Chương 33: Thị trấn nhỏ
Lâm Mộc không biết cảnh Nguyễn Thu Trì viết ra sẽ thế nào, nhưng chắc chắn sẽ khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Dù sao họ cũng chẳng phải những người trẻ chưa từng yêu đương. Khi trước còn ở bên nhau, hai người cũng thường xuyên quấn quýt trên giường.
Nghĩ tới đây, hai má Lâm Mộc hơi nóng lên.
Sau đó cô lại nhớ ra, bây giờ cho dù hai người cùng nằm trên một chiếc giường, cũng không thể thân mật như trước.
A Nguyễn có khúc mắc trong lòng.
A Nguyễn không tự tin.
A Nguyễn sợ sau này cô sẽ chê cô ấy già.
Lâm Mộc nhất định phải chứng minh rằng mình sẽ không như vậy.
Biểu cảm Nguyễn Thu Trì cứng lại: "Tôi không biết viết."
Lâm Mộc rơi vào suy nghĩ.
Nguyễn Thu Trì nói "không biết viết" là không biết nên viết thế nào, hay vốn không định viết?
Ý ban đầu của cô chỉ là hỏi có viết không, hoàn toàn không có ý nghi ngờ Nguyễn Thu Trì không biết viết.
Lâm Mộc muốn giải thích, nhưng lại cảm thấy nói ra càng kỳ quặc.
Nguyễn Thu Trì nói: "Lần này chỉ là một thử nghiệm mới. Thật ra tôi đúng là không giỏi viết tình cảm. Những gì họ nói cũng không sai."
Lâm Mộc không đồng tình: "Tôi thấy 'Quang' và 'Huyễn' đều viết rất hay. Đến giờ hai cuốn khiến tôi ấn tượng sâu nhất vẫn là chúng, cũng là hai cuốn tôi thích nhất. Cậu đừng tự xem nhẹ mình."
Nguyễn Thu Trì khẽ lắc đầu: "Viết lách cần cảm xúc. Tôi đã không còn loại cảm xúc như trước nữa."
Khi ấy tinh thần cô từng vài lần đứng bên bờ sụp đổ. Những gì cô viết chẳng qua chỉ là ảo tưởng và khát vọng của chính mình.
Bây giờ nhìn lại, cô chỉ cảm thấy từng câu từng chữ đều bị cảm xúc ngột ngạt phủ kín, gần như chẳng có kỹ thuật viết nào đáng nói.
"Không còn cũng tốt mà."
Lâm Mộc nói: "Sau này chúng ta cứ vui vẻ ở bên nhau. Cậu chỉ cần viết những chuyện vui vẻ là được."
Cô không hề muốn Nguyễn Thu Trì phải trải qua những chuyện năm xưa thêm một lần nữa.
Nguyễn Thu Trì cụp mắt: "Ừ."
Lâm Mộc cân nhắc lời lẽ rồi nói: "Cậu cũng đừng buồn vì mấy lời trên mạng. Họ đâu có biết cậu. Tôi thấy cậu viết rất hay."
Nguyễn Thu Trì nhìn cô không chớp mắt.
Lâm Mộc sờ sờ má: "Sao vậy?"
Nguyễn Thu Trì khẽ cười: "Cậu còn chưa bắt đầu đọc."
Mặt Lâm Mộc nóng bừng: "Chỉ là tôi chưa kịp đọc thôi. Đọc xong chắc chắn tôi vẫn thấy hay."
Khóe môi Nguyễn Thu Trì cong lên: "Ừ. Ngủ sớm đi."
Ngoài mặt Lâm Mộc ngoan ngoãn đồng ý, nhưng chui vào chăn rồi lại lén đọc hết ba chương sách mới của Nguyễn Thu Trì.
Trước khi đọc, cô cứ tưởng vì mình trở về nên Nguyễn Thu Trì vui, từ đó mới viết ra câu chuyện này.
Nhưng thực tế không phải vậy.
Sách mới có tên "Vạn Hữu Dẫn Lực", hiếm hoi là một câu chuyện bối cảnh học đường.
Hai nhân vật chính trong truyện chẳng giống họ chút nào.
Lâm Mộc bỗng thấy hơi hụt hẫng, rồi lại cảm thấy mình tự đề cao bản thân quá.
A Nguyễn chỉ đơn giản muốn viết một cuốn sách, đâu nhất thiết phải liên quan đến cô.
Nếu cái gì cũng liên quan đến cô mới kỳ lạ.
Đoán Nguyễn Thu Trì đã ngủ, Lâm Mộc sợ làm cô thức giấc nên nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, không dám ôm cô, chỉ nhắm mắt ngủ.
Trong bóng tối, Nguyễn Thu Trì từ từ mở mắt.
