Chương 59: Chương 59
Cảm giác khó chịu tích tụ trong lòng lâu quá cũng không tốt.
Nói ra được, rốt cuộc vẫn nhẹ hơn đôi chút, bớt nặng nề, không đến mức bí bách như trước.
Kiều Ngôn vốn không giỏi che giấu, cũng không thích giấu giếm.
Cô ngoan ngoãn nằm trong lòng Chu Hy Vân, lặp đi lặp lại suy nghĩ những lời vừa rồi, hai tay ôm lưng người này không chịu buông.
Cô hiểu hàm ý trong câu nói ấy.
Nghe xong, Kiều Ngôn hơi gượng gạo cọ mặt vào Chu Hy Vân, nghiêng đầu hôn lên xương quai xanh, rồi dịch lên nơi yếu ớt ở giữa cổ.
Chuyện phiền lòng đến đây là dừng.
Sau đó nên lật sang trang.
Điều chỉnh lại là được, không phải vấn đề lớn.
Khó khăn không thể ngày một ngày hai là dễ dàng giải quyết.
Nghĩ suông chỉ phá hỏng tâm trạng, chẳng có tác dụng bao nhiêu, ngược lại còn dễ khiến người ta thêm lo âu.
Chu Hy Vân nhắc sang chuyện khác, chuyển sự chú ý của Kiều Ngôn.
Kiều Ngôn ôm eo người trước mặt, vốc hai vốc nước hất lên Chu Hy Vân, làm ướt cằm và bên cổ cô.
Chu Hy Vân không tránh, hỏi thẳng:
"Cô muốn ngâm thêm một lúc hay tắm luôn?"
Kiều Ngôn nói:
"Cô ngồi phía trước đi, tôi đấm lưng cho."
Hiếm có một lần chủ động lấy lòng, chẳng khác nào mặt trời mọc đằng tây.
Bình thường làm gì có giác ngộ này.
Thông thường đều là Chu Hy Vân xoa bóp cho cô, nào đến lượt cô động tay.
Chu Hy Vân hơi cong môi.
"Không cần, thôi đi. Tắm xong sớm rồi ra ngoài, cũng muộn rồi."
"Chưa muộn, còn chưa đến nửa đêm." Kiều Ngôn nói, kéo cánh tay đối phương. "Nhanh lên, nhúc nhích đi. Bỏ lỡ lần này là không có lần sau đâu, sau này đừng mong được hưởng."
Cuối cùng Chu Hy Vân vẫn chiều ý Kiều Ngôn, đổi vị trí, từ phía sau chuyển lên phía trước.
Lúc đứng dậy còn thuận tay lấy mũ tắm đội lên đầu Kiều Ngôn.
Kiều Ngôn không quen thứ này, nhưng vẫn ngoan ngoãn mặc Chu Hy Vân chỉnh cho.
Xong xuôi, cô mới lẩm bẩm:
"Lát nữa vẫn phải sấy tóc, đội hay không có khác gì."
Xoa bóp gần hai mươi phút.
Lúc ra khỏi bồn, đầu ngón tay Chu Hy Vân đã nhăn.
Chu Hy Vân rất kiên nhẫn, hưởng xong dịch vụ xoa bóp tận tình của Kiều đại lão bản, sau đó lại quay sang kỳ lưng cho Kiều Ngôn.
Cùng tắm, cùng ngâm bồn vốn là hành động rất mập mờ, theo lý nên xảy ra chút gì đó.
Nhưng hai người hoàn toàn không có tâm tư ấy, suốt quá trình thậm chí chưa từng vượt quá giới hạn một lần.
Kiều Ngôn nhiều lời, lúc được kỳ lưng còn nói:
"Hồi trước cô ghét tắm chung với tôi lắm. Mẹ tôi cứ nhét hai đứa vào một bồn, tôi có làm gì cô đâu mà mắt cô đã đỏ."
Chu Hy Vân dội nước ấm lên tấm lưng trắng mịn của cô.
"Có à?"
"Có. Cô không nhớ?"
"Không nhớ."
Kiều Ngôn nghiêm túc nói:
"Cô còn đánh tôi, chê tôi chiếm nhiều chỗ."
Chu Hy Vân đáp:
"Không đánh, chỉ đẩy một cái."
"Chính là đánh, cô quên rồi." Kiều Ngôn hồi tưởng. "Hồi đó tôi béo hơn cô, cô đẩy cũng không nổi, tức quá còn kéo tóc tôi, nói bồn tắm là của nhà cô, đồ chuyên dùng của cô, tôi không được tắm."
Chu Hy Vân sửa:
"Hồi nhỏ cô tóc ngắn, chưa từng buộc bím."
Kiều Ngôn nói:
"Ngắn thì ngắn, miễn cưỡng vẫn buộc được hai chỏm dựng lên, chẳng khác bím bao nhiêu."
Chu Hy Vân không nhớ rõ chi tiết, chỉ lờ mờ có chút ấn tượng.
Suy nghĩ một lúc, cô áy náy nói:
"Ừ, là tôi không đúng."
Kiều Ngôn được đằng chân lân đằng đầu, đã nhắc chuyện cũ là không dừng.
Cô liệt kê đủ loại mâu thuẫn trước kia.
Ví dụ có thời gian Chu Hy Vân thấy cô là chạy, không muốn chơi cùng.
Ví dụ cô phá phách khắp nơi, bị Chu Hy Vân mách Từ Tử Khanh, kết quả ăn đòn.
Lại ví dụ Chu Hy Vân không thích cô lúc nào cũng lăn lộn đầy bụi, quần áo mặc chưa hết ngày đã bẩn thỉu, chê cô lôi thôi.
"Có lúc tôi còn nghĩ sau này không tìm cô nữa, tránh xa cô luôn." Kiều Ngôn nói, tựa ra sau.
Chu Hy Vân đỡ lấy cô.
"Nhưng vẫn đến nhà tôi tìm."
"Ừ." Kiều Ngôn thẳng thắn. "Không bỏ được mà, chẳng thích chơi với người khác."
Chu Hy Vân hỏi:
"Tại sao lại là tôi?"
Kiều Ngôn nói:
"Không có lý do. À không... để tôi nghĩ. Có lẽ vì cô mặc váy, lại đẹp?"
"Chỉ thế thôi?"
"Không thì sao?"
Chu Hy Vân cười.
Kiều Ngôn nói:
"Nghiêm túc đấy, không đùa."
Chu nữ thần trời sinh đã nổi bật xinh đẹp.
Bất kể trước kia hay hiện tại, khắp khu đại viện Tây Tỉnh chẳng có ai sánh được.
Nhắc tới chuyện này, Kiều Ngôn lập tức hăng hái, chủ động thú nhận hồi mới học lớp mầm có rất nhiều bé trai muốn làm bạn với Chu Hy Vân, nhưng da mặt mỏng, không dám tới gần.
Thế là chúng lén nhét đồ ăn vặt cho Kiều Ngôn, định đi đường vòng.
Kiều Ngôn khi ấy đúng kiểu tinh ranh nhỏ tuổi.
Đồ ăn thì nhận không sót, nhưng giúp thì tuyệt đối không.
Cô sợ có người cướp Chu Hy Vân đi, lo Chu Hy Vân có bạn mới sẽ bỏ mình, không cần mình nữa.
Chuyện này quả thật mới lạ.
Chu Hy Vân lần đầu tiên được biết.
Dù sao Kiều Ngôn lúc mấy tuổi đã rất ngang, hoàn toàn là một tiểu bá vương hướng ngoại.
Ngày thường chỉ có phần cô bắt nạt Chu Hy Vân, nhìn bề ngoài hoàn toàn không thể đoán cô từng có tâm tư dính người như thế.
Đứng dậy, Chu Hy Vân lau cổ cho Kiều Ngôn, quấn khăn tắm chặt lại, rồi sấy khô đuôi tóc còn ướt.
Kiều Ngôn cũng sấy tóc cho Chu Hy Vân.
Trước khi ra khỏi phòng tắm còn hôn người này hai cái, sau đó hai người ôm nhau đi ra ngoài.
Ban đêm vẫn nằm chung một giường, không tách ra.
Trên người cả hai đều có mùi sữa tắm thơm nhè nhẹ, dễ chịu, là loại Chu Hy Vân thường dùng.
Kiều Ngôn nằm ngửa, hướng mặt lên trần nhà, co đôi chân thẳng trắng mảnh.
Nằm xuống, cô lặng lẽ cảm nhận ga giường mềm mại dễ chịu, cả người chìm sâu vào trong.
Tay phải đặt lên bụng dưới phẳng lì, hơi thở không đều, hơi rối.
Cô đưa tay xuống, đầu ngón tay chạm vào đầu Chu Hy Vân.
Trong bóng tối, Chu Hy Vân đi lên chạm chóp mũi cô, vén lọn tóc dính bên cổ, nhẹ giọng nói:
"Sẽ không bỏ cô..."
Là trả lời câu chuyện lúc trước.
Kiều Ngôn ghé tới cắn nhẹ môi Chu Hy Vân.
"Biết rồi, cô giáo Chu."
Giai đoạn hiện tại không phải lúc nóng vội.
Chỉ có thể đi từng bước, từ từ mà tới.
Chu Hy Vân đã công khai xu hướng tính dục, trước khi vấn đề được giải quyết, phía Kiều Ngôn không thể làm loạn nữa, tránh để Chu Tuệ Văn biết rồi càng khó chấp nhận.
Kiều Ngôn không gây thêm rắc rối, cũng không tìm cách hòa giải quan hệ căng thẳng giữa hai mẹ con nhà họ Chu nữa.
Giữa chuyến công tác của Chu Tuệ Văn, cô chỉ gửi một tin hỏi thăm sức khỏe.
Chu Tuệ Văn hôm đó trả lời bằng hai đoạn ghi âm, thái độ còn được, không nóng không lạnh.
Có lẽ vẫn chưa bình phục, giọng bà nghe không ổn, như đã kiệt sức cả tinh thần lẫn thể chất, đầy mệt mỏi không che nổi, chỉ nghe thôi đã khiến người khác lo.
Phận con cháu không tiện can thiệp quá sâu.
Kiều Ngôn quay sang tìm bà ngoại nói vài câu, trong điện thoại vòng vo nhắc một chút.
Bà ngoại hiểu ý, cúp máy liền gọi cho Chu Tuệ Văn, tùy tiện trò chuyện, sợ bà nghĩ quẩn hoặc quá lo lắng mà bỏ bê sức khỏe.
Kiều Ngôn không biết bà ngoại khuyên Chu Tuệ Văn thế nào.
Tóm lại sau đó, Chu Tuệ Văn đối với những người xung quanh không còn lạnh nhạt như trước, cơn giận cũng dịu đôi chút.
Nhưng đó chỉ là với người khác.
Không bao gồm Chu Hy Vân.
Chu Tuệ Văn vẫn không để ý con gái.
Tin nhắn không trả lời, điện thoại không nghe, giống như thật sự muốn cắt đứt qua lại.
Kiều Ngôn nhìn hết trong mắt.
Ngoài mặt bình tĩnh, trong lòng cũng chẳng dễ chịu, vừa bất lực vừa bực bội, lại thấp thoáng có chút áy náy, không biết chờ Chu Tuệ Văn đi công tác về thì phải đối mặt thế nào.
Chu Hy Vân mới chỉ nói rõ xu hướng tính dục, còn chuyện có người mình thích vẫn chưa nói, giấu kín vô cùng.
Nếu để Chu Tuệ Văn phát hiện, biết hai người đã tiến đến mức hiện giờ...
Hậu quả không dám nghĩ.
E rằng không chết cũng phải lột một lớp da, bị xử lý đã là nhẹ.
