Chương 33: Đánh nhau bị gọi thê tử đến đón
Tám giờ rưỡi tối.
Bùi Tẫn Dã nói sẽ về ngay, nhưng từ lúc ra ngoài đến giờ hoàn toàn không có tin tức.
Không hiểu vì sao, tối nay Chúc Liễm Thanh luôn cảm thấy tâm thần bất an.
Cuốn sách trong tay lật đi lật lại mấy lần, nhưng nàng vẫn không thể bình tâm đọc nổi.
Cuối cùng, nàng bất đắc dĩ đặt sách xuống, cầm máy truyền tin lên.
Giao diện trò chuyện vẫn dừng ở đó.
Tin nhắn cuối cùng là biểu cảm chuột nhỏ vỗ tay.
Chúc Liễm Thanh nhớ tới gương mặt sắc sảo của Bùi Tẫn Dã, thật sự không thể nào liên hệ người kia với loại động vật nhỏ bé yếu ớt này.
Cho dù lúc mang đồ ngăn cắn, ít nhất cũng phải là một con chó lớn uy phong lẫm liệt mới hợp với vẻ oai hùng của Bùi thiếu tướng.
Nghĩ vậy, Chúc Liễm Thanh đột nhiên bật cười.
Ngay cả chính nàng cũng thấy khó hiểu.
Nàng đưa tay xoa giữa mày.
Đúng lúc đó, tiếng báo tin nhắn vang lên.
Không phải Bùi Tẫn Dã.
Là Thẩm Nhạc gửi cho nàng một ảnh chụp màn hình.
Vị hôn thê cũ của nàng, cũng là chuẩn tướng đế quốc Hứa Tranh vừa công bố tin đính hôn hôm nay, vậy mà lại dính phải một vụ bê bối kinh thiên động địa.
Mấy ngày trước tiệc đính hôn, nàng ta bị bắt gặp vụng trộm với mẹ của vị hôn thê.
Lâm gia có thế lực hùng hậu trong đế quốc.
Bạch gia kết thân với họ còn mạnh hơn một bậc.
Bạch gia chính là vì nhìn trúng thiên phú Alpha cấp A của Hứa Tranh nên mới bằng lòng gả thấp con gái Omega.
Không ngờ lại xảy ra loại bê bối này.
Nghe nói lúc đó có rất nhiều người tận mắt chứng kiến.
Lâm gia và Bạch gia muốn giấu cũng không giấu nổi.
Tin tức vừa bị đè xuống vào buổi chiều thì lập tức lại leo thẳng lên đầu bảng tìm kiếm.
Đủ loại tin đồn lan tràn, càng truyền càng thái quá.
Chúc Liễm Thanh dĩ nhiên không đến mức tin những lời đồn vô căn cứ.
Thẩm Nhạc đã dùng mạng lưới tin tức của nhà mình điều tra rõ ràng, gửi toàn bộ cho nàng.
Bạch gia có được một người con rể tốt, muốn giúp Hứa Tranh trên con đường quan trường nên đặc biệt mời một nhóm sĩ quan đến nhà cũ dự tiệc riêng, chính thức giới thiệu Hứa Tranh với mọi người.
Nhưng không ngờ sau vài vòng rượu, Hứa Tranh và phu nhân Bạch gia lần lượt lấy cớ rời bàn.
Rất lâu không quay lại.
Con gái Bạch gia nhớ vị hôn thê nên tự mình đi tìm.
Kết quả lại phát hiện ngay trên giường trong phòng mình, mẹ ruột và vị hôn thê đều quần áo xộc xệch.
Con gái Bạch gia hét lên rồi ngất ngay tại chỗ.
Tiếng hét dẫn tất cả mọi người tới.
Ai nấy đều tận mắt nhìn thấy gian tình giữa Hứa Tranh và phu nhân Bạch gia.
Mọi người lập tức tỉnh rượu.
Còn chưa biết nên xử lý thế nào thì gia chủ Bạch gia cũng ngất xỉu, đến giờ vẫn đang cấp cứu.
Thẩm Nhạc vốn không ưa Hứa Tranh.
Đặc biệt từ sau khi nghe nói nàng ta chủ động từ hôn, nàng còn mắng Hứa gia là một đám vong ân phụ nghĩa.
Giờ nhìn thấy Hứa Tranh tự gây ra bê bối lớn như vậy, nàng vô cùng hả giận.
Một bên không ngừng đào đủ loại tin tức, một bên liên tục mắng với Chúc Liễm Thanh rằng Hứa Tranh đúng là đáng đời.
Chúc Liễm Thanh vừa xem tin tức vừa nghe Thẩm Nhạc mắng.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Chớp mắt đã đến mười giờ tối.
Bùi Tẫn Dã vẫn không có tin tức.
Ngay cả những tin nhắn Chúc Liễm Thanh gửi hỏi cũng như đá chìm đáy biển.
Không hề được hồi đáp.
Đêm đã khuya.
Rừng cây tầng tầng lớp lớp ngăn cách tiếng ồn của thành phố.
Gió lướt qua mặt hồ, gợn lên từng đợt sóng nhỏ, lay động cỏ nước bên bờ, mang theo chút mát lạnh.
Chúc Liễm Thanh ngồi chìm trong ghế sô pha, hàng mi hơi rũ.
Mấy ngày bận rộn khiến cơ thể mệt mỏi.
Một giấc ngủ trưa ngắn ngủi chẳng thể xua tan.
Nàng bắt đầu buồn ngủ, mấy lần suýt thiếp đi.
Cho đến khi tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên.
Chúc Liễm Thanh lập tức tỉnh táo.
Nhưng sau khi nghe xong cuộc gọi, nàng lại rơi vào mê mang, thậm chí hoài nghi mình vẫn chưa tