Chương 29: Cái gì? Còn có thể ở cửa sổ sát đất?!

Chương 29: Cái gì? Còn có thể ở cửa sổ sát đất?!

Người Vợ Alpha Đỉnh Cấp Cố Chấp Của Tổng Tài Beta Lạnh Lùng · ~2.114 từ · 10 phút đọc · 29/100

Chúc Liễm Thanh không phải người vợ không biết quan tâm.

Đối với yêu cầu vì đói của thê tử, gần như ngay lập tức nàng đồng ý.

"Chỉ ăn ở nhà ăn công ty thôi được không? Ta có thể bảo Uyển Bạch đặt nhà hàng."

Tập hồ sơ được đặt xuống.

Chúc Liễm Thanh ngẩng đầu.

Dưới lớp kính, quầng xanh nhạt nơi mí mắt vẫn hiện rõ.

Gương mặt lạnh nhã khó che vẻ mệt mỏi.

Bùi Tẫn Dã lắc đầu.

"Không sao. Vừa hay ta muốn thử."

Nàng đổi giọng, đùa:

"Ăn nhà ăn quân khu lâu rồi, ta cũng tò mò công ty lớn sẽ cho nhân viên ăn gì."

"Đừng nói lại là dung dịch dinh dưỡng không vị, hoặc bánh màn thầu lớn với thịt kho."

"Nghe rất đau khổ."

Chúc Liễm Thanh không nhịn được cười.

"Quân doanh cho người nhà đến thăm."

Bùi Tẫn Dã vừa nói vừa đứng dậy.

"Nếu Chúc tổng muốn trải nghiệm gian khổ, hoan nghênh đến tiếp tế cho ta."

Mọi người đều biết.

Sau khi nhập ngũ, binh lính đế quốc có ba năm huấn luyện khép kín.

Thời gian ấy vô cùng vất vả.

Ăn, ở, luyện tập đều trong quân khu.

Ngay cả liên lạc với bên ngoài còn phải dựa vào điểm số hàng tháng.

Điểm thấp một chút, đến gọi điện cũng không được.

Khoảnh khắc thả lỏng hiếm hoi chỉ có ngày người nhà đến thăm hằng năm.

Khi ấy không hạn chế đồ ăn mang vào.

Những binh lính lâu ngày không được ăn món bên ngoài thường gọi cả danh sách dài.

Dần dần bị trêu thành "ngày tiếp tế hằng năm".

Bùi Tẫn Dã đã trải qua giai đoạn đó từ lâu.

Nói vậy chỉ để chọc Chúc Liễm Thanh.

Dĩ nhiên Chúc Liễm Thanh hiểu.

Nàng đứng dậy.

"Vậy ta nên học trước cách nướng bánh quy gấu nhỏ."

Bùi Tẫn Dã bất đắc dĩ cười.

"Đó chỉ là ngoài ý muốn."

"Rất nhiều lò ngoài ý muốn."

Hai người sóng vai ra khỏi văn phòng.

Không nắm tay.

Nhưng dấu cắn trên cổ Bùi Tẫn Dã cùng chiếc sơ mi Chúc Liễm Thanh cố tình cài kín đã đủ nói lên sự thân mật.

Trên đường đi, Chúc Liễm Thanh còn rủ Quý Uyển Bạch.

Nàng ấy lập tức xua tay.

Nói thích ăn đồ mang về hơn.

Thực ra chỉ không muốn chen vào không gian riêng của đôi vợ chồng mới cưới.

Chúc Liễm Thanh chỉ nghĩ nàng ăn chán đồ ở nhà ăn.

Bùi Tẫn Dã bên cạnh lại nhìn thêm một cái.

Sau đó thuận miệng khen bí thư này khá hiểu chuyện.

Bước chân không dừng.

Đi thẳng đến thang máy.

Có lẽ vì đã xảy ra quan hệ thân mật hơn.

Cũng có thể nhờ thời gian ở chung gần đây, cảm giác xa lạ ban đầu đã biến mất.

Hai người bắt đầu nói chuyện, trêu nhau giống bạn bè.

Giữa họ vẫn còn một khoảng ngăn cách nào đó.

Không thể chỉ trong vài ngày đã thay đổi hoàn toàn.

Nhưng Bùi Tẫn Dã vốn rất giỏi chờ.

Nàng không vội.

Tiến triển hiện tại đã đủ nhanh rồi.

Vừa bước vào nhà ăn, không khí ồn ào dường như im đi một nhịp.

Hàng loạt ánh mắt kín đáo lập tức đổ tới.

Tò mò.

Dò xét.

Thậm chí ghen ghét.

Bùi Tẫn Dã nhạy bén nhận ra.

Nụ cười nơi môi càng sâu.

Nàng cố tình dịch gần Chúc Liễm Thanh.

Khoảng cách bằng một bàn tay thu nhỏ lại.

Ống tay vô tình chạm nhau.

Máy truyền tin trong túi rung điên cuồng.

Tin nhắn liên tục hiện.

[Không phải chứ, trong nhóm thật sự có nhà tiên tri! Chúc tổng và vợ thật sự xuống nhà ăn!]

[Trời ơi ta thấy rồi! May mà hôm nay xuống ăn. Cảm ơn nhà tiên tri!]

[A a a, đây là Bùi thiếu tướng à? Hai người dính nhau ghê, cứ sát lại nói chuyện.]

"Hôm nay nhà ăn hình như đông."

Chúc Liễm Thanh hơi nhíu mày.

Nhìn lượng người chen chúc.

Không biết lát nữa còn có bao nhiêu người kéo xuống.

"Cũng bình thường."

Bùi Tẫn Dã nhún vai.

Ngoài mặt thản nhiên.

Thực tế lại cúi gần hơn, giả bộ nghe không rõ.

Nàng nói:

"Ta thấy khá đông. Ta đi chiếm chỗ trước?"

"Được. Ngươi muốn ăn gì?"

"Ta không kiêng. Ngươi thấy món nào ngon thì lấy món đó."

Binh lính đế quốc đều dễ nuôi vậy sao?

Ý nghĩ thoáng qua đầu Chúc Liễm Thanh.

Nàng gật đầu.

Vừa tách ra, Bùi Tẫn Dã lập tức liếc máy truyền tin.

[Mọi người mau xuống nhà ăn! Đây là vợ chồng mới cưới à? Cứ ghé sát nói chuyện. Ít người một chút chắc hôn nhau luôn rồi.]

[Ta vừa đứng sau Chúc tổng. Cả người toàn mùi Alpha.]

[Trên lầu nói cho chính xác. Không phải cả người, mà từ trong ra ngoài. Dấu răng trên cổ Bùi thiếu tướng đâu phải cắn chơi.]

[Ghê thật. Bình thường Chúc tổng lạnh như thế, ta còn tưởng yêu đương cũng nhạt. Ai ngờ dữ vậy.]

[Ta có tin nhỏ. Xe Bùi thiếu tướng đỗ dưới công ty cả đêm...]

[Vậy chẳng phải hai người...]

[Theo ta biết, văn phòng Chúc tổng có giường.]

[Thật ra không có giường cũng được.]

Bùi Tẫn Dã hạ mắt che nụ cười.

Rất nhiều ký ức lập tức ùa về.

Cuối cùng nàng không nhịn được.

Bỏ qua lời dặn của Lạc Phỉ.

Gõ một câu.

[Thật ra chỗ nào cũng có thể.]

Nàng đúng là đã làm vậy.

[Trên lầu nói đúng trọng điểm.]

[Vậy cửa sổ sát đất cũng được à? Ta nhớ văn phòng Chúc tổng có cửa kính sát đất, cảnh đêm đẹp lắm. Mỗi lần tăng ca ta đều muốn hỏi cho chụp một tấm.]

Chỗ đó các nàng chưa thử.

Bùi Tẫn Dã bất chợt nhíu mày.

Âm thầm ghi nhớ.

[Cửa sổ sát đất được, vậy bàn làm việc cũng được chứ? Xong rồi, hai ngày tới ta không thể vào văn phòng Chúc tổng. Ta sợ mình nghĩ lung tung.]

[Ờ... ta sáng nay vào rồi. Chúc tổng hôm nay đúng là hơi mệt, thỉnh thoảng còn phải xoa thuốc.]

[Đây là sức của Alpha cấp cao trẻ tuổi sao? Cầu nguyện cho Chúc tổng.]

[Nhà ta có Alpha nên đồng cảm. Bạn lữ ta kỳ mẫn cảm ba ngày liền không ra khỏi nhà, cuối cùng ta phải vịn tường đi.]

[Nhà ta cũng thế. Alpha lấy đâu ra nhiều sức vậy? Người đi làm thật sự chịu không nổi. Huống chi Chúc tổng còn tăng ca kiểu đó.]

Ánh mắt Bùi Tẫn Dã dừng trên bốn chữ "ba ngày liền".

Không ăn gì sao?

Nàng bất chợt nhớ đến vài binh lính Alpha trong quân doanh thường lén tích trữ dung dịch dinh dưỡng.

Nói giữ lại dùng vào thời kỳ đặc biệt.

Khi ấy Bùi Tẫn Dã không hiểu.

Dung dịch dinh dưỡng là chất bổ sung cô đặc.

Một ống có thể no cả ngày.

Khuyết điểm duy nhất là nhạt nhẽo.

Ăn như không ăn.

Không thỏa mãn chút ham muốn ăn uống nào.

Thời gian khó khăn nhất, các nàng từng phải uống nó suốt nửa năm.

Dù không kén ăn đến đâu, nhìn thấy cũng muốn buồn nôn.

Vì vậy chuyện người ta lén tích trữ khiến nàng nhớ rất lâu.

Bây giờ cuối cùng hiểu.

"Nhìn gì vậy?"

Giọng Chúc Liễm Thanh đột nhiên kéo nàng tỉnh.

Bùi Tẫn Dã lập tức tắt màn hình.

"Không có gì. Mấy đứa trong đoàn lại nhắn linh tinh. Ta xem chúng đang nói gì."

Khay thức ăn được đặt xuống.

Bùi Tẫn Dã lập tức đưa đũa.

Chúc Liễm Thanh nhận lấy.

"Nói gì?"

"Nói rảnh đến phát chán, xương cốt sắp gỉ."

Bùi Tẫn Dã cười khổ.

Chúc Liễm Thanh cười nhẹ.

"Nếm thử đi. Không hợp khẩu vị thì ta bảo Uyển Bạch mua món khác."

Trong lúc hai người trò chuyện, người trong nhà ăn đến rồi đi.

Những ánh mắt kín đáo liên tục lướt qua.

Máy ghi hình trên máy truyền tin thỉnh thoảng lóe sáng.

Bùi Tẫn Dã không ngăn.

Trái lại còn ngồi gần thê tử hơn.

Thời gian trôi nhanh.

Máy truyền tin cũng dần bớt rung.

So với hóng chuyện, người đi làm vẫn quan tâm giờ nghỉ trưa hơn.

Rèm lớn được kéo xuống.

Cắt bớt ánh nắng gắt.

Cả công ty dần yên.

Chúc Liễm Thanh cũng không cố gồng.

Từ nhà ăn về văn phòng, nàng chỉ xem thêm một phương án cho tiêu cơm rồi bước vào phòng nghỉ.

Dĩ nhiên Bùi Tẫn Dã cũng được đi cùng.

Hai ngày liên tục ngủ chung.

Còn đâu chuyện từ từ.

Hơn nữa Chúc Liễm Thanh cũng không thể làm ra việc mình ngủ giường còn thê tử hợp pháp nằm sô pha.

Vì thế, Bùi Tẫn Dã cuối cùng được đường đường chính chính nằm bên cạnh thê tử.

Người mệt mỏi vừa chạm gối đã ngủ.

Hơi thở nhẹ làm mấy sợi tóc rơi trước mặt khẽ lay.

Hàng mi dày như cánh bướm, in bóng mờ trên mí.

Bùi Tẫn Dã nằm cách một khoảng vừa phải.

Cúi mắt nhìn.

Đôi mắt đỏ sẫm trở nên yên tĩnh, dịu dàng.

Máy truyền tin vẫn đặt bên cạnh.

Không biết đã bỏ lỡ bao nhiêu tin.

Có ai khen các nàng đẹp đôi không?

Có ai lại nhắc đến Hứa Tranh đáng ghét?

Có ai chụp được tấm ảnh nào không?

Rất nhiều câu hỏi.

Nhưng tất cả đều không quan trọng bằng thê tử trước mắt.

Bùi Tẫn Dã thậm chí sợ máy truyền tin đột nhiên kêu làm người kia tỉnh.

Nàng tắt nguồn.

Bên ngoài nắng gắt.

Mặt đất bị phơi nóng.

Thỉnh thoảng vang tiếng máy vệ sinh môi trường làm việc.

Trong phòng lại mát.

Điều hòa hạ thấp.

Giữa mùa hè vẫn có thể đắp chăn ngủ ngon.

Bàn tay thon dài gạt mấy sợi tóc rối ra sau tai thê tử.

Đôi mắt đỏ sẫm không rời nàng.

Mềm đến như chứa cả một hồ nước.

Chỉ cần sơ ý, tình yêu đầy ắp sẽ tràn ra.

Thê tử.

Thê tử của ta.

Tất cả giống như một giấc mơ.

Những tưởng tượng từng không thể chạm tới lại đang thực sự xảy ra với nàng.

Khiến Bùi Tẫn Dã vừa vui vừa thấy không chân thật.

Như chiếc lá lơ lửng giữa không trung.

Không biết phải bay về đâu mới có thể vĩnh viễn chạm đất.

Có lẽ ngón tay khiến Chúc Liễm Thanh hơi ngứa.

Nàng nhíu mày.

Nhưng dưới động tác trấn an của Bùi Tẫn Dã rất nhanh lại giãn ra.

Bùi Tẫn Dã mỉm cười.

Nàng nói câu chỉ dám nói khi người kia đang ngủ:

"Ngủ ngon, thân ái."

Người duy nhất nghe thấy không có phản ứng.

Trong ánh sáng mờ, có thể thấy cả lớp lông tơ mảnh trên má thê tử.

Khóe môi hơi cong.

Đường nét nào cũng tinh xảo.

Sao lại có người hoàn mỹ đến vậy?

Bùi Tẫn Dã không tiếng động cảm thán.

Nàng cúi xuống.

Đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán Chúc Liễm Thanh.

Nhẹ như chuồn chuồn chạm nước.

Ngắn ngủi.

Nhưng khiến nàng thỏa mãn vô cùng.

Muốn cứ thế này mãi.

Bùi Tẫn Dã tham lam nghĩ.

Ánh mắt dần mơ hồ.

Mi mắt từ từ khép.

Không biết từ lúc nào, người vốn không có thói quen ngủ trưa đã chìm vào giấc ngủ bên thê tử.

Trong vô thức nàng tiến gần.

Tay vòng qua eo người kia.

Chúc Liễm Thanh cũng mơ màng rúc vào lòng.

Khoảng cách hoàn toàn biến mất.

Chỉ còn hai người áp sát nhau.

Không biết bao lâu sau, Chúc Liễm Thanh từ từ tỉnh.

Chưa kịp hoàn hồn, nàng đã theo thói quen cầm máy truyền tin xem giờ.

Ngay lập tức nhìn thấy hàng loạt tin nhắn của Thẩm Nhạc.

Cả những người khác cũng gửi rất nhiều.

Màn hình gần như kín.

Có chuyện gì?

Nàng mở khung trò chuyện với Thẩm Nhạc.

Tin đầu tiên đã hiện ra:

[Xong rồi xong rồi! Trưa nay ngươi có phải đi ăn nhà ăn với Bùi Tẫn Dã không?!]

[Lên xu hướng nóng rồi!]

[Bây giờ trên bảng tìm kiếm toàn ảnh hai người! Tin của các ngươi đè luôn tin Hứa Tranh đính hôn!]

Mục lục
29 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây