Chương 68: Chương 068

Chương 68: Chương 068

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~3.756 từ · 18 phút đọc · 68/106

Tối qua có hơi quá sức.

Hậu quả của việc thân mật quá mức là hôm sau xuống giường cũng thấy mệt, chân mềm eo mỏi, cả người chẳng có sức, giống như vừa trải qua một buổi xoa bóp không chuyên nghiệp.

Hiệu quả giảm mệt tạm thời thì có, chỉ là hậu lực quá lớn, tham thoải mái quá mức nên bị phản lại.

Cả đêm Kiều Ngôn không ngủ yên.

Sáng hôm sau đánh răng, thay đồ ra cửa đều trong trạng thái mơ màng. Ngay cả nhổ nước súc miệng cũng thấy phiền, chỉ hận không thể nằm nhà ngủ bù, tốt nhất ngủ một mạch đến sáng mai, như vậy cả ngày lẫn đêm đều không cần làm việc, cũng chẳng phải lo chuyện gì khác.

Tiếc rằng hiện thực rất tàn nhẫn, không cho nàng cơ hội lười.

Buổi sáng phải đến quán đúng giờ, nếu không chậm việc làm ăn thì tối nay chắc chắn phải cho Tống Tân Dư leo cây.

Làm vậy không tử tế.

Kiếm tiền không thể qua loa, đối với bạn bè cũng không thể quá tùy hứng. Dù quan hệ có tốt đến đâu, đã hẹn rồi cũng không thể đột nhiên không đi.

Lúc này Kiều Ngôn lại khá tự giác biết lễ phép, hiểu rằng Tống Tân Dư bận rộn suốt ngày, có thể dành thời gian mời mình ăn cơm đã không dễ dàng.

Trừ khi gặp chuyện lớn, nếu không không thể lừa người ta.

Dẫu sao trong lòng nàng vẫn phân chia bạn bè thành những tầng khác nhau.

Suy nghĩ này không có nghĩa Tống Tân Dư quan trọng với nàng đến mức nào, chỉ là nàng không muốn gây phiền phức cho người khác.

Nếu người hẹn hôm nay đổi thành Dung Nhân hoặc chị Mẫn, những người quen lâu năm vẫn thường xuyên qua lại, Kiều Ngôn phần lớn sẽ đổi ngày, hẹn cuối tuần khác gặp lại, đến lúc đó nàng mời một bữa coi như xin lỗi.

Bạn thuở nhỏ vẫn là bạn thuở nhỏ.

Tình nghĩa từng có không thay đổi, nhưng đã nhiều năm trôi qua, thời gian dài không gặp, có vài thứ từ lâu đã không còn giống trước.

Hai người phụ nữ trưởng thành không thể quay lại như khi còn là những cô bé.

Dù Kiều Ngôn thường ngày vô tư, vẻ ngoài và lời nói đều giống như chẳng khác năm xưa, khoảng cách vô hình giữa hai người vẫn âm thầm kéo xa.

Ngay cả Kiều Ngôn cũng không nhận ra sự khác biệt đó.

Lúc gặp lại Tống Tân Dư nàng vui, nhưng cũng chỉ thế.

Bao nhiêu ngày gần đây không gặp, nàng chưa từng chủ động liên lạc lấy một lần. Ngay cả nói chuyện cũng chỉ có vài câu lúc đầu. Gần đây chuyện nhiều, nàng lập tức quên người ta ra sau đầu.

Sáng sớm Kiều Ngôn trang điểm nhẹ, không tốn thời gian, mười phút đã xong.

Chu Hy Vân vẫn bình tĩnh, ung dung sửa soạn cho mình, còn dư thời gian giúp kẻ hấp tấp kia vẽ lại lông mày, tiện tay chỉnh tóc cho nàng.

Bạn gái Chu thật sự rất biết chăm người, việc gì cũng thành thạo.

Chỉ riêng kỹ thuật vẽ lông mày đã giỏi hơn bản thân Kiều Ngôn, vài ba nét là xong.

Cảm thấy hôm nay lông mày rất đẹp, Kiều Ngôn soi gương tự ngắm, chớp chớp mắt: “Không tệ, được đấy.”

Chu Hy Vân cất đồ trang điểm, khoác túi lên vai nàng, đáp: “Hôm khác lại vẽ cho ngươi.”

Ban ngày còn phải làm việc, vào phòng nướng phải giữ sạch sẽ nên trước khi ra cửa tạm thời không tô son.

Dáng vẻ Kiều Ngôn hôm nay thật sự quá giản dị. Nếu không có đôi lông mày được vẽ kỹ, nhìn qua chẳng giống người đặc biệt sửa soạn, gần như giống lúc ở nhà, trông hơi như sinh viên trắng trẻo, không giống người phụ nữ hai mươi sáu tuổi.

So với Chu Hy Vân mặc đồ công sở gọn gàng, phong cách hai người khác nhau cực lớn.

Một người mang khí chất trưởng thành sắc sảo, một người giống cô gái trẻ.

Có lẽ nhờ cuộc “trao đổi sâu” tối qua, cộng thêm cuộc sống gần đây đã dần ổn định, tâm trạng sáng nay của cả hai đều khá nhẹ nhàng, ở bên nhau cũng dính lấy nhau hơn.

Kiều Ngôn đứng cũng thấy mệt, nghiêng đầu liền tựa lên vai Chu Hy Vân, mặc phần còn lại cho đối phương lo.

Chu Hy Vân liếc nàng một cái, đỡ đầu nàng lên, bắt đứng vững, còn phải chỉnh lại quần cho nàng.

“Mặc không tụt là được, đừng kỹ quá.” Kiều Ngôn nói, lại nhắm mắt một chút.

Chu Hy Vân nói: “Mặc thế này giống hồi còn đi học.”

Nàng lại mở mắt nhìn mình trong gương. “Có à?”

Chu Hy Vân ừ.

Kiều Ngôn mặt dày nói: “Hồi đó không đẹp bằng bây giờ, kém một chút.”

Chu Hy Vân bật cười, giơ tay véo chóp mũi nàng.

Có ai tự khen mình như vậy đâu, chim công xòe đuôi cũng chẳng bằng.

Kiều Ngôn vẫn không thu liễm, chê bai đẩy tay Chu Hy Vân ra, còn đánh lên mu bàn tay nàng, nhỏ giọng: “Đừng làm trôi phấn nền của ta, lát nữa còn phải dặm lại.”

Trước khi xuống lầu, hai người dây dưa trong phòng rất lâu.

Chu Hy Vân lại hôn Kiều Ngôn vài lần, chặn đôi môi chưa tô son của nàng, còn hôn bên cổ và sau gáy.

Kiều Ngôn lười giãy giụa, tùy nàng muốn hôn thế nào thì hôn. Chỉ khi bị hôn ở cổ mới vỗ Chu Hy Vân, nhắc nhở: “Sắp ra ngoài rồi, đừng…”

Nhưng tác dụng không lớn.

Chu Hy Vân chẳng nghe.

Mùa hè vốn dễ nóng người, cứ dây dưa thế này suýt nữa làm lỡ giờ đi làm.

Vì tối nay không về cùng đường, hai người mỗi người lái xe của mình.

Kiều Ngôn không đưa Chu Hy Vân, chỉ đi cùng đến ngã rẽ đường Thiên Thành rồi tách ra.

Ra cửa quá vội, trước khi xuống lầu Kiều Ngôn cũng chẳng có tâm trí kiểm tra bản thân, mơ mơ hồ hồ đã chạy tới quán.

Buổi sáng phải tranh thủ làm đơn đặt trước, nếu không rất dễ trễ thời gian khách yêu cầu giao.

Dương Dương và một nhân viên khác đã đến. Kiều Ngôn chẳng rảnh để ý, còn không cho họ nghỉ lấy hơi đã gọi vào phụ.

Dương Dương đeo tạp dề, rửa tay sạch sẽ rồi đi tới. Vừa thấy nàng đã cười: “Lão đại hôm nay tới sớm ghê, còn sớm hơn bọn em.”

Kiều Ngôn vừa chuẩn bị nguyên liệu vừa không ngẩng đầu: “Không sớm, muộn rồi.”

Dương Dương trẻ tuổi cười hì hì, biết hôm nay là bọn họ đến trễ nên cố ý nói đùa. Thấy Kiều Ngôn không tức giận trách móc, cậu mới ngượng ngùng sờ mũi, đổi đề tài, cực kỳ thẳng thắn nói: “Tối qua lại thức khuya à? Lão đại có quầng thâm mắt rồi, rõ lắm.”

Tay Kiều Ngôn khựng lại.

Biết rõ cậu chỉ thuận miệng nói, nhưng vành tai vẫn không nhịn được nóng lên, cứ như bí mật bị chọc thủng.

Có vài câu đúng là người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Người ngoài chẳng biết gì, nhưng người trong cuộc lại rõ hơn ai hết.

Bỗng nhớ tới những “chuyện tốt” Chu Hy Vân làm tối qua, giày vò đến cuối vẫn chẳng chịu tha…

Kiều Ngôn chỉ cảm thấy xấu hổ, theo bản năng khô miệng nóng người.

Ở bên nhau bao lâu, cuối cùng nàng mới hơi có suy nghĩ và cảm giác giống một người đang yêu bình thường.

Mấy hôm trước còn chẳng thấy gì, bây giờ lại hoàn toàn không thể nghĩ.

Vừa nhớ tới là mặt nóng, tim cũng nóng theo.

Nàng và Chu Hy Vân thật sự là…

Không tả nổi.

Phần lớn người yêu ở bên nhau cũng chẳng quấn quýt đến mức như họ, từ đầu tới cuối gần như không ngừng, giữa chừng cũng chẳng nghỉ được mấy lần.

Không biết có phải vì quen nhau từ nhỏ, hiểu tận gốc rễ của nhau hay còn nguyên nhân gì khác, mà họ cứ tự nhiên chuyển sang giai đoạn hiện tại như vậy, dường như vẫn hơi khác người khác.

Kiều Ngôn không biểu hiện gì ngoài mặt, rất nhanh đã chỉnh lại tâm trạng, nghiêm trang đáp: “Dạo này thức khuya vẽ, hơi nhiều việc.”

Dương Dương tốt bụng nhắc: “Làm việc nghỉ ngơi phải cân bằng, nhớ ngủ nhiều một chút.”

Kiều Ngôn đáp: “Biết rồi, qua đợt này sẽ ổn.”

Buổi sáng bận nhất chỉ là lúc mới mở cửa, phần lớn xoay quanh việc chuẩn bị nguyên liệu.

Đến lúc sau nàng chui vào phòng nướng, những việc bên ngoài giao cho hai nhân viên, ở trong đó một lần là mấy tiếng.

Vốn đã mệt, bận một lượt càng khiến Kiều Ngôn kiệt sức.

Đợi Dung Nhân tới, nàng chỉ hận không thể lập tức buông tay, ngồi yên không nhúc nhích.

Dung Nhân không nhận ra nàng có gì khác thường, cảm thấy trước kia lúc Kiều Ngôn chạy hạn vẽ cũng có bộ dạng chết dở thế này, tưởng nàng lại nhận thêm việc nên không hỏi.

Còn hơn một tiếng mới đến giờ hẹn, không vội ra ngoài.

Thời gian còn lại Kiều Ngôn toàn ngồi lười, sau quầy giúp khách gọi món như một vật trang trí sống, tiện thể nói chuyện với Dung Nhân.

Hai bà chủ nói qua nói lại chẳng ngoài những chuyện ấy. Ngoài chia sẻ sinh hoạt thường ngày thì chỉ tập trung vào việc làm ăn, không nói mấy chuyện buôn dưa vô bổ, càng không đụng tới đời tư.

Dung Nhân cả ngày chỉ chăm chú nghiên cứu làm sao quản lý quán tốt hơn, vận hành thế nào để kiếm nhiều tiền hơn, có chí hướng hơn hẳn Kiều Ngôn.

Nàng lại có vài ý tưởng mới, tranh thủ bàn với Kiều Ngôn, giữa chừng vô tình nhắc tới đối thủ “Cafa” ngoài hẻm.

Cafa mới im ắng được bao lâu, mấy ngày nay lại rục rịch giở trò mới, dường như định đẩy mạnh quảng bá theo hướng quán nổi tiếng trên mạng.

Bên kia đã mở chi nhánh ở phía tây thành phố, làm rầm rộ vô cùng. Nhìn dáng vẻ đầy tham vọng ấy là biết bỏ vốn lớn, muốn làm thương hiệu thật to.

Kiều Ngôn vốn tưởng họ sẽ tích lũy khách hàng một thời gian rồi mới mở rộng, ai ngờ người ta chẳng lo chút nào, trực tiếp chơi một ván lớn.

Không biết vị nào lắm tiền ra khởi nghiệp, mở chi nhánh nhanh như vậy chắc chắn đã lên kế hoạch từ lâu, tiền vốn tuyệt đối dư dả, chịu được thời gian đốt tiền.

Dung Nhân nói: “Quán đó còn lên bảng tìm kiếm thịnh hành, quảng bá ghê lắm.”

Kiều Ngôn hỏi: “Ngươi xem rồi?”

“Ừ, xem rồi, còn lướt trúng đoạn phim.” Dung Nhân cười. “Ông chủ nhà họ đẹp trai, trẻ tuổi có thành tựu, giờ nổi tiếng lắm.”

Kiều Ngôn đã qua giai đoạn tò mò về trai đẹp, nghe đến đây cũng chẳng có cảm giác gì, chỉ cảm thán hai câu rằng đối thủ thật giàu.

Dung Nhân cũng cảm thán, kể vị ông chủ đẹp trai bên Cafa thế này thế kia, trên mạng có người đào ra bối cảnh rất mạnh, nào là con nhà giàu học vấn cao, nào là có quan hệ với tập đoàn nào đó, còn nói dưới tập đoàn ấy có một công ty công nghệ.

Đương nhiên đều chỉ là lời đồn.

Thật giả thế nào chưa biết.

Thời đại lưu lượng làm vua, bất kỳ danh tiếng nào cũng có thể trở thành công cụ tiếp thị. Có vốn đứng sau đẩy, ai cũng có thể được tạo thế.

Kiều Ngôn chẳng tò mò.

Nghe Dung Nhân nói cái gọi là công ty công nghệ kia làm trò chơi, nàng chỉ cảm thấy trùng hợp.

Đâu đâu cũng là công ty trò chơi.

Thời buổi này đúng là mọc đầy đất.

Chu Hy Vân và bạn bè đầu tư làm thứ ấy, đơn nàng nhận cũng là việc thuê ngoài của công ty trò chơi, ngay cả đối thủ cạnh tranh cũng dính tới công ty trò chơi.

Cảm giác như họ đụng phải thứ này rồi, tránh cũng không thoát.

Dung Nhân cũng chẳng hiểu kỹ, không tra sâu, chỉ coi như chuyện vui để kể.

Lúc không có khách, Kiều Ngôn chán chường chống khuỷu tay, lòng bàn tay đỡ cằm.

Dung Nhân vô tình quay đầu nhìn, bỗng phát hiện dưới xương quai xanh bên phải của Kiều Ngôn có một dấu vết hơi khả nghi.

Áo ngắn tay Kiều Ngôn mặc có cổ rộng. Chỉ cần khom người là sẽ lộ ra một phần bên trong, đương nhiên không đến mức nhìn thấy thứ không nên thấy, nhưng đôi khi vẫn chẳng che được những dấu vết mập mờ có thật.

Bạn gái Chu rất có ý thức, nhất quyết không làm chuyện quá thiếu đức, nhưng lòng chiếm hữu lại mạnh, chẳng ít lần lưu tâm khắp nơi trên người Kiều Ngôn.

May mà Dung Nhân không chú ý nhiều.

Thấy thì thấy, nàng cũng không hỏi đời tư Kiều Ngôn, thu ánh mắt lại coi như không biết.

Tuổi này yêu đương quá bình thường.

Kiều Ngôn cũng có đời sống riêng, đâu liên quan người khác.

Nhưng hiển nhiên Dung Nhân hiểu lầm người gây ra dấu vết ấy, tưởng người ăn tối cùng Kiều Ngôn tối nay mới là chính chủ.

Đến giờ còn cười thúc nàng mau đi, đừng để người ta chờ lâu.

Kiều Ngôn ngáp mấy cái, ôm một cốc cà phê đá rồi mới rời đi, tới địa điểm hẹn sớm hơn hơn mười phút, đến trước Tống Tân Dư một lát.

Lần này địa điểm ăn cơm là một nhà hàng Pháp cực kỳ có không khí.

Chỉ nhìn cửa trang trí đã biết một bữa không rẻ, không phải nơi người bình thường tùy tiện tiêu tiền.

Trước khi tới Kiều Ngôn chuẩn bị chưa đủ.

Nàng biết sẽ ăn món Pháp nhưng không ngờ lại tới chỗ thế này, theo thói quen còn tưởng là loại nhà hàng Tây mỗi người vài trăm.

Xuống xe xong, nàng đã cảm thấy mất tự nhiên, cả người đều không thoải mái, chưa vào cửa đã không muốn ăn bữa này.

Không phải nàng chưa từng ăn nhà hàng đắt.

Trước kia Từ Tử Khanh làm bán hàng, mỗi lần ký được hợp đồng lớn và nhận khoản thưởng cao đều dẫn nàng cùng bà ngoại ra ngoài ăn ngon. Bản thân nàng cũng từng bỏ tiền lớn mời bạn bè.

Nhưng lần này vừa đứng trước cửa, trong lòng đã thấy khó chịu lạ thường.

Chậm chạp đến đâu thì nàng vẫn có chút trực giác.

Dù mù mờ thế nào cũng không thể không cảm nhận được.

Đến khi Tống Tân Dư xuất hiện trong bộ váy thanh lịch tinh xảo, rõ ràng đã đặc biệt sửa soạn, cảm giác không tự nhiên trong lòng Kiều Ngôn càng mạnh.

Nhà hàng không yêu cầu khách ăn mặc quá nghiêm, chỉ cần không quá luộm thuộm là có thể vào.

Tống Tân Dư dẫn Kiều Ngôn vào, được nhân viên đưa tới bàn đã đặt trước.

Nàng dịu dàng kéo ghế cho Kiều Ngôn, chăm sóc rất chu đáo.

Kiều Ngôn ngồi không yên, cứ như sau lưng có kiến bò, cả người mất tự nhiên.

Đã ngồi xuống thì tiếp theo chỉ cần chờ món.

Có thể vừa trò chuyện vừa đợi, uống một chút trước.

Nhân viên phục vụ rót rượu cho họ, rót Kiều Ngôn trước, sau đó mới đến Tống Tân Dư.

Không khí trong nhà hàng cực kỳ mập mờ: âm nhạc du dương, không gian mang tông lạnh, ánh đèn mờ nhưng không mất vẻ ấm áp.

Rất thích hợp cho hẹn hò.

Trước khi tới Kiều Ngôn chẳng nghĩ gì, còn tưởng chỉ ăn một bữa tùy tiện, tối qua biểu hiện thoải mái bao nhiêu thì giờ lại hoàn toàn trái ngược.

Bạn bè bình thường nào lại tới loại nơi này ăn cơm?

Không phải phần lớn đều xiên nướng, lẩu, bia sao?

Nhìn quanh toàn là các cặp đôi đủ mọi độ tuổi.

Kẻ ngốc cũng nhận ra điểm kỳ quái.

Bữa cơm này ăn chẳng ra vị.

Ngoài mặt Kiều Ngôn không phản ứng, nhưng hứng thú rất thấp.

Không biết do nàng nghĩ nhiều hay thế nào, Tống Tân Dư dường như cũng không hề nói rõ ý gì. Ngoài việc quá mức chu đáo với nàng, những phương diện khác đều có vẻ bình thường.

Một đại viện Tây Tỉnh nhỏ bé đã có một Chu Hy Vân thích phụ nữ đủ khiến người ta ngạc nhiên.

Bây giờ Kiều Ngôn cũng cong rồi.

Không thể nào Tống Tân Dư cũng…

Nếu vậy thì quá kịch tính, phim truyền hình cũng chẳng dám viết.

Kiều Ngôn nhét một miếng thịt vào miệng, nghe Tống Tân Dư nói nhưng tâm trí chẳng ở đó.

Nàng thất thần quá thường xuyên, Tống Tân Dư chẳng bao lâu đã nhận ra, nhưng không nói gì.

Tống Tân Dư hỏi dạo này Kiều Ngôn làm gì, tình hình cửa hàng thế nào, rồi hỏi chuyện nhà họ Kiều.

Không có gì mới mẻ, vẫn là những đề tài cũ từng nói trong lần ăn trước.

Kiều Ngôn đáp câu được câu không, thái độ không thân thiết như lần trước, chẳng thể tự nhiên, lúc nào cũng gượng.

Tống Tân Dư hỏi: “Đồ ăn không hợp khẩu vị à?”

Kiều Ngôn giật mình, lập tức lắc đầu, lại nhét thịt vào miệng. “Không, khá ngon.”

“Hay gọi thêm món khác. Ốc sên đốm nướng phô mai của nhà này cũng khá được, thử không?” Tống Tân Dư nói, định gọi nhân viên.

Kiều Ngôn không chịu nổi món ấy, vội ngăn, nói mình no rồi, không ăn nữa.

Tống Tân Dư khựng lại, cúi mắt nhìn miếng thịt lớn vẫn còn trong đĩa nàng. Đôi môi đỏ khẽ động nhưng cuối cùng không nói.

Kiều Ngôn cắn răng uống một ngụm rượu vang, cố tìm chuyện nói vài câu, miễn cưỡng hóa giải sự ngượng ngùng.

Đến đây bữa cơm đã hoàn toàn khác vị.

Rõ ràng có vài lời không cần nói thẳng, hai bên cũng đều cảm nhận được.

Sự kháng cự của Kiều Ngôn quá rõ, Tống Tân Dư sao có thể không nhìn ra, lập tức hiểu ngay, chẳng cần hỏi.

Nhưng dù sao cũng đang ở bên ngoài, lại là nơi thế này.

Ít nhất cũng nên ăn xong rồi tính, món sau và tráng miệng đều đã gọi, đâu thể bỏ hết.

Kiều Ngôn biết mình vừa nói không khéo, không nên dùng thái độ ấy với người bạn thời nhỏ.

Nàng do dự một chút, sau đó ngoan ngoãn ngồi lại. Mãi đến khi gần tan bữa mới bỗng dưng hỏi:

“Chị Tân Dư có người yêu chưa?”

Tống Tân Dư là người thông minh. Đến đây đương nhiên không thể hiểu lầm rằng Kiều Ngôn có ý với mình, biết câu hỏi mang một ý nghĩa khác.

Nàng đặt cốc xuống, chậm rãi lau miệng, thành thật nói: “Chưa.”

Kiều Ngôn gật đầu, không lên tiếng.

Thuận theo ý nàng, Tống Tân Dư hỏi lại: “Còn ngươi?”

Kiều Ngôn không vòng vo, lại gật đầu.

“Có rồi. Một người.”

Bữa cơm đến đây đã có thể kết thúc.

Sau đó càng chẳng cần tiếp tục.

Tống Tân Dư không hỏi người yêu của Kiều Ngôn là ai, cũng không ngạc nhiên trước câu trả lời, chỉ bình tĩnh nói: “Vậy là tốt.”

Kiều Ngôn đáp: “Ban đầu ta cũng không nghĩ sẽ ở bên nhau, nhưng bây giờ cảm thấy khá tốt.”

Tống Tân Dư không tiếp lời. Một lúc sau mới nói: “Lớn rồi, cũng nên ổn định.”

Kiều Ngôn ừ.

Khi đứng dậy, Tống Tân Dư không còn kéo ghế giúp Kiều Ngôn, cũng không chăm sóc nàng như trước nữa.

Có những lời không cần nói hết.

Ý đến là được.

Ra tới cửa, Kiều Ngôn khách sáo nói: “Lần sau chị Tân Dư sắp đi thì nói với ta một tiếng. Sau đó để ta mời chị, coi như tiễn.”

Tống Tân Dư gật đầu. “Được.”

Người lái thay đã tới.

Tống Tân Dư rời đi trước. Kiều Ngôn đứng nhìn xe nàng đi xa, còn hoạt bát vẫy tay chào.

Đôi bên đều giữ thể diện.

Toàn bộ quá trình rất bình hòa, không có bất kỳ gợn sóng nào.

Xe Tống Tân Dư dần biến mất ở cuối phố.

Không lâu sau, một chiếc xe thuê dừng bên đường. Một bóng dáng thon thả quen thuộc bước xuống, đi thẳng về phía Kiều Ngôn.

Vừa thấy Chu Hy Vân, Kiều Ngôn đã mở miệng: “Ta uống rượu rồi, ngươi bảo có chuyện thì tìm ngươi.”

Chu Hy Vân bước tới sờ mặt nàng. “Uống bao nhiêu?”

“Không nhiều, chưa tới nửa ly.”

“Say chưa?”

“Sao có thể, chỉ là không lái xe được.”

“Xe ở đâu?”

Kiều Ngôn chỉ phương hướng, tự giác đi tới mở cửa ghế phụ, cúi người chui vào.

Người lái thay họ Chu tận tụy chịu khó, giúp nàng lái xe về.

Đến nhà còn làm thêm chút đồ ăn, đơn giản xào một phần tôm khoai tây khô, coi như khen thưởng.

Kiều Ngôn không làm việc đứng đắn, chỉ giỏi quấy rối.

Nàng từ sau ôm lấy vòng eo thon của Chu Hy Vân, đôi tay không thành thật sờ chỗ này chạm chỗ kia.

Chu Hy Vân mặc nàng làm càn, chiều theo.

Nàng được đà lấn tới, sắp xếp: “Lát nữa ngươi bóc tôm, ta ăn.”

Chu Hy Vân chẳng để tâm. “Được.”

Nàng nói: “Cảm ơn bạn gái.”

Mục lục
68 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây