Chương 17: “A Nguyệt, cầu xin ngươi……”

Chương 17: “A Nguyệt, cầu xin ngươi……”

Giết Ta Xong, Vô Tình Kiếm Tôn Phát Điên Rồi · ~7.544 từ · 35 phút đọc · 17/133

Ngay khi phát hiện lần phát tác cổ độc này hoàn toàn không thể áp chế, Bạch Tiêu Tiêu đã biết không ổn.

Chắc chắn trong sơn động có thứ gì đang tác quái.

Không chỉ khiến cổ độc phát tác sớm, còn phóng đại dục niệm mà cổ độc gây ra.

Biết bằng lý trí là một chuyện.

Nhưng ý thức lại giống như rơi vào đầm lầy.

Càng cố giãy dụa, càng chìm sâu.

Dần dần, trước mắt Bạch Tiêu Tiêu trở nên mơ hồ.

Hơi nước tràn ngập trong mắt, khiến nàng không còn nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài.

Tai cũng chỉ còn nghe thấy hơi thở nặng nề của chính mình.

Trong lúc ý thức mơ hồ, đầu óc nàng chỉ còn một ý niệm.

Bạch Tiêu Tiêu chìm thần thức vào thức hải.

Lảo đảo đi đến nơi phân thần của Thẩm Chi Nguyệt đang ở.

Ngửi thấy hơi thở quen thuộc, ánh mắt nàng gần như tham lam nhìn chằm chằm vào bóng người nhỏ bé ấy.

Ánh nhìn trần trụi.

Không hề che giấu dục niệm.

Nhưng chỉ nhìn thôi hoàn toàn không đủ.

Bạch Tiêu Tiêu cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Nàng vội vàng áp tới.

Mãi đến khi ôm chặt tiểu nhân phân thần vào ngực, cảm giác trống trải mới được lấp đầy đôi chút.

Dục niệm dâng quá mạnh khiến mọi giác quan của Bạch Tiêu Tiêu trở nên trì độn.

Một lúc lâu sau nàng mới nhận ra người trong lòng dường như đang đẩy mình.

Bạch Tiêu Tiêu ngơ ngác buông ra theo lực ấy.

Nàng nhìn thấy tiểu nhân trước mặt như đang nói gì đó.

Nhưng chỉ thấy môi đóng mở.

Không nghe được âm thanh.

"Ngài nói gì? Ưm... ta không nghe thấy..."

Đôi môi hé mở kia đối với nàng lúc này là một sự cám dỗ quá lớn.

Bạch Tiêu Tiêu lựa chọn nghe theo bản năng.

Nàng lại ôm chặt đối phương.

Sau đó hôn lên đôi môi mềm mại.

Khoảnh khắc môi chạm môi, kích thích bị phóng đại gấp nhiều lần lập tức đánh thẳng vào thần hồn.

Bạch Tiêu Tiêu thoải mái khẽ thở dài.

Nhận ra người trong lòng run lên, nàng lại càng hôn dịu dàng hơn, một tay vuốt lưng trấn an.

Nhưng thần hồn song tu khác hoàn toàn với thân mật thông thường.

Trong mắt Bạch Tiêu Tiêu chỉ là một cái vuốt ve an ủi.

Đối với Thẩm Chi Nguyệt lại là một tầng kích thích khác.

Nếu là bình thường, dù động tình nàng cũng không phản ứng mạnh như vậy.

Nhưng cảm giác thần hồn bị trực tiếp chạm vào quá mãnh liệt.

Chỉ một nụ hôn đã khiến nàng khó chịu đựng.

Bạch Tiêu Tiêu không biết đây là hiệu quả của thần hồn song tu.

Giác quan trì độn khiến nàng càng không nhận ra.

Nàng chỉ biết mình muốn làm người kia dễ chịu.

Vì vậy nụ hôn vốn mềm nhẹ dần thay đổi.

Tựa cơn mưa dồn dập rơi xuống.

Trong lúc thân mật, tình ý không ngừng trào lên khiến Bạch Tiêu Tiêu cuối cùng không thể kìm nén.

Mỗi lần rời môi, nàng đều thấp giọng gọi đầy tình cảm.

"A Nguyệt..."

"A Nguyệt..."

Tiếng gọi động tình lọt vào tai.

Thẩm Chi Nguyệt nghe giọng nàng, cuối cùng cũng không thể áp chế cảm giác trong cơ thể.

Vài tiếng rên khẽ thoát ra.

Từ lúc để một sợi phân hồn trong thức hải Bạch Tiêu Tiêu, nàng đã chuẩn bị tâm lý.

Nếu cổ độc phát tác khi hai người cách xa, cần thần hồn song tu để áp chế.

Biết là một chuyện.

Nhưng đến khi thật sự bắt đầu, kích thích mãnh liệt vẫn khiến Thẩm Chi Nguyệt sinh ra chút hoảng loạn.

Hơn nữa nàng cũng không ngờ nơi đầu tiên Bạch Tiêu Tiêu bị truyền tới lại chính là nơi này.

Bí cảnh Lưu Quang Linh Động có rất nhiều hang động.

Truyền đến đây thật ra có thể xem là may mắn.

Đáng tiếc Bạch Tiêu Tiêu mang cổ độc.

May mắn liền hóa thành rắc rối.

Dù chỉ là một sợi phân hồn, Thẩm Chi Nguyệt cũng không tiện rời khỏi thức hải.

Bí cảnh này hạn chế tu sĩ dưới Kim Đan.

Nếu nàng xuất hiện, dù chỉ là phân hồn cũng có thể khiến bí cảnh mất ổn định rồi sụp đổ.

Chỉ có thể mượn tầm mắt Bạch Tiêu Tiêu để quan sát.

Những gì nhìn thấy không đầy đủ.

Tự nhiên không thể chú ý từng chi tiết.

Đến khi Bạch Tiêu Tiêu xuất hiện khác thường, nàng mới nhận ra nước trong hồ lại là Khiên Ti Tuyền.

Khiên Ti Tuyền thường được dùng trong nghi thức hợp tịch của đạo lữ.

Uống vào có thể khiến linh đài hai bên cộng hưởng, tâm ý tương thông.

Nước suối không phải thuốc kích tình.

Nhưng có thể phóng đại tình cảm vốn tồn tại trong lòng.

Về bản chất, chỉ là một thứ trợ hứng khi đạo lữ song tu.

Mà Bạch Tiêu Tiêu vừa vào bí cảnh đã bị truyền thẳng xuống hồ.

Cả người ngâm trong nước.

Dù sau khi lên bờ đã dùng Ngự Thủy Quyết tách nước khỏi cơ thể, tác dụng của Khiên Ti Tuyền đã sớm ảnh hưởng lên nàng.

Thẩm Chi Nguyệt vốn muốn nhắc nàng giữ linh đài thanh minh.

Nhưng Bạch Tiêu Tiêu chìm vào quá nhanh.

Đúng lúc cổ độc lại bị kích phát sớm.

Mọi chuyện lập tức mất kiểm soát.

Cường độ thần hồn giữa hai người chênh lệch rất lớn.

Nếu Thẩm Chi Nguyệt không muốn song tu, không phải không có cách ngăn lại.

Nhưng từng tiếng Bạch Tiêu Tiêu thì thầm lọt vào tai.

Mỗi tiếng đều đánh trúng nơi mềm nhất trong lòng nàng.

Chỉ một thoáng do dự, nàng đã bỏ lỡ cơ hội.

Bị đối phương kéo theo, lý trí cũng dần mất.

Bạch Tiêu Tiêu hôn rất gấp.

Động tác cũng có chút nóng vội.

Bị thứ gì đó không rõ nguyên nhân kích phát cổ độc sớm, lại còn phóng đại những ý niệm khó nói trong lòng, nàng lúc này cần một nơi để trút ra.

Mà tất cả dục vọng của nàng đều hướng về người trước mặt.

Trước kia nàng không tin thứ gọi là nhất kiến chung tình.

Cho đến khi xuyên sách, gặp Thẩm Chi Nguyệt.

Dù lần đầu gặp đã bị đánh đến cả người đau nhức.

Nhưng không gì che được khoảnh khắc trái tim nàng đập loạn khi nhìn thấy bóng người ấy.

Có sợ.

Nhưng nhiều hơn vẫn là rung động.

Nhất kiến chung tình phần lớn khó kéo dài.

Nhưng tình cảm của nàng đối với Thẩm Chi Nguyệt lại không hề phai nhạt.

Nó ngày càng đậm hơn trong từng lần hai người triền miên.

Trong mỗi sáng tỉnh dậy, mở mắt liền thấy người kia.

Trong những lần nhận được sự thiên vị.

Lần đầu tiên Bạch Tiêu Tiêu sinh ra một ý nghĩ mãnh liệt.

Nàng muốn thay đổi cốt truyện nguyên tác.

Sự chán nản vì nhiều năm cố gắng ở hiện đại bỗng hóa thành bọt nước, từng chút được nhặt trở lại trong quá trình ở bên Thẩm Chi Nguyệt.

Cho đến khi trong lòng nàng xuất hiện một mong muốn mơ hồ.

Muốn thay đổi.

Không phải chỉ để sống.

Mà bởi vì...

Nàng muốn Thẩm Chi Nguyệt yêu nàng.

Nếu chuyến bí cảnh này nàng thành công cướp cơ duyên của nữ chính...

Có phải cũng chứng minh cốt truyện liên quan đến Thẩm Chi Nguyệt có thể thay đổi?

Người kia sẽ không nhất định trở thành sư tôn chỉ biết sủng ái Dung Thanh Thanh, ngoan ngoãn nghe theo nàng ta như trong sách?

Nghĩ vậy, nàng thật ra cũng ích kỷ.

Bạch Tiêu Tiêu chìm trong nụ hôn với người trong lòng.

Những ngón tay thon dài lướt qua từng nơi nhạy cảm của Thẩm Chi Nguyệt.

Cảm nhận cơ thể người kia khẽ run.

Hai người đã thân mật rất nhiều lần.

Những nơi mẫn cảm trên người Thẩm Chi Nguyệt, Bạch Tiêu Tiêu đều biết rõ.

Nàng nóng lòng muốn nghe giọng đối phương.

Vì vậy động tác còn gấp hơn bình thường.

Nhưng kích thích khi thần hồn giao hòa quá mạnh.

Không chỉ người trong lòng chịu không nổi.

Bạch Tiêu Tiêu cũng cảm thấy thức hải mình rung chuyển.

Thức hải vốn yên tĩnh như gặp cuồng phong.

Sóng lớn cuộn trào.

Hoàn toàn không thể bình tâm.

Cũng khiến nàng không thể dừng.

Cảm giác có được người mình thích quá tốt đẹp.

Có một khoảnh khắc, Bạch Tiêu Tiêu thậm chí muốn hòa Thẩm Chi Nguyệt vào chính mình.

Như vậy hai người sẽ mãi ở bên nhau.

Nhưng nhìn gương mặt trước mắt đã hoàn toàn đắm chìm trong tình ý, nàng chỉ cọ nhẹ chóp mũi đối phương.

Bỏ đi ý nghĩ đáng sợ kia.

Thẩm Chi Nguyệt dường như chịu không nổi, khẽ nức nở.

Ánh mắt Bạch Tiêu Tiêu tối hơn.

Nàng ghé tới hôn, thấp giọng hỏi bên tai.

"A Nguyệt... thoải mái không?"

Không có đáp lại.

Bạch Tiêu Tiêu cũng không để ý.

Nàng tiếp tục lẩm bẩm.

"Sao ngươi không nói?"

"Ta có làm ngươi thoải mái không?"

"Ta gọi ngươi A Nguyệt được không?"

"Ta không thích gọi ngươi tôn thượng. Gọi như vậy khiến ta cảm thấy ngươi cách ta xa quá."

"A Nguyệt, ta... thích ngươi."

"Rất thích, rất thích."

"Ngươi có thể... cũng thích ta một chút không?"

"Chỉ một chút thôi cũng được."

"Ta là con rắn nhỏ, nhỏ lắm."

"Vậy nên chỉ cần một chút thích thôi đã đủ lấp đầy ta."

"Cầu ngươi..."

"Yêu ta một chút đi..."

Từng câu khiến người ta xấu hổ, lại mang theo khẩn cầu và mơ hồ, không sót một chữ chui vào tai Thẩm Chi Nguyệt.

Lúc này nàng cũng không còn quá tỉnh táo.

Cả người như bị cuốn vào cuồng phong sóng dữ.

Bạch Tiêu Tiêu là điểm tựa duy nhất.

Nhưng điểm tựa duy nhất ấy vừa không ngừng mang đến kích thích, vừa đáng thương nói những lời hỗn loạn, cầu xin nàng yêu mình.

Đúng là...

Quá đáng!

Thẩm Chi Nguyệt bị ép nghe.

Nàng nghiêng mặt tránh những nụ hôn dày đặc.

Gần như nghiến từng chữ qua kẽ răng.

"Nghiệt... chướng!"

"Không được..."

"Không được tiếp tục..."

Giọng Bạch Tiêu Tiêu khựng lại.

Nàng cố nghe Thẩm Chi Nguyệt nói.

Nhưng đầu óc mơ hồ không thể phân tích hoàn chỉnh.

Chỉ nghe rõ hai chữ "tiếp tục".

Vì vậy nàng ngoan ngoãn ngậm miệng.

Không lải nhải nữa.

Mà chuyên tâm "tiếp tục" theo đúng lời mình nghe được.

Dáng vẻ tập trung như đang làm chuyện đặc biệt quan trọng.

Quở trách chẳng những không khiến người kia dừng.

Ngược lại Thẩm Chi Nguyệt còn phải chịu kích thích liên tục, gần như phát điên.

Nhưng phân thần của nàng trong tay Bạch Tiêu Tiêu đã mềm nhũn như nước.

Không còn chút sức lực.

Chỉ có thể mặc nàng làm càn.

Mãi đến khi thức hải rung động dữ dội một trận.

Mọi thứ mới dần yên tĩnh.

Hai thần hồn từ từ hòa vào nhau.

Giống như trong ngươi có ta, trong ta có ngươi.

Khó lòng tách rời.

Bạch Tiêu Tiêu vẫn chưa thấy đủ.

Nàng ghé lại hôn phân thần mềm mại trong lòng.

Tay còn không thành thật sờ loạn.

Cuối cùng bị phân thần nửa tỉnh nửa mê tát một cái mới chịu yên.

Nàng ôm chặt người, thỏa mãn cọ nhẹ, như sợ đối phương chạy mất.

"A Nguyệt..."

"A Nguyệt của ta..."

Tiếng thì thầm thấp thấp vang trong thức hải.

Lan ra rất xa.

Thẩm Chi Nguyệt trở về bản thể, bỗng mở mắt.

Gò má vẫn đỏ.

Cơ thể còn hơi run vì kích thích quá mạnh vừa rồi.

Có vài nơi vẫn lưu lại cảm giác khác thường khiến người ta xấu hổ.

Nàng nhắm mắt.

Mất rất lâu mới ép được hơi nóng trong cơ thể xuống.

Khi mở mắt lại, đôi mắt ngày thường như phủ băng tuyết đã không còn bình tĩnh.

Nơi sâu trong lòng nổi lên một cảm xúc kỳ lạ.

Nó xuất hiện khi nàng nhớ lại những lời yêu quá thẳng thắn của Bạch Tiêu Tiêu.

Xa lạ.

Lại khiến người ta bất an.

Thẩm Chi Nguyệt không biết đó là cảm xúc gì.

Nàng đặt tay lên tim, cẩn thận cảm nhận.

Vẫn không hiểu.

Chỉ biết khi nghe Bạch Tiêu Tiêu nói những lời ấy, nàng...

Không hề bài xích.

Muốn nàng ngậm miệng, phần nhiều chỉ vì xấu hổ.

Nhưng nơi sâu trong lòng lại muốn nghe tiếp.

Chỉ là một con rắn nhỏ.

Dù là thượng cổ linh thú cũng vẫn chỉ là một con rắn nhỏ.

Vậy mà con rắn nhỏ ấy lại khiến lòng nàng —

Loạn rồi.

...

Cổ độc lần nữa bị áp chế.

Không bao lâu, Bạch Tiêu Tiêu cũng tỉnh táo.

Khoảnh khắc ý thức trở lại, nhớ ra mình vừa làm những gì, trong đầu nàng "ầm" một tiếng.

Nàng nhìn phân thần Thẩm Chi Nguyệt đang nhắm mắt tĩnh dưỡng.

Sau đó hoảng hốt rút khỏi thức hải.

Khi mở mắt, nàng không hiểu sao đang ngồi xếp bằng.

Xung quanh vẫn y nguyên như trước khi chìm vào thức hải.

Nhưng Bạch Tiêu Tiêu xấu hổ đến mức muốn tìm khe đất chui vào.

Nàng thật sự không biết phải đối mặt với Thẩm Chi Nguyệt thế nào.

Đầu óc không tỉnh táo mà nói với người ta vô số lời kỳ quái.

Vừa xấu hổ vừa hối hận.

Nếu bình thường, nàng tuyệt đối không thể nói ra những câu ấy.

Thế mà không chỉ nói.

Còn không nghe lời, lăn qua lăn lại người ta...

Bạch Tiêu Tiêu nghẹn thở một lúc.

Cố đẩy cảm giác xấu hổ khỏi đầu.

Nàng vẫn còn đang ở bí cảnh.

Việc cấp bách là phải tìm đường ra.

Nếu bị nhốt đến lúc bí cảnh đóng, nhiệm vụ sẽ trực tiếp thất bại.

Nhiệm vụ thất bại.

Hình phạt là sét đánh.

Bạch Tiêu Tiêu lập tức tỉnh hẳn.

Trước đây nàng không có cơ hội kích hoạt nhiệm vụ nhánh.

Dù sao Dung Thanh Thanh vẫn luôn ở Kiếm Tông.

Không xuống núi thì tự nhiên chẳng có cơ duyên gì để nàng cướp.

Bây giờ đã xuống núi.

Tổng không thể dừng ngay từ đầu được.

Sơn động này nhìn thế nào cũng kín mít.

Hoàn toàn không có lối ra.

Nếu ở hiện đại, đột nhiên bị nhốt ở đây, nàng chỉ có thể chờ chết.

Nhưng đây là Tu Chân giới.

Không thể dùng cách suy nghĩ thông thường.

Có lẽ có nơi nào đó nàng bỏ sót.

Bạch Tiêu Tiêu cuối cùng cũng tĩnh tâm.

Chuẩn bị quan sát lại thật kỹ.

"Ký chủ, đề nghị dùng linh thị."

Hệ thống đột nhiên nói.

"Ngươi nhìn bằng mắt thường thì không thấy được gì đâu."

Bạch Tiêu Tiêu sửng sốt.

"Linh thị là gì?"

Hệ thống của nàng vốn rất ít nói.

Ngoại trừ lúc giao nhiệm vụ, những lần chủ động lên tiếng đa phần đều để nhắc nhở.

Cảm giác tồn tại khá thấp.

Bạch Tiêu Tiêu thích nghi rất tốt.

Nhưng thình lình nghe nó nói vẫn bị giật mình.

"Linh thị là dùng linh lực phủ lên mắt, có thể nhìn thấy thứ mắt thường không thấy."

"Hiểu đơn giản giống một loại vọng khí thuật."

"Nhưng hiệu quả bị giới hạn bởi tu vi người thi triển. Nếu vật quan sát có phẩm cấp cao hơn tu vi của ngươi thì sẽ không nhìn ra."

Bạch Tiêu Tiêu kinh ngạc.

Nhưng vẫn làm theo.

Nàng tụ linh lực lên mắt.

Khi mở mắt lại, cảnh tượng xung quanh quả nhiên thay đổi rất nhiều.

Đám Nhiếp Tâm Thảo mà Thẩm Chi Nguyệt từng nhắc đang được bao phủ bởi một lớp giống sương mù nhàn nhạt.

Nhìn hơi quen.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn đám cỏ suy nghĩ vài giây rồi bừng tỉnh.

Khó trách thấy quen.

Lớp giống sương kia rất giống những đoàn linh khí nàng nhìn thấy lúc tu luyện.

Chỉ khác những đoàn linh khí này không trôi nổi, mà bám chặt trên Nhiếp Tâm Thảo.

Nói cách khác linh thực đều có linh khí.

Chỉ khác nhau về nhiều ít.

Nàng thử chuyển tầm mắt sang hồ.

Quả nhiên toàn bộ mặt hồ cũng được linh khí bao phủ.

Hơn nữa còn đậm hơn Nhiếp Tâm Thảo.

"Nước trong hồ lại cũng là bảo vật sao?"

Tâm niệm vừa động, nàng lập tức nhớ chuyện cổ độc vừa bị ép phát tác.

Ánh mắt dần chần chừ.

Không lẽ chính là vì nước hồ?

Càng nghĩ càng thấy có khả năng.

Bạch Tiêu Tiêu lập tức lùi về sau một bước.

Sợ mình sơ ý rơi xuống lần nữa.

Ổn định tâm thần, nàng tiếp tục quan sát.

Bỗng phát hiện một chỗ trên vách đá khác hẳn xung quanh.

Rõ ràng cũng là vách đá.

Nhưng dưới linh thị, nơi đó lại phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Trên bề mặt cũng được một tầng linh khí bao phủ.

Bạch Tiêu Tiêu lập tức quyết định đi kiểm tra. Nàng rút kiếm, định ngự kiếm bay lên, nhưng rất nhanh đã phát hiện nơi này hoàn toàn không thể ngự kiếm.

"Ừm? Sao lại không thể ngự kiếm? Nếu nói nơi này không thể sử dụng linh lực thì trước đó ta vẫn dùng được Ngự Thủy Quyết, hiện giờ linh thị cũng không bị ảnh hưởng. Vậy tại sao riêng ngự kiếm lại không được?"

"Nơi này có cấm chế, hạn chế phi hành."

Giọng Thẩm Chi Nguyệt nhàn nhạt vang lên.

Bạch Tiêu Tiêu vốn chỉ đang lẩm bẩm một mình, không ngờ lại đột nhiên nhận được hồi đáp. Nàng lập tức ý thức được Thẩm Chi Nguyệt đã tỉnh.

Đương nhiên, cũng có khả năng nàng căn bản chưa từng ngủ, chỉ là thần thức không đặt trên phân thần mà thôi.

Bạch Tiêu Tiêu lập tức cảm thấy vừa xấu hổ vừa nóng mặt, lắp bắp gọi một tiếng:

"Tôn thượng."

Nàng vốn tưởng sẽ nghe Thẩm Chi Nguyệt trách cứ, cho dù không trách thì giọng điệu ít nhiều cũng phải lạnh nhạt hơn. Nhưng Thẩm Chi Nguyệt chẳng nói gì, chỉ khẽ "ừ" một tiếng, coi như bỏ qua chuyện vừa rồi.

Bạch Tiêu Tiêu ngẩn người, trong lòng thoáng trống trải, nhưng rất nhanh đã thu lại cảm xúc.

"Tôn thượng, vậy cấm chế này có thể giải trừ không?"

"Không thể. Lưu Quang Linh Động hình thành đã lâu, là một bí cảnh tự nhiên. Toàn bộ bí cảnh được tạo thành từ rất nhiều hang động có cấu trúc khác nhau, trong mỗi hang lại tồn tại những cấm chế khác biệt. Nơi này vừa hay cấm phi hành."

Thẩm Chi Nguyệt tuy chỉ đang giải thích lai lịch của Lưu Quang Linh Động, nhưng chịu nói với nàng một đoạn dài như vậy đã là chuyện rất hiếm.

Trong lòng Bạch Tiêu Tiêu lập tức vui lên.

Ít nhất Thẩm Chi Nguyệt vẫn chịu nói chuyện với nàng. Điều này chứng minh đối phương nghe những lời có thể xem là mạo phạm lúc nãy cũng không tức giận, càng không có ý định mặc kệ nàng.

Giọng nàng bất giác mang theo vài phần vui vẻ.

"Thì ra là vậy. Đúng rồi, tôn thượng, ta phát hiện vách đá bên kia có vấn đề, đang định lên đó xem thử."

Thẩm Chi Nguyệt khẽ "ừ".

"Đi đi. Đến bí cảnh rèn luyện là lựa chọn của ngươi. Nếu đã muốn rèn luyện, vậy phải dựa vào chính mình. Sau này nếu không thật sự cần thiết, ta sẽ không ra tay giúp ngươi nữa."

Bạch Tiêu Tiêu ngượng ngùng cười cười, ngoan ngoãn gật đầu.

"Ta biết rồi, đa tạ tôn thượng."

Thẩm Chi Nguyệt quả nhiên nói được làm được, không lên tiếng thêm nữa.

Bạch Tiêu Tiêu rũ mắt suy nghĩ. Vốn nàng định cân nhắc xem phải lên trên bằng cách nào, nhưng khóe mắt vừa lướt qua hồ nước, nàng chợt khựng lại.

Nàng thử mở nhẫn trữ vật, quả nhiên không hề bị hạn chế.

Xem ra cấm chế trong hang động này chỉ cấm phi hành.

Chiếc nhẫn trữ vật Diệp Tinh Đồng cho nàng, trước đây nàng chỉ nhìn sơ qua, chưa từng lục kỹ. Bây giờ kiểm tra mới phát hiện ngoài linh thạch ra còn có đủ thứ đồ lộn xộn, trong đó có cả một đống bình ngọc rỗng.

Tâm niệm vừa động, Bạch Tiêu Tiêu lấy toàn bộ bình ngọc ra ngoài, sau đó xắn tay áo, cẩn thận bắt đầu múc nước trong hồ.

Ban đầu nàng còn cảm thấy hồ nước này có vấn đề, dù sao hiệu quả của nó quả thật quá mức bất ngờ. Nhưng sau khi dùng linh thị kiểm tra một lượt, nàng phát hiện nước hồ cũng tỏa ra linh khí.

Nếu đã vậy, hẳn đây cũng là thứ tốt.

Đã gặp được tức là có duyên, không bằng mang theo một ít.

Bạch Tiêu Tiêu hì hục múc nước, Thẩm Chi Nguyệt ở trong thức hải nhìn rõ từng động tác của nàng, nhất thời có chút không biết nói gì.

Nàng vốn định hỏi Bạch Tiêu Tiêu lấy nhiều nước hồ như vậy làm gì, nhưng vừa nhớ đến lời mình mới nói ban nãy, cuối cùng vẫn im lặng, chỉ yên lặng nhìn người kia vui vẻ múc nước.

Dắt Ti Tuyền...

Ánh mắt Thẩm Chi Nguyệt dần thay đổi.

Chỉ cần nhìn thấy dòng suối này, nàng không thể tránh khỏi nhớ lại tất cả những gì vừa xảy ra, rồi lại nhớ đến những lời hỗn loạn Bạch Tiêu Tiêu từng nói.

Tâm cảnh khó khăn lắm mới bình ổn lại lần nữa nổi lên gợn sóng.

Thẩm Chi Nguyệt bỗng nhắm mắt, quyết định không nhìn nữa.

Bạch Tiêu Tiêu hoàn toàn không phát hiện dao động rất nhỏ nơi thức hải. Nàng hì hục rót đầy một đống bình ngọc, sau đó thu tất cả vào nhẫn trữ vật.

Lúc đứng lên, khóe mắt nàng lại nhìn thấy những bụi Nhiếp Tâm Thảo xanh um.

Bạch Tiêu Tiêu chỉ suy nghĩ một lát rồi thử đào một bụi lên. Thấy cây cỏ không hề có dấu hiệu khô héo, nàng lập tức vui vẻ bắt đầu đào thêm.

Linh vật trong hang động này không nhiều. Ngoài hồ nước và Nhiếp Tâm Thảo, nàng còn phát hiện những cột đá trên đỉnh đầu cũng lấp lánh ánh sáng, linh khí thậm chí còn đậm hơn hồ nước và Nhiếp Tâm Thảo, nghĩ thế nào cũng là đồ tốt.

Đáng tiếc nơi này cấm bay.

Cho dù nàng muốn kéo xuống một cây cũng không làm được.

Bạch Tiêu Tiêu tiếc nuối nhìn những cột đá trên cao, lưu luyến thu hồi ánh mắt, cuối cùng mới bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc xem phải trèo lên thế nào.

Hai giây sau, nàng chợt bừng tỉnh.

Làm người quá lâu, nàng suýt quên mất hiện giờ mình đâu còn là người.

Bạch Tiêu Tiêu lập tức biến trở về nguyên hình.

Dựa vào ưu thế chủng tộc, nàng men theo những chỗ lồi lõm ở vách đá, bò một mạch lên trên, chẳng tốn bao nhiêu sức đã đến được nơi vừa phát hiện có điều bất thường.

Mãi đến lúc này nàng mới nhận ra, trên vách đá thật ra có một bệ đá nhỏ.

Bởi vì khi đứng phía dưới góc nhìn bị che khuất, nàng hoàn toàn không phát hiện ra.

Bạch Tiêu Tiêu hóa lại thành hình người trên bệ đá, đầu ngón tay tụ một chút linh quang, thử chạm vào vách đá trước mặt.

Vách đá hấp thu linh lực.

Ngay sau đó, bề mặt đá bất ngờ dập dờn như sóng nước, rồi chậm rãi hóa thành hư vô, để lộ một lối đi phía sau.

"Thế mà không phải vách đá thật?"

Trong lòng Bạch Tiêu Tiêu kinh ngạc.

Nhưng nhìn con đường trước mắt, nàng chỉ chần chừ trong chốc lát rồi bước vào.

Thông đạo dường như không dài, nhưng lại mang đến cảm giác đè nén khó chịu. May mà chưa đi bao lâu, phía trước đã xuất hiện một tia sáng mờ.

Bạch Tiêu Tiêu lập tức tăng tốc.

Nàng vừa không chút phòng bị ló đầu ra ngoài, toàn thân lập tức dựng tóc gáy, vội vàng rụt đầu trở lại.

Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên ngay phía trên, đá vụn rơi xuống ào ào.

Nếu phản ứng chậm một chút, giờ phút này nàng e rằng đã mất mạng.

Lần này Bạch Tiêu Tiêu ngoan hẳn, không dám tùy tiện thò đầu ra nữa, mà cẩn thận thả một luồng thần thức dò xét.

Nàng mới ở Trúc Cơ kỳ, thần thức không thể nhìn quá xa, nhưng đối với tình huống trước mắt đã đủ dùng.

Quả nhiên, phía sau thông đạo là một hang động khác.

Điểm khác biệt là trong hang này gần như chỉ có vách đá và những cột đá dựng đứng. Nơi có thể đặt chân cũng chỉ có đỉnh các cột đá ấy.

Trên một cột đá trong đó lại mọc một đóa hoa màu nâu đất.

Bạch Tiêu Tiêu khá kinh ngạc khi thấy hoa có thể mọc trên cột đá.

Hơn nữa hình dáng nó vô cùng kỳ quặc. Ngoài nụ hoa nhỏ bé ra, nó hoàn toàn không có lá, chỉ có những sợi rễ mảnh cắm sâu vào cột đá. Mặc cho xung quanh động tĩnh dữ dội đến đâu, nó gần như vẫn bất động.

Cảnh tượng hiếm lạ khiến Bạch Tiêu Tiêu nhìn thêm một lần.

Nhưng rất nhanh, tiếng động kịch liệt bên dưới đã kéo nàng trở về thực tại.

Lúc này nàng mới nhận ra đám người phía dưới chính vì tranh đoạt đóa hoa trên cột đá mà đánh nhau.

Bạch Tiêu Tiêu âm thầm thấy may vì mình bị ném vào hồ nước lúc mới vào bí cảnh.

Ít nhất nàng không phải vừa đến đã gặp nhiều người như vậy, nếu không chắc chắn cũng sẽ rơi vào cảnh tranh đấu không ngừng như nơi này.

Quan sát một lúc, Bạch Tiêu Tiêu phát hiện những tu sĩ đang giao chiến đều có gì đó rất kỳ lạ.

Nàng rõ ràng nhìn thấy một tu sĩ vốn định đâm thẳng vào yếu hại của đối thủ, nhưng kiếm thế không hiểu sao đột nhiên lệch sang một bên, cuối cùng không giết được người, chỉ khiến đối phương bị thương.

Ban đầu Bạch Tiêu Tiêu còn tưởng mình nhìn nhầm.

Nhưng càng quan sát, nàng càng phát hiện tình huống tương tự liên tục xảy ra.

Chẳng lẽ đây là cấm chế của nơi này?

Nhưng rốt cuộc là cấm chế gì mà kỳ quái đến vậy?

Trong lúc Bạch Tiêu Tiêu còn trầm tư, phía dưới đột nhiên xuất hiện thêm mấy người.

Nàng nhìn kỹ, lập tức nhận ra trong số người mới đến có Minh Tịnh Thu và Cảnh Oanh.

Đáng tiếc hai người xuất hiện quá vội vàng, sắc mặt hoảng hốt, dường như còn chưa kịp cân nhắc gì đã trực tiếp đáp xuống.

Kết quả vừa rơi xuống liền bị cuốn vào hỗn chiến.

Tất cả mọi người đều cho rằng hai người đến cướp bảo vật, căn bản không cho cơ hội giải thích đã đồng loạt xông lên.

Trận hỗn chiến lập tức càng lúc càng dữ dội.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn đến ngẩn người, sau đó bắt đầu sốt ruột.

Đúng lúc ấy, hệ thống như thể đến góp vui, lên tiếng:

"Ký chủ, đóa hoa phía dưới tên là Thạch Trung Hoa, là một trong những dược dẫn để luyện Tẩy Đan. Tẩy Đan có tác dụng tẩy kinh phạt tủy, là loại đan dược vô cùng quý hiếm. Thạch Trung Hoa lại càng khó gặp. Trong cơ duyên nữ chủ nhận được lần này có đóa hoa này."

Khóe môi Bạch Tiêu Tiêu khẽ run.

"Cho nên ý của ngươi là ta phải xuống cướp, đúng không?"

"Đúng vậy."

"..."

Nàng âm thầm thở dài.

Biết chắc không tránh được, nhưng nàng vẫn muốn suy nghĩ xem có cách nào khác hay không.

Không ngờ còn chưa kịp tính toán kỹ, Bạch Tiêu Tiêu đã cảm thấy một luồng lực mạnh bất ngờ đánh vào lưng.

Nàng hoàn toàn không đề phòng, lập tức bị đẩy văng khỏi thông đạo.

Bạch Tiêu Tiêu mở to mắt, cố sức xoay người nhìn lại.

Đập vào mắt nàng là một gương mặt quen thuộc.

Trên mặt người kia hiện rõ vẻ kinh ngạc chỉ nằm ngoài da, như thể đang muốn nói rằng nàng ta hoàn toàn không cố ý, dáng vẻ vô tội đến mức giả tạo.

Lại là Dung Thanh Thanh, người từ đầu đến giờ vẫn chưa gặp.

Bạch Tiêu Tiêu: "..."

Nàng đã biết mà.

Gặp nữ chủ tuyệt đối chẳng có chuyện tốt.

Lúc còn ở Vọng Nguyệt Phong, người này nhìn thấy nàng còn luôn miệng gọi "Tiêu Tiêu sư tỷ" thân thiết vô cùng, cười cũng rất vui vẻ.

Bây giờ thì hay rồi, diễn cũng chẳng buồn diễn tử tế nữa.

À không.

Vẫn miễn cưỡng diễn một chút.

Chỉ có điều kỹ thuật này nếu đặt ở thời hiện đại, e rằng đến vai quần chúng cũng khó mà nhận được.

Đáng tiếc Bạch Tiêu Tiêu còn chưa kịp thể hiện bất kỳ biểu cảm gì đã rơi thẳng xuống.

Mãi đến lúc rơi khỏi thông đạo, nàng mới phát hiện cấm chế của hang động này chính là trọng lực biến đổi.

Trong quãng thời gian ngắn ngủi rơi xuống, nàng có thể cảm nhận rõ trọng lực thay đổi liên tục.

Lúc thì cơ thể đột nhiên nặng như đeo đá, lúc lại nhẹ bẫng đến mức gần như mất kiểm soát.

Nếu không phải tình huống nguy cấp, thật ra cũng khá thú vị.

Đáng tiếc hiện giờ hoàn toàn không phải lúc nghĩ chuyện đó.

Bạch Tiêu Tiêu vốn định ngự kiếm ổn định thân hình.

Tin tốt là nàng thật sự có thể ngự kiếm.

Tin xấu là vì trọng lực liên tục biến hóa, việc ngự kiếm trở nên cực kỳ khó khăn.

Linh lực trong cơ thể cũng lúc thì trì trệ như rơi vào bùn lầy, khó lòng điều động, lúc lại thông suốt đến mức vận chuyển nhanh như chớp.

Xem ra đây chính là lý do khiến những tu sĩ phía dưới giao chiến kỳ quái như vậy.

Nghĩ kỹ thì bọn họ cũng khá lợi hại.

Trong hoàn cảnh này mà vẫn có thể đánh nhau được.

Chỉ riêng việc ứng phó với trọng lực biến đổi trong lúc rơi đã khiến Bạch Tiêu Tiêu luống cuống tay chân.

Mãi đến khi hai chân chạm xuống bề mặt cứng rắn, nàng mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Thần kinh căng chặt vừa thả lỏng, Bạch Tiêu Tiêu lập tức muốn xem mình rơi xuống đâu.

Nhưng nàng nhanh chóng cảm thấy không đúng.

Xung quanh...

Có yên tĩnh đến vậy sao?

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, trong lòng bất giác căng thẳng.

Không biết từ lúc nào, cuộc hỗn chiến đã dừng lại.

Không chỉ vậy, tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm nàng.

Bạch Tiêu Tiêu đảo mắt một vòng, cố tỏ ra bình tĩnh, sau đó dùng khóe mắt liếc vị trí mình đang đứng.

Ừm...

Đứng gần thế này mới nhìn kỹ được Thạch Trung Hoa.

Thật ra nó trông chẳng giống hoa cho lắm.

Màu nâu đất khiến cả cây nhìn hơi bẩn, nụ hoa lại còn có vẻ thiếu dinh dưỡng.

Ừm...

Lần này đúng là có lý cũng khó nói cho rõ.

Cả người Bạch Tiêu Tiêu cứng đờ.

Ai mà ngờ được Dung Thanh Thanh đẩy một cái, lại vừa hay đẩy nàng rơi thẳng xuống cột đá đang có Thạch Trung Hoa, thứ tất cả mọi người tranh giành.

Nếu chỉ xét kết quả thì vận may của nàng đúng là không tồi.

Nhưng loại vận may này nàng thật sự không muốn.

"Ngươi là nha đầu từ đâu chui ra? Tuổi còn nhỏ đã hành sự đê tiện như vậy! Thạch Trung Hoa cũng là thứ ngươi có thể mơ tưởng sao?"

"Đạo hữu nói có lý. Muốn lấy hoa thì cứ đường đường chính chính xuống đây tranh đấu, ai thắng thì người đó hái. Chúng ta tuyệt đối không có ý kiến. Nhưng ngươi lại dám đánh lén!"

"Vị đạo hữu này tuổi còn nhỏ mà không biết trời cao đất dày. Không biết thuộc môn phái nào? Xin báo danh tính."

Tiếng người lao xao vang thành một mớ hỗn loạn bên tai Bạch Tiêu Tiêu, ồn đến mức nàng hoa cả mắt.

Nhưng mặc cho nàng giải thích thế nào, xem ra chuyện này cũng rất khó giải quyết yên ổn.

Những người kia ngoài miệng nói toàn lời chính nghĩa, nhưng ánh mắt nhìn nàng rõ ràng hận không thể lập tức đánh chết.

Bạch Tiêu Tiêu cũng thấy mình oan.

Nàng vốn đâu định cướp trắng trợn như thế.

Nhưng bất kể nói thế nào, tình huống trước mắt cũng rất khó giảng giải.

Hoa chỉ có một đóa, người lại nhiều như vậy, tất nhiên không tránh khỏi một trận ác chiến.

Không ai muốn để người khác nhanh chân hơn, cho nên cuộc tranh đoạt mới rơi vào thế giằng co.

Ai ngờ Bạch Tiêu Tiêu lại bất ngờ từ trên trời rơi xuống, còn rơi đúng cạnh Thạch Trung Hoa.

Mắt thấy nàng chỉ cần giơ tay là có thể hái được, đương nhiên không ai còn tâm trạng đánh nhau.

Tất cả mâu thuẫn lập tức chuyển hết sang người nàng.

Chỉ cần nàng dám hái hoa, giây sau chắc chắn sẽ bị vô số thuật pháp đâm thủng thành cái sàng.

Bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, Bạch Tiêu Tiêu chậm rãi nuốt nước bọt, cuối cùng không nhịn được lên tiếng:

"Hiểu lầm thôi. Ta chỉ vô tình rơi vào đây, hoàn toàn không định..."

"Hái nó xuống."

Bạch Tiêu Tiêu sửng sốt.

"A?"

Trong thức hải, Thẩm Chi Nguyệt lại lên tiếng:

"Ta nói, hái nó xuống."

Lòng bàn tay Bạch Tiêu Tiêu đã đổ đầy mồ hôi.

"Nhưng mà..."

"Đừng sợ. Ngươi sẽ không sao."

Trong lòng nàng cân nhắc mấy lượt, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm.

Vẻ mặt cũng dần bình tĩnh lại.

"Ha ha, ta..."

Nói đến đây, Bạch Tiêu Tiêu nhắm chặt mắt, quyết liều một phen.

Nàng bất ngờ ngồi xổm xuống, thô bạo túm lấy Thạch Trung Hoa.

Trong khoảnh khắc, vô số thuật pháp lẫn tiếng chửi mắng lập tức cuồn cuộn đánh tới như muốn nhấn chìm nàng.

Trong hỗn loạn, Bạch Tiêu Tiêu dường như còn nghe thấy tiếng Minh Tịnh Thu vội vàng gọi nàng.

Nhưng tất cả âm thanh đột nhiên im bặt.

Khi nàng mở mắt lần nữa, cảnh vật xung quanh đã thay đổi từ lúc nào.

Bạch Tiêu Tiêu lập tức hiểu ra.

"Thì ra lối ra của hang động vừa rồi chính là đóa hoa ấy?"

"Ừ."

"Vậy ta hái hoa xuống rồi, các nàng... A! Vừa rồi ta còn nhìn thấy Minh đạo hữu!"

"Không cần hoảng. Hoa đã bị hái xuống, đương nhiên tất cả mọi người đều bị truyền tống đi rồi."

Bạch Tiêu Tiêu lúc này mới nhẹ nhõm thở ra.

Nhưng trái tim vừa bị dọa cho kinh hoàng vẫn chưa thể bình tĩnh lại ngay.

Khoảnh khắc vừa rồi thật sự suýt dọa chết nàng.

Hái hoa trước mặt nhiều người như vậy khác gì công khai khiêu khích đâu!

May mà cuối cùng Thạch Trung Hoa đã vào tay.

Bạch Tiêu Tiêu cúi đầu tò mò nhìn nụ hoa trong tay.

Hiện giờ nàng đang xách rễ, nụ hoa mềm oặt rũ xuống, trông như chỉ một giây nữa là sẽ tắt thở.

Nàng lập tức lộ vẻ xấu hổ.

Cuối cùng mới nhớ ra thứ này giá trị liên thành, tuyệt đối không thể đối xử thô bạo như vậy.

Bạch Tiêu Tiêu vội tìm một chiếc hộp gấm cất nó vào, sau đó chọn một vị trí tốt trong nhẫn trữ vật để bảo quản.

Cùng lúc đó, tiếng hệ thống vang lên:

"Chúc mừng ký chủ đạt được một phần cơ duyên của nữ chủ. Mong ký chủ tiếp tục cố gắng."

Bạch Tiêu Tiêu khựng lại.

Hình ảnh lúc nãy bị ám toán lại hiện lên trong đầu.

Nàng trở thành cái đích cho mọi người công kích, không nghi ngờ gì đều là vì Dung Thanh Thanh.

Trong lòng thoáng qua đủ loại suy nghĩ, Bạch Tiêu Tiêu khẽ mím môi rồi nhẹ giọng gọi:

"Tôn thượng..."

Trong thức hải, Thẩm Chi Nguyệt chậm rãi mở mắt.

"Chuyện gì?"

Thật ra Bạch Tiêu Tiêu muốn hỏi nàng có nhìn thấy hành động vừa rồi của Dung Thanh Thanh hay không.

Nếu không nhờ Thẩm Chi Nguyệt lên tiếng nhắc nhở, giờ phút này nàng có lẽ đã phải một mình đối mặt với sự vây công của đông đảo tu sĩ.

Nhưng câu hỏi ấy thế nào cũng không thể nói ra.

Bạch Tiêu Tiêu thừa nhận mình sợ.

Sợ nghe được câu trả lời không phải điều mình muốn.

Nếu vậy, thà rằng không hỏi còn hơn.

Cứ coi như...

Chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Nàng lắc đầu.

"Không có gì. Chỉ là đột nhiên muốn gọi ngài một tiếng. Vừa rồi đa tạ tôn thượng."

Thẩm Chi Nguyệt mím môi thành một đường thẳng, không đáp.

Trong lòng lại không nhịn được nghĩ, con rắn nhỏ này lúc chịu ảnh hưởng của Dắt Ti Tuyền, ý loạn tình mê nói ra những lời kia thì thôi đi.

Sao lúc tỉnh táo rồi vẫn còn như vậy...

Dính người đến mức chẳng biết ngượng.

Nàng biết linh thú bất kể thuộc chủng tộc nào cũng thường nói năng thẳng thắn, cảm xúc rõ ràng, đôi khi hành động còn khiến người khác khó hiểu.

Chỉ là nàng không ngờ một con rắn nhỏ cũng mang đủ những đặc điểm ấy.

Thẩm Chi Nguyệt lại nhắm mắt, không tiếp tục suy nghĩ về vấn đề nguy hiểm này nữa.

Bạch Tiêu Tiêu không biết trong lòng nàng nghĩ gì, chỉ cho rằng Thẩm Chi Nguyệt vẫn trước sau như một coi trọng Dung Thanh Thanh.

Cũng có thể nàng thật sự không nhìn thấy.

Dù sao đây là cuộc rèn luyện của chính Bạch Tiêu Tiêu. Thẩm Chi Nguyệt vừa mới nói sẽ không nhúng tay...

Bạch Tiêu Tiêu chợt khựng lại.

Nàng đột nhiên nhớ ra chuyện mình thoát khỏi vòng vây rõ ràng cũng nhờ Thẩm Chi Nguyệt ra tay can thiệp.

Tâm trạng nàng lập tức sáng sủa hẳn lên.

Khóe mắt bất giác cong cong.

Đến lúc này nàng mới có tâm trí đánh giá hoàn cảnh mới.

Ngoài dự đoán, hang động lần này lại là một động băng.

Ban đầu tâm trí nàng hoàn toàn không đặt ở đây nên chẳng phát hiện khí lạnh thấu xương.

Đến khi hoàn hồn mới thấy không ổn.

Đập vào mắt là một mảng băng trắng xanh.

Nhìn lâu một chút, trước mắt thậm chí còn trở nên mơ hồ.

Bạch Tiêu Tiêu vội nhắm mắt, chờ một lúc mới mở ra, sau đó gấp gáp tìm cách rời khỏi đây.

Hang động này cực kỳ bất lợi với nàng.

Bản thể nàng là rắn, vốn không thích lạnh.

Thế mà nơi này lại chẳng khác gì hầm băng.

Chưa bao lâu, nàng đã cảm thấy toàn thân cứng đờ vì rét.

Bạch Tiêu Tiêu khẽ hít một hơi, cẩn thận tiến về phía trước dò đường.

Khắp nơi đều là cột băng, vách tường và mặt đất cũng bị một lớp băng dày bao phủ.

Chỉ đi được một đoạn, nàng đã nhận ra một vấn đề.

Nàng không phân biệt nổi phương hướng.

Hang động này thật sự có cảm giác như một mê cung tự nhiên.

Bạch Tiêu Tiêu ghét nhất mê cung.

Trong lòng không khỏi sinh ra chút nóng nảy bất an.

"Ai! Tiêu Tiêu! Cuối cùng cũng gặp được người quen rồi!"

Bạch Tiêu Tiêu quay đầu theo tiếng gọi, phát hiện người đến lại là Diệp Tinh Đồng.

"Tinh Đồng? Sao ngươi cũng ở đây?"

Diệp Tinh Đồng mang vẻ mặt tuyệt vọng.

"Ta cũng không biết! Vừa vào đây đã bị ném thẳng vào sa mạc, phải đấu trí đấu dũng với đủ thứ sinh vật chẳng hiểu từ đâu chui ra mới tìm được lối thoát.

Kết quả vừa đi khỏi đó lại bước một chân vào đầm lầy, suýt nữa bị yêu thú ăn mất.

Khó khăn lắm mới thoát khỏi nơi quỷ quái ấy thì lại đến sông băng.

À không, hình như nơi này cũng chẳng phải sông băng. Thôi, mặc kệ là gì, ta cũng chịu đủ rồi."

Nàng vừa nói vừa xua tay, vẻ mặt mệt mỏi vô cùng.

Khóe miệng Bạch Tiêu Tiêu khẽ giật.

Nàng hoàn toàn không ngờ Diệp Tinh Đồng lại xui xẻo đến thế.

Vì vậy nàng lên tiếng an ủi:

"Ta cũng đã trải qua hai hang động. Thật ra... ừm... hình như..."

Hình như chẳng gặp nguy hiểm gì lớn.

Nói vậy lại hơi xấu hổ.

Bạch Tiêu Tiêu nghĩ kỹ.

Hang động đầu tiên nếu đổi thành người bình thường, có lẽ sau khi bị nước hồ ảnh hưởng còn phải chịu Nhiếp Tâm Thảo mê hoặc.

Nếu không thoát ra được, e rằng sẽ chìm dưới đáy hồ mãi mãi.

Nhưng nàng nhờ có "ngoại viện" Thẩm Chi Nguyệt nên gần như dễ dàng rời khỏi đó.

Hang động thứ hai thì càng khỏi nói.

Tất cả đều là ngoài ý muốn, cuối cùng còn được kéo đi theo.

Vốn nàng còn thấy hành trình của mình cũng khá nguy hiểm.

Nhưng so với trải nghiệm của Diệp Tinh Đồng, Bạch Tiêu Tiêu lại vô thức thấy hơi chột dạ.

Diệp Tinh Đồng chờ một lúc, thấy nàng không nói tiếp thì xua tay.

"Thôi, đừng nhắc chuyện đau lòng nữa. Dù sao bây giờ cũng gặp được người quen. Đúng rồi, ngươi có thấy Minh sư tỷ với Cảnh Oanh không?"

Bạch Tiêu Tiêu gật đầu.

"Ở hang động trước ta có gặp các nàng, nhưng lúc truyền tống lại bị tách ra ngẫu nhiên."

Diệp Tinh Đồng nhíu mày, trông khá lo lắng.

"Minh sư tỷ là Kim Đan kỳ, Cảnh Oanh đi cùng nàng thì an toàn hơn chúng ta. Thôi, ta vẫn nên nghĩ xem làm cách nào ra khỏi đây."

Bạch Tiêu Tiêu cũng cảm thấy có lý.

Nhưng sau khi hai người đi một vòng rồi cùng nhau lạc đường, cả hai đồng loạt rơi vào im lặng.

"Tinh Đồng, ngươi cũng không biết đường sao?"

Diệp Tinh Đồng: "... Bình thường ra ngoài cũng đâu cần ta nhận đường."

Bạch Tiêu Tiêu hiểu rồi.

Đãi ngộ của đại tiểu thư đây mà.

Vậy thì xong.

Hai người bọn nàng không phải sẽ lạc ở đây đến tận thiên hoang địa lão chứ?

Vừa nghĩ vậy, Bạch Tiêu Tiêu đã nghe thấy tiếng bước chân truyền đến.

Nhưng khi nàng quay đầu, nhìn thấy bóng người quen thuộc kia, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Không ngờ lại gặp Dung Thanh Thanh.

Điều khiến nàng càng thấy không ổn là bên cạnh đối phương còn có hai người.

"Bạch sư tỷ? Sao ngươi cũng ở đây?"

Diệp Tinh Đồng kinh ngạc lên tiếng, xác nhận suy đoán của Bạch Tiêu Tiêu.

Hai người đi cùng Dung Thanh Thanh quả nhiên là Bạch Thúc Vi và vị đệ tử nội môn từng cùng nàng ta xuống núi rèn luyện.

Nhưng Bạch Thúc Vi còn chưa kịp trả lời, một trận tiếng bước chân hỗn loạn khác đã truyền đến.

Bạch Tiêu Tiêu khựng lại.

Nàng phát hiện từ nhiều hướng đều có người đi tới.

Trong số đó còn có Minh Tịnh Thu, Cảnh Oanh mà lúc trước chưa kịp nói chuyện, cùng với...

Đám tu sĩ tức giận vì bị nàng cướp mất Thạch Trung Hoa.

Bạch Tiêu Tiêu: "..."

Mục lục
17 / 133
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây