Chương 64: Chương 064

Chương 64: Chương 064

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~2.809 từ · 13 phút đọc · 64/106

Có người da mặt mỏng cũng còn phải tùy tình huống. Bình thường ở ngoài làm chuyện xấu chẳng ít, vậy mà lúc này lại biết ngượng ngùng. Kiều Ngôn tự thấy bên đường người qua kẻ lại, sợ bị ai nhìn ra manh mối nên bỗng dưng coi trọng thể diện vô cùng, mất sạch vẻ phô trương thường ngày, chẳng cần nghĩ đã chủ động tránh sang một bên.

Rõ ràng chính là giấu đầu hở đuôi, tự dưng làm chuyện thừa thãi.

Cũng không phải nàng muốn phủi sạch quan hệ với Chu Hy Vân, chẳng qua đây là lần đầu yêu đương, chưa từng trải qua tình huống thế này nên theo bản năng cứ che che giấu giấu.

Mới bắt đầu đều như vậy, phản ứng rất bình thường. Người giống Chu Hy Vân mới là số ít. Có ai lần đầu yêu đương đã có thể bình thản mua mấy thứ linh tinh ấy như nàng đâu. Chỉ riêng Chu Hy Vân mới làm được đến mức mặt không đổi sắc, chẳng biết xấu hổ là gì.

Kiều Ngôn vừa đi vừa ngoái đầu lại. Đến khi cách ra thật xa, nàng mới đứng đó nhìn Chu Hy Vân.

Cả người mất tự nhiên đến mức gần như xoắn thành bánh quai chèo.

Chu Hy Vân chậm rãi xách túi mua sắm đi phía sau, hoàn toàn chẳng để tâm.

Nàng thật sự không coi chuyện vừa rồi là chuyện gì đáng nói, như thể đó chỉ là một hành động hết sức bình thường, chẳng có gì kỳ lạ.

Mà cũng phải. Cách hai người ở bên nhau đã lại tiến thêm một bước, hơn nữa còn được chính miệng đôi bên xác nhận. Bây giờ họ là người yêu danh chính ngôn thuận. Tình nhân ở bên nhau vốn nên đường đường chính chính hơn một chút, đã sống chung dưới một mái nhà rồi, đâu cần lén lút như làm chuyện vụng trộm.

Huống hồ người qua đường cũng chẳng ai rảnh rỗi chú ý đến họ, càng không quan tâm trong chiếc túi nhựa trong suốt kia rốt cuộc đựng những gì. Ngược lại, hành động cố tình tách ra của Kiều Ngôn mới khiến người khác để ý.

Ai có mắt cũng nhìn ra hai người đi cùng nhau. Kiều Ngôn cứ đi một bước lại quay đầu ba lần, người thì ở phía trước nhưng tâm trí vẫn mắc lại chỗ Chu Hy Vân, trên mặt chỉ thiếu viết hai chữ “chột dạ”.

Hai người đẹp chân dài, vóc dáng cao ráo vốn đã rất nổi bật giữa đám đông, nhất là phản ứng của Kiều Ngôn càng khiến người ngoài khó hiểu. Người không biết chuyện còn tưởng hai người xảy ra chuyện gì, có khi nghĩ là chị em cãi nhau.

Chẳng mấy ai nhìn Chu Hy Vân, trái lại có vài người liếc Kiều Ngôn. Chủ yếu là dáng vẻ bó tay bó chân của nàng quá kỳ quặc, ngay cả bước chân cũng trở nên cứng đờ, nhìn qua rất không tự nhiên.

Đi được một đoạn, Kiều Ngôn hậu tri hậu giác nhận ra hình như cũng chẳng có gì, lúc này mới chậm bước lại.

Chẳng bao lâu sau Chu Hy Vân đã đuổi kịp, nghiêng đầu nhìn nàng một cái.

Kiều Ngôn mấp máy môi, giả vờ vô tình nhìn sang chỗ khác, lẩm bẩm: “Túi ngươi xách đi, ta không cầm đâu, giao hết cho ngươi đấy…”

Chu Hy Vân chẳng hề để ý, đáp: “Tùy.”

Kiều Ngôn hắng giọng, lập tức bỏ qua đề tài này.

“Lát nữa bắt xe hay đi bộ về?”

Vọng Giang Gia Viên cách đây không xa, lái xe chưa đến mười phút, đi bộ chắc hơn nửa tiếng một chút.

Chu Hy Vân nói: “Đều được, đi dạo một lát cũng được.”

Kiều Ngôn không phản đối, mơ hồ đồng ý.

Đi ngang qua một quầy nước ép trái cây tươi, hai người tiện đường mua hai cốc nước cam ép thêm đá để giải nóng. Kiều Ngôn lại thèm ăn, còn mua thêm một phần viên chiên ở quầy bên cạnh.

Chi tiêu hôm nay cơ bản đều do bà chủ Kiều móc ví, ngoại trừ một món nào đó.

Chu Hy Vân một tay xách túi, một tay cầm nước ép, thấy Kiều Ngôn tự mình ăn ngon lành thì quay đầu nhìn hai lần. Kiều Ngôn cũng tự giác, dùng que xiên một viên đưa đến miệng nàng, nói: “Viên cá chiên, bên trong có thêm mực hạt lựu, vị cũng tạm, ăn đỡ đi.”

Thật ra chẳng ngon lành gì. Cắn một miếng hầu như toàn là bột. Nói là viên cá nhưng thực chất chẳng khác nào viên chay chất lượng thấp, dầu nhiều, vị nặng, đầy mùi gia vị không lành mạnh.

Chu Hy Vân từ nhỏ đến lớn không thích loại đồ ăn vặt thế này, nhưng đồ đã được đưa tận miệng, nàng vẫn há miệng ăn.

Kiều Ngôn hỏi: “Thế nào?”

Chu Hy Vân không quen đồ chiên, nhưng vẫn gật đầu: “Được.”

Kiều Ngôn vừa nhai vừa nói: “Không ngon bằng quán trong đại viện nhà mình.”

Chu Hy Vân chẳng còn ấn tượng, chỉ nói: “Thật ra cũng được.”

Nữ thần Chu đã nói được thì là được. Kiều Ngôn không tranh luận, lại xiên thêm một viên đưa sang. Chu Hy Vân ăn hết, cũng chẳng bận tâm chiếc que kia vừa được Kiều Ngôn dùng qua.

Không biết có phải vì đã nói rõ mối quan hệ mập mờ hay vì nguyên nhân nào khác, cách hai người ở bên nhau càng ngày càng có dáng vẻ của người yêu, dần dần biết phải làm thế nào, nhất là sau chuyến đi dạo tối nay.

Khi đến cổng khu dân cư, viên chiên và nước ép đều đã hết sạch, chỉ còn lại một túi rác.

Kiều Ngôn nhét cốc nhựa rỗng cho Chu Hy Vân, cuối cùng cũng chịu nhận lấy túi mua sắm trong tay nàng, để Chu Hy Vân đi vứt rác.

Vẻ lạnh nhạt thanh cao của nữ thần Chu đã biến mất hoàn toàn, nàng cũng trở nên gần gũi với khói lửa nhân gian hơn. Vứt rác xong, chẳng biết từ đâu lấy ra khăn ướt, nàng giúp Kiều Ngôn lau sạch dầu trên tay rồi mới tùy tiện lau tay mình.

Đây là lần đầu tiên trong đời Kiều Ngôn được hưởng đãi ngộ như vậy. Nàng vừa không quen, vừa có một cảm giác kỳ lạ khó gọi thành tên. Đầu ngón tay nàng chạm vào quần áo Chu Hy Vân, chẳng hiểu phong tình mà kéo kéo mấy cái, còn cố ý làm bộ muốn quệt tay lên góc áo người ta.

Một hành động vốn rất dịu dàng, đến đây lập tức bị nàng bẻ ngoặt sang hướng khác.

Chu Hy Vân nắm lấy cái tay đang làm loạn, vỗ lên mu bàn tay nàng.

“Đau đấy.” Kiều Ngôn cố tình giả đáng thương. “Sao lại đánh người.”

Chu Hy Vân nói: “Ta đâu có dùng sức.”

Kiều Ngôn oán trách: “Ngươi hung dữ quá.”

Chu Hy Vân nói: “Không hung với ngươi.”

Kiều Ngôn nói: “Ai tin.”

Chu Hy Vân lười phản bác. Đến khi mở cửa vào nhà, nàng mò mẫm trong bóng tối lấy đồ trên tay Kiều Ngôn đặt lên bàn, còn chưa kịp bật đèn đã bất ngờ bế nàng lên.

Kiều Ngôn giật mình, vội ngăn lại, bảo nàng đừng làm bậy.

Chu Hy Vân cũng không làm gì, chỉ bế nàng đi về phía căn phòng gần nhất.

Hai người không đến chỗ cũ mà vào phòng tắm dùng chung ở góc hành lang.

Trong một tiếng sau đó, cả căn nhà chỉ có nơi này sáng đèn. Những chỗ khác đều tối om, ánh sáng mờ trầm, mọi vật chìm trong màn đêm mông lung.

Hai người yêu nhau ở riêng với nhau, đương nhiên khó tránh khỏi vài hành động thân mật. Dù sao quan hệ mới phát triển chưa lâu, đang đúng lúc quấn quýt không rời.

Kiều Ngôn không phải đối thủ của Chu Hy Vân. Ban đầu nàng còn phản kháng, nhưng chưa đầy hai phút đã đầu hàng, ngoan ngoãn nằm yên không vùng vẫy nữa, cố gắng để bản thân đỡ mệt, cũng tránh làm nước trong bồn bắn tung tóe khắp nơi. Nếu không, lát nữa vẫn phải có một trong hai người ra sức dọn dẹp.

Chu Hy Vân cũng không quá đáng, chỉ tắm rửa cho nàng, tiện thể tắm cho mình, giữa chừng lại hôn vài cái, coi như “dạy dỗ”.

Kiều Ngôn chẳng sợ nàng. Ban đầu còn tưởng Chu Hy Vân muốn làm gì, đến khi phát hiện đối phương thật sự không định làm gì quá mức, nàng lập tức được đằng chân lân đằng đầu. Chẳng bao lâu đã xoay người đè Chu Hy Vân xuống, vốc nước hất lên mặt nàng.

Chu Hy Vân đều chịu, chẳng phản kích.

Hai người chẳng khác nào trẻ con, hứng thú náo loạn rất lâu vẫn chưa chịu dừng. Phần lớn thời gian đều là Kiều Ngôn trêu chọc Chu Hy Vân, cười cợt không đứng đắn, khi thì dùng khăn ướt úp lên mặt nàng, khi thì tay chân cùng dùng sức đè tới, rồi lại ngã vào lòng Chu Hy Vân, cọ lên ngực nàng, nằm sấp trong lòng đối phương như một con mèo lười. Có lúc mệt quá còn gối đầu lên vai Chu Hy Vân nghỉ lấy hơi.

Đến khi hết sức, Kiều Ngôn thở phào một hơi dài, vuốt nước trên mặt, nói: “Mệt quá…”

Chu Hy Vân hỏi: “Giờ ra ngoài?”

Kiều Ngôn ừ một tiếng. “Đi ngủ thôi, mai còn phải làm việc.”

Chu Hy Vân lại lau khô nước cho nàng, sấy tóc.

Lúc ra ngoài vẫn là Chu Hy Vân bế. Kiều Ngôn ngay cả đi bộ cũng không cần, chân chẳng chạm đất đã trở về phòng.

Tối nay Chu Hy Vân ở lại bên nàng. Hai người vẫn ngủ chung một phòng, chỉ đổi địa điểm, khác biệt không lớn.

Kiều Ngôn nhường nửa chiếc giường, đợi Chu Hy Vân lên rồi nghiêng người nằm nhìn nàng một lúc.

Thật ra cũng chẳng nhìn rõ. Xung quanh tối đen như mực, cùng lắm chỉ thấy đường nét mơ hồ, chẳng thể nhìn rõ vẻ mặt đối phương.

Kiều Ngôn ghé lại, sờ mặt Chu Hy Vân. “Mấy giờ rồi?”

Chu Hy Vân cũng nằm nghiêng, nói một mốc thời gian đại khái.

“Muộn thế rồi à, thời gian trôi nhanh thật.” Kiều Ngôn nói. “Lúc về mới mười giờ.”

Chu Hy Vân đáp: “Vào cửa khoảng chín giờ năm mươi.”

Kiều Ngôn vô cớ bật cười. “Trí nhớ tốt ghê.”

Chu Hy Vân nói: “Lúc nãy ngươi đã hỏi một lần.”

“Có à?”

“Có.”

Kiều Ngôn, quý nhân hay quên, “ồ” một tiếng. Khi nãy chỉ mải đùa giỡn, nàng nào còn nhớ mình đã nói những gì.

Nghĩ ngợi một lúc, chẳng bao lâu nàng lại dịch tới tìm Chu Hy Vân. Trong chăn vang lên tiếng sột soạt, nàng mò mẫm áp sát, mơ mơ hồ hồ tìm được môi Chu Hy Vân. Nhưng ngay khi sắp chạm tới lại không hôn, chỉ hạ giọng hỏi: “Mai ngươi nhiều việc không?”

Hơi ấm trên môi khiến Chu Hy Vân thất thần. Một lúc lâu sau nàng mới đáp: “Buổi chiều có một cuộc họp nhỏ, thời gian khác không bận.”

Nghe đến đây Kiều Ngôn hiểu ngay, lập tức yên tâm, mạnh dạn tiến tới.

Chu Hy Vân đón lấy nàng, mặc cho nàng hôn.

Kiều Ngôn cho Chu Hy Vân nếm chút ngọt ngào.

Không nhiều, chỉ một chút.

Kẻ đòi nợ lúc nào cũng giày vò người khác. Hai người dây dưa hồi lâu, bầu không khí dần dần nóng lên. Ban đầu Chu Hy Vân vốn không định làm gì, nhưng chẳng bao lâu vẫn vòng tay ôm vai nàng, phối hợp theo.

Kiều Ngôn xấu bụng, đến lúc này lại đột ngột rút lui, lập tức trở nên ngoan ngoãn quy củ.

Chu Hy Vân kéo nàng trở lại, không cho ngủ.

Nàng nằm thẳng đơ giả chết, mặc Chu Hy Vân muốn làm gì thì làm, tóm lại nhất quyết không đáp lại.

Chu Hy Vân tức đến bật cười, véo má nàng.

“Đau…” Kiều Ngôn lại giả vờ rên rỉ. “Mặt chẳng có bao nhiêu thịt, đừng véo nữa.”

Chu Hy Vân bất lực, lại véo thêm một cái. “Ngoan một chút.”

Nàng nói: “Ngủ đây, ngủ đây, buồn ngủ quá.”

Chu Hy Vân buông tay, đến nước này cũng chẳng thể làm gì hơn, chỉ đành mặc nàng.

Kiều Ngôn đắc ý cong khóe môi, quấn chặt chăn quanh người, chỉ chừa cái đầu bên ngoài, khẽ nói: “Ngủ ngon.”

Chu Hy Vân cưỡng ép nhắm mắt lại. “Ngủ ngon.”

Kiều Ngôn lại thò tay sang cào eo nàng, hết cái này đến cái khác.

Chu Hy Vân lập tức túm được tay nàng trong chăn, bắt được rồi thì không chịu thả.

Kiều Ngôn cũng chẳng định rút lại, ngay cả giãy giụa cũng không, ngoan ngoãn để Chu Hy Vân đan mười ngón tay với mình.

