Chương 13: Ấu Lăng nhà ta thật đẹp

Hôm nay cũng muốn gặp em · ~1.825 từ · 9 phút đọc · 13/85

Ngày diễn ra tiệc tối Nguyên Đán, tâm trí của một bộ phận học sinh đã hoàn toàn không còn đặt trên tiết học.

Ngồi cùng bàn vừa tan tiết đã chạy ra sân thể dục ngó một vòng, về liền phát tin tức trực tiếp:

"Lần này còn lắp cả màn hình LED lớn, trường mình chịu chi thật."

Qua thêm một tiết, tin tức mới lại được mang về:

"Bây giờ đang tổng duyệt. Khối mười hai diễn trước. Lớp ta chắc phải chờ đến chiều."

Mạnh Ấu Lăng mở cửa sổ, định nghe thử động tĩnh phía sân thể dục.

Lưu Thư ở tổ bên cạnh lập tức giậm chân, run cầm cập:

"Lạnh quá! Mạnh Ấu Lăng, đóng cửa sổ lại đi!"

Mạnh Ấu Lăng đành đóng cửa, sau đó ra hành lang, thò đầu qua lan can nhìn xuống.

Đáng tiếc vẫn không nghe được gì.

Để tránh ảnh hưởng các lớp đang học, âm thanh tổng duyệt không mở quá lớn.

Đến bữa trưa, nàng gặp Tần Điền Điền ở nhà ăn.

Hai người ăn xong cùng đi ra ngoài, Tần Điền Điền ôm cánh tay nàng, đáng thương nói:

"Chiều nay ta phải đi tổng duyệt. Cứu mạng, đây là lần đầu tiên ta lên sân khấu biểu diễn, căng thẳng chết đi được. Ta nên làm sao?"

"Đừng căng thẳng."

"... Rồi sao?"

"Ừm... ngươi là giỏi nhất?"

"Ngươi đúng là đội cổ vũ vô trách nhiệm nhất."

Mạnh Ấu Lăng chột dạ sờ mũi:

"Ta cũng là lần đầu làm đội cổ vũ."

Tần Điền Điền bật cười:

"Lát nữa có việc gì không? Muốn cùng ta đi xem tổng duyệt không?"

Đang là giờ nghỉ trưa, Mạnh Ấu Lăng vui vẻ đồng ý.

Hai người đứng sau sân khấu, thò đầu nhìn một hồi.

Trên sân khấu đang diễn tập một tiểu phẩm. Tuy chỉ là phỏng theo một tiết mục có sẵn, Tần Điền Điền vẫn cười nghiêng ngả trước những tình tiết quen thuộc.

Nàng quay đầu, thấy Mạnh Ấu Lăng mặt không cảm xúc, nụ cười lập tức cứng lại:

"Không phải chứ? Điểm cười của ngươi cao thế?"

"Vốn đâu có buồn cười, hơn nữa ta còn biết cốt truyện." Mạnh Ấu Lăng đáp.

"Nếu ta là người biểu diễn, sợ nhất gặp khán giả không phối hợp như ngươi."

"Người xem còn phải được chọn à?"

"..."

Tần Điền Điền không nói nữa, quay lại xem tổng duyệt.

Mạnh Ấu Lăng không có việc gì, nhìn quanh một vòng, chợt thấy một nam một nữ đi về phía sân khấu, trông hơi quen.

Đến khi người kia tới gần, nghe nam sinh gọi tên đối phương, nàng mới nhớ ra từng gặp ở đâu.

Chính là đôi uyên ương hoang dã trong rừng cây hôm trước.

"Sương Sương, cố lên, ngươi là giỏi nhất! Đừng để ý những người đó nói gì. Trong lòng ta, ngươi tốt hơn bất kỳ ai. Khâu Ý có gì hay chứ? Suốt ngày cười cười nói nói, còn thích lẫn vào đám nam sinh. Ta nhìn cũng chẳng buồn nhìn thêm."

Nữ sinh khó chịu, nhét chai nước vào tay hắn:

"Ngươi có thể đừng nói nữa không? Ta phải đi tập rồi!"

Nữ sinh lên sân khấu.

Nam sinh đứng lại bên cạnh.

Mạnh Ấu Lăng vốn đang nhìn buổi diễn tập phía trước, sau đó bỗng cảm nhận được một ánh mắt nóng rực.

Nàng quay đầu.

Nam sinh kia đang nhìn nàng chằm chằm, trong lòng vui vẻ như nhặt được bảo:

"Ngươi đang nhìn ta à?"

Tần Điền Điền cũng nghe được đoạn đối thoại ban nãy, lập tức quay đầu, vẻ mặt không vui.

Mạnh Ấu Lăng lắc đầu, hỏi:

"Ngươi tên gì?"

"Ta tên Phương Thịnh, lớp sáu khối mười hai." Nam sinh nở nụ cười mà hắn tự cho là đẹp trai. "Còn ngươi? Tên gì? Lớp nào? Ta từng gặp ngươi chưa?"

"Ta từng thấy bồn cầu trong WC, chưa thấy bồn cầu mọc trong miệng."

"... Ý gì?" Phương Thịnh ngẩn ra.

Qua vài giây, hắn mới nhận ra hình như mình bị mắng. Nhìn ánh mắt lạnh băng của nàng, chút tâm tư kiều diễm lập tức tan sạch.

Hắn cau mày:

"Ngươi là ai? Ta chọc gì ngươi?"

Mạnh Ấu Lăng đánh giá hắn từ trên xuống dưới:

"Chỉ là miệng hơi tiện, thật ra bản tính cũng không xấu."

Phương Thịnh chậm rãi trợn to mắt:

"Dựa, ngươi có ý gì?!"

"Thế cũng nghe không hiểu, đầu óc quả thật không ổn. Đi đường nhớ cẩn thận đừng gặp bọ hung. Thừa lúc còn sống thì đọc thêm sách, cứu lấy cái đầu vô dụng kia đi, bằng không chỉ có thể bị bọ hung xem như cục phân mà đẩy."

"Uy! Hôm nay không nói rõ thì đừng hòng đi!"

Phương Thịnh tức giận đá văng cái bàn bên cạnh.

"Ai? Ai đá bàn đó?!"

Một lão sư bước tới, lớn tiếng chất vấn.

Mạnh Ấu Lăng và Tần Điền Điền đồng thời chỉ vào Phương Thịnh.

Phương Thịnh: "..."

"Công nhiên phá hoại của công, đi theo ta tới Phòng Chính Giáo!"

Lão sư trực tiếp lôi hắn đi.

"Vừa rồi mắng đã thật!" Tần Điền Điền kéo Mạnh Ấu Lăng rời đi, vẫn còn hả giận. "Quá đáng thật, dám nói Khâu Ý học tỷ như vậy. Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!"

Nói xong, nàng cười tủm tỉm:

"Nếu có người nói xấu ta sau lưng, ngươi cũng giúp ta chứ?"

Mạnh Ấu Lăng liếc nàng:

"Lần nào ta chẳng giúp?"

"Hắc hắc, ngươi tốt thật! Ta muốn làm bạn tốt với ngươi cả đời!"

Trời dần tối.

Học sinh ăn cơm chiều xong được lão sư dẫn đến sân thể dục, ngồi theo vị trí từng lớp.

Mạnh Ấu Lăng khá cao, ngồi ở cuối hàng nữ sinh.

Xem được một lúc, nàng phát hiện mọi người đều lén lấy điện thoại chụp ảnh, quay video. Lão sư cũng mở một mắt nhắm một mắt.

Nàng lén lấy điện thoại từ trong tay áo ra.

Đây là lần đầu tiên mang điện thoại đến trường, khó tránh khỏi có chút căng thẳng.

Nàng gửi cho Khâu Ý một tin nhắn.

【Mạnh Ấu Lăng】: Tiết mục của ngươi khi nào bắt đầu?

【Khâu Ý】: Chín giờ rưỡi.

【Mạnh Ấu Lăng】: Muộn vậy... bên ngoài lạnh lắm.

【Khâu Ý】: Ngươi tới hậu trường đi, có điều hòa. Nhân tiện mang cho ta chai nước.

Mạnh Ấu Lăng cất điện thoại, chạy đến quầy bán đồ ăn vặt mua một chai nước rồi đi về hậu trường.

Hậu trường nằm trong phòng thiết bị dưới sân khấu. Bên trong có không ít người đang chờ lên sân khấu, vài người còn gấp gáp trang điểm lại.

Chương trình đã diễn được quá nửa nên nơi này không còn chen chúc như lúc đầu.

Mạnh Ấu Lăng vừa bước vào đã bị bạn cùng lớp nhận ra.

Lưu Thư gọi:

"Mạnh Ấu Lăng, ngươi tới cổ vũ cho ta à?"

"A... Ừ, cố lên."

Lưu Thư cười hì hì:

"Ngươi thấy trang điểm của ta đẹp không?"

Mạnh Ấu Lăng nhìn quanh tạo hình và trang điểm của mọi người, gật đầu:

"Đẹp."

"Không nói nữa, ta phải đi chờ lên sân khấu."

Lưu Thư nhìn giờ rồi dẫn mấy bạn khác đi ra.

Mạnh Ấu Lăng tiếp tục đi vào trong, thấy Khâu Ý đang ngồi ở một góc, cúi đầu nghịch điện thoại.

Nàng bước tới:

"Ngươi mặc đồng phục?"

Khâu Ý ngẩng đầu, kéo chiếc ghế bên cạnh:

"Đến rồi à? Ngồi đi."

Mạnh Ấu Lăng đưa nước cho nàng, nhìn lớp trang điểm nhạt trên mặt:

"Không cần làm tạo hình sao?"

"Tạo hình của ta phiền quá, lười làm." Khâu Ý đáp.

Mạnh Ấu Lăng nhìn ánh mắt hơi chột dạ của nàng, hỏi tiếp:

"Thật sự chỉ vì lười?"

"Được rồi, thật ra trang phục bị người ta rạch hỏng. Không còn cách nào, đành mặc đồng phục."

"Ai làm?"

"Không biết. Ta để trong lớp, cũng chẳng biết bị làm hỏng lúc nào."

Mạnh Ấu Lăng nhìn nàng thêm hai lần:

"Son môi bị lem."

"Hả? Có lẽ vừa uống nước làm lem."

Khâu Ý sờ túi, không có gương, bèn lấy một gói khăn giấy ra.

"Giúp ta lau đi."

Mạnh Ấu Lăng cầm giấy lau môi nàng.

"... Ta bảo ngươi lau chỗ lem thôi, không phải lau sạch toàn bộ son của ta!"

Khâu Ý nhìn dấu son đỏ thẫm trên tờ giấy, bất lực.

"À... giấy khó lau."

Mạnh Ấu Lăng dứt khoát dùng ngón tay, lau phần son lem bên trên viền môi.

Nàng nhẹ nhàng chà vài lần mới lau sạch vệt đỏ.

Ngón tay hơi khựng.

Mạnh Ấu Lăng ngước mắt lên.

Khâu Ý lấy son ra tô lại, mím môi:

"Thế nào, tô ổn chưa?"

Mạnh Ấu Lăng nhìn đôi môi đỏ tươi, im lặng.

Khâu Ý đành chạy tới bàn trang điểm phía trước, soi gương chỉnh lại cho xong rồi mới trở về.

Thấy Mạnh Ấu Lăng vẫn đang ngẩn người, ý muốn trêu chọc nổi lên, nàng đưa tay nắm lấy cằm đối phương.

"Làm gì... ưm—"

Môi Mạnh Ấu Lăng bị bóp chu ra.

"Ngoan một chút, đừng nhúc nhích. Không thì lem hết lên mặt."

Khâu Ý cười.

Mạnh Ấu Lăng lập tức không động nữa, mặc nàng muốn làm gì thì làm.

Khoảng cách quá gần.

Khuôn mặt Khâu Ý phóng đại trước mắt nàng.

Lớp trang điểm nhẹ trên mắt khiến dung mạo vốn đã nổi bật càng thêm rực rỡ, nhưng không hề đột ngột, chỉ vừa vặn làm nổi lên ưu điểm của từng đường nét.

Giống như một tác phẩm nghệ thuật, khiến người ta nhìn mãi không chán.

Mạnh Ấu Lăng nhìn tác phẩm nghệ thuật trước mặt đến thất thần.

Rồi nghe "tác phẩm nghệ thuật" nói:

"Xong."

Ngay sau đó, Khâu Ý bật cười ha hả.

Mạnh Ấu Lăng lập tức cảm thấy bất an.

Nàng đi tới trước gương nhìn một cái.

Quả nhiên.

Trên hai má bị vẽ hai trái tim nhỏ.

Khâu Ý lấy điện thoại ra, mặt mày hớn hở chụp liền mấy tấm.

Trước khi Mạnh Ấu Lăng nổi giận, nàng vội kéo người về dỗ:

"Được rồi được rồi, không đùa nữa, ta giúp ngươi lau!"

"Tốt nhất là vậy."

Khâu Ý dùng đầu ngón tay miết phần son trên má nàng, lau dần cho sạch.

Mạnh Ấu Lăng vốn không sợ ngứa, nhưng chẳng hiểu vì sao, chỗ bị Khâu Ý chạm vào lại dâng lên cảm giác tê ngứa.

Nàng thất thần nhìn đối phương:

"Xong chưa?"

"Xong rồi."

Khâu Ý buông tay.

Nhìn khuôn mặt ửng hồng của Mạnh Ấu Lăng, nàng nhoẻn miệng cười:

"Ấu Lăng nhà ta thật đẹp."

Mục lục
13 / 85
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây