Chương 5: Mở khóa đồng minh

Chương 5: Mở khóa đồng minh

Làm thây ma trong trò chơi sinh tồn · ~2.624 từ · 12 phút đọc · 5/247

Đường Dư không đi xuống núi theo đường cũ.

Nàng chọn một hướng khác, dẫn Kim Diệp vòng vèo xuyên qua rừng.

Trên đường, nàng kiểm tra chiếc ba lô lớn của Kim Diệp.

Ngoài số vật tư của nàng vừa bị nhặt mất, trong túi còn có quần áo thay cùng một chiếc nồi nhỏ.

Xem ra nhóm Kim Diệp không có nơi ở cố định mà quanh năm di chuyển khắp nơi.

Bên cạnh đó còn có thuốc men, cờ lê cùng nhiều công cụ cơ bản.

Mọi thứ đều được sắp xếp vô cùng gọn gàng, tận dụng gần như từng khoảng trống trong ba lô.

Đường Dư chỉ lật xem sơ qua mà vẫn mất một lúc mới đặt mọi thứ về đúng vị trí.

Nàng khâm phục nhìn Kim Diệp.

Tùy tùng nhỏ này chắc chắn có kỹ năng sinh tồn ngoài hoang dã cực kỳ tốt.

Đáng tiếc đã mất ý thức, trở thành thây ma.

Nếu không, nàng đã có thể ôm được cái đùi lớn rồi.

Đi xuống thấp thêm khoảng hai giờ, hai người tới một hẻm núi.

Một dòng sông chảy xiết xuyên qua, chia ngọn núi thành hai phía.

Đường Dư nhìn dãy núi xanh bên kia.

Mặt sông quá rộng, dòng nước lại xiết.

Chỉ dựa vào sức người hoàn toàn không thể vượt qua.

Nàng từ bỏ ý định qua sông, ngồi lên một tảng đá lớn nghỉ ngơi, suy nghĩ bước tiếp theo.

Nói thật, Đường Dư chẳng có kế hoạch gì nhiều.

Trò chơi không đưa ra nhiệm vụ chính cụ thể.

Mục tiêu cơ bản trên màn hình cũng chỉ là "sống sót".

Cho tới hiện tại vẫn chưa xuất hiện lời nhắc mới.

Xem ra muốn tiến triển thì phải tự mình chủ động kích hoạt.

Nàng gọi bảng điểm ra nhìn.

Còn thiếu mười điểm để mở khóa kỹ năng.

Mười điểm này kiếm thế nào?

Những người chơi loài người nàng gặp cho tới bây giờ đều hành động theo nhóm.

Một mình nàng đối đầu sẽ quá nguy hiểm.

Đường Dư suy nghĩ hồi lâu rồi chợt phát hiện Kim Diệp đã nhìn chằm chằm sang bờ bên kia từ rất lâu, hoàn toàn không động đậy.

Nàng nghi hoặc đi tới trước mặt đối phương, giơ tay quơ quơ.

Kim Diệp vẫn không phản ứng.

Đường Dư nhìn theo hướng mắt nàng.

Lúc này mới phát hiện ở lưng chừng sườn núi đối diện có một tia sáng, dường như do kim loại phản chiếu.

Đường Dư khẽ "hửm", bước lên vài bước, đổi góc nhìn.

Lúc này nàng mới nhận ra dưới tán cây dường như có một công trình.

Thú vị.

Lòng hiếu kỳ của Đường Dư lập tức bị khơi lên.

Kim Diệp đã trở thành nhân vật do hệ thống điều khiển nhưng lại có hành vi khác thường.

Chắc chắn chuyện này có liên quan tới tòa nhà kia.

Giữa hai bên hẳn tồn tại một mối quan hệ nào đó.

Đầu óc Đường Dư xoay nhanh.

Nếu trong công trình có người, nàng vừa hay có thể thử lấy mười điểm còn lại.

Nghĩ vậy, nàng lập tức quyết định.

Đường Dư đi ngược dòng sông về phía thượng nguồn.

Nếu không có gì bất ngờ, sông phía trên sẽ hẹp hơn, thuận tiện vượt qua.

Nhưng đi được vài bước, phía sau lại không có tiếng chân quen thuộc.

Đường Dư nghi hoặc quay đầu.

Kim Diệp vẫn đứng nguyên tại chỗ, giữ tư thế nhìn sang bờ đối diện.

Đường Dư đành quay lại, bật cười:

"Làm gì đấy? Hóa đá chờ chồng à?"

Đúng như dự đoán, không có câu trả lời.

Nàng "ư ư" hai tiếng rồi bất đắc dĩ nắm cổ tay Kim Diệp, cưỡng ép kéo đối phương đi.

Thượng nguồn quả nhiên hẹp hơn rất nhiều.

Thậm chí còn có một cây cầu làm từ thân cây đổ.

Trên thân gỗ có vết chặt rõ ràng.

Xem ra quanh khu vực này thường xuyên có con người hoạt động.

Hai người phải cẩn thận hơn.

Vượt qua cầu gỗ sang bờ bên kia, chẳng bao lâu họ đã mò tới giữa sườn núi.

Đường Dư núp trong bụi cây quan sát phía trước.

Điều khiến nàng kinh ngạc là nơi đây không chỉ có một căn nhà.

Năm sáu căn nhà một tầng giống nhau nằm rải rác trên sườn núi.

Bên ngoài được bao quanh bằng lưới sắt và khung gỗ.

Hai người đàn ông cường tráng đang đi tuần.

Đây vậy mà là một doanh trại người sống sót có quy mô không nhỏ.

Thứ phản chiếu ánh sáng chính là một cột kim loại dựng trước nhà.

Trên đỉnh dường như từng dùng để treo cờ, nhưng hiện giờ trống không, đã mất công dụng ban đầu.

Đường Dư quan sát một lúc rồi từ bỏ ý định chủ động tấn công.

Có thể cử người canh gác chứng tỏ số người trong doanh trại nhất định không ít.

Kinh động một người đồng nghĩa kinh động cả trại.

Nàng quyết định lùi về bờ sông rồi tính tiếp.

Nhưng vừa lùi, Đường Dư đã phát hiện phía sau có người đi ngang.

May mà hai người đang núp trong bụi cây cao quá đầu người, kẻ đi qua không chú ý tới họ.

Đó là một thanh niên nhỏ gầy, tay xách hai con thỏ, miệng khe khẽ ngân nga một giai điệu không rõ tên.

Trông chừng mười tám tuổi.

Có lẽ vì đã ở gần doanh trại, cả người hắn vô cùng thả lỏng, hoàn toàn không có chút phòng bị.

Ánh mắt Đường Dư lóe lên.

Cơ hội tuyệt vời.

Thanh niên đã đi qua bụi cây.

Đường Dư lặng lẽ bước ra, hơi khom lưng, nhanh chóng mà nhẹ nhàng lướt đến sau lưng hắn rồi rút Kinh Long.

Đến lúc đối phương nhận ra có gì không ổn, lưỡi Kinh Long đã từ phía sau đặt ngang cổ.

Xoẹt một tiếng.

Cổ họng bị cắt đứt.

Hắn còn chưa kịp phát ra tiếng.

Đường Dư nghĩ một chút, dùng tay bịt cổ đối phương, kéo người tới trước bụi cây rồi nhỏ giọng nói với Kim Diệp:

"Nhân lúc hắn chưa chết hẳn, mau cắn đi."

Kim Diệp: ?

Đường Dư tiếp tục thì thầm:

"Thu ngươi làm tùy tùng là để làm việc. Mau giúp ta cắn người."

Mặc kệ đối phương có hiểu hay không, nàng nhấc cánh tay thanh niên đưa tới trước mặt Kim Diệp.

Sau quãng đường ở chung, Đường Dư đã chắc chắn Kim Diệp khác những thây ma khác.

Nàng đoán nguyên nhân là do chính mình đã cắn Kim Diệp.

Bây giờ yêu cầu Kim Diệp cắn người là để kiểm chứng.

Nếu tùy tùng của nàng tiếp tục cắn người khác, liệu có tạo ra biến đổi tương tự hay không?

Tuy Kim Diệp vẫn luôn có biểu hiện khác những con thây ma thông thường, rất ít chủ động tấn công, nhưng dù sao nàng cũng đã là thây ma.

Thịt được đưa tới tận miệng.

Kim Diệp tuy có vẻ do dự nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại bản năng, há miệng cắn xuống.

Một lát sau, cổ tay Đường Dư vang lên tiếng "ting".

Thanh niên đã được đồng hóa thành công.

Nhưng hắn không giống Kim Diệp.

Vừa nhìn thấy người trong doanh trại phía xa, hắn lập tức nhe nanh múa vuốt định lao tới.

Máu nơi cổ vẫn không ngừng chảy, cảnh tượng vô cùng rợn người.

Đường Dư hoảng hốt bịt miệng hắn, chỉ còn cách kéo người rời xa doanh trại.

Mãi tới khi không còn nhìn thấy nhà cửa, người chơi kia mới yên tĩnh lại.

Lúc này Đường Dư mới rảnh xem thông tin trên màn hình.

Người chơi bị loại tên là Giản Ngũ.

Điểm của nàng cũng thành công tăng tới một trăm.

Xem ra người bị tùy tùng của nàng đồng hóa cũng có thể giúp nàng kiếm điểm.

Đường Dư mừng như điên.

Nếu vậy, chỉ cần thu thêm vài thuộc hạ, tương lai chẳng phải kiếm bộn hay sao!

Các thông tin cơ bản khác không thay đổi.

Nhưng mục kỹ năng vừa mở khóa khiến Đường Dư nhíu mày.

Bên trên chỉ viết mấy chữ lớn:

"Kỹ năng cơ bản thứ nhất: Kết minh."

Ngoài ra không có lời giải thích nào.

Xét theo nghĩa mặt chữ thì chính là tìm đồng đội.

Nhưng kết minh thế nào?

Điều kiện ra sao?

Trò chơi lại chẳng nói câu nào.

Đường Dư cảm nhận sâu sắc ác ý mà trò chơi dành cho mình.

Nàng liếc Kim Diệp vẫn đứng bên cạnh.

Đột nhiên phát hiện gương mặt đối phương dường như có thay đổi biểu cảm.

Kim Diệp đang nghi hoặc nhìn nàng.

"Hửm?"

Đường Dư cũng nghi hoặc.

Nhìn kỹ, gương mặt Kim Diệp vẫn gần như không có cảm xúc.

Nhưng chẳng hiểu sao Đường Dư lại có thể đọc được tâm trạng của đối phương.

Chẳng lẽ đây là tác dụng của "kết minh"?

Đường Dư không nhịn được đưa tay bóp má Kim Diệp, muốn xem có điều gì huyền bí.

Kim Diệp lập tức gầm thấp một tiếng.

Đường Dư sững người.

Bởi nàng rõ ràng hiểu được câu ấy có nghĩa là:

"Đừng có chạm vào lão nương."

"Ờ..."

Đường Dư chột dạ thu tay.

Nghĩ một chút, nàng lại thử bước sát mép vực bị đánh:

"Tùy tùng nhỏ, ngươi khai trí rồi à?"

Kim Diệp trợn mắt nhìn nàng, ghét bỏ lau vệt máu còn dính bên khóe miệng rồi quay đầu nhìn về phía doanh trại đã khuất.

Đường Dư thấy vậy cũng thu lại vẻ cợt nhả, đi kiểm tra Giản Ngũ.

Nếu trạng thái kết minh cho phép các thây ma giao tiếp với nhau, theo lý mà nói Giản Ngũ cũng phải kết minh với nàng.

Nhưng hiện giờ hắn vẫn mặt không biểu cảm, hoàn toàn không nhìn ra tâm trạng.

Đường Dư hỏi:

"Nghe hiểu ta nói không?"

Nhìn thấy nàng, ánh mắt Giản Ngũ cuối cùng cũng sinh động trở lại.

Hắn oán hận nhìn Đường Dư, thật lâu sau mới nói:

"Để ta yên tĩnh chút. Ta trượt tay."

Đường Dư:

"Hả? Ý gì? Ta không hiểu."

Giản Ngũ dường như nhớ tới chuyện đau lòng, mặt mày đưa đám rồi bắt đầu kể:

"Sau khi bị ngươi loại, trước mặt ta xuất hiện một giao diện hỏi có muốn tiếp tục ở lại trò chơi với thân phận thây ma không. Đây là chức năng mới đúng không? Trước kia ta chưa từng nghe có lựa chọn này."

Hắn dừng một chút rồi tiếp tục lải nhải:

"Nhưng cái giá của việc ở lại là toàn bộ điểm bị xóa sạch, ngoại hình với tập tính cũng biến thành giống thây ma. Đương nhiên ta phải chọn không rồi! Ai ngờ lỡ tay bấm nhầm. Trò chơi rách này sao không có bước xác nhận lần hai chứ!"

Đường Dư cau mày, nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ:

"Làm thây ma tệ đến vậy sao?"

Giản Ngũ nghẹn lời:

"Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ ngươi tự nguyện làm thây ma?"

Đường Dư gãi đầu:

"Không phải. Ta vừa vào đã là thây ma."

Nàng lại hỏi:

"Chỉ xóa điểm thôi mà. Sao đau khổ thế?"

Nghe nàng trả lời, đồng tử Giản Ngũ như muốn chấn động.

Hắn nghi hoặc nhìn nàng:

"Ngươi chẳng tìm hiểu gì đã vào trò chơi à? Điểm ở đây có thể đổi thành tiền ngoài đời, theo tỷ lệ một đổi năm mươi. Giá trị rất cao. Ta có mấy trăm điểm đấy."