Kiều Ngôn càng nghĩ càng sợ, đầu đau như búa bổ.
Cảm giác đây là một ngõ cụt, nhất định không giấu được lâu.
Giấy không gói được lửa, sớm muộn cũng có ngày bùng nổ.
Theo mức độ thân mật hiện tại, giấu được một hai năm đã là cùng, có khi còn ngắn hơn.
Chu Tuệ Văn là người từng trải, chỉ cần dùng ánh mắt sắc bén quan sát mấy lần, rồi ngẫm kỹ, nếu thật sự nghi ngờ tới Kiều Ngôn, chắc chắn rất nhanh sẽ nhận ra manh mối.
Bên cạnh Chu Hy Vân chẳng có ai thân thiết hơn Kiều Ngôn.
Hình Viễn, người bạn phương Bắc đều không phù hợp về giới tính.
Trong tập đoàn Ích Phong, Giang Khai Sính và Trần Khác các loại cũng tự động bị loại.
Còn lại chỉ có hai phụ nữ.
Không phải Ôn Như Ngọc thì là Kiều Ngôn.
Chẳng còn đối tượng nào khác để nghi ngờ.
Nếu may mắn, Chu Tuệ Văn có thể nghi Ôn Như Ngọc trước.
Nhưng đến lúc đó chắc chắn lại nổi một trận sóng gió.
Nếu Ôn Như Ngọc bị kéo vào oan uổng, rất khó kết thúc đẹp.
Nếu thật sự như vậy...
Kiều Ngôn thà để Chu Tuệ Văn tìm mình.
Cùng lắm cắn răng chịu.
Nhưng dù thế nào cũng không được để chuyện này ầm ĩ đến mức ai cũng biết.
Mất mặt trước bạn bè vĩnh viễn là chuyện khó chịu nhất.
Cảm giác mất đi tôn nghiêm chẳng dễ chịu hơn tra tấn.
Kiều Ngôn chỉ tưởng tượng thôi đã thấy nghẹt thở, giống như bị lột sạch trước đám đông, cưỡng ép khoét một vết thương máu chảy cho người ta nhìn.
Chu Hy Vân kiêu ngạo lạnh lùng đến vậy, nào từng trải qua cảnh này.
Bao năm qua cũng chỉ từng đánh nhau với cô, mà lần nào còn thua đến khóc.
Phải tủi thân đến mức nào.
Kiều Ngôn không cho phép tình huống ấy xảy ra.
Cô cực kỳ có khí phách mà tính toán: cùng lắm mình đứng ra, mặc Chu Tuệ Văn trút giận thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không thể để chuyện này thành trò cho thiên hạ nhìn.
Cô có mặt mũi hay không không quan trọng.
Dù sao nửa đời sau cô cũng không dựa vào thứ đó kiếm cơm, nhịn một chút là qua.
Nhưng Chu Hy Vân không thể mất thể diện.
Người này sau này còn phải làm việc, xã giao, tiếp xúc đủ kiểu người trong xã hội.
Thể diện của Chu Hy Vân có giá trị hơn cô.
Nghĩ rất lâu, Kiều Ngôn dần lần ra chút đạo lý:
Cô cũng nên chuẩn bị.
Không cần xoay chuyển càn khôn, ít nhất đừng kéo chân sau.
Mặc dù lúc thăm dò Từ Tử Khanh, thái độ của Từ nữ sĩ khá ổn, nhưng thật sự tới ngày đó, Từ Tử Khanh và bà ngoại có lẽ sẽ nể mặt Chu Tuệ Văn, nhớ tình nghĩa hai nhà bao năm, khó tránh cũng gây áp lực cho cô.
Không ai dám bảo đảm.
Có lúc quan hệ giữa người với người chính là phức tạp như vậy.
Kiều Ngôn không nói chuyện này với Chu Hy Vân.
Sau lưng, cô cũng âm thầm tính toán tiền tiết kiệm, dự kiến chi tiêu và đủ loại điều kiện khác, giả thiết sau này mình xui xẻo bị gia đình đuổi ra ngoài, có chống nổi rủi ro hay không.
Cô rất giỏi tưởng tượng.
Nghĩ tới trường hợp xấu nhất là hai trưởng bối đòi lại khoản tiền hỗ trợ cô mua nhà...
Kiều Ngôn lập tức héo rũ, thở cũng không thông.
Nhiều tiền như thế, bán cô đi cũng không trả nổi.
Mở cửa hàng phải bao nhiêu năm mới kiếm đủ.
Đó còn là chưa tính lạm phát, nếu không thu nhập một năm của cửa hàng có khi chẳng đủ tiền lãi.
Càng nghĩ sâu, Kiều Ngôn càng có cảm giác nguy cơ.
Biết thế lúc trước đã không mua căn biệt thự đắt thế này.
Mua đại một căn ba phòng ngủ nhỏ cũng được, dù sao cũng để ở, chỉ là điều kiện môi trường kém hơn chút, thứ khác miễn cưỡng vẫn chấp nhận.
Nhưng nhà đã mua rồi.
Hai năm trước lúc quyết định mua, tình hình hoàn toàn khác hiện tại.
Khi ấy cô nghĩ sau này đón cả mẹ ruột và bà ngoại tới ở chung, nhà ba tầng không sợ chật, khu vực sinh hoạt đủ rộng, cả đại gia đình sống với nhau cũng tiện.
Kiều Ngôn chuẩn bị tâm lý cho trường hợp tệ nhất, càng lúc càng kiên định một suy nghĩ:
Phải dành sẵn một khoản tiền.
Bất kể từ từ tiết kiệm hay dùng cách nào, ít nhất cũng phải có kế hoạch tương ứng.
Đến lúc xảy ra chuyện sẽ không luống cuống.
Hơn nữa, nếu trong tay dư dả một chút, có khi còn hỗ trợ được Chu Hy Vân phần nào.
Muỗi nhỏ cũng là thịt.
Thêm được đồng nào hay đồng ấy.
Tiền mặt vào thời điểm cần thiết vô cùng hữu dụng.
Dựa vào chia lợi nhuận từ Ca Pháp để kiếm khoản đó là không thực tế.
Theo mô hình lợi nhuận hiện tại, muốn tiết kiệm đủ chẳng biết đến năm nào tháng nào.
Kiều Ngôn trằn trọc, cuối cùng nhắm vào tác phẩm truyện tranh của mình.
Cô đăng truyện tranh trên mạng cũng nhiều năm rồi, từ đại học đã bắt đầu làm.
Sau khi tốt nghiệp lại vừa làm thêm, vừa hợp tác với một nhà xuất bản truyện tranh.
Từ năm nay mới dần có chút tiếng tăm, cũng lục tục có công ty tới hỏi giá, muốn mua tác phẩm.
Truyện của Kiều Ngôn không đăng trên những nền tảng mà phải nhượng bản quyền toàn phần.
Bản quyền vẫn nằm trong tay cô.
Sau khi hợp tác với nhà xuất bản, bên kia cũng chỉ có quyền đại diện.
Trước kia cô luôn không muốn bán bản quyền.
Một là tiền xuất bản và đồ liên quan đã đủ dùng, truyện tiếp tục đăng còn có thể tăng thêm độ nổi tiếng, không cần vội vàng bán, làm vậy quá thiển cận.
Hai là mấy công ty kia không tử tế.
Hoặc trả giá quá thấp, hoặc nhìn qua còn được nhưng vừa mở miệng đã đòi mua trọn mọi quyền chuyển thể hình ảnh, bao gồm hoạt hình, phim điện ảnh, phim truyền hình.
Phía nhà xuất bản cũng không khuyên Kiều Ngôn bán lúc này, cho rằng chờ thêm sẽ tốt hơn.
Bên họ còn có thể giúp thương lượng với công ty khác, so sánh điều kiện rồi mới quyết.
Đợt báo giá gần nhất đã trôi qua mấy tháng.
Đến bây giờ Kiều Ngôn mới nhớ, lập tức liên hệ hỏi tiến độ.
Chủ biên tự trả lời.
Giá vẫn chưa thương lượng được.
Các công ty cố tình ép giá, vài bên đặc biệt vô liêm sỉ còn đưa ra mức năm trăm nghìn để mua bản quyền, rõ ràng chỉ là kẻ trung gian muốn kiếm chênh lệch.
Kiều Ngôn hỏi mức giá cao nhất gần đây.
Chủ biên trả lời bằng một con số bảy chữ số không quá cao.
Sau khi chia phần và trừ thuế, số tiền thực nhận còn chưa đủ tiền trả trước một căn nhà ở thành phố A.
Kiều Ngôn ngại nói thẳng mình đang thiếu tiền, không có chí khí mà trả lời:
"Hình như cũng được, nhiều rồi."
Chủ biên gửi lại một chuỗi dấu chấm.
Kiều Ngôn mở mắt nói bừa:
"Chúng ta đừng tham quá."
Chủ biên gửi một biểu tượng trợn mắt, bảo cô im miệng.
Kiều Ngôn đành nói thật:
"Gần đây thiếu tiền, cần gấp."
Chủ biên đáp:
"Tiền chia xuất bản hôm qua về rồi, ngày mai quyết toán cho cô."
Kiều Ngôn:
"Không đủ."
Chủ biên:
"Vớ vẩn."
"Lần này còn nhiều hơn tiền cả năm ngoái, ăn vàng cũng đủ."
Bị chặn ngay ở nhà xuất bản, Kiều Ngôn lại hơi thất bại.
Khoản chia xuất bản lần này đúng là đáng kể.
Sau khi trừ thuế, số tiền vào tài khoản không ít, nhưng vẫn cách kỳ vọng của Kiều Ngôn rất xa.
Cô cố gắng điều chỉnh tâm trạng, bảo mình đừng nghĩ quá nhiều.
Ít nhất vẫn có tiền vào.
Có còn hơn không.
Trước khi cửa hàng đóng cửa, Kiều Ngôn lấy một bó hoa mang về tặng Chu Hy Vân.
Trước mặt Chu Hy Vân, cô vẫn là bộ dạng thiếu đứng đắn như cũ, đưa tay nhét thẳng hoa vào lòng người này, giả vờ bảo là người khác tặng.
Chu Hy Vân nửa chữ cũng không tin, nhận hoa rồi cất.
Kiều Ngôn gượng gạo nói:
"Hàng trong tiệm bán không hết, bỏ đi cũng phí, mang về làm đồ trang trí, nhìn cho đẹp."
Chu Hy Vân thuận theo:
"Lần sau có đồ bán không hết thì mang hết về."
Kiều Ngôn qua loa đáp một tiếng, quay người đặt túi xuống trước, rồi đi rửa tay.
Trên bếp đang ninh canh.
Chu Hy Vân tan làm về là vào bếp, chờ Kiều Ngôn trở về thì vừa đúng lúc ăn.
Hai người cùng bưng cơm dọn đồ ăn, cuối cùng lại rửa bát dọn dẹp chung.
Muộn hơn thì ngồi trên sofa mở ti vi, làm vài động tác thân mật vừa phải.
Kiều Ngôn theo lệ ngồi trên đùi Chu Hy Vân, chẳng cần mời đã tự tới.
Chu Hy Vân hôn cô trước, nắm tay cô.
Gần lúc lên lầu nghỉ, Chu Hy Vân bỗng nói:
"Thứ bảy tôi có lẽ phải ra ngoài một chuyến."
Kiều Ngôn hỏi:
"Đi đâu?"
"Thành phố S."
"Tháng này không phải không đi công tác?"
Chu Hy Vân nói:
"Không phải việc của công ty."
Kiều Ngôn khựng lại.
Chậm chạp do dự hồi lâu, cô mới gật đầu:
"Ừ, được."