Chương 24: Đều nghe chủ nhân
Năm giờ chiều.
Xe dừng trong gara ngầm.
Bùi Tẫn Dã liếc qua thiết bị đặt bên cạnh. Màn hình vẫn đang chiếu hình ảnh văn phòng thê tử.
Nhưng bên trong không chỉ có một mình Chúc Liễm Thanh.
Còn có cả một đám trưởng bối phiền phức.
Đặc biệt là bà ngoại.
Những lời nghe như quan tâm nhưng thực chất đầy ý trách móc không ngừng truyền đến.
"...Biết gần đây ngươi mệt, muốn nghỉ ngơi nhiều một chút. Nhưng công việc công ty không thể cứ kéo dài. Nếu thật sự chịu không nổi, bà ngoại cho ngươi nghỉ dài hạn, cứ yên tâm nghỉ."
"Công ty còn có mấy người già chúng ta, sao có thể để một mình ngươi gồng gánh?"
"Sức khỏe mới là vốn liếng quan trọng nhất..."
"Đúng vậy, thật sự không được thì để bà ngoại ngươi quay lại công ty. Nhân lúc bà vẫn còn sức, giúp ngươi thêm một thời gian."
Bùi Tẫn Dã lạnh lùng hừ một tiếng.
Nàng bỏ máy truyền tin vào túi, chỉ đeo một bên tai nghe.
Tay trái xách hộp cơm đặt ở ghế phụ.
Tay phải ôm bó hoa.
Đó là một bó diên vĩ trắng giống Nofa, cánh ngoài trắng, tâm vàng, xòe ra như những cánh bướm.
Không cần thêm hoa phụ.
Chỉ cần bó nhẹ lại, buộc một dải lụa do chính Bùi Tẫn Dã thắt, đã đủ hoàn mỹ.
Nàng nghĩ bó hoa này rất hợp đặt trong văn phòng thê tử.
Giọng nói trong tai nghe vẫn tiếp tục.
"Bà ngoại không trách ngươi, chỉ đau lòng thôi."
"Mấy ngày nghỉ vẫn ít quá. Vừa hay Tẫn Dã còn ở nhà, ngươi dành thêm thời gian cho nàng."
"Bình thường bà ngoại cũng không có việc gì. Giúp ngươi trông công ty cũng tốt."
Thang máy đi lên.
Không có thẻ ra vào, Bùi Tẫn Dã buộc phải dừng ở tầng một.
Một nhân viên lễ tân nhanh chóng đi tới.
"Thưa cô, xin hỏi cô tìm ai?"
"Thê tử của ta."
Bùi Tẫn Dã mỉm cười.
Hai chữ sau rõ ràng cao giọng hơn, lộ ra niềm vui khó giấu.
Nhân viên lễ tân hơi nghi hoặc.
Còn chưa kịp hỏi tiếp, Bùi Tẫn Dã đã nói:
"Chúc Liễm Thanh."
"Chúc tổng?"
Nhân viên lễ tân sững mất vài giây mới lắp bắp:
"Ngài... ngài có hẹn trước không? Chúc tổng hiện giờ hình như đang bận."
Vừa nãy nàng mới tiễn một đám họ hàng Chúc tổng lên trên.
Hôm qua còn có bạn tốt của Chúc tổng.
Bây giờ lại đến bạn lữ.
Hai ngày nay Chúc tổng đúng là bận thật.
"Không có hẹn."
Bùi Tẫn Dã vẫn cười rất ôn hòa.
"Ta muốn cho nàng một bất ngờ."
Nhân viên lễ tân lộ vẻ khó xử.
Bùi Tẫn Dã bèn lấy giấy tờ ra.
Quân hàm thiếu tướng.
"Như vậy được chứ?"
Cho dù nàng không phải bạn lữ Chúc Liễm Thanh, chỉ với thân phận hiện tại, nàng vẫn đủ tư cách bước vào phần lớn khu vực của tập đoàn.
Giống như chiếc xe địa hình của nàng.
Không phải nhãn hiệu xa xỉ thường thấy, bề ngoài cực kỳ kín đáo, đặt giữa một dàn xe sang chẳng hề nổi bật.
Nhưng đó là xe quân dụng.
Chỉ một số rất ít người có tư cách sở hữu.
Ngoài khu vực trung tâm hoàng cung, chiếc xe ấy có quyền tiếp cận gần như mọi nơi trong Đế Tinh.
Đó cũng là lý do xe của Bùi Tẫn Dã chưa đăng ký với tập đoàn vẫn có thể trực tiếp vào gara ngầm.
Trong phạm vi quản lý của Đế Tinh, rất ít cánh cửa đủ tư cách ngăn xe nàng lại.
Quân quyền của đế quốc đứng ở vị trí cực cao.
Nhân viên lễ tân lập tức tái mặt.
"Thiếu tướng... thiếu tướng đại nhân, mời ngài."
"Không cần căng thẳng."
Bùi Tẫn Dã dịu giọng trấn an.
"Ta chỉ muốn cho thê tử một bất ngờ."
Cuối cùng cũng ăn được món mình mong nhớ bấy lâu, tâm trạng Bùi Tẫn Dã hôm nay tốt đến mức khi nấu cơm còn khẽ ngân nga.
Nàng cũng không có ý làm khó nhân viên của thê tử.
Đối phương chỉ đang làm đúng trách nhiệm.
Huống chi chuyện nàng đến đưa cơm sau này chắc chắn còn xảy ra nhiều.
Nàng không muốn vì một việc nhỏ mà khiến con đường đến thăm thê tử trở nên phiền phức.
Nhân viên lễ tân lập tức chủ động quẹt thẻ giúp nàng.
Thang máy tiếp tục đi lên.
Đến tầng cao nhất.
Âm thanh trong tai nghe dần trùng với thực tế.
Bùi Tẫn Dã giơ tay gõ cửa.
Cốc. Cốc cốc.
Hai luồng âm thanh đồng thời dừng lại.
Sau đó, giọng Chúc Liễm Thanh đã cố nén bực bội nhưng vẫn lạnh hơn bình thường vang lên:
"Vào."
Cửa mở.
Bùi Tẫn Dã mặc đồ thường ngày, tay trái xách hộp cơm, tay phải ôm hoa.
Nét mặt vui vẻ tự nhiên lập tức chuyển thành kinh ngạc.
"Ta có quấy rầy mọi người không?"
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Bà ngoại Chúc cùng những người khác rõ ràng sững lại.
Nét hùng hổ trên mặt còn chưa kịp biến mất, đã vội nặn ra nụ cười cứng ngắc.
Chúc Liễm Thanh cũng bất ngờ.
"Sao ngươi lại tới?"
Nàng theo bản năng định đứng dậy đón.
Nhưng vừa dùng sức ở chân, cơn đau mỏi lập tức kéo đến, khiến nàng ngồi phịch trở lại.
Động tác rất nhỏ.
Những người kia đều đang chú ý Bùi Tẫn Dã nên chẳng ai nhận ra.
Chỉ có đầu sỏ gây chuyện nhìn thấy rõ ràng.
Đương nhiên Bùi Tẫn Dã biết nguyên nhân.
Trước khi thê tử kịp tức giận, nàng đã bước nhanh tới.
Cúi người xuống, giọng càng dịu:
"Xin lỗi. Ta vốn muốn cho ngươi một bất ngờ, không ngờ bà ngoại và mọi người đều ở đây."
Giọng tràn đầy áy náy.
Giả vờ đến mức không lộ chút sơ hở.
Nàng tiện tay đặt hộp cơm lên bàn, ở vị trí Chúc Liễm Thanh chỉ cần ngẩng mắt là nhìn thấy.
Sau đó lấy ly nước bên cạnh đưa đến trước môi thê tử.
"Uống chút nước. Giọng ngươi vẫn còn khàn."
Đó là vì ai?
Ánh mắt Chúc Liễm Thanh lướt qua bàn, qua bó hoa trong tay nàng, cuối cùng dừng trên gương mặt kia.
Trong lòng còn giận.
Nhưng thấy Bùi Tẫn Dã ân cần như vậy lại khó phát tác.
Nàng nhận ly, uống một ngụm rồi hỏi:
"Vào bằng cách nào?"
"Dùng chút đặc quyền."
Bùi Tẫn Dã trả lời cực kỳ thản nhiên, nụ cười ôn hòa còn mang chút lấy lòng.
Chúc Liễm Thanh liếc nàng.
"Giỏi lắm sao?"
Trong lòng nàng thật sự nghẹn khó chịu.
Nhất là sau một buổi chiều phải ngồi làm việc.
Eo càng lúc càng mỏi.
Cẳng chân tê buốt.
Đây là "có thể khống chế" của Bùi Tẫn Dã?
Đúng là con chó không biết no.
"Tình huống đặc biệt thì xử lý đặc biệt."
Bùi Tẫn Dã cười đáp.
Không biết là đang nói chuyện đặc quyền hay ám chỉ chuyện khác.
"Lần sau không được..."
Chúc Liễm Thanh nói đến nửa chừng thì dừng.
Nàng ngẩng mắt nhìn Bùi Tẫn Dã.
Dù đang ngồi thấp hơn, giọng vẫn mang ý ra lệnh rất rõ.
Một lúc sau mới nói tiếp:
"Lát nữa ta bảo người làm thẻ cho ngươi."
Bùi Tẫn Dã chỉ cười.
Rõ ràng hiểu nàng đang nói gì mà vẫn tiếc nuối:
"Vậy lần sau sẽ không còn bất ngờ nữa."
"Ta không cần."
Chúc Liễm Thanh tức giận đáp.
Lúc này bà ngoại mới chen vào:
"Tẫn Dã cũng chỉ có ý tốt thôi."
Giọng trong tai nghe truyền đến theo thời gian thực.
Vẫn cùng một giọng nói ấy, nhưng giờ đây nghe thân thiết hơn hẳn lúc trước.
Những người khác cũng vội nở nụ cười.
Bùi Tẫn Dã quay đầu.
Nàng nhìn người lớn tuổi cách đó không xa, cười càng ôn hòa.
"Bà ngoại không cần khuyên. Đều là lỗi của ta. Mấy ngày nay ta cứ quấn lấy A Thanh."
Nói đến đây, nàng còn lộ vẻ áy náy.
"Nàng khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ, vậy mà vẫn phải ở bên ta."
"Hôm qua cũng vậy. Ta đòi ăn bánh kem, nàng đành vừa xử lý công việc vừa đi cùng ta."
Nụ cười của mọi người hơi cứng lại.
Ban đầu còn tưởng Bùi Tẫn Dã không nghe thấy gì.
Không biết là vô tình hay nàng đã nghe được từ trước, nhưng từng lời bây giờ đều như đang giải thích thay Chúc Liễm Thanh.
Các nàng vốn định lấy lòng Bùi Tẫn Dã.
Vậy mà lại vừa trách Chúc Liễm Thanh vì dành thời gian cho chính Bùi Tẫn Dã.
Thật nực cười.
Trong lúc nhất thời, mọi người nhìn nhau, chẳng biết nói gì.
Chỉ đành cười gượng.
"Sáng nay cũng là ta cứ quấn lấy nàng..."
Bùi Tẫn Dã đột nhiên dừng lại.
Như thể chợt nhớ ra chuyện không tiện nói.
Nàng ho khẽ rồi mới tiếp tục:
"Cho nên ta mới đến đây nhận lỗi."
Nàng không nói rõ.
Nhưng người có mặt đều là người từng trải.
Ai mà không hiểu?
Sắc mặt Chúc Bách Chu càng khó coi.
Trong cả gia tộc, người mong hai người sớm có con nhất chính là bà.
Vậy mà giờ lại trách Chúc Liễm Thanh vì ở bên Bùi Tẫn Dã.
Trước sau mâu thuẫn, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.
Bà cười khan hai tiếng.
Nhưng Bùi Tẫn Dã lại không cho bà cơ hội lảng tránh.
"Ta vừa vào hình như nghe các vị trưởng bối đang trách A Thanh."
Một tay nàng tựa lên lưng ghế của Chúc Liễm Thanh.
Tay kia vẫn ôm hoa.
Nàng đứng sau thê tử nửa bước.
Tư thế nhìn như tùy ý.
Nhưng thái độ lại vô cùng rõ ràng.
Nụ cười không chạm đáy mắt.
Khóe môi chỉ còn vẻ lạnh nhạt.
"Nếu muốn trách thì trách ta. Là ta quấn lấy A Thanh."
Nói đến mức này rồi, ai còn dám nói gì?
Trách nàng?
Với quân hàm hiện tại của Bùi Tẫn Dã, chỉ cần nghi ngờ các nàng bị Trùng tộc ký sinh thôi cũng đủ khiến không ai dám thử giới hạn của nàng.
Mấy người lập tức mềm giọng.
"Ai da, sao lại trách hai đứa được. Thê thê mới cưới vốn nên thế. Hai đứa còn xa nhau lâu như vậy. Nhớ năm đó ta vừa kết hôn còn nghỉ cả tháng. A Thanh mới là quá chăm chỉ."
Một người khác vội phụ họa:
"Đúng vậy, quá chăm chỉ."
"Chúng ta vừa rồi cũng chỉ khuyên nàng nên nghỉ ngơi."
"Phải đó. Người làm trưởng bối như chúng ta cũng chẳng giúp được gì, sao có thể trách A Thanh nghỉ vài ngày?"
"Nàng đi với ngươi mà vẫn còn lo việc công ty, thật sự quá vất vả."
"Ta cũng thấy vậy."
Bùi Tẫn Dã gật đầu, nghiêm túc phụ họa.
"Nàng lúc nào cũng tận tụy như vậy. Ta muốn nàng nghỉ cũng không chịu."
"Này, tối nay nàng lại tăng ca. Ta đành tự nấu cơm rồi mang đến."
Nói đến đây, nàng nhìn thẳng Chúc Bách Chu.
"Bà ngoại thương A Thanh như vậy, chắc cũng thấy nàng đã rất vất vả đúng không?"
"Nếu được nghỉ thêm vài ngày thì tốt. Đáng tiếc chính nàng không chịu dừng."
Chúc Bách Chu còn chưa kịp nói đã bị đẩy vào thế phải đồng ý.
Cuối cùng chỉ có thể cười cứng:
"Đúng. A Thanh quá chăm chỉ."
"Ngươi xem."
Bùi Tẫn Dã quay đầu nhìn Chúc Liễm Thanh.
Nụ cười cuối cùng cũng trở nên thật hơn.
"Bà ngoại cũng nói thế. Ngươi đã cố gắng lắm rồi."
Không biết cố ý hay vô tình, nàng còn thêm một câu:
"Đến tuần trăng mật cũng chưa đi."
Chúc Liễm Thanh nhướng mày.
Nàng còn chưa kịp nói, những người khác đã vội nối lời, thi nhau khen nàng chăm chỉ.
Hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ vừa nãy còn bóng gió rằng nàng bỏ bê công việc.
Bùi Tẫn Dã mỉm cười nghe.
Chúc Bách Chu thì càng không cam lòng.
Trước đây bà luôn lấy lý do Chúc Liễm Thanh chưa lập gia đình, chưa đủ chín chắn để từ chối giao toàn quyền công ty.
Giờ Chúc Liễm Thanh cuối cùng đã kết hôn, còn cưới đúng đối tượng bà cực kỳ hài lòng.
Bà buộc phải buông quyền.
Ba tháng trôi qua, trong lòng bà cứ như có kiến bò.
Dù Chúc Liễm Thanh làm tốt đến đâu, bên ngoài khen nhiều thế nào, bà vẫn không dễ chịu.
Khó khăn lắm mới bắt được một sơ suất.
Lại bị Bùi Tẫn Dã che kín.
Bà chỉ có thể nuốt giận.
"Đúng vậy."
Đến lúc này Bùi Tẫn Dã mới như chợt nhận ra điều gì.
Nàng kinh ngạc hỏi:
"Nếu A Thanh không làm gì sai, vậy các vị trưởng bối tụ ở đây làm gì?"
"Chắc không phải muốn gọi nàng đi ăn cơm chứ?"
"A Thanh bận như vậy, tối nay còn phải tăng ca."
Nói đến đây nàng lắc đầu thở dài, bày ra dáng vẻ đáng thương như người bị bỏ rơi.
Rồi lại rất chu đáo đề nghị:
"Hay để ta đặt tiệc cho mọi người? Mọi người đưa bà ngoại đi dùng bữa."
"Chỉ là A Thanh không có thời gian tiếp khách. Không biết tối nay còn về nhà được hay không."
Ý đuổi người đã quá rõ.
Ở đây đều là người hiểu chuyện.
Ai nghe không ra?
Mọi người tự tìm bậc thang mà bước xuống, cười nói vài câu rồi lần lượt rời khỏi văn phòng.
Bùi Tẫn Dã nghe tiếng bước chân dần xa.
Nàng vừa định cúi đầu thì Chúc Liễm Thanh đã lạnh giọng hỏi:
"Ngươi tới đây làm gì?"
Giọng cứng từ lúc tỉnh giữa trưa đến giờ vẫn chưa dịu.
Bùi Tẫn Dã đương nhiên không thể nói mình biết trước thê tử sẽ bị làm khó nên vội đến bảo vệ.
Càng không thể giải thích tại sao nàng lại biết.
Nàng chớp mắt.
Đôi mắt cong lên thành nụ cười.
"Giữa trưa ngươi chỉ ăn một miếng bánh mì nướng. Ta sợ ngươi đói."
"Bí thư sẽ đặt đồ ăn cho ta."
Giọng Chúc Liễm Thanh vẫn lạnh.
"Nhưng nàng không đưa thuốc cho ngươi được."
Bùi Tẫn Dã lập tức tiếp lời.
Mi mắt Chúc Liễm Thanh hơi nâng.
Nàng nhìn lại.
Bùi Tẫn Dã cười, lấy từ túi ra một tuýp thuốc.
"Thuốc tan bầm và giảm sưng. Ta nhờ Dư Phi Vãn lấy từ quân y."
"Giữa trưa ngươi đi vội, còn nói tối không về, ta đành tự mang tới."
Dù giận, Chúc Liễm Thanh vẫn có nhắn cho nàng việc mình phải tăng ca.
Nghĩ đến những dấu vết trên chân, cơn giận lại tăng lên.
Nhưng chưa kịp nói gì, Bùi Tẫn Dã đã nhét tuýp thuốc vào tay nàng rồi giả bộ nhìn quanh.
"Ở đây có bình hoa không? Ta đi cắm hoa."
Chúc Liễm Thanh chưa từng thấy ai vừa phạm lỗi vừa xin lỗi theo kiểu ấy.
Tiện Khuyển.
Nàng thầm mắng.
Sau đó đứng dậy đi về phía phòng nghỉ bên cạnh.
Bùi Tẫn Dã đang giả vờ tìm bình hoa lập tức xoay người.
Nhìn bóng lưng Chúc Liễm Thanh khuất sau cửa, nàng thật lòng cảm thán.
Thê tử đáng yêu quá.
Bị bắt nạt thành như vậy mà cũng chỉ nói mấy câu cứng miệng.
Sau đó vẫn miễn cưỡng chấp nhận thê tử mình.
Đáng yêu.
Y hệt lúc đã không chịu nổi còn cố gắng gượng.
Nghĩ đến vài hình ảnh, hơi thở Bùi Tẫn Dã nặng thêm.
Nàng theo bản năng sờ miếng dán ngăn tin tức tố sau gáy.
Tai nghe được tháo xuống.
Màn hình theo dõi cũng tắt.
Bó diên vĩ được đặt ở vị trí gần Chúc Liễm Thanh nhất.
Ngay cả dải lụa buộc thành nơ cũng không tháo.
Có thể tưởng tượng chuyện thê tử Chúc tổng đến tận nơi đưa cơm sẽ truyền đi nhanh thế nào trong những nhóm nhỏ của công ty.
Ngày mai, bất kỳ ai bước vào văn phòng cũng sẽ nhìn thấy bó hoa do thê tử Chúc tổng tặng, đường đường chính chính đặt ngay trên bàn làm việc.
Còn ở nơi không ai nhìn thấy...
Dưới lớp quần áo chỉnh tề của Chúc tổng là những dấu vết thê tử để lại.
Chỉ nghĩ đến đó, Bùi Tẫn Dã đã thấy hô hấp dồn lên.
Thê tử từ trong ra ngoài đều mang dấu vết của ta.
Rất thích thê tử như vậy.
Đôi mắt đỏ sẫm tối đi.
Yết hầu khẽ chuyển.
"Bùi Tẫn Dã?"
"Bùi Tẫn Dã?"
Giọng gọi bất chợt vang lên.
Bùi Tẫn Dã lập tức hoàn hồn, nhìn về phía Chúc Liễm Thanh vừa đi ra.
Nàng hơi nhíu mày.
Đôi mắt sau kính mang vẻ nghi hoặc.
"Nghĩ gì vậy? Ta gọi mấy lần rồi."
Nét mặt Bùi Tẫn Dã lập tức trở lại ôn hòa như thường.
"Vừa thất thần."
Chúc Liễm Thanh không hỏi thêm.
Nàng gật đầu.
"Hộp cơm để lát ăn. Ta tạm thời chưa đói."
Bùi Tẫn Dã mỉm cười đồng ý.
"Ta còn phải làm việc."
Chúc Liễm Thanh dừng một chút, rồi bất chợt hỏi:
"Trạng thái của ngươi bây giờ thế nào?"
Bùi Tẫn Dã biết nàng đang hỏi gì.
Nên nói tốt hay không tốt?
Chỉ trong một giây nàng đã quyết định.
"Hình như một liều thuốc ức chế vẫn không đủ."
Nàng hạ mắt, lộ vẻ áy náy khó xử.
Alpha trong kỳ mẫn cảm quả nhiên đúng như sách nói.
Rất khó thỏa mãn.
Lúc nào cũng có thể phát tác.
Chúc Liễm Thanh khẽ thở dài.
Nàng đã đoán trước.
"Nhưng ta còn công việc..."
"Không sao. Ta vẫn chịu được thêm một lúc."
Chúc Liễm Thanh chưa nói hết đã bị Bùi Tẫn Dã cắt ngang.
Nàng rất hiểu chuyện.
"Ngươi cứ làm việc. Không cần để ý ta."
Sao có thể không để ý?
Thuốc ức chế là chính nàng tịch thu.
Đêm qua còn chủ động giúp.
Nếu đã muốn làm một người vợ đạt chuẩn, không thể làm nửa chừng.
Chúc Liễm Thanh hơi nhíu mày.
Đến giờ nàng mới hiểu phần nào những người vợ biết Alpha nhà mình đi tìm người khác nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ.
Công việc đã nhiều như vậy, còn phải lo giúp bạn lữ vượt qua kỳ mẫn cảm.
Nhưng hiểu thì hiểu.
Nàng biết Bùi Tẫn Dã sẽ không làm thế.
Dù kỳ mẫn cảm khiến nàng tham lam hơn bình thường, nàng vẫn là một Alpha ôn hòa, giữ lễ.
Sẽ không vượt giới hạn.
Có lẽ còn lý do khác.
Nhưng Chúc Liễm Thanh không nghĩ sâu.
Nàng chỉ muốn giải quyết chuyện trước mắt.
"Nếu ngươi không có việc gì thì vào phòng nghỉ nằm đi. Nếu..."
Nói đến đây, ký ức tối qua lại hiện lên.
Nàng khựng một lát rồi mới nói tiếp:
"Nếu khó chịu thì gọi ta."
Bùi Tẫn Dã ngoan ngoãn đáp:
"Được."
Trong lòng lại chỉ có một ý nghĩ.
Thê tử cho phép ta ngủ trên giường của nàng.
So với căn nhà mới chuyển vào không lâu, thê tử rõ ràng ở phòng nghỉ công ty nhiều hơn.
Ít nhất trong ba tháng Bùi Tẫn Dã biết, Chúc Liễm Thanh có đến hai tháng thường ngủ ở đây.
Bây giờ nàng cho phép mình ngủ trên chính chiếc giường đó.
Tiến triển mấy ngày gần đây nhanh đến mức Bùi Tẫn Dã choáng váng.
Nàng đứng cũng thấy người nhẹ bẫng.
Mãi mới thốt được một tiếng "được".
Nụ cười ấy lại bị Chúc Liễm Thanh hiểu thành không thích ngủ ở đây.
Nàng dịu giọng:
"Ta sẽ cố xử lý nhanh, về nhà sớm."
Dù sao Bùi Tẫn Dã vừa giúp nàng giải quyết một rắc rối.
Hơn nữa chuyện nàng như vậy cũng do kỳ mẫn cảm.
Sau khi tỉnh táo lại vẫn luôn xin lỗi.
Mày Chúc Liễm Thanh giãn ra.
Giọng cũng mềm hơn.
"Tạm thời ủy khuất ngươi."
Bùi Tẫn Dã nhìn vào đôi mắt xanh xám ấy.
Môi mấp máy nhưng cuối cùng không nói ra suy nghĩ trong lòng.
Thê tử dễ bắt nạt thật.
May mắn...
Là thê tử của ta.
Bùi Tẫn Dã dịu giọng:
"Sao lại ủy khuất? Trước đây ta ở hành tinh hoang vu, có lúc còn chẳng có giường, tựa tường cũng ngủ được."
"Ta chỉ sợ phiền ngươi."
Chúc Liễm Thanh vốn không thích kiểu khách sáo ngươi khuyên ta, ta an ủi ngươi.
Nàng hỏi thẳng:
"Dán miếng ngăn tin tức tố chưa?"
"Dán rồi."
Bùi Tẫn Dã đáp rất nhanh.
Dù nó đã ướt quá nửa, sắp mất tác dụng.
Chúc Liễm Thanh kéo ngăn kéo.
Những thứ bên trong là do nàng tranh thủ thời gian buổi chiều, sau khi cẩn thận nhớ lại chuyện tối qua mới mua.
Một dụng cụ ngăn cắn là chưa đủ.
Nàng cảm thấy Bùi Tẫn Dã cần thêm chút ràng buộc.
Không hỏi người kia có đồng ý hay không, nàng ném đồ lên bàn.
Cằm hơi nâng.
"Mang vào."
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã lần lượt lướt qua miếng dán ngăn tin tức tố mới, dụng cụ ngăn cắn giống hệt cái trước, rồi dừng ở chiếc còng tay đạt tiêu chuẩn quân dụng.
Mi mắt khẽ giật.
Giọng Chúc Liễm Thanh vang lên:
"Bây giờ khóa một tay là được."
Nghe rất nhân từ.
Nhưng hai chữ "bây giờ" rõ ràng có nghĩa sau này còn phải xem biểu hiện.
Nếu không ngoan, có lẽ hai tay đều bị khóa?
Bùi Tẫn Dã lúc này thật lòng cảm thấy tối qua mình hơi quá đáng.
"Còn miếng dán. Đổi cái mới."
Xem ra không thể để mùi tin tức tố phủ khắp văn phòng rồi.
Bùi Tẫn Dã hơi tiếc.
Nhưng Chúc Liễm Thanh không quan tâm.
Nàng đã lãng phí quá nhiều thời gian.
Ngồi lại vào bàn, mở tài liệu.
"Vào đi."
Hệt như đang ra lệnh cho chó.
Con chó này không chỉ phải tự về ổ.
Còn phải tự đeo vòng cổ, dụng cụ ngăn cắn, rồi học cách kiểm soát mình, không được tùy tiện để mùi tin tức tố tràn ra.
Quả thật làm khó chó.
Nhưng Bùi Tẫn Dã nghiến răng, thái độ rất tốt.
"Được."
Gâu gâu.
Đều nghe chủ nhân.
Không hiểu sao, Chúc Liễm Thanh bỗng thất thần một thoáng.
Khóe mắt liếc về phía Bùi Tẫn Dã.
Rồi nhanh chóng thu lại, tập trung vào những dòng chữ dày đặc trước mặt.
Cánh cửa phòng nghỉ lặng lẽ khép lại.
Nhưng con chó được yêu cầu nghe lời lại chưa lập tức làm theo.
Nàng ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Máy ghi hình nhỏ vẫn hoạt động tốt.
Nhưng nghe người bên bộ quân bị nói, hình như họ vừa phát triển loại mới.
Độ rõ nét cao hơn.
Lại không còn khuyết điểm phải tắt khi tự nạp năng lượng.
Nghĩ đến không biết bao lần vì thiết bị tắt lúc sạc mà bỏ lỡ hình ảnh...
Bùi Tẫn Dã nghiến răng.
Phải tìm lúc thay hết mới được.
Nhưng...
Bây giờ đó chưa phải chuyện quan trọng nhất.
Nghĩ đến việc lát nữa sẽ làm, miếng dán sau gáy đã gần như ướt hẳn.
Bùi Tẫn Dã chỉ có thể ép khát vọng xuống, thành thật làm theo mệnh lệnh của thê tử.
Đeo dụng cụ ngăn cắn.
Thay miếng dán.
Một bên còng tay khóa vào đầu giường.
Nàng nửa nằm ở mép giường.
Màn hình máy truyền tin lại sáng.
Bùi Tẫn Dã thành thạo tìm đến đoạn ghi hình mình muốn.
Rất nhanh, Chúc Liễm Thanh cầm tuýp thuốc xuất hiện trong hình.
Thê tử tự bôi thuốc...
Không biết những dấu vết nàng cẩn thận để lại, sau một buổi sáng đã thay đổi thế nào.
Hơi thở Bùi Tẫn Dã nặng dần.
Bàn tay bị còng vô thức kéo mạnh, tạo ra tiếng kim loại va chạm.
Nhưng nàng đã không còn để ý.
Ánh sáng màn hình phản lên đường nét sâu sắc của gương mặt.
Đôi mắt đỏ sẫm không hề che giấu sự mê luyến.
Người ở bên kia bức tường hoàn toàn không biết.
Chúc Liễm Thanh chỉ lo công việc chưa xong, không thể sớm đưa Alpha trong kỳ mẫn cảm về nhà.
Nàng tăng tốc xử lý tài liệu.
Ngay cả động tác thỉnh thoảng đỡ eo xoa bóp cũng dừng lại.
Bên ngoài, hoàng hôn tan đi.
Bầu trời từ xanh thẫm chuyển sang đen.
Trong văn phòng, ánh đèn sáng dần.
Trang giấy được lật qua.
Một chút mùi rêu sồi len vào không khí.
Chúc Liễm Thanh không ngửi thấy.
Chỉ có bó diên vĩ bên cạnh dường như khẽ lay động trong luồng gió.