Cô nghiêng người đến gần Lâm Mộc một chút, suy nghĩ một lát, lại lùi ra.
Sau đó, cô vẫn vòng tay ôm Lâm Mộc vào lòng.
"Sớm."
Chiếc giường mềm quá mức khiến Lâm Mộc mất vài giây mới nhớ ra mình đang ở phòng giường lớn của khách sạn.
Nguyễn Thu Trì mỉm cười: "Sớm."
Tóc cô hơi rối, cổ áo lại lỏng ra, để lộ một khoảng da trắng nõn mềm mại thấp thoáng phía trong.
Lâm Mộc ngơ ngác nhìn Nguyễn Thu Trì.
Người phụ nữ trước mắt lúc này giống như một trái cây đã chín mọng, từng cử động đều mang nét quyến rũ của người trưởng thành.
Nguyễn Thu Trì cúi đầu nhìn ngực mình, sau đó đưa tay khép cổ áo lại.
Trong lúc ăn sáng, đầu óc Lâm Mộc vẫn tràn ngập cảnh vừa rồi.
Cô lắc đầu, ép bản thân đừng nghĩ nữa.
Đúng lúc ấy, Nguyễn Thu Trì nhận được điện thoại của Dạng Thanh.
Dạng Thanh nói: "Cô Nguyễn, năm mới vui vẻ. Chúc mừng cô mở sách mới."
Nguyễn Thu Trì: "Cảm ơn."
Dạng Thanh nói tiếp: "Cô Nguyễn, có muốn cân nhắc tiếp tục ký với nhà xuất bản chúng tôi không? Hợp đồng vẫn giữ điều kiện như trước, hoặc có thể tăng thêm một phần."
Nguyễn Thu Trì đáp: "Xin lỗi, hiện giờ tôi đang đi du lịch, không tiện bàn chuyện này."
Dạng Thanh cười: "Vậy chúc hai người có chuyến đi vui vẻ."
Nói xong, Dạng Thanh mới nhận ra mình vừa vô thức cho rằng Nguyễn Thu Trì đang đi cùng đứa trẻ kia.
Lâm Mộc dựng tai nghe chuyện của Nguyễn Thu Trì.
Thấy cô đặt điện thoại xuống, cô lập tức giả vờ chuyên tâm ăn sáng.
Bữa sáng của khách sạn này quả thật khá ngon.
Nguyễn Thu Trì nói: "Người ở đây khá thích ăn cay. Dầu ớt rất thơm. Buổi trưa chúng ta có thể đi ăn phở bò."
Lâm Mộc chợt nhớ ra một chuyện: "A Nguyễn, trước đây cậu đâu có ăn cay nhiều."
Nguyễn Thu Trì đáp: "Sau này thấy vị ớt cũng khá ngon, ăn dần rồi thành thích."
Trong đầu Lâm Mộc lập tức xuất hiện một suy đoán táo bạo.
Những thứ cô thích, Nguyễn Thu Trì cũng sẽ thích.
Nhưng cô lại không chắc.
Nghĩ như vậy có vẻ quá tự tin.
Cô không dám hỏi thẳng.
Dạo gần đây đúng là hai người ngày nào cũng ngủ chung một giường, nhưng tình trạng chẳng khác bạn cùng phòng là bao. Cô sợ vừa hỏi đã dọa Nguyễn Thu Trì chạy mất.
Lâm Mộc bỗng có cảm giác giống hệt thời trước, lúc cô từng thăm dò tình cảm của Nguyễn Thu Trì.
Chỉ khác là khi đó Nguyễn Thu Trì rất phụ thuộc vào cô. Cô lo bản thân có phải biến thái hay không, nhưng chưa từng sợ Nguyễn Thu Trì sẽ rời xa.
Còn bây giờ, cô lúc nào cũng thấp thỏm.
Dù sao hiện tại cô chẳng có gì trong tay, chỉ còn lại tình yêu của Nguyễn Thu Trì dành cho mình.
Cô giống hệt một trai bao trắng trẻo được phú bà bao nuôi, đã thế còn chẳng cần phục vụ phú bà, thành ra lúc nào cũng không nhịn được mà hoài nghi giá trị của bản thân.
Lâm Mộc dùng sức lắc đầu, hất hết những suy nghĩ ấy ra ngoài, bắt đầu xem cẩm nang du lịch.
"Lát nữa chúng ta đi thẳng vào bản Miêu à? Đi xe mất khoảng ba mươi phút. Hành lý cứ để ở khách sạn?"
Lần này họ chỉ mang theo hai chiếc vali.
Nguyễn Thu Trì nói: "Đúng. Cứ để đồ ở khách sạn, mang điện thoại theo là đủ."
Đây là lần đầu tiên Lâm Mộc đi du lịch xa, cảm giác tham gia vào từng khâu khiến cô thấy rất mới mẻ.
Có vẻ Nguyễn Thu Trì đã đến đây không ít lần.
Hai người bắt xe tới bản người Miêu.
Nơi này không giống tưởng tượng của Lâm Mộc cho lắm, nhìn qua cũng khá giống một thị trấn nhỏ bình thường.
Chỉ là vừa qua năm mới, khắp nơi đều mang không khí vui tươi, hơn nữa nơi đây giờ đã trở thành khu du lịch chứ không còn là một bản làng bình thường, vì vậy mức độ thương mại hóa rất cao, khách sạn và quán ăn mọc khắp nơi.
Lâm Mộc nói: "Tôi cứ tưởng nơi này sẽ rất khác."
Nguyễn Thu Trì đáp: "Người trẻ bây giờ ít mặc trang phục dân tộc hơn. Nhưng đây là khu du lịch nên có cửa hàng cho thuê trang phục. Nếu cậu thích thì có thể mặc thử."
Lâm Mộc rụt cổ.
Sau Tết, thời tiết vẫn còn hơi lạnh.
"Chúng ta cứ đi dạo trước đã. Trước đây cậu xem bói cũng ở đây à?"
Nghe Lâm Mộc chủ động nhắc đến chuyện trong nhật ký, Nguyễn Thu Trì vẫn không tránh khỏi một chút lúng túng và hối hận.
Điều ấy hoàn toàn trái ngược với ý định chỉ đứng từ xa bảo vệ Lâm Mộc của cô.
Trong cuộc giằng co gay gắt giữa tình cảm và lý trí, lý trí của cô lại một lần nữa thất bại.
Nguyễn Thu Trì bỗng im lặng.
"A Nguyễn?"
Lâm Mộc lo lắng gọi.
Nguyễn Thu Trì hoàn hồn, quyết định tạm thời không nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
Đã ra ngoài rồi thì cứ yên tâm đi cùng cô ấy.
Cô làm như không có gì, đáp: "Đúng."
"Khi đó nơi này chưa được quy hoạch thành khu du lịch, vẫn chỉ là một thị trấn nhỏ bình thường. Sau khi thương mại hóa thì khác trước khá nhiều."
Nguyễn Thu Trì dẫn Lâm Mộc tới vị trí quầy hàng trong ký ức.
Ở đây tụ tập khá nhiều người xem bói. Trên mặt đất trải những tấm giấy có hình bát quái và lời đoán mệnh, miệng ai nấy đều lẩm nhẩm. Người tới xem phần lớn đã có tuổi.
Không thấy bà đồng năm ấy, chỉ thấy một người đàn ông.
Nguyễn Thu Trì bước tới hỏi.
Người đàn ông nói: "Đó là mẹ tôi. Bà mất từ hai năm trước rồi. Hai cô tìm bà có chuyện gì sao?"
Nguyễn Thu Trì lấy chiếc phong bao đã chuẩn bị trước: "Tôi đến trả lễ. Đây là chút lòng thành của tôi, phiền anh nhận thay bà."
Người đàn ông hơi ngạc nhiên.
Nghề xem bói vốn dựa rất nhiều vào việc quan sát biểu cảm của người khác, từng bước dẫn dắt họ trả lời. Khi đặt câu hỏi hay đưa ra đáp án cũng chỉ nói trong một phạm vi mơ hồ.
Vì thế thường có người cảm thấy rất chuẩn rồi quay lại trả lễ.
Nhưng một người phụ nữ trẻ đẹp như Nguyễn Thu Trì đến trả lễ thì quả thật không thường gặp.
Người đàn ông nói: "Tôi thay mẹ cảm ơn hai cô."
Lâm Mộc lén nhìn Nguyễn Thu Trì.
Chuyện này hẳn xảy ra khoảng năm 2010.
Sao Nguyễn Thu Trì đến vị trí quầy hàng cũng nhớ rõ như vậy?
Nguyễn Thu Trì dường như biết cô đang nghĩ gì, nói: "Sau đó tôi còn quay lại hai lần."
Khi một người tuyệt vọng vớ được một cọng rơm cứu mạng, sẽ không dễ gì chịu buông.
Lâm Mộc lại hỏi vài chuyện năm đó.
Nguyễn Thu Trì chỉ chọn những chuyện thú vị để kể.
Hai người đang đi trên phố thì từ một quầy hàng phía xa bỗng vang lên tiếng đàn ông:
"Cô Nguyễn?"
Lâm Mộc lập tức cảnh giác.
Quay đầu lại, cô thấy người gọi là một người đàn ông có gương mặt chất phác, tuổi tác cũng đã khá lớn.
Lúc ấy cô mới thả lỏng.
Cô cảm thấy mình giống hệt chim sợ cành cong, chuyện gì cũng nghĩ lung tung.
Nguyễn Thu Trì nói: "Là người quen."
Hai người đi tới.
Người đàn ông có vẻ kích động: "Người trước đây cô nhờ tôi để ý, tôi có tin rồi. Tôi còn đang định liên lạc với cô. Chỗ chúng tôi có một người thần kinh..."
Ông ta bỗng im bặt.
Lâm Mộc quay sang nhìn Nguyễn Thu Trì.
Người đàn ông đã lấy điện thoại ra, đối chiếu khuôn mặt Lâm Mộc với một tấm ảnh trên màn hình xước xát.
Đó là ảnh cũ của Lâm Mộc.
Chỉ cần liếc một cái, cô đã nhận ra đây là bức ảnh thời năm nhất đại học.
Lúc vừa yêu, cô rất thích chụp ảnh. Máy ảnh thời ấy lại có độ phân giải không cao, còn bức ảnh trên điện thoại người đàn ông rõ ràng đã được phục chế.
Nguyễn Thu Trì nói: "Anh Đới, cảm ơn anh. Tôi đã tìm được cô ấy rồi."
Đới Thân sửng sốt, sau đó nở nụ cười hiền hậu: "Vậy thì chúc mừng, chúc mừng. Hai cô có muốn qua nhà tôi ngồi một lát không?"
Nguyễn Thu Trì từ chối: "Không cần đâu, cảm ơn anh."
Đới Thân cười hơi ngượng: "Chỗ chúng tôi có một người phụ nữ tinh thần không được bình thường. Vừa rồi tôi thấy cô ta hơi giống người cô muốn tìm."
Nguyễn Thu Trì chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Ừ. Sau này tôi sẽ chuyển tiền công vào tài khoản của anh."
Lâm Mộc nhìn người đàn ông, rồi lại nhìn Nguyễn Thu Trì.
Người này muốn lừa tiền à?
Nhưng ngay sau đó cô lại nghĩ tới những tin tức Nguyễn Thu Trì nhận được suốt bao năm.
Hoặc là thi thể của cô đã phân hủy nghiêm trọng.
Hoặc là tinh thần cô có vấn đề.
Không biết A Nguyễn đã dựa vào thứ gì để gắng gượng qua từng ấy năm.
Đới Thân vội nhấn mạnh: "Cô Nguyễn, tôi không lừa cô đâu. Thật sự có hơi giống. Không tin cô cứ nhìn xem."
"Ngày trước cô bảo tôi để ý những cô gái trẻ đột nhiên xuất hiện trong thị trấn. Người phụ nữ này đúng là mới xuất hiện trong năm nay."
Lâm Mộc ghé lại xem.
Người phụ nữ trong ảnh miệng méo lệch, nước dãi chảy ra, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống cô.
Nhưng nếu cô vẫn chưa trở về, chắc chắn A Nguyễn sẽ tự mình tới xác nhận.
Suốt bao năm ấy, Nguyễn Thu Trì cứ lặp đi lặp lại giữa hy vọng và thất vọng.
Lâm Mộc đột nhiên nắm lấy tay Nguyễn Thu Trì.
Nguyễn Thu Trì hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã siết tay cô lại.
Nguyễn Thu Trì hỏi: "Tâm trạng không tốt à?"
Lâm Mộc đáp: "Chỉ là đột nhiên thấy hơi khó chịu."
Nguyễn Thu Trì dịu dàng nhìn đôi tay đang nắm chặt của họ, sau đó quay sang Đới Thân.
"Đúng là có chút giống, nhưng không phải. Cảm ơn anh bao năm nay vẫn để tâm chuyện này. Tôi đã tìm được cô ấy rồi. Ngoài ra, trong thị trấn đột nhiên xuất hiện một người không rõ lai lịch như vậy, vẫn nên báo cảnh sát xử lý."
Đới Thân gật đầu liên tục: "Được, được, tôi hiểu."
Trên trời bỗng đổ mưa phùn.
Họ tạm thời chưa đi, ngồi lại bên quầy hàng.
Đới Thân lại bắt đầu trò chuyện.
"Năm đó tôi lên núi hái nấm, thấy cô Nguyễn ngồi một mình dưới đất, cả cánh tay toàn là máu. Tôi còn tưởng con gái nhà ai nghĩ quẩn muốn tự sát."
"Bây giờ con gái tôi đã học đại học rồi. Khi ấy nhà nghèo lắm, nếu không nhờ cô Nguyễn tốt bụng tài trợ, chắc chắn con bé không thể học tới đại học."
Tự sát?
Trái tim Lâm Mộc lập tức thắt lại.