Chương 7: Lần thứ ba tình cờ gặp lại
Đó là một con gấu trúc thú bông tròn vo, đen trắng xen kẽ.
Những linh vật khác hoặc chậm rãi đi lại, bắt tay với trẻ con, hoặc tạo những tư thế cố định cho người ta chụp ảnh.
Chỉ có con gấu trúc kia như thể bên trong gắn một cỗ máy vĩnh cửu.
Nó đuổi theo những quả bong bóng bay khắp quảng trường, dùng đôi vuốt lông xù cố ý dọa những đứa trẻ đi ngang qua.
Chọc bọn trẻ cười phá lên xong lại vụng về cúi người xin lỗi.
Thái độ làm việc của con gấu trúc này nhiệt tình đến mức quá đáng.
Có đứa trẻ xấu hổ không dám tiến tới, nó sẽ chủ động lại gần, dùng cái đầu lông xù to tướng khẽ chạm vào tay đứa trẻ.
Thậm chí còn biểu diễn mấy động tác nhảy đường phố.
Chỉ có điều bộ đồ thú quá nặng nề, làm ra trông vô cùng buồn cười.
Trong cả khu vực, con gấu trúc ấy chạy nhảy hăng nhất, khả năng khuấy động bầu không khí cũng mạnh nhất.
Nó nghiễm nhiên trở thành nhân vật được yêu thích nhất, đến cả một số người lớn cũng bị lây cảm xúc, dừng lại chụp ảnh.
Ánh mắt Tần Trăn không tự chủ được mà đuổi theo con gấu trúc tràn đầy sức sống kia.
Nhìn nó chạy nhảy tưng bừng, chẳng biết mệt mỏi là gì, cô lại cảm thấy một cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Sự nhiệt tình thuần túy như có thể thắp sáng mọi thứ xung quanh ấy.
Cái cách dù chỉ làm một công việc đơn giản cũng dốc vào đó trọn vẹn một trăm phần trăm nghiêm túc.
Rất giống một bóng người trong ký ức.
Lúc này người bên cạnh cũng chú ý, bật cười nhận xét:
"Con gấu trúc kia làm việc hăng thật."
"Mấy người mặc đồ thú đều là người trẻ, có sức sống là chuyện tốt."
Một người khác cũng phụ họa.
Tần Trăn không đáp lời, chỉ tiếp tục nhìn con gấu trúc đang chạy khắp nơi.
Nhìn nó vô tình va vào cột trụ, ôm đầu lắc lư hai cái, rồi lập tức lại đầy năng lượng chạy đi.
Dáng vẻ không biết mệt ấy trong mắt Tần Trăn thậm chí có chút ngốc nghếch.
Nhưng lại khiến khóe môi người ta bất giác cong lên.
Rất nhanh đã đến giờ nghỉ giữa buổi.
Những người mặc đồ thú cần tháo chiếc đầu nặng nề ra để thở và uống nước.
Chẳng hiểu vì sao, Tần Trăn vẫn không dời mắt.
Tầm nhìn cứ đi theo con gấu trúc ấy đến tận một góc nghỉ ngơi.
Rồi cô nhìn thấy con gấu trúc hoạt bát nhất ôm lấy chiếc đầu tròn vo của mình, vụng về dùng sức kéo lên.
Đầu tiên lộ ra mái tóc ngắn vừa chạm vai, bị mồ hôi làm ướt, hơi rối.
Trông còn hơi xù lên.
Ngay sau đó là một gương mặt trẻ tuổi cũng ướt đẫm mồ hôi, ửng đỏ khỏe mạnh.
Khương Chiêu Niệm.
Nàng thở hổn hển từng hơi lớn, nhưng việc đầu tiên vẫn là quay sang nở nụ cười rạng rỡ với người bạn bên cạnh, giơ tay tạo dáng chiến thắng.
Hai người còn chụp ảnh cùng nhau.
Tần Trăn lập tức nhận ra gương mặt ấy.
So với thoáng gặp kinh diễm trên đỉnh núi và dáng nghiêng trầm ổn ở ngã tư lần trước, lúc này nàng càng giống một chú chó lớn vừa chạy nhảy thỏa thích trên bãi cỏ rồi bị dội ướt.
Người bạn đứng bên cạnh đưa cho nàng một lon nước ngọt lạnh.
Nàng nhận lấy, lập tức mở nắp rồi ngửa đầu uống một ngụm lớn.
Nàng cười đến cong cả mắt, giơ lon nước lên khẽ chạm vào lon trong tay bạn mình.
"Cạn ly! Bạn học Trần."
Đối với Khương Chiêu Niệm, công việc được bạn học giới thiệu lần này quả thật rất tốt.
Chỉ cần tương tác vài tiếng mà được ba trăm đồng!
Hai cô gái dựa vào tường vừa nghỉ vừa uống nước ngọt, cười nói nhỏ với nhau.
Sau đó dường như có mồ hôi chảy vào mắt khiến nàng hơi khó chịu.
Nàng theo bản năng giơ tay.
Vô cùng tự nhiên, tiện tay vén vạt chiếc áo phông trắng trên người lên.
Một đoạn eo bụng trẻ trung săn chắc lập tức lộ ra trong không khí.
Vì quanh năm đạp xe, chạy bộ và làm đủ loại công việc thể lực, vòng eo ấy không có lấy một chút mỡ thừa.
Đường nét gọn gàng rõ ràng.
Hai bên thậm chí còn thấp thoáng đường cơ bụng khỏe khoắn của một cơ thể trẻ tuổi.
Mồ hôi phủ lên làn da trơn nhẵn một lớp sáng ẩm ướt, theo nhịp thở mà hơi phập phồng, tràn đầy sức sống mạnh mẽ.
Nàng dùng vạt áo lau khóe mắt đang cay, động tác tự nhiên phóng khoáng, không chút ngượng ngùng.
Sau đó liền buông áo xuống.
Tần Trăn nhìn bóng mình phản chiếu trên lớp kính, hơi mất tự nhiên siết chiếc cốc trong tay.
Hình như vừa rồi cô nhìn quá chăm chú.
Sự đối lập rõ ràng hơn lại nằm ở những người xung quanh cô gái.
Vài người khác cũng vừa tháo đầu thú ra nghỉ đều là người trẻ tuổi, nhưng trạng thái lại hoàn toàn khác biệt.
Phần lớn họ nằm dài hoặc dựa vào tường, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi, tê liệt, thậm chí thiếu kiên nhẫn.
Có người cúi đầu lướt điện thoại liên tục, hoàn toàn mặc kệ sự náo nhiệt xung quanh.
Có người ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, trong mắt chẳng còn chút ánh sáng.
Họ giống như những cơ thể bị cuộc sống tạm thời rút mất linh hồn, chỉ máy móc hoàn thành một công việc tính tiền theo giờ.
Chỉ có Khương Chiêu Niệm và người bạn đi cùng.
Cô gái bên cạnh tuy cũng mệt, nhưng ít nhất trong mắt vẫn còn nụ cười.
Nụ cười của Khương Chiêu Niệm lại hoàn toàn chân thật.
Động tác lau mồ hôi mang một vẻ đẹp khỏe khoắn, phóng khoáng.
Đến cả lúc ngửa đầu uống nước ngọt cũng toát lên sự sảng khoái đầy sức sống.
Một bên uể oải nặng nề, một bên tràn trề sinh khí.
Một bên làm cho xong chuyện, một bên dốc hết lòng.
Sự đối lập ấy chói mắt đến mức khó bỏ qua, đồng thời cũng có sức hấp dẫn lạ thường.
Tần Trăn dần không thể dời mắt.
Sự kiên trì của cô gái ấy khi đạp xe giao báo, chinh phục con dốc.
Sự bình tĩnh khi hóa giải xung đột trong lúc điều tiết giao thông.
Cùng dáng vẻ lúc này, mặc bộ đồ thú nặng nề mà vẫn chạy nhảy cười đùa, dường như chẳng bao giờ biết mệt.
Tất cả đều là sức sống mãnh liệt.
Ba lần gặp nhau trong ba hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt.
Ba công việc khác nhau.
Thế nhưng cô gái ấy từ đầu đến cuối vẫn như một.
Nghiêm túc.
Nhiệt tình.
Trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười có thể lây sang người khác.
Sức sống chỉ thuộc về tuổi trẻ ấy giống như một luồng ánh sáng quá mức rực rỡ, xuyên qua lớp kính một chiều mà chẳng gặp chút cản trở nào, chiếu thẳng vào thế giới của Tần Trăn.
Cô đã gặp quá nhiều nụ cười tinh tế nhưng trống rỗng.
Quá nhiều gương mặt bị quy tắc xã hội mài giũa đến trơn tru hoặc tê liệt.
Nhưng hiếm khi gặp một người có thể dồn mọi sức lực vào hiện tại, mỗi niềm vui đều thẳng thắn và trong sáng đến vậy.
Lần này không phải Khương Chiêu Niệm giúp đỡ Tần Trăn.
Mà chính trạng thái thuần túy của nàng đang hấp dẫn cô.
Hơn nửa giờ sau đó, Tần Trăn vẫn không rời đi.
Cô khéo léo từ chối lời mời tiếp tục sang phòng khách quý bàn công việc của phía đối tác, chỉ nói mình muốn đứng đây xem tình hình khai trương.
Nhưng mục tiêu trong mắt cô lại vô cùng rõ ràng.
Một lần nữa trở về con gấu trúc kia.
Con gấu trúc lao vào đám đông, không biết mệt mà chạy nhảy, đem niềm vui đến cho những đứa trẻ xung quanh.
Dù cách một bộ đồ thú.
Dù không nghe được tiếng nói.
Tần Trăn vẫn có thể cảm nhận rõ niềm vui và nhiệt tình thuần túy truyền ra từ đó.
Cô gái ấy đối với mỗi công việc đều nghiêm túc như vậy.
Luôn tràn đầy nhiệt tình.
Trên mặt vĩnh viễn tươi cười.
Dáng vẻ trẻ trung tràn đầy sức sống ấy thật sự quá mức hấp dẫn.
Tần Trăn bình tĩnh phân tích cảm giác của mình.
Có lẽ không chỉ là hấp dẫn.
Mà còn là một loại khao khát.
Không phải dục vọng hẹp hòi.
Mà là khát vọng ở tầng sâu hơn đối với một trạng thái sống.
Giống như một mặt trời nhỏ luôn tràn đầy nhiệt tình, vô cùng sống động, khiến người ta không nhịn được muốn đến gần.
Lúc này trợ lý lặng lẽ bước tới, nhắc cô về thời gian của lịch trình tiếp theo.
Tần Trăn cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt, xoay người rời khỏi hành lang ngắm cảnh.
Tiếng giày cao gót gõ xuống mặt sàn bóng loáng đều đặn và rõ ràng.
Thang máy đi xuống.
Cô nhìn bóng mình trong mặt kính, vẫn tinh tế và xa cách như mọi khi.
Nhưng trong đầu lại toàn là con gấu trúc tràn đầy sức sống kia, cùng gương mặt đẫm mồ hôi nhưng cười đến rực rỡ.