưa từng hôn ai, chỉ biết làm bừa, mặc kệ Chu Hy Vân cảm thấy thế nào.
Cái dáng xông xáo tùy hứng giống hệt một con báo nhỏ hung dữ, nhe răng đầy khí thế, như vừa mở miệng là muốn nuốt cả xương lẫn thịt Chu Hy Vân.
Thoạt nhìn có thể dọa người, nhưng thực chất chỉ biết cào vài cái, đến da ngoài còn chẳng làm xước nổi.
Quậy một hồi, người mệt nhất lại là chính nàng.
Sát thương bằng không.
Kìm nén nửa ngày cuối cùng vẫn tự mình tức tối, càng nghĩ càng không cam lòng.
Bị mẹ ruột giáng cho một đòn thực tế chưa đủ, sang đây còn bị kích thích thêm.
Những sự thật thẳng thừng có sức sát thương rất lớn.
Giống như ném một que diêm đang cháy vào thùng dầu đầy, lập tức bùng nổ, thổi tung toàn bộ những cảm xúc nhỏ bé vốn giấu bên trong.
Kiều Ngôn chỉ cảm thấy có thứ gì giữa hai người bị nổ tan thành mảnh vụn.
Vốn giả vờ không quan tâm thì còn có thể che lại, mặc kệ.
Nhưng lớp vải ấy giờ đã bị giật phăng, để lộ mặt không đẹp bên trong.
Có lẽ vì lớn lên cùng nhau.
Bao năm đánh nhau cãi nhau mà qua, khiến nàng luôn cảm giác mình và Chu Hy Vân là người cùng một tầng, chẳng có khác biệt gì lớn.
Chẳng phải đều sống cùng một đại viện sao?
Ngày nào ra cửa cũng có thể gặp.
Làm sao lại có thể khác nhau quá xa.
Hồi nhỏ hai người gần như mặc chung một cái quần mà lớn.
Mười mấy năm đi học cũng chẳng thật sự tách xa.
Ngay cả lên đại học, hai trường cũng không cách bao nhiêu, ra cổng rẽ một đoạn là đến khu của đối phương.
Nhưng lời Từ Tử Khanh chiều nay đã xé lớp giả tượng bề ngoài.
Sự thật rất đơn giản: khoảng cách giữa người với người đôi khi lớn đến mức khó tưởng tượng.
Dù là hàng xóm đối diện nhau suốt mười năm cũng không có nghĩa sẽ mãi đi chung một con đường.
Kiều Ngôn không thể phủ nhận.
Một mặt bắt buộc thừa nhận.
Một mặt lại bản năng kháng cự.
Nàng không biết mình để tâm đến sự tồn tại của người xem mắt kia, hay tức câu trả lời của Chu Hy Vân, hay chỉ bực vì bản thân bất lực.
Kiều Ngôn bám vai Chu Hy Vân, cắn một cái, tự mình cố chấp.
Không biết qua bao lâu, nàng cuối cùng cũng buông người ra.
Cả người mềm nhũn nằm trên Chu Hy Vân không động, như quả bóng xì hơi, từ căng phồng trở thành bẹp dí.
Chu Hy Vân nghiêng đầu nhìn nàng.
Kiều Ngôn không cho nhìn, vùi mặt vào hõm cổ đối phương.
Chu Hy Vân sờ gáy nàng, nhẹ nhàng xoa bóp.
Không lời an ủi.
Kiều Ngôn lại chẳng chịu nhận.
Nàng vẫn cúi đầu, chỉ giơ tay đẩy Chu Hy Vân ra, bực bội không cho chạm.
Chu Hy Vân ngược lại nắm lấy ngón tay nàng.
Kiều Ngôn lập tức rút tay, đổi sang ôm chặt người kia, như muốn dính luôn vào.
Nàng dùng răng khẽ mài làn da trắng nơi cổ Chu Hy Vân, chán nản hôn hai cái rồi lẩm bẩm: "Chu Hy Vân, cậu đừng phiền nữa..."
Chu Hy Vân đặt tay lên lưng nàng, vuốt hai lần, dịu giọng: "Được."
"Bỏ tay ra."
Chu Hy Vân làm theo, bảo gì làm nấy.
Kiều Ngôn khó chịu vặn eo.
Giây sau đã đá giày xuống, co chân lên ghế, không chút khách khí móc lấy bắp chân Chu Hy Vân.
Cánh tay siết chặt hơn, ôm người kia càng chặt.
Không chỉ vậy.
Một lúc sau nàng lại bắt đầu gây chuyện, tiếp tục phần ban nãy chưa làm xong.
Trút giận một lần chưa đủ, còn phải thêm một lượt.
Chu Hy Vân không phản kháng.
Hai tay buông xuống hai bên.
Đợi nhận ra Kiều Ngôn không còn kìm nén đến vậy, nàng mới lại hờ ôm đối phương.
Ban đầu còn cách một khoảng, tuân theo lời vừa rồi.
Nhưng chẳng bao lâu Kiều Ngôn tự đổi ý, kéo tay Chu Hy Vân đặt lại sau eo mình.
Rồi lại một trận cắn hôn lung tung.
Cánh tay càng lúc càng siết, gần như làm người ta khó thở.
Dục vọng chiếm hữu mạnh đến mức hoàn toàn khác với dáng vẻ thường ngày.
Đầu ngón tay Chu Hy Vân men theo đường giữa lưng nàng đi lên, từ eo đến lưng, rồi đến gáy, xuyên qua tóc chạm tới sau đầu.
Đợi cảm xúc ổn định, tâm trạng dịu bớt, Kiều Ngôn từ trên nhìn xuống Chu Hy Vân, ánh mắt hai người chạm nhau.
Chu Hy Vân vẫn sờ sau đầu nàng, một lát sau lại chạm phía sau tai, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt rồi lướt xuống cổ, vai...
Cuối cùng lại quay về má, lòng bàn tay áp lên.
Đây là lần đầu hai người ở cạnh nhau yên tĩnh như thế.
Chu Hy Vân dịu dàng hơn mọi khi, vẫn chiều Kiều Ngôn như trước.
Kiều Ngôn nghiêng đầu, hiếm hoi ngoan ngoãn tựa vào lòng bàn tay nàng.
Nhưng tư thế chống một tay trên ghế để nâng người rất mệt.
Khoảnh khắc yên bình chỉ kéo dài hơn mười giây, Kiều Ngôn đã ngã xuống xương quai xanh Chu Hy Vân, cọ mặt vài cái rồi ghét bỏ nói: "Mùi rượu trên người cậu khó ngửi chết đi được."
Mở miệng lại bắt đầu gây sự, nhất quyết phải tìm chút chuyện không vui, bắt bẻ toàn những thứ không quan trọng.
Chu Hy Vân nhẹ giọng: "Tối nay có một người bạn từ Đại Lý đến, Hình Viễn và mọi người rót thêm vài ly, đều bắt uống."
"Đúng rồi." Giọng Kiều Ngôn cứng nhắc. "Quan hệ của mấy người tốt, đâu phải người ngoài."
Chu Hy Vân vỗ lưng nàng, không vội phủ nhận, chỉ chậm rãi nói: "Hình Viễn đang theo đuổi một cô gái. Là họa sĩ, người Thiên Tân, bạn học của anh họ cậu ấy."
Xem như giải thích rõ những hiểu lầm.
Kiều Ngôn không tiếp xúc nhiều với Hình Viễn, bây giờ mấy tháng cũng chưa chắc gặp một lần, đương nhiên chẳng biết đời tư tình cảm của anh.
Về vị họa sĩ kia càng không biết, đến nghe tên cũng chưa từng.
Hình Viễn đối với chuyện này trước giờ khá kín.
Đã qua tuổi thiếu niên thích làm ầm ĩ, bây giờ theo đuổi người ta rất lịch sự.
Bản thân có làm bao nhiêu, bỏ ra bao nhiêu, chỉ cần cô họa sĩ chưa gật đầu chấp nhận, anh tuyệt đối không tuyên bố lung tung, với bạn bè xung quanh cũng giấu.
Chu Hy Vân chỉ biết Hình Viễn có người mình thích, còn cụ thể thế nào cũng không rõ.
Quan hệ giữa nàng và Hình Viễn hoàn toàn không giống điều Kiều Ngôn tưởng.
Hai người trong sáng, đúng nghĩa bạn bè lâu năm, chẳng có chuyện gì khác.
Còn cái gọi là "thích" hồi trẻ thật ra cũng có ẩn tình.
Nói ngắn gọn, khi ấy Hình Viễn mặt dày theo đuổi một cô gái nhưng thất bại, bị đối phương mắng là lưu manh không chịu học hành.
Để giữ thể diện, anh kéo bạn mình ra làm lá chắn, nói bừa rằng thật ra mình thích Chu Hy Vân, theo đuổi cô gái kia chỉ để chọc tức Chu Hy Vân.
Hậu quả của lời nói dối là cô gái tát Hình Viễn hai cái ngay tại chỗ, từ đó không qua lại nữa.
Chu Hy Vân cũng bị liên lụy.
Từ hôm ấy, cả trường bắt đầu đồn chuyện giữa nàng với Hình Viễn.
Quá khứ ấy đúng là chẳng muốn nhớ lại.
Hình Viễn xem nó là vết nhơ lớn nhất đời, mất mặt đến mức chẳng còn cái quần mà mặc.
Anh cấm bạn bè nhắc lại, ai nhắc là nổi nóng.
Chu Hy Vân từ trước đến nay không để tâm, nhiều năm trước đã bỏ qua.
Trong nhóm chỉ có Kiều Ngôn lại tin thật.
Thật ra nghĩ kỹ là biết không thể.
Kẽ hở quá nhiều.
Chỉ cần là người quen, hiểu sơ tính Chu Hy Vân, đều nhận ra đó là giả.
Chu Hy Vân chưa từng làm bạn với người theo đuổi mình, không mập mờ, luôn giữ khoảng cách, thậm chí chủ động tránh xa.
Nếu thật sự có gì với Hình Viễn, năm đó hai người đã chẳng thể làm bạn, càng không thể duy trì đến tận bây giờ.
Có lẽ không ngờ nàng sẽ chủ động nói rõ, Kiều Ngôn sững một lúc rồi vẫn giả vờ không quan tâm: "Không liên quan đến tôi."
Chu Hy Vân nói: "Tối nay cô họa sĩ kia cũng có mặt."
"Ồ."
"Ban đầu tôi không định uống, nhưng cô ấy mời tôi hai ly."
"Ừ."
Chu Hy Vân nói: "Không thể làm hỏng duyên của người ta."
Kiều Ngôn hết lời.
Câu này gần như đã nói thẳng.
Ý rất rõ.
Kiều Ngôn chẳng phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu.
Nhưng lúc này nàng không muốn bàn.
Im lặng một hồi, nàng coi như nghe rồi bỏ, nằm đó chẳng nhúc nhích, hơi thở cũng chậm lại.
Ánh đèn trên trần chói mắt.
Chu Hy Vân nghiêng đầu về phía nàng.
Kiều Ngôn đưa tay che mắt đối phương: "Không được nhìn."
"Không nhìn."
Nàng hé ngón tay, chạm phải ánh mắt người kia.
Chu Hy Vân đường đường chính chính nhìn nàng, trong mắt phản chiếu ánh đèn trắng trên trần.
Không hiểu sao cục tức trong lòng Kiều Ngôn giống như bị chọc thủng, bỗng nhiên chẳng còn bực như trước.
Chu Hy Vân hỏi: "Cãi nhau với bác gái à?"
Kiều Ngôn chống tay ngồi dậy: "Không."
Nếu thật sự cãi nhau, nàng đã chẳng ở lại đại viện Tây Tỉnh, chắc chắn chạy về căn nhà phố Thanh Hà.
"Ai nói gì với cậu?"
"Không có."
Chu Hy Vân giữ cằm nàng: "Nói tôi nghe thử."
Kiều Ngôn qua loa: "Chỉ những chuyện vừa nói thôi. Hết rồi."
Nàng không hẳn quyết tâm giấu kín vì có ý đồ, chỉ là nghĩ đến Chu Tuệ Văn cũng không dễ dàng, sợ nói lộ sớm khiến hai mẹ con xảy ra mâu thuẫn.
Với tính Chu Hy Vân, nếu biết mẹ âm thầm tính chuyện này, tám phần sẽ sinh khúc mắc.
Huống hồ xu hướng tình cảm của Chu Hy Vân lại là vấn đề khác.
Nếu vì chuyện này mà tất cả bị vạch ra, tình hình chưa chắc kiểm soát nổi.
Chu Tuệ Văn không dễ bị lừa như Từ Tử Khanh và bà ngoại.
Dù sao cũng là người làm kinh doanh, có khi chẳng cần Chu Hy Vân nói đã tự đoán được.
Kiều Ngôn vẫn biết chừng mực, nhất quyết không hé miệng.
Chu Hy Vân còn định hỏi.
Nàng lập tức cúi xuống chặn môi, không cho nói thêm câu nào.
Lửa giận trong lòng đã cháy hết, về sau dần yên tĩnh.
Kiều Ngôn nhỏ giọng: "Nhớ uống cà phê."
Đến mức này vẫn không quên cốc kia.
Rõ ràng thật sự cố tình để dành cho Chu Hy Vân.
Chu Hy Vân đáp: "Được..."
Những lời còn lại bị Kiều Ngôn nuốt mất.
Nàng kéo chăn phủ lên, trùm kín cả mình lẫn Chu Hy Vân.
Chu Hy Vân kéo mấy cái, muốn gạt thứ vướng víu này đi.
Kiều Ngôn cố chấp không cho.
Chẳng bao lâu nàng đã ngồi lên người Chu Hy Vân, tư thế như muốn dùng chăn làm ngạt cả hai để cùng chết.
Mấy phút sau, tấm chăn cùng hai chiếc gối đều rơi xuống đất, bị ném sang bên.
Truyền hình được bật, đang phát quảng cáo vô nghĩa.
Kiều Ngôn rất nhiều chuyện.
Đang hôn lại nói: "Chu Hy Vân, cậu buông lỏng chút, siết tôi khó chịu."
Miệng nói vậy nhưng bản thân chẳng chịu đứng lên.
Chu Hy Vân chỉ cần động là nàng lại kéo về ép xuống, không cho nhúc nhích.
Chu Hy Vân bị nàng làm cho không dễ chịu, thấp giọng gọi: "Kiều Kiều..."
Kiều Ngôn lập tức bịt miệng người ta, phản ứng cực lớn.
Chu Hy Vân bất đắc dĩ.
Khi quảng cáo trên truyền hình kết thúc, bộ phim bắt đầu chiếu, cửa phòng tắm lần lượt mở rồi đóng hai lần, phát ra tiếng khẽ.
Tiếng nước chảy.
Nền gạch phòng tắm nhanh chóng ướt sũng.
Chu Hy Vân bỏ Kiều Ngôn ngoài phòng khách, vào đó làm mát một chút, tiện thể tắm rửa.
Kiều Ngôn không đi theo, cuối cùng cũng tự giác không gây rối.
Yên ổn được một lúc.
Nước từ vòi sen chỉ hơi ấm, không nóng.
Chu Hy Vân chịu được nhiệt độ này, cứ thế tắm, không chỉnh cao thêm.
Bộ phim đêm nay có hình ảnh rất đẹp, là một phim tình cảm lãng mạn mang phong cách nghệ thuật, thời lượng khoảng hai tiếng rưỡi.
Trên màn hình, nam nữ chính ôm nhau, người đàn ông ôm eo người phụ nữ từ phía sau, ngoài cửa sổ là mưa bụi giăng kín.
Âm lượng truyền hình khá lớn, che mất những tiếng động khác trong căn nhà.
Kiều Ngôn nằm sấp trên ghế chờ, tâm trí chẳng đặt vào phim, từ đầu đến cuối chỉ nhìn về phía phòng tắm.
Cách một bức tường, Chu Hy Vân cũng nghe được lời thoại trong phim.
Nàng đứng dưới vòi sen, quay lưng, chân trần trên nền gạch.
Trong gương nửa người trên tường, chỉ cần quay lại là nàng nhìn thấy chính mình.
Đôi môi Chu Hy Vân đỏ hơn ban ngày.
Trên vai trái còn có một dấu không sâu không nhạt.
Kiệt tác của người nào đó, vẫn chưa tan.
Lúc nàng ra ngoài, kênh truyền hình đã bị đổi sang chương trình trẻ em.
Kiều Ngôn đã nhặt chăn và gối lên, ngồi xếp bằng trên ghế, mặt không đổi sắc nhìn màn hình.
Không còn mất kiểm soát như trước, trông bình thường hơn nhiều.
Chu Hy Vân ngồi xuống bên cạnh, uống cốc cà phê.
Kiều Ngôn nói: "Đừng uống nữa. Lần sau tôi mang cốc mới cho, uống giờ tối không ngủ được."
"Không ảnh hưởng." Chu Hy Vân nói. "Cà phê không tác dụng nhiều với tôi."
Kiều Ngôn dịch tới, dùng chân chạm nàng.
Cảm giác chua xót vẫn chưa tan hết.
Nàng vẫn khó chịu, ngượng ngùng chẳng yên.
Chu Hy Vân chủ động tìm chuyện nói để chuyển sự chú ý, kể vài việc gặp bên ngoài.
Kiều Ngôn dần dễ chịu hơn.
