Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện một
Trong ký ức của Chu Hy Vân, thuở ban đầu nàng vốn không thích Kiều Ngôn, cũng chẳng hề vui vẻ trước sự chủ động thân cận của đối phương.
Mùa hè hai mươi lăm năm trước, lần đầu gặp nhau trong rừng trúc nhỏ, khi Kiều Ngôn cả người lấm lem bùn đất, bước chân xiêu vẹo bổ nhào về phía nàng, thật ra Chu Hy Vân đã muốn tránh đi. Nàng không muốn để đứa trẻ bẩn thỉu kia chạm vào mình, theo bản năng định lùi lại, nhưng động tác chậm mất một nhịp. Chân còn chưa kịp nhấc lên, nàng đã bị ôm chặt lấy.
Kiều Ngôn rất thích nàng, vừa tò mò vừa bá đạo trước sự xuất hiện của nàng, ôm được rồi liền nhất quyết không chịu buông.
Chu Hy Vân lại bài xích sự nhiệt tình ấy, khó chịu giãy giụa hết lần này đến lần khác.
Nhưng đứa trẻ kia khỏe kinh người, sức tay cũng rất lớn.
Chu Hy Vân bị ôm đến bật khóc ngay tại chỗ. Cảm giác tủi thân dâng lên, nàng ghét Kiều Ngôn không biết sạch sẽ, còn làm bùn đất dây hết lên chiếc váy trắng của mình.
Kiều Ngôn hồi nhỏ vốn chậm chạp, không nhạy bén với những thay đổi cảm xúc tinh tế của người khác. Thấy Chu Hy Vân khóc, nàng còn vô cùng khó hiểu, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì. Càng căng thẳng, nàng càng siết tay chặt hơn, bất an ôm cứng lấy người ta.
Chu Hy Vân càng tủi thân, khóc càng dữ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Lần đầu gặp mặt rất không vui vẻ, ấn tượng để lại cũng tệ vô cùng.
Chu Hy Vân vốn là người chậm thân, từ đó càng khó chấp nhận đứa trẻ quá mức tự nhiên này. Sau khi trở về đại viện Tây Tỉnh, suốt một khoảng thời gian dài, hễ nhìn thấy Kiều Ngôn là nàng tránh, cố gắng không chạm mặt trực tiếp.
Kiều Ngôn thì hoàn toàn ngược lại. Nàng không ghét người bạn mới, còn rất muốn chơi cùng Chu Hy Vân. Sáng sớm mỗi ngày, nàng đều khó nhọc đi sang căn nhà bên này tìm người, rảnh hay không rảnh cũng phải ghé nhà nàng một vòng.
Trẻ con luôn hứng thú với mọi thứ mới lạ. Kiều Ngôn mở to đôi mắt đen láy sáng long lanh, vịn lấy ghế, thường xuyên nghiêng đầu khó hiểu nhìn Chu Hy Vân.
Khi ấy, người lớn hai nhà đều còn khỏe mạnh, ông bà ngoại của Chu Hy Vân cũng vẫn còn.
Mỗi lần Kiều Ngôn sang, Chu Hy Vân đều dè dặt giữ khoảng cách. Có lúc nàng trốn sau lưng người lớn, nhất quyết không chịu tiến lại gần; có lúc vất vả leo lên góc ghế sô pha, cố tình cuộn mình thật xa Kiều Ngôn.
Nàng sợ Kiều Ngôn, sợ lại bị ôm.
Kiều Ngôn không hiểu, cũng chẳng nản lòng.
Nàng tưởng Chu Hy Vân chỉ nhát gan, ngại ngùng, vậy nên ngày nào cũng hăng hái sang chơi, thỉnh thoảng còn mang theo đồ chơi hoặc những món linh tinh khác.
Kiều Ngôn tinh lực dồi dào, ham chơi, mặc kệ Chu Hy Vân có tham gia hay không. Chỉ cần nhặt được một cây gậy gỗ, nàng cũng có thể tự mình hí hoáy nửa ngày, ngồi bệt xuống sàn phòng khách rồi lì lợm không chịu về.
Chu Hy Vân nhút nhát, chỉ dám đứng bên cạnh nhìn.
Người lớn đều mong Chu Hy Vân có thể cởi mở hơn, đừng quá khép kín.
Ông ngoại Chu thường hiền từ vỗ lưng Chu Hy Vân, gọi Kiều Ngôn tới, bế nàng lên sô pha ngồi cạnh nhau.
Kiều Ngôn hồi nhỏ rất ngoan ngoãn đáng yêu, sẽ lễ phép nói với ông ngoại:
"Cảm ơn ông."
Ông ngoại liền thuận thế giúp Kiều Ngôn, muốn Chu Hy Vân tiếp xúc với nàng nhiều hơn.
Chu Hy Vân vẫn không chịu, lặng lẽ dịch sang bên cạnh, khuôn mặt nhỏ gần như nhăn thành một cục.
Kiều Ngôn hoàn toàn chẳng biết nhìn sắc mặt người khác, cũng chen theo cùng một hướng. Chỉ mấy cái đã dồn Chu Hy Vân đến tận góc ghế, sau đó còn cố tình ngồi sát bên.
Chu Hy Vân không vui, khẽ cau mày, nhưng cũng không làm gì, càng không vì thế mà đẩy đối phương ra.
Kiều Ngôn nhân cơ hội nhét con thú bông nhỏ dính đầy bụi vào lòng nàng, chớp chớp đôi mắt to lanh lợi, quay sang nhìn nàng rồi cất giọng non nớt, nói còn chưa sõi:
"Cậu chơi đi..."
Chu Hy Vân im lặng, không lên tiếng, cũng không đưa tay chạm vào thứ bẩn thỉu ấy.
Kiều Ngôn chẳng để tâm đến thái độ lạnh nhạt của nàng. Chẳng bao lâu sau, nàng đã xích lại gần, cùng nghịch con thú bông, tưởng Chu Hy Vân không biết chơi nên còn tận tình chỉ dạy.
Khi đó Kiều Ngôn nói năng chưa chuẩn, lại chịu ảnh hưởng từ bà ngoại nên giọng địa phương rất nặng, vừa mở miệng đã mang đậm khẩu âm quê nhà.
Vô tình bị chạm vào mu bàn tay, Chu Hy Vân lặng lẽ rút tay về, kín tiếng như một cái hồ lô bịt miệng.
Kiều Ngôn chẳng hề nhận ra, lòng dạ chỉ chăm chăm dạy nàng chơi. Một lát sau lại nắm lấy cánh tay Chu Hy Vân, bắt nàng ôm con thú bông.
Chu Hy Vân không tình nguyện, nhưng chẳng có cách nào đối phó với kẻ một đường thẳng này.
Khi ấy Kiều Ngôn lớn người hơn nàng. Chu Hy Vân hai tuổi, nhỏ xíu, trắng trẻo gầy gò, trông thanh tú yếu ớt; Kiều Ngôn bằng tuổi lại là một bé gái mập mạp chắc nịch, cả người tròn trịa, mềm mại đáng yêu.
Chu Hy Vân không phải đối thủ của Kiều Ngôn, hai má hơi phồng lên, đành miễn cưỡng ôm con thú bông.
Một lát sau, Kiều Ngôn lại nắm tay nàng, muốn kéo nàng sang nhà đối diện.
Chu Hy Vân đứng không vững, suýt ngã.
Kiều Ngôn vội vàng nhào tới đỡ, kéo nàng một cái, dùng sức hơi mạnh khiến nàng đau.
Chu Hy Vân rút tay ra, không chịu đi theo, quay người trốn ra sau lưng ông ngoại, bướng bỉnh ôm lấy chân ông, muốn ông bế.
Kiều Ngôn lập tức chạy tới, học theo ôm luôn ống quần ông ngoại, nghiêng đầu nhỏ giọng giục:
"Đi mà, đi mà."
Chu Hy Vân quay mặt đi, kiên quyết không thèm để ý.
Kiều Ngôn cứ lải nhải mãi, nói năng líu ríu không rõ lời, đại ý là muốn Chu Hy Vân sang nhà mình chơi.
Thấy nàng phiền, Chu Hy Vân giả vờ không nghe thấy, bất kể thế nào cũng không đáp.
Hoàn toàn không lay động, cứng như đá.
Ông ngoại Chu đứng giữa lại vui vẻ vô cùng, cho rằng hai đứa trẻ đang đùa nghịch với nhau, cảm thấy bầu không khí như vậy có lợi cho sự trưởng thành của trẻ nhỏ, chỉ mong hai đứa có thể ở cạnh nhau nhiều hơn.
Ông định dẫn Chu Hy Vân sang nhà đối diện chơi, nhưng cả người nàng từ đầu đến chân đều viết hai chữ từ chối, chết cũng không chịu ra ngoài.
Người lớn không ép được, cuối cùng đành thôi.
Không đạt được mong muốn, Kiều Ngôn hơi thất vọng, cả khuôn mặt xị xuống. Khi được Từ Tử Khanh dẫn về, nàng vẫn còn buồn, đến con thú bông cũng quên mang theo.
Chu Hy Vân chẳng quan tâm đứa trẻ kia nghĩ gì. Sau đó nàng vẫn tiếp tục tránh đường, thậm chí Kiều Ngôn vừa tới là nàng không chịu xuống lầu, thà buồn chán trong phòng còn hơn.
Tình cảm của trẻ con luôn rất rõ ràng. Một là một, hai là hai. Nếu ngay từ đầu đã không thân thiết với đối phương, trong thời gian ngắn rất khó thay đổi.
Càng nhỏ càng cố chấp, một khi đã có ngăn cách thì rất khó xóa bỏ.
Cũng tương tự, sự thiên vị Kiều Ngôn dành cho nàng chẳng thể biến mất trong ngày một ngày hai. Kiều Ngôn giống như một miếng kẹo dẻo dai không sao vứt nổi, chẳng hiểu vì sao cứ bám lấy nàng.
Chu Hy Vân không hiểu Kiều Ngôn thích mình đến vậy vì lý do gì, từng có một thời gian vô cùng phiền não, chỉ mong Kiều Ngôn đừng sang nữa.
Tiếc rằng sáng nàng cũng sang, tối nàng cũng sang. Vào cửa không thấy người, nàng còn chạy khắp nơi tìm. Nếu không tìm được, nàng sẽ kiên nhẫn ngồi trên sô pha chờ, đợi đến khi Chu Hy Vân chịu xuống lầu mới thôi.
Có một lần, Kiều Ngôn đợi đến buồn ngủ, mông nhỏ chổng lên, lật người nằm luôn trên sô pha phòng khách nhà họ Chu, duỗi thẳng người ngủ ngon lành.
Không nghe thấy tiếng động, Chu Hy Vân tưởng nàng đã về, lúc ấy mới yên tâm xuống lầu. Kết quả vừa ra khỏi cầu thang đã nhìn thấy tư thế ngủ dang tay dang chân của Kiều Ngôn.
Chu Hy Vân lập tức định quay đi.
Kiều Ngôn bỗng tỉnh giấc, chậm chạp chống cả tay lẫn chân bò dậy, mắt còn ngái ngủ gọi nàng:
"Chị..."
Chu Hy Vân chẳng muốn làm người chị từ trên trời rơi xuống này, lập tức quay lại cầu thang.
Kiều Ngôn hồi nhỏ chân tay nhanh nhẹn hơn nàng, vui vẻ chạy tới, vừa đến gần đã ôm chặt lấy nàng.
Không chịu nổi sự nhiệt tình ấy, Chu Hy Vân bướng bỉnh giãy mấy cái, bị siết đến khó chịu.
Kiều Ngôn chờ được nàng rồi thì nhất quyết không buông, còn ra sức kéo sát vào.
"Chị."
Đứa trẻ hoàn toàn không nhận ra mình suýt kéo Chu Hy Vân ngã xuống đất.
Chu Hy Vân lảo đảo, không gánh nổi sức nặng của cô bé mập kia.
"Buông ra..."
Nàng đẩy đẩy Kiều Ngôn, không cho ôm.
Kiều Ngôn coi như không nghe thấy, đứng vững như núi.
Chu Hy Vân hết cách, không thoát ra được, đánh cũng không thắng, chỉ đành khuất phục trước kẻ chẳng biết điều này.
Khi ấy hai nhà thường xuyên qua lại, tình cảm láng giềng rất tốt. Người lớn nhà họ Chu đều thích Kiều Ngôn, Chu Tuệ Văn cũng rất có cảm tình với cô bé cởi mở hoạt bát này, nhất là cái kiểu nói lắp bắp mà vẫn lắm lời của nàng.
Kiều Ngôn cách vài hôm lại chạy sang nhà họ Chu, quanh quẩn trước mặt người lớn.
Ông bà ngoại thường giữ nàng lại ăn cơm, chia cho nàng một phần đồ ăn của Chu Hy Vân, tiện thể trông trẻ giúp nhà họ Kiều.
Khi đó Chu Hy Vân chưa ngồi bàn lớn ăn cơm. Nàng có bàn ghế nhỏ riêng, bát đũa cũng được đặt làm riêng.
Kiều Ngôn sang cũng không được ngồi bàn lớn, người quá nhỏ, chẳng với tới, bắt buộc phải ăn cùng Chu Hy Vân.
Nhưng Kiều Ngôn không có bát đũa riêng, chỉ có thể dùng đồ của Chu Hy Vân.
Chu Hy Vân không muốn nàng dùng đồ của mình, nhưng ông bà ngoại không để ý, chẳng hề câu nệ chuyện ấy.
Về khoản ăn uống, Kiều Ngôn có thiên phú khác thường, khiến người lớn vô cùng yên tâm. Cho gì ăn nấy, không bao giờ để thừa một miếng, đĩa sau khi ăn xong còn sạch hơn cả lúc rửa.
Đứa trẻ lại ham ăn. Mỗi lần phần mình hết sạch, nàng liền ngẩng đầu nhìn chằm chằm Chu Hy Vân ở phía đối diện.
Chu Hy Vân giữ đồ ăn rất chặt, lập tức dùng tay che bát rồi bê chiếc ghế con lùi ra sau một chút.
Kiều Ngôn ngậm thìa, chép chép miệng.
Vẫn cứ nhìn không chớp mắt, da mặt dày hơn tường thành.
Đợi đến khi thật sự chịu không nổi ánh mắt ấy, mà bản thân cũng miễn cưỡng ăn no, Chu Hy Vân mới mất kiên nhẫn múc ra hai thìa, cố nhón chân đưa cho con quỷ nhỏ đáng ghét kia.
Cũng chẳng phải nàng rộng rãi gì, chỉ là không chịu nổi kiểu tấn công ấy.
"Không được nhìn tớ."
Chu Hy Vân nghiêm mặt nói.
Có đồ ăn rồi, Kiều Ngôn liên tục gật đầu, cái gì cũng đồng ý. Múc một thìa bỏ vào miệng, nàng mới phồng má bảo đảm:
"Ừm, không nhìn."
Chu Hy Vân bực bội tiếp tục ăn, động tác trong tay nhanh hơn hẳn.
Không nhớ nổi rốt cuộc hai người đã ăn cùng nhau bao nhiêu bữa. Trong ký ức mơ hồ chỉ còn nhớ rằng khi ấy gần như lần nào nàng cũng chia một ít thức ăn cho Kiều Ngôn. Kiều Ngôn trước sau vẫn vậy, lâu dần Chu Hy Vân cũng thành quen, không còn ghét nàng đến thế nữa.
Kiều Ngôn lúc nào cũng bám theo Chu Hy Vân, từ sáng đến tối lẽo đẽo canh bên cạnh, ngày nào cũng đúng giờ xuất hiện.
Cứ như vậy hơn một tháng, Chu Hy Vân mới dần dần thôi tránh né, từ từ hòa nhập vào môi trường xa lạ trong đại viện, cũng quen với sự tồn tại của Kiều Ngôn.
Nhưng Chu Hy Vân vẫn không chủ động chơi cùng Kiều Ngôn, cũng chẳng thân mật với người bạn nhỏ này.
Kiều Ngôn cứ chạy theo phía sau, luôn mang theo giọng địa phương, dùng thứ tiếng phổ thông chưa sõi hỏi nàng:
"Sao cậu không nói gì thế?"
Chu Hy Vân không muốn trả lời.
Kiều Ngôn tiếp tục lải nhải:
"Cậu làm sao vậy, để ý tớ một chút đi mà."
Chu Hy Vân nói:
"Cậu đừng đi theo tớ."
"Tớ có đi theo cậu đâu."
Kiều Ngôn nhất quyết không nhận, nhưng chân vẫn bám sát bước nàng.
"Tớ cũng đi đường mà, cậu chắn đường tớ."
Chu Hy Vân dừng lại, nhường đường.
"Vậy cậu đi đi."
Kiều Ngôn lập tức cũng dừng, mặt không đỏ tim không đập, giả vờ thở dài:
"Giờ tớ lại không muốn đi nữa. Ôi, chân mỏi quá, đi không nổi rồi."
Chu Hy Vân không mắc lừa, trừng nàng, quay lại vạch trần:
"Đồ nói dối."
Kiều Ngôn khi đó đã là một diễn viên trời sinh, lập tức ngồi bệt xuống đất, đáng thương bán thảm:
"Thật mà, đau lắm."
Chu Hy Vân không tin, quay đầu đi thẳng.
Kẻ nói dối nhỏ liền ngồi lì tại chỗ, nhất quyết nói chân mình đau.
Không bao lâu sau, Chu Hy Vân vẫn quay trở lại. Nàng miễn cưỡng ngồi xổm xuống đỡ Kiều Ngôn dậy.
Kiều Ngôn túm lấy cánh tay nàng, được đằng chân lân đằng đầu:
"Cậu dắt tớ đi."
"Không."
Chu Hy Vân từ chối, hất tay nàng ra.
Kiều Ngôn dính người, lại nắm lấy.
"Dắt tớ đi mà."
Chu Hy Vân vẫn không chịu, gạt móng vuốt của nàng xuống.
Kiều Ngôn kiên trì không ngừng. Một khi đã bám được thì không chịu lùi, nhất định bắt Chu Hy Vân phải dắt mình. Không đạt được mục đích liền xoay quanh người nàng như chim sẻ líu ríu.
Không muốn nghe Kiều Ngôn lải nhải nữa, cuối cùng Chu Hy Vân vẫn phải nắm tay nàng, bất đắc dĩ chỉ giữ lấy một ngón tay.
Lúc ấy Kiều Ngôn mới chịu yên, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Nhưng mục đích của đứa trẻ không chỉ là để Chu Hy Vân dắt tay. Chưa yên được hai phút, đi thêm một đoạn, Kiều Ngôn lại gọi tên nàng.
Chu Hy Vân khó chịu đáp:
"Làm gì?"
Kiều Ngôn quay sang nắm lấy tay nàng, khẽ bóp mấy cái, giọng mềm nhũn:
"Tớ muốn ăn kẹo."
"Tớ không muốn."
Chu Hy Vân nói.
Như thể chẳng hiểu lời nàng, Kiều Ngôn tiếp tục:
"Chúng ta đi mua kẹo nhé?"
"Không."
Kiều Ngôn kéo kéo nàng:
"Đi mà."
Chu Hy Vân không lay động:
"Không đi."
Kiều Ngôn hạ giọng van nài, nhất định đòi đi. Một lát sau còn mặt dày thú thật:
"Tớ không có tiền, cậu mua đi. Đi mà, đi mà..."
Chu Hy Vân mặc kệ, coi như không nhìn thấy.
Vài phút sau, Chu Hy Vân vẫn dẫn nàng tới cửa hàng tạp hóa, đồng ý trả tiền.
Đứa trẻ này thật sự quá dai dẳng, nàng chẳng làm gì nổi.