Chương 20: Chương 20
Nếu trước khi ngủ không đặt báo thức, có lẽ Lục Kim đã ngủ một mạch đến tận trưa.
Sau khi tỉnh khỏi giấc mộng ấm áp ấy, nàng không hề có cảm giác hoảng hốt vì mộng cảnh đột ngột tan biến. Chỉ là trong lòng vẫn vương một nỗi buồn man mác, xen lẫn cảm giác mất mát không sao gọi tên.
Nỗi thất thần ấy khiến lồng ngực nàng âm ỉ đau, tựa như đã quên mất một điều vô cùng quan trọng.
Lục Kim ngồi trên giường thật lâu, mãi vẫn không thể xua đi cảm giác chia lìa kỳ lạ đang quấn chặt lấy trái tim.
Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ, dòng suy nghĩ của nàng mới bị cắt ngang.
Là Triêu Từ.
Lục Kim lập tức chỉnh lại bộ đồ ngủ bị vò nhăn, đứng trước gương cẩn thận nhìn mình một lượt. Xác nhận bản thân không quá luộm thuộm, nàng mới đi mở cửa.
Nếu không phải sợ để Triêu Từ chờ bên ngoài quá lâu, nàng nhất định sẽ rửa mặt chải đầu chỉnh tề rồi mới chịu ra.
Nhưng người đứng ngoài cửa lại không phải Triêu Từ.
Mà là một cô gái trẻ tóc ngắn, mặc đồng phục đen, nom khá giống quản gia.
"Xin lỗi đã làm phiền ngài, Lục tiểu thư."
Ngoài miệng nói xin lỗi, nhưng vẻ mặt cùng giọng điệu lạnh nhạt của cô gái chẳng có lấy nửa phần khách sáo.
Trong tay nàng ôm một chiếc váy dài màu xanh đá.
"Đây là váy chủ nhân chuẩn bị cho ngài. Nếu hôm nay ngài muốn thay đồ, có thể mặc bộ này."
Lục Kim quả thật không muốn tiếp tục mặc bộ quần áo từ hôm kia.
Đồ dùng trong kỳ sinh lý nàng vốn có thói quen mang theo, không đến mức phải ngượng ngùng hỏi Triêu Từ. Chỉ có quần áo thay là vấn đề.
Trên đường tới đây, nàng từng để ý vị trí căn nhà.
Hẻo lánh đến mức có lẽ gọi đồ ăn giao tận nơi còn phải trả thêm phí vận chuyển, nói gì đến trung tâm thương mại.
Không ngờ Triêu Từ đã nghĩ thay nàng từ trước.
"Cảm ơn."
Dù cô gái trước mặt gọi Triêu Từ là "chủ nhân", thái độ với nàng cũng chẳng mấy thân thiện, nhưng nhìn ra được hai người hẳn rất gần gũi.
Lục Kim vẫn giữ phép lịch sự.
"Xin hỏi, Triêu tiểu thư đâu rồi?"
Mấy ngày nay nàng và Triêu Từ gần như hình với bóng.
Triêu Từ còn tự mình đưa đón nàng.
Vậy mà sáng nay lại đột nhiên không thấy người, thay vào đó là một cô gái trông như quản gia mang quần áo tới.
Nghĩ thế nào cũng thấy có gì đó không ổn.
Nhắc đến Triêu Từ, ánh mắt Tiểu Túc càng lạnh đi.
"Chủ nhân bệnh rồi."
Giọng nàng cứng nhắc.
"Ngài ấy cần nghỉ ngơi. Lục tiểu thư có lời gì, ta có thể chuyển lại."
"Bệnh rồi sao?"
Tim Lục Kim lập tức siết lại.
"Sao lại bệnh? Có nghiêm trọng không? Ta muốn đi thăm nàng."
Tiểu Túc thẳng thừng từ chối:
"Không cần đâu, Lục tiểu thư. Chủ nhân hiện giờ cần tĩnh dưỡng, không thích hợp gặp bất kỳ ai. Hôm nay ngài chẳng phải còn muốn ra ngoài sao? Ta sẽ đưa ngài đi."
Lục Kim làm việc trong giới văn hóa giải trí nhiều năm, đương nhiên nghe ra sự bài xích trong lời nói của đối phương.
"Vậy chờ nàng khỏe hơn ta sẽ đến thăm. Không cần ngài đưa đâu, ta tự đi là được, đa tạ..."
Chưa nói hết, Tiểu Túc đã cắt ngang:
"Nửa giờ nữa ta đợi Lục tiểu thư ở gara. Thời gian có đủ không?"
Lục Kim: "..."
Khóe môi Tiểu Túc nhếch lên một nụ cười lấy lệ.
"Nửa giờ nữa gặp."
Nói xong liền xoay người rời đi.
Lục Kim nhìn theo bóng lưng nàng.
Trên người cô gái ấy tỏa ra một luồng khí áp âm trầm, hoàn toàn không tương xứng với khuôn mặt đáng yêu kia.
Nàng ôm chiếc váy trở về phòng.
Đang suy nghĩ, Lục Kim chợt phát hiện chậu mao lương trên bàn bị đổ, đất vương đầy mặt bàn.
"Sao lại đổ thế này?"
Không nỡ nhìn những đóa hoa được chăm chút kỹ lưỡng phải chịu ấm ức, nàng đặt váy xuống, dựng chậu lên rồi cẩn thận gom đất trở lại.
May mà hoa không bị thương tổn.
Nếu không, Triêu Từ chắc sẽ đau lòng.
Nghĩ vậy, Lục Kim vô thức cong môi.
Sau khi rửa mặt chải đầu, nàng thay chiếc váy mới.
Từ vai, eo cho đến độ dài tà váy đều vừa vặn đến khó tin, giống như được may đo riêng cho nàng.
Đứng trước gương đồng, Lục Kim bỗng có một cảm giác rất lạ.
Chiếc váy xanh đá thoạt nhìn chẳng quá đặc biệt, nhưng khi khoác lên người nàng, cả căn phòng đầy cổ vật dường như cũng trở nên hài hòa một cách kỳ lạ.
Tựa như nàng vốn nên thuộc về nơi này.
Một tia sáng đỏ chợt lóe nơi khóe mắt.
Lục Kim nhìn sang.
Trong chiếc hộp lót nhung đỏ cạnh gương là một chiếc nhẫn.
Nàng cầm lên.
Trên giá nhẫn tinh xảo khảm một viên đá quý đỏ như máu.
Màu sắc ấy đẹp đến mức gần như mê hoặc lòng người, giống như bên trong cất giữ tàn tro của vô số vì sao đã lắng đọng qua hàng trăm triệu năm.
Trái tim Lục Kim bỗng đập nhanh.
Đến đây.
Chạm vào ta.
Đeo ta lên.
Ta vốn thuộc về ngươi...
Ngay khoảnh khắc chiếc nhẫn sắp được xỏ vào ngón tay, Lục Kim chợt tỉnh táo.
Ta đang làm gì?
Đây là đồ của người khác.
Sao có thể chưa được cho phép mà tùy tiện động vào?
Nàng lập tức đặt chiếc nhẫn trở lại.
Lục Kim đứng trước gương một lúc lâu, trong lòng dâng lên cảm giác bất an khó tả.
Nàng chợt nhớ tới chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh tòa nhà T, da đầu lập tức tê rần.
Theo bản năng quay đầu lại.
Sau lưng không có gì nguy hiểm.
Chỉ có cả căn phòng ngập trong những đóa hoa đang nở rộ.
...
Tiểu Túc nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Triêu Từ.
Bên trong tối om, phủ đầy một luồng khí lạnh âm u như hầm băng.
"Chủ nhân, váy ta đã đưa sang rồi."
Không ai đáp lại.
Trên giường, bóng người dưới tấm chăn dày không hề động đậy.
Chỉ có vài tiếng thở trầm thấp, khàn khàn như dã thú vọng ra.
"Chủ nhân?"
Tiểu Túc cau mày, tiến lên.
"Ngài ổn không? Hay để ta truyền thêm chút yêu khí cho ngài..."
Lời còn chưa dứt, một luồng sức mạnh khủng khiếp đột nhiên ập tới.
Tiểu Túc bị đánh bật xuống sàn.
Cuồng phong cùng sức nóng bùng lên trong nháy mắt.
Nàng còn chưa kịp hoàn hồn, một móng vuốt sắc bén đã ghì chặt nàng xuống đất.
Máu lập tức văng ra.
"Chủ... chủ nhân..."
Qua kẽ móng vuốt, Tiểu Túc đối diện với một đôi thú nhãn dài hẹp chỉ còn bản năng cùng sát ý.
Yêu thú phát ra tiếng gầm trầm thấp.
Đau đớn.
Đói khát.
Nôn nóng.
Tất cả hòa vào biển lửa đang thiêu đốt quanh nó.
Lông trên thân mãnh thú dần hóa thành liệt diễm.
Cả căn phòng từ hầm băng biến thành luyện ngục.
Tiểu Túc cố sức vùng vẫy, nhưng đối phương mạnh đến mức nàng hoàn toàn không thể lay chuyển.
Ngay khi lửa sắp nuốt chửng nàng, một luồng kim quang bất ngờ xuyên qua biển lửa.
Hai sợi xích vàng quấn lấy yêu thú.
Hai biến thành bốn.
Bốn hóa thành tám.
Chớp mắt đã thành một tấm lưới khóa chặt thân thể khổng lồ.
Khi Tiểu Túc được kéo ra, bên tai nàng vang lên giọng Yển Phong:
"Ta chẳng phải đã cảnh cáo ngươi đừng tùy tiện vào phòng nàng rồi sao?"
Tiểu Túc lập tức phun một ngụm máu lên áo Yển Phong.
Yển Phong: "..."
Chiếc áo mới thay hôm nay.
Yển Phong đưa nàng sang một bên, vừa quay đầu đã thấy yêu thú phá tung xiềng xích.
Chấn lực phản ngược khiến ngực nàng nghẹn lại.
Quả nhiên là vật chủ của Thanh Uyên Xích Hỏa.
Chỉ còn một phách.
Ba nghìn năm không ăn không uống.
Vậy mà vẫn mạnh đến mức này.
Chiếc đuôi dài quét ngang.
Lửa dữ như đao chém tới.
Yển Phong nghiêng người né tránh, nhưng cánh tay vẫn bị rạch một đường máu.
"Đừng phát điên nữa!"
Sau lưng nàng hiện ra kim quang.
Yển Phong dùng toàn bộ pháp lực ép yêu thú xuống.
Căn nhà rung chuyển dữ dội.
Cuối cùng, mãnh thú khổng lồ mất đi ý thức.
Thân hình dần thu nhỏ.
Biến trở lại thành Triêu Từ.
Yển Phong đứng thẳng dậy, hai chân mềm nhũn vì tiêu hao quá lớn.
Nàng kéo chăn phủ lên người Triêu Từ, bất đắc dĩ thở dài.
"Đúng là tổ tông."
...
Lục Kim vừa xả nước trong phòng tắm thì mơ hồ nghe thấy một tiếng động lớn.
Nàng ngẩng đầu.
Vừa rồi...
Động đất sao?
...
Yển Phong truyền một ít pháp lực cho Tiểu Túc.
"Nhìn khuôn mặt nhỏ này xem."
Nàng búng nhẹ vào má Tiểu Túc.
"Ưu điểm duy nhất còn tạm coi được cũng bị thương thành thế này."
Hai bên má Tiểu Túc đều có vết thương sâu, ngay cả sống mũi cũng bị rạch.
Nhưng nàng chẳng quan tâm tới bản thân.
Vừa cử động được đã lập tức chạy tới kiểm tra Triêu Từ.
Yển Phong lạnh lùng hừ một tiếng.
"Yên tâm đi. Con yêu quái vạn năm này không chết được đâu."
"Ngược lại là ngươi, mới có mấy trăm năm đạo hạnh. Thanh Uyên Xích Hỏa không phải thứ ngươi chịu nổi."
"Huống hồ nàng còn bị tà chú quấn thân, gần đây lại luyện cái Phệ Tâm Cổ gì đó."
"Ngươi không bị bóp chết tại chỗ đã là mạng lớn."
Tiểu Túc quay lưng vận khí, hoàn toàn không để ý nàng.
Yển Phong đi tới kéo nàng đứng dậy.
"Yêu khí chẳng còn bao nhiêu mà còn muốn truyền cho chủ nhân ngươi?"
"Để nàng ngủ một giấc là được."
"Đừng đem cả cái mạng nhỏ của mình ném vào."
Nàng trực tiếp kéo Tiểu Túc ra khỏi phòng rồi dựng kết giới.
Tiểu Túc dựa vào tường thở dốc.
Yển Phong đứng bên cạnh châm một điếu thuốc.
Tiểu Túc bị khói làm sặc, ho hai tiếng rồi chống người đứng lên.
"Còn đi đâu nữa?"
Yển Phong lập tức dụi tắt thuốc.
"Đưa... Lục Kim ra ngoài."
Giọng Tiểu Túc khàn đến mức gần như chỉ còn hơi thở.
Yển Phong nhìn nàng một lúc.
Nàng hiểu.
Đời này Tiểu Túc chỉ sống vì Triêu Từ.
Mà người nằm trên đầu quả tim của Triêu Từ, cho dù Tiểu Túc có không thích đến đâu, nàng vẫn sẽ liều mạng bảo vệ.
...
Lục Kim thay đồ xong, đi xuống gara.
Tiểu Túc đã ngồi trong xe.
Nàng đeo khẩu trang, sắc mặt tái nhợt.
Chỉ mới nửa giờ không gặp, cả người đã tiều tụy thấy rõ.
"Ngươi bị thương sao?"
Lục Kim lo lắng hỏi.
Tiểu Túc ho một lúc lâu mới lạnh nhạt nâng mắt.
"Lục tiểu thư muốn đi đâu?"
Lục Kim đọc địa chỉ bệnh viện.
Thấy đối phương không muốn nói chuyện, nàng cũng không hỏi thêm.
"Nếu ngươi không khỏe thì về nghỉ đi. Ta tự đến bệnh viện được."
Tiểu Túc im lặng khởi động xe.
Lục Kim: "..."
Người trong căn nhà này ai cũng kỳ kỳ quái quái.
Xe chạy xuống núi.
Lục Kim lại ngửi thấy một mùi cháy khét quen thuộc.
Mùi này...
Từ nhỏ đến lớn nàng vẫn thỉnh thoảng ngửi thấy.
Mỗi khi gặp nguy hiểm, nó sẽ xuất hiện.
Khi nguy hiểm qua đi, nó cũng biến mất.
Giống như một vị thần hộ mệnh vẫn luôn âm thầm đi theo nàng.
Nhưng lần này mùi ấy rõ ràng hơn bao giờ hết.
Lục Kim nghiêng đầu nhìn Tiểu Túc.
Hình như...
Nó đang tỏa ra từ người nàng.
Vết thương của Tiểu Túc chẳng lẽ là...
Vậy người làm nàng bị thương sẽ là ai?
Nghĩ tới Triêu Từ cả buổi sáng không xuất hiện, tim Lục Kim khẽ run.
Cũng đúng lúc này, nàng chợt nhận ra một chuyện còn kỳ lạ hơn.
Chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh tòa nhà T...
Nàng vẫn nhớ rõ.
Không hề mất đi bất kỳ đoạn ký ức nào.