Lúc này nàng mới vào vấn đề chính, nghiêm túc hỏi: "Sau này cậu sẽ tìm người yêu kiểu nào?"
Đường môi Chu Hy Vân lập tức căng lại, cằm cũng hơi siết.
Câu hỏi nghe chẳng khéo chút nào, giống như đang cố phủi sạch quan hệ giữa hai người, như thể sớm muộn họ cũng sẽ đường ai nấy đi.
Chu Hy Vân hỏi ngược: "Cậu định tìm ai?"
"Tôi hỏi cậu, không bảo cậu hỏi tôi." Kiều Ngôn nói, dùng mũi chân chạm lên bụng nàng. "Đừng qua loa, cậu trả lời trước."
Chu Hy Vân vỗ lên mu bàn chân nàng: "Có kiểu nào thì chọn kiểu đó."
Kiều Ngôn vẫn cố chạm: "Sau này cậu định tìm đàn ông hay phụ nữ?"
Chu Hy Vân hỏi: "Cậu thấy sao?"
Kiều Ngôn giả ngây: "Không biết."
"Lần trước cậu đã hỏi rồi."
"Khi nào?"
"Lúc ngâm suối nước nóng."
"Đâu phải cùng một câu hỏi." Kiều Ngôn nói. "Không giống."
"Ý giống nhau."
Kiều Ngôn vẫn làm bộ không hiểu: "Vậy rốt cuộc là kiểu nào?"
Chu Hy Vân nhìn thẳng nàng, ánh mắt bình tĩnh.
Như thể ánh mắt có thể thay lời, nàng không định nói.
Kiều Ngôn đổi cách hỏi: "Sau này cậu có kết hôn không?"
Lần này Chu Hy Vân đưa ra câu trả lời rõ ràng: "Chắc là không."
"Tại sao?"
"Không đăng ký được." Chu Hy Vân thẳng thắn. "Cậu muốn kết hôn?"
Vòng vo một hồi, cuối cùng cũng nghe được đáp án thuận ý.
Kiều Ngôn miễn cưỡng hài lòng hơn, cũng dứt khoát: "Hiện giờ không có kế hoạch."
Chu Hy Vân nhướng mày: "Mấy năm nữa có thể có?"
Kiều Ngôn bắt đầu chơi xấu.
Ban nãy còn ép người ta trả lời, giờ đến mình lại mập mờ.
Nàng ậm ừ hai tiếng, vòng vo nói: "Mẹ tôi không quản. Bà ấy bảo tùy tôi."
"Không thể không quản." Chu Hy Vân dùng ngón tay vuốt mắt cá chân nàng. "Chuyện tương lai ai biết được."
Kiều Ngôn bảo đảm: "Biết chắc. Mẹ tôi có phải như... như mọi người nghĩ đâu, bà ấy không giục tôi."
Vốn định nói Chu Tuệ Văn, nhưng đến nửa chừng cứng rắn đổi lời.
Chu Hy Vân không tranh.
Nàng nói gì thì cứ cho là vậy.
Cãi chuyện này chẳng có ý nghĩa, nói tới nói lui cũng chỉ là giả định.
Chu Hy Vân cúi mắt, không ghét bỏ mà xoa bóp bắp chân Kiều Ngôn, tự nhiên như vốn nên thế.
Kiều Ngôn lười biếng hưởng thụ, cuối cùng không gây chuyện.
Được bóp thoải mái, nàng co chân lại, bò vào lòng Chu Hy Vân dựa, sai khiến: "Xoa lưng nữa, rồi đấm eo."
Chu Hy Vân kéo má nàng: "Hết giận rồi?"
"Vừa sờ chân, tay cậu bẩn." Kiều Ngôn nói. "Đừng sờ mặt, tôi vừa đắp mặt nạ."
Chu Hy Vân không nghe, cố tình vạch hai đường ở cằm nàng.
Rõ ràng cố ý trêu, nhảy tới nhảy lui trên ranh giới chịu đựng.
Kiều Ngôn trừng nàng, hai tay vòng cổ, lập tức áp mặt sang cọ, sau đó hung dữ đè Chu Hy Vân xuống trả đũa.
Đợi hả giận mới ngoan hơn.
Nàng chớp mắt, dùng hàng mi dài cong cọ người kia, rồi áp môi vào cổ Chu Hy Vân.
Từ cổ đi lên.
Chạm khóe môi.
Chạm chính giữa.
Cuối cùng không kìm được mà hôn thêm vài lần.