Đường Dư kinh ngạc.

Chuyện này nàng quả thật không biết.

Nàng mất ký ức, cũng chẳng tự nguyện tham gia trò chơi.

Từ lời Giản Ngũ, Đường Dư rút ra được một thông tin quan trọng.

Xem ra để cân bằng trò chơi, hệ thống đã thêm chức năng mới.

Nếu người chơi loài người bị loại mà chọn tiếp tục ở lại, họ sẽ trở thành loại thây ma như Giản Ngũ và Kim Diệp, có thể giao tiếp và kết minh.

Dù trong tai người ngoài, cách họ nói chuyện vẫn chỉ là những tiếng rên ư ư.

Vậy nếu người chơi chọn không thì sao?

Thứ ở lại chỉ là một nhân vật không có ý thức?

Nàng lại nhớ tới Đỗ Tiêu.

Có điều hiện giờ chẳng thể kiểm chứng.

Đường Dư quay đầu nhìn Kim Diệp:

"Ngươi tự nguyện ở lại?"

"Đúng."

Kim Diệp không giấu giếm.

"Vì sao?"

Kim Diệp đưa tay chỉ về hướng doanh trại.

"Người ta muốn tìm có thể đang ở đó."

Đường Dư đầy tò mò, lập tức ghé tới:

"Người nào?"

Kim Diệp trợn mắt:

"Ngươi thật sự rất nhiều chuyện."

"Đúng, ta rất nhiều chuyện."

Đường Dư mặt không đỏ tim không loạn thừa nhận, tiếp tục truy hỏi:

"Ta thấy ngươi rất để tâm doanh trại kia. Kể chuyện xem nào, ta giúp ngươi tìm người."

Kim Diệp do dự một lúc mới nói:

"Đội chúng ta trước đây có bốn người. Còn một người nữa là em gái của kẻ bị ngươi lột quần áo, một cô bé mười bảy tuổi. Ban đầu chúng ta chỉ hoạt động ở vùng núi bên kia."

Kim Diệp chỉ dãy núi trùng điệp phía xa rồi tiếp tục:

"Nhưng không lâu trước, cô bé đột nhiên mất tích, không để lại tin tức. Chúng ta lần theo dấu vết tới tận đây."

Kim Diệp lấy từ túi ra hai mảnh vải rách.

Trên đó có hoa văn lá trúc nhạt màu, trông như được cắt ra từ cùng một mảnh vải.

"Đây là mảnh quần áo của nàng. Một mảnh trong số đó vừa được tìm thấy mắc trên cành cây bên bờ sông. Khả năng rất lớn chuyện này có liên quan tới doanh trại kia."

"Ngươi nghĩ nàng vẫn còn sống?"

Đường Dư hỏi.

"Đương nhiên. Nàng nhất định vẫn còn sống."

Kim Diệp trả lời chắc chắn.

Giản Ngũ đã bình ổn cảm xúc, cũng ghé lại.

Hắn suy nghĩ rồi nói:

"Cô bé ngươi nhắc tới có phải tóc vàng không?"

Kim Diệp nghe vậy, lập tức nhìn chằm chằm Giản Ngũ rồi gật đầu:

"Ngươi từng gặp nàng?"

"Ta nghe đầu bếp nhắc tới. Nói rằng họ bắt được một tù binh của đội khác, định dùng làm mồi nhử để bắt vua thây ma."

"Vua thây ma gì?"

Đường Dư chen lời.

"Gần đây ở thành phố bên cạnh xuất hiện một con thây ma siêu cấp. Hình như nó đã tiến hóa. Đội tiên phong của doanh trại chúng ta từng giao chiến với nó. Nghe nói nó có thể điều khiển thây ma chiến đấu. Nhưng ta chưa tận mắt thấy, ta thuộc nhóm hậu cần."

"Doanh trại các ngươi có bao nhiêu người?"

Đường Dư tiếp tục hỏi.

"Làm gì? Muốn ta phản bội doanh trại à? Đừng hòng moi tin từ ta. Hai người các ngươi chắc chắn đánh không lại đâu."

Giản Ngũ bày vẻ đắc ý.

Đường Dư gõ một cái lên đầu hắn:

"Nhận rõ thân phận của mình đi. Bây giờ ngươi là thây ma, đã không còn cùng phe với doanh trại nữa."

Giản Ngũ nghe xong, mặt đỏ bừng nhưng chẳng tìm được lý do phản bác.

Đường Dư lại nói:

"Không sao. Ngươi nói thật cho chúng ta biết, chúng ta không giết người, chỉ cứu người."

Mục lục
5 / 247
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây