Chương 19: Sao lại có ảo giác Mạnh Ấu Lăng đang tranh sủng với nàng?
Tháng ba, thời tiết ấm dần.
Học sinh cởi những chiếc áo khoác dày nặng, sau giờ học đứng ngoài hành lang cười đùa ầm ĩ.
Mấy nam sinh xô đẩy nhau đi ngang qua cửa sổ lớp Mạnh Ấu Lăng.
Bọn họ giữ đầu một nam sinh, đẩy hắn sát cửa sổ rồi hét vào trong:
"Mạnh Ấu Lăng, Đặng Phổ thích ngươi!"
Cả lớp lập tức quay đầu, hứng thú nhìn náo nhiệt.
"Đừng nghịch!"
Đặng Phổ thoát khỏi tay đám bạn, mặt đỏ lên, căng thẳng nhìn Mạnh Ấu Lăng:
"Không phải ta bảo họ nói."
Mạnh Ấu Lăng nhìn hắn một cái.
Sau đó nàng lấy bình sữa đặt trên bệ cửa sổ xuống rồi mặt không cảm xúc kéo cửa kính lại.
Mấy người ngoài kia: "..."
"Dựa, lạnh lùng vậy. Đặng Phổ rốt cuộc thích nàng chỗ nào?"
"Liên quan gì ngươi!"
Tiếng ríu rít bên ngoài cuối cùng cũng đi xa.
Lưu Thư nhìn Mạnh Ấu Lăng hoàn toàn không phản ứng, chỉ cúi đầu nghịch lá cây trầu bà, bật cười:
"Nghe nói Đặng Phổ vì theo đuổi ngươi mà gần đây học hành nghiêm túc hơn hẳn."
Mạnh Ấu Lăng lập tức dâng lên cảm giác nguy cơ.
Nàng đặt bình sữa xuống, cúi đầu tiếp tục học!
Thấy nàng khắc khổ như vậy, Lưu Thư dù còn cả đống bát quái cũng không có lòng hỏi tiếp.
Nàng cũng không cam lòng bị bỏ lại, lập tức cầm sách học thuộc.
Thế nhưng chiều thứ sáu trên đường về, Tần Điền Điền lại nhắc chuyện ấy:
"Đặng Phổ lớp hai đang theo đuổi ngươi à?"
"Sao đột nhiên hỏi?"
"Lớp ta có một nữ sinh tỏ tình với hắn, hắn bảo đã có người mình thích." Tần Điền Điền cười hì hì huých tay nàng. "Được lắm, chuyện lớn vậy mà không nói cho ta."
"Chuyện lớn?"
Mạnh Ấu Lăng thật sự chẳng quan tâm.
Nàng không biết Đặng Phổ khá nổi tiếng trong khối.
Đẹp trai, cao, biết chơi bóng rổ, còn đánh guitar trong tiệc Nguyên Đán, là đối tượng thầm mến của không ít người.
Tần Điền Điền đôi lúc gặp hắn trên đường cũng sẽ nhìn thêm vài lần.
Nàng tò mò hỏi:
"Ấu Lăng thích kiểu người thế nào?"
Mạnh Ấu Lăng nhìn nàng:
"Mùa xuân tới rồi sao? Sao gần đây ai cũng bàn chuyện tình cảm?"
Tần Điền Điền cười ha hả:
"Tuổi dậy thì mà! Hormone quấy phá, có thiện cảm với khác phái cũng bình thường."
"Xét theo sinh học thì đúng."
Mạnh Ấu Lăng gật đầu nghiêm túc.
"..."
Tần Điền Điền bất lực:
"Đừng nói với ta là ngươi chưa từng có thiện cảm với khác phái nhé?"
"Chẳng lẽ ngươi có?"
"Ta có hơn mười người!"
Mạnh Ấu Lăng bất ngờ nhìn nàng.
Ánh mắt như đang nói:
Ngươi mày rậm mắt to thế mà cũng đứng núi này trông núi nọ?
"Chỉ là thấy có thiện cảm trong lòng thôi, chứ ta có làm gì đâu."
Tần Điền Điền lại huých nàng:
"Thật sự không có sao? Quan hệ hai ta thế nào chứ, nói cho ta biết, ta không kể ra ngoài đâu."
"Không có."
"Chẳng lẽ ngươi chưa vào tuổi dậy thì?"
"Ta cấp hai đã mọc xong mụn dậy thì."
Tần Điền Điền vẫn chưa chịu thua:
"Vậy kiểu người lý tưởng thì sao? Kiểu gì cũng phải có chứ?"
"Không có."
Thấy nàng trả lời dứt khoát, Tần Điền Điền giơ ngón cái:
"Đúng là học bá trời chọn."
Ra khỏi cổng trường, hai người mua mỗi người một cây xúc xích nướng ở quầy đối diện.
Tần Điền Điền thanh toán xong bước ra, bất chợt thần bí nói:
"Mau nhìn, Đặng Phổ ở bên kia!"
Mạnh Ấu Lăng nhìn sang.
Nàng khựng lại, sau đó đi thẳng về phía đó.
Tần Điền Điền: "?"
Không phải nói không hứng thú sao?
Tần Điền Điền tò mò, lập tức đi theo hóng chuyện.
Đằng kia, Đặng Phổ thấy Mạnh Ấu Lăng đi thẳng về phía mình, lập tức sững tại chỗ.
Hắn căng thẳng nhìn nàng đến gần:
"Mạnh Ấu Lăng, ngươi..."
Mạnh Ấu Lăng gật đầu với hắn.
Bước chân không dừng.
Nàng tiếp tục đi qua.
Đặng Phổ ngơ ngác quay đầu.
Lúc này mới thấy nàng dừng trước một nữ sinh cách đó không xa, chào hỏi.
Hắn biết người kia.
Học tỷ khối mười hai, Khâu Ý.
Tần Điền Điền chạy tới, phát hiện Mạnh Ấu Lăng đi tìm Khâu Ý, tức khắc thất vọng.
Nàng còn tưởng mình sắp được xem cảnh trong phim thần tượng.
Đặng Phổ nhìn một lát, nhận ra Tần Điền Điền là bạn từ nhỏ của Mạnh Ấu Lăng, liền tiến lên:
"Bạn học, ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?"
"?"
"Mạnh Ấu Lăng có người mình thích chưa?"
"Không có. Trong lòng nàng chỉ có học!"
"Ta hiểu rồi, cảm ơn."
Đặng Phổ như trút được gánh nặng, mỉm cười rồi rời đi.
Chậc chậc.
Nam sinh tốt thế này mà Mạnh Ấu Lăng không nhìn ra.
Tần Điền Điền hận sắt không thành thép đi về phía hai người.
Đúng lúc thấy Mạnh Ấu Lăng đưa xúc xích nướng tới trước mặt Khâu Ý:
"Khâu Ý tỷ, ăn không?"
Khâu Ý cúi đầu, trực tiếp cắn một miếng:
"Ừm! Thơm đấy!"
Vốn dĩ Mạnh Ấu Lăng định cho nàng cả cây.
Nhưng bây giờ nhìn nửa cây xúc xích còn lại, nàng lại không biết xử lý thế nào.
"Cho ta ăn một miếng đi." Tần Điền Điền ghé tới.
"Ngươi không có à?"
Mạnh Ấu Lăng há miệng cắn sạch nửa cây còn lại.
Một chút vụn cũng không chừa.
"..."
Tần Điền Điền lên án:
"Ta vừa chạy theo ngươi nên làm rơi cây của ta rồi!"
Khâu Ý cười ha hả:
"Không sao, ta mua cho ngươi cây khác."
"Cảm ơn Khâu Ý tỷ!"
Tần Điền Điền vui vẻ nói.
Không hiểu có phải ảo giác không, nàng cảm thấy vừa nói xong câu ấy hình như bị ai đó liếc một cái.
Nàng mờ mịt nhìn Mạnh Ấu Lăng.
Đối phương vẫn bình thường như không, dường như vừa rồi thật sự chỉ là ảo giác.
"Khâu Ý tỷ, giờ này ngươi đáng lẽ đang học chứ? Sao lại ở đây?" Tần Điền Điền hỏi.
Khâu Ý:
"Ờ... xúc xích nướng mua ở đâu? Mau dẫn đường!"
Tần Điền Điền: "..."
Đổi chủ đề quá cứng.
"Ở đối diện cổng trường." Mạnh Ấu Lăng nói.
Bước chân Khâu Ý lập tức dừng lại.
Nàng lấy mười đồng:
"Việc nhỏ này ta không cần tự đi. Hai ngươi đi mua đi, ta đứng đây chờ. Mang cho ta hai cây."
Hai người nhìn nhau đầy hiểu ý—
Sợ xuất hiện gần cổng rồi bị bắt chứ gì.
Trên đường quay lại quầy, Tần Điền Điền còn đang nghĩ có nên tiện thể mua thêm đồ ăn vặt hay không thì nghe Mạnh Ấu Lăng bất chợt hỏi:
"Ngươi cũng gọi nàng là Khâu Ý tỷ?"
"Hả?"
Tần Điền Điền ngẩn ra.
"Không phải ngươi cũng gọi Khâu Ý tỷ sao? Ta nghe quen nên gọi theo. Có vấn đề gì?"
"Không có."
"..."
Không có thì đi nhanh vậy làm gì?!
Hai người mua bốn cây xúc xích nướng.
Còn thừa mấy đồng tiền.
Khi quay lại, họ thấy Khâu Ý lén lút ngồi xổm sát góc tường, tưởng như vậy người khác sẽ không phát hiện, nhưng ngược lại càng nổi bật.
Tần Điền Điền cười đến đau bụng, đưa xúc xích và tiền cho nàng:
"Khâu Ý tỷ, mau về đi."
Khâu Ý chia mỗi người một cây, rồi chập hai cây còn lại vào nhau, há miệng cắn một phát gần nửa cây, ăn rất hào sảng.
Mạnh Ấu Lăng:
"Cũng không sợ nghẹn."
"Đang vội."
Khâu Ý nhìn đồng hồ, ăn thật nhanh.
"Ta về trước đây."
"Chờ đã, Ý tỷ."
Mạnh Ấu Lăng kéo tay nàng, dẫn sang một bên nói chuyện nhỏ.
Tần Điền Điền: "??"
Có chuyện gì ta không thể nghe à?
Khoan đã—
Ý tỷ?
Tần Điền Điền gãi đầu.
Không hiểu sao nàng bỗng có ảo giác Mạnh Ấu Lăng đang tranh sủng với mình.
Tần Điền Điền không hiểu.
Tần Điền Điền chỉ biết cúi đầu ăn xúc xích nướng.
Nhai nhai nhai.