Hai người cứ thế chìm vào giấc ngủ, cho đến khi Kiều Ngôn ngủ trước.

Lại một đêm trôi qua.

Thời gian bất giác cứ thế lướt đi.

Khi cuộc sống thường ngày trở nên vui vẻ và dễ chịu, trạng thái của cả con người cũng thay đổi hẳn, như thể đã có phương hướng rõ ràng hơn, làm gì cũng có động lực hơn.

Yêu đương là một chuyện rất kỳ diệu. Nó đến lặng lẽ, những thay đổi cũng âm thầm ngấm sâu. Chỉ vài ngày đã thành một dáng vẻ mới, đến nửa tháng sau, dường như mọi thứ vẫn như cũ, lại dường như tất cả đều đã khác.

Cảm giác ấy rất mới mẻ, đối với cả hai đều như vậy.

Nhưng bình yên chỉ là tạm thời. Khi vấn đề thật sự vẫn chưa được giải quyết, hiện thực cần đối mặt cũng không thể trốn tránh.

Chu Tuệ Văn về nước.

Việc đầu tiên bà làm sau khi tới thành phố A là tìm đến bên phố Thanh Hà, định nói chuyện trực tiếp với Chu Hy Vân.

Chu Tuệ Văn gọi cho Kiều Ngôn trước, coi như báo trước một tiếng. Tối hôm ấy bà lập tức đến Vọng Giang Gia Viên một mình.

Kiều Ngôn chỉ đành cắn răng ra đón, không thể không mời Chu Tuệ Văn vào nhà. Nàng tạm thời giấu kín bí mật, giả vờ như không có chuyện gì mà sắp xếp cho hai mẹ con gặp nhau.

Không khí sau khi mẹ con chạm mặt khá căng thẳng, chẳng khác nào hai người xa lạ.

Thái độ của Chu Tuệ Văn với Kiều Ngôn vẫn còn tương đối hòa nhã. Vì không biết nội tình, sau khi vào cửa bà đưa túi xách cho Kiều Ngôn, dịu giọng nói: “Kiều Kiều, cháu giữ giúp dì cái này một lát được không?”

Rõ ràng là muốn tìm cách để Kiều Ngôn rời đi.

Tim Kiều Ngôn run lên, nào dám không nghe.

Nàng lén liếc Chu Hy Vân đang ngồi trên ghế sô pha một cái, vẻ mặt phức tạp nhận lấy, thức thời nhường không gian lại cho hai người rồi quay người lên cầu thang.

Chu Hy Vân nhìn sang phía này, ánh mắt lại rơi về Chu Tuệ Văn, sau đó mới dùng khóe mắt lướt qua bóng lưng Kiều Ngôn.

Chỉ là một cái nhìn nhẹ bẫng, không nhìn thêm, rất nhanh đã kín đáo thu lại.

Chu Tuệ Văn không nhận ra điều bất thường giữa hai người. Đợi Kiều Ngôn đi xa, bà mới quay về giữa phòng khách, chậm rãi bước tới.

Chu Hy Vân vẫn kính trọng mẹ ruột. Nàng đứng dậy, rót trà rồi gọi: “Mẹ.”

Chu Tuệ Văn không nhận trà, cũng không đáp. Bà đứng đó với gương mặt không biểu cảm, im lặng đánh giá con gái.

“Mẹ ngồi đi.” Chu Hy Vân bình tĩnh nói, đẩy chén trà về phía bà. “Nghỉ một lát trước đã.”

Những ngày liên tục đi công tác khiến sắc mặt Chu Tuệ Văn rất kém. Da bà hơi tái, nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn, vẻ mệt mỏi không thể che giấu.

Chu Tuệ Văn không muốn vòng vo, cũng chẳng có tâm trạng nói lời thừa, vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề.

“Về nhà, hay không về nữa? Nghĩ kỹ chưa?”

Mục lục
64 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây