Chương 7: Chương 7
Chín giờ sáng.
Sở Vân đỗ xe trước cửa nhà Lục Kim.
Thấy Lục Kim lên xe vẫn đang xoay cổ, vừa động là khớp kêu răng rắc, Sở Vân đau lòng hỏi:
"Sao vậy bảo bối, bị sái cổ à?"
"Tối qua đọc kịch bản, đọc rồi ngủ quên bên bàn."
Sở Vân lập tức lải nhải dặn nàng chú ý sức khỏe, trạng thái không tốt sẽ ảnh hưởng rất lớn tới thử vai.
"Với lại chẳng phải em còn bị thương sao? Bị ở đâu? Hôm qua chị cũng không kịp hỏi. Đỡ chưa? Có cần đi bệnh viện không?"
Lục Kim không lập tức trả lời.
Nàng im lặng một lúc, nhớ tới giấc mơ khiến mình bối rối.
Đầu ngón tay đang chống thái dương dường như bị nhiệt độ tai lây sang, hơi nóng.
Nàng mất tự nhiên đổi tư thế, mở kịch bản Phong Hỏa mang theo bên người.
Vừa lật vừa cố bình tĩnh:
"Không sao. Tai chỉ trầy chút da."
"Ồ?"
Đúng lúc đang chờ đèn đỏ, Sở Vân quay đầu nhìn nàng bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Lục Kim nhìn lại.
Sở Vân biết chuyện giữa nàng và Triêu Từ rồi sao?
Tối qua ở lễ trao giải Phong Bi, trước khi Triêu Từ ngồi bên cạnh nàng, không chỉ có chút xung đột với Vương Mãnh, cuối cùng còn mất trí cắn nàng một cái.
Cho dù hoàn cảnh lúc ấy tối đến đâu cũng không thể không ai phát hiện.
Đây là lễ trao giải được muôn người chú ý.
Máy quay livestream, truyền thông, fan-site… đủ loại ống kính lớn nhỏ chắc chắn đều sẽ chăm chú Triêu Từ — người biến mất ba tháng mới xuất hiện trở lại.
Không cần nghĩ cũng biết nhất định có người quay được vị trí của hai người, phát hiện tương tác của họ.
Huống hồ còn có "bách sự thông giới giải trí" Sở Vân.
Lục Kim vẫn luôn chú ý.
Từ tối qua tới sáng nay, trên mạng hoàn toàn không có bất kỳ tin nào về tương tác giữa nàng và Triêu Từ.
Không thấy chút dấu vết nào liên quan tới phản ứng của công chúng trước việc hai người cùng khung hình.
Ngược lại, nàng thu hoạch đầy mắt lời chửi rủa dành cho mình và ác ý nhắm vào em gái.
Vậy nên tiếp xúc ở khoảng cách gần tối qua giữa nàng và Triêu Từ—
Hoàn toàn không lên men.
Khả năng lớn nhất là những tương tác quá mức thân mật đã bị bộ phận quan hệ công chúng Tinh Duệ đè xuống.
Là quản lý, lúc này Sở Vân chắc chắn không tránh khỏi lải nhải nàng một trận.
Lục Kim đã nghĩ sẵn cách cùng Sở Vân lên án Triêu Từ.
Ai ngờ Sở Vân hoàn toàn không dựa vào vết thương trên tai mà nhắc tới Triêu Từ.
Giống như nàng thật sự không biết gì.
Nàng lập tức đổi chủ đề:
"Không sao thì tốt. Em ấy à, thân thể như giấy mà tính lại liều mạng. Quay phim thì làm mình đầy thương tích, dự lễ trao giải cũng làm rách cả tai. Đầu gối còn chưa khỏi đúng không? Vẫn phải tiếp tục trị. Chị cũng đang giúp em đặt lịch chuyên gia. Sức khỏe là vốn liếng cách mạng. Trẻ như vậy không thể để bệnh đau quấn thân."
"Ừm, cảm ơn…"
"Sao cảm giác em hơi mất tập trung vậy? Vì sắp thử vai nên căng thẳng?"
Lục Kim càng khó hiểu.
Sở Vân thật sự không biết.
Vậy chuyện dư luận không phải Tinh Duệ đè xuống?
Trong đầu nàng nảy ra một ý nghĩ hoang đường—
Chẳng lẽ không ai nhìn thấy?
Lục Kim chìm vào suy nghĩ, nhất thời không trả lời.
Sở Vân coi như nàng mặc nhận.
"Trước đây em đâu có vậy. Vai càng khó chẳng phải lúc tranh em càng hưng phấn sao? Vẫn lo chuyện Quế Cung à?"
Trong lúc nói, Sở Vân đã đón Tiểu Đổng lên xe.
Nàng vỗ vai Tiểu Đổng, cười:
"Có chị và Tiểu Đổng hộ giá cho em, sợ gì?"
Sắp tới cửa Quế Cung, điện thoại Sở Vân vang lên.
Nàng không nối Bluetooth, đỗ xe ven đường rồi nghe máy.
"Ừm, Khang tổng chào buổi sáng! Ban nãy đang lái xe. À, ngài nói… Ừm? Cái gì! Sao lại thế được? Trời ạ, đoàn phim điên à? Cái này… Tôi cũng không đi được, hôm nay đang đưa bảo bối Kim Kim đi thử vai. À… cái đó… được rồi, được được, tôi đi ngay!"
Cúp máy, Sở Vân lập tức cuống quýt:
"Bảo bối, e là chị không thể đi Quế Cung cùng em rồi.
"Em biết Tiểu Lâm chứ? Cô bé mới ký với công ty năm nay ấy. Mấy hôm trước chẳng phải vừa vào đoàn phim cổ trang thần tượng sao? Ban nãy báo lúc treo dây bị ngã, hình như còn ngã khá nặng.
"Hợp đồng quản lý của nàng hiện giờ đều do chị phụ trách, công ty còn chưa tuyển trợ lý cho nàng. Xảy ra chuyện thế này Khang tổng cũng muốn đích thân tới xem, nhưng thật sự không đi được.
"Chị phải đại diện công ty tới bệnh viện chăm nàng, còn phải nói chuyện với đoàn phim về tai nạn lao động và bồi thường."
Lục Kim có chút ấn tượng với Tiểu Lâm.
Ngã từ dây treo là chuyện rất nghiêm trọng.
Không cẩn thận có thể để lại tàn tật.
Nàng lo lắng nắm cánh tay Sở Vân:
"Công ty mua bảo hiểm cho nàng chưa? Ngã trúng đâu? Có nghiêm trọng không?"
"Cái này… phải đợi chị tới xem mới biết."
Sở Vân tránh ánh mắt hỏi han chân thành của Lục Kim, nhanh chóng đổi đề tài:
"Chị đưa em tới cửa Quế Cung, bảo vệ sẽ dẫn em vào gặp Trương Văn đạo diễn. Tiểu Đổng, cậu đi cùng tôi tới bệnh viện. Hôm nay công ty bận quá, không rút được người. Cậu qua giúp một tay."
Lục Kim và Tiểu Đổng nghe vậy, theo bản năng nhìn nhau.
Tiểu Đổng có khuôn mặt tròn, trông như sinh viên mới tốt nghiệp.
Trên thực tế trước đây hắn là quán quân tán thủ chuyên nghiệp.
Tính tình thẳng ruột ngựa hoàn toàn không hề trái với gương mặt dễ thương.
Hắn trực tiếp từ chối:
"Tôi do chị Tiểu Kim thuê. Tôi phải đi cùng chị ấy."
Trong xe thoáng yên tĩnh.
Cuối cùng Sở Vân cười khan mấy tiếng:
"Được, được. Tiểu Đổng, cậu theo chị Tiểu Kim bảo vệ nàng cho tốt. Nàng là tâm can của Tinh Duệ chúng ta."
…
Trong sân kín đáo nhất của hội sở Quế Cung có một căn phòng rộng rãi sáng sủa, trên mái dựng một tầng kính.
Người biết thì hiểu đây là văn phòng Kim tiên sinh.
Người không biết, vừa nhìn căn phòng đầy đồ nội thất gỗ kim ti nam, có khi còn tưởng là phủ của một đại tham quan triều trước.
Giữa phòng có một thanh niên dung mạo khá đẹp đang ngồi trên sofa da.
Nhìn gương mặt chỉ hơn hai mươi.
Nhưng sự trầm lắng phức tạp trong mắt lại hoàn toàn không phù hợp với lớp da trẻ tuổi ấy.
Người thanh niên này chính là chủ nhân Quế Cung—
Kim tiên sinh.
Kim tiên sinh thất thần suy nghĩ gì đó, vô thức vuốt món đồ trang trí trên bàn.
Món đồ được đúc từ vàng ròng, lớn gần chạm xà ngang.
Vô số đồng tiền vàng chồng thành một ngọn núi nhỏ, nâng một thỏi nguyên bảo lớn hơn ở trên.
Bất kể ngày hay đêm, mọi vật trang trí trong văn phòng đều tỏa ra mùi tiền khiến chủ nhân thư thái.
Nhưng lúc này—
Ngay cả báu vật được yêu thích nhất cũng không thể xoa dịu sự bồn chồn của hắn.
Tối qua Kim tiên sinh cuối cùng lấy hết can đảm gửi tin nhắn thoại.
【Đại nhân, ta biết ngài rất bận, nhưng chuyện này chỉ có ngài mới giúp được ta! Có thể cho ta tới bái kiến ngài không? Không làm mất quá nhiều thời gian của ngài đâu, mười phút… Không, năm phút là được!】
Cho tới giờ vẫn không có hồi âm.
Chiếc điện thoại bọc vỏ vàng xoay mấy vòng trong tay Kim tiên sinh.
Bỗng reo lên.
Kim tiên sinh giật mình, không giữ được, điện thoại rơi thẳng xuống bàn.
Hắn vội nhặt lên.
Người gọi không phải vị mà hắn chờ mong lâu nay.
Mà là Trương Văn.
Kim tiên sinh bực bội thở dài, nhận cuộc gọi rồi bật loa ngoài.
"Nói."
Trương Văn ở đầu kia không nhìn thấy mặt Kim tiên sinh nhưng chỉ từ giọng đầy hỏa khí cũng nghe ra tâm trạng.
Trương Văn trước nay luôn cẩn thận hầu hạ chỗ dựa lớn này.
"Kim tổng, người tới rồi."
"Ai?"
Kim tiên sinh tháo kính gọng vàng, cau mày ném ra hai chữ.
"Chính là cô diễn viên họ Lục mà ngài từng nhắc. Hôm nay tới 'thử vai'."
Động tác lau kính dừng lại.
Lửa giận trên mày Kim tiên sinh lập tức tan đi không ít.
Hắn kéo dài giọng:
"Để nàng chờ ta ở phòng trà trong tiểu hoa viên."
"Được…"
Cúp máy.
Trương Văn đứng trước sân, hai tay chống hông, nghiêng miệng cắn môi.
Càng nghĩ càng thấy lạ.
Thật không giống chuyện Kim tiên sinh sẽ làm.
Hắn theo Kim tiên sinh đã tám mươi năm.
Có thể coi như hiểu đôi chút.
Kim tiên sinh trước giờ chỉ yêu kiếm tiền và thu thập đủ loại đồ cổ, một lòng mở rộng bản đồ kinh doanh.
Dường như trên đời chỉ có kiếm tiền là đáng làm.
Chuyện nam nữ tầm thường, hắn từ trước tới giờ không hứng thú.
Quế Cung là địa bàn Kim tiên sinh.
Nơi này mang tiếng xấu chủ yếu vì Trương Văn âm thầm giở trò, không cẩn thận gây ra chút tai tiếng.
Kim tiên sinh luôn biết những hành động nhỏ của hắn, nhưng chưa từng nói gì.
Mặc nhiên cho thuộc hạ dưới chiếc ô bảo hộ của mình muốn làm gì thì làm, chỉ cần hoàn thành những chuyện hắn giao là được.
Có một chỗ dựa lớn chịu tiếng thay, Trương Văn tự nhiên càng lúc càng phóng túng.
Chỉ cần muốn đóng phim của hắn—
Không ai thoát được một cửa Quế Cung.
Khoảng thời gian Lục Kim càn quét các giải tân binh, Trương Văn thật ra từng chú ý nàng.
Cô gái nhỏ này khác kiểu phụ nữ trưởng thành hắn thích.
Thân hình không nóng bỏng.
Ánh mắt không quyến rũ.
Ngược lại lạnh như băng, nhìn thế nào cũng không dính nổi hai chữ "gợi cảm".
Thậm chí trong rất nhiều sự kiện nàng ăn mặc còn quá kín đáo, nhiều nhất chỉ lộ xương quai xanh, ngay cả lưng cũng chưa ai thấy.
Hoàn toàn là dị loại giữa các nữ minh tinh.
Khắp người đều là ngạo khí khiến người ta thấy khó chạm.
Có thể tưởng tượng Lục Kim trên giường chắc cũng là khúc gỗ, đến tiếng cũng chẳng chịu phát.
Nhàm chán biết bao.
Trương Văn luôn không hứng thú.
Trước đó khi công ty nàng tới bàn vai Bao Tự trong Phong Hỏa, hắn nhanh chóng từ chối.
Phong Hỏa là dự án quan trọng nhất trước mắt hắn.
Mục tiêu phòng vé trên một tỷ.
Hắn muốn dùng vai "Bao Tự" làm mồi câu, câu những nữ diễn viên mình muốn ngủ.
Danh sách mục tiêu đã lập xong, đang chuẩn bị lần lượt mời từng người tới "thử vai".
Không ngờ đúng lúc này Kim tiên sinh lại bảo hắn gọi Lục Kim tới nói chuyện.
Chẳng lẽ Tinh Duệ vượt qua hắn, trực tiếp tìm Kim tiên sinh xin vai nữ chính Phong Hỏa cho Lục Kim?
Kim tiên sinh khác thường muốn gặp nàng.
Chẳng lẽ Kim tiên sinh thích kiểu này?
Có cần vậy không?
Đúng là phá chuyện tốt của người khác.
Trương Văn thầm chửi một câu, sải bước tới phòng trà trong tiểu hoa viên.
…
Kim tiên sinh cẩn thận chải chuốt mái tóc bóng mượt, xác định bản thân trong gương đẹp đến không chút sơ hở.
Mọi thứ chuẩn bị xong.
Đang định đi tiểu hoa viên thì bên ngoài có người gõ cửa.
"Kim tiên sinh, có quý khách tới."
"Không rảnh."
Kim tiên sinh vừa chỉnh cà vạt vừa há miệng khởi động quai hàm, dường như lát nữa phải có động tác rất lớn, cần làm nóng trước.
"Ta có việc quan trọng. Bất kể là ai cũng bảo chờ."
Người ngoài cửa do dự:
"Kim tiên sinh, là… là đại nhân tới."
Miệng Kim tiên sinh đang hoạt động bỗng cứng lại.
Biểu cảm kinh hãi đông trên mặt, trông vô cùng buồn cười.
"Thật sự là nàng? Nàng thật sự tới!"
Kim tiên sinh hoàn toàn mất hình tượng hét lên.
"Vâng… vâng, là nàng. Đại nhân đã tới cửa."
Kim tiên sinh lập tức gọi cho Trương Văn:
"Bên họ Lục ngươi đi trông trước. Bất kể thế nào cũng đừng để nàng rời đi. Ta lát nữa qua."
Trương Văn:
"Vâng."
…
Bảo vệ lái xe điện du lịch, đưa Lục Kim và Tiểu Đổng xuyên qua bãi cỏ được cắt tỉa không chút sơ suất, tới phòng trà sâu trong tiểu hoa viên.
"Chị Tiểu Kim, chỗ này ấm thật. Khắp nơi toàn hoa, giống mùa xuân."
Đi qua tiểu hoa viên, Tiểu Đổng ghé tai Lục Kim nói nhỏ.
Không trách Tiểu Đổng kinh ngạc.
Lục Kim cũng cảm thấy thần kỳ.
Giữa tam cửu trời đông phương Bắc, muốn tạo cảnh trái mùa trong nhà đã không dễ.
Huống hồ đây còn là ngoài trời.
Nơi này ấm như xuân.
Tiểu Đổng đi một lúc đã cởi áo lông vũ.
Lục Kim cũng nóng đến chịu không nổi, đành vắt áo khoác dày lên tay.
Một người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám bưng khay đi ra từ bóng hoa loang lổ.
Nàng hơi khuỵu người trước hai người, mỉm cười nói với Lục Kim:
"Hai vị xin chờ một lát, dùng chút đồ uống trước."
"Cảm ơn."
Lục Kim cúi đầu, vô tình nhìn thấy phần ngực đầy đặn của người phụ nữ.
Nàng hơi sững.
Sau đó mất tự nhiên dời mắt.
Người phụ nữ dường như nhìn thấu sự lúng túng của nàng, vừa bất ngờ vừa buồn cười nhìn thêm hai lần rồi rời đi.
Lục Kim:
"…"
Không phải bị hiểu lầm rồi chứ?
Lục Kim hơi xấu hổ.
Đều tại Triêu Từ.
Gần đây cả người nàng kỳ quái đến mức không chịu nổi.
Lục Kim cố hết sức đưa mình vào thế giới của kịch bản.
Bỗng thấy trong bóng hoa sâu thẳm có một bóng người lóe qua.
Lưng nàng lập tức thẳng lên.
Triêu Từ?
Sao nàng lại ở đây?
"Chị Tiểu Kim?"
Tiểu Đổng thấy Lục Kim nhìn chằm chằm một hướng không chớp mắt, cũng nhìn theo.
Không thấy người.
Chỉ có vài cánh hoa theo gió rơi xuống.
"Sao vậy?" Tiểu Đổng hỏi.
"Không sao…"
Chắc chắn nhìn lầm.
Triêu Từ sao có thể xuất hiện ở đây.
Lục Kim xoa thái dương đang đau.
Đã bắt đầu sinh ảo giác rồi sao?
Tác giả có lời muốn nói: Triêu Từ: Kim Kim ở đâu ta ở đó. (〃▽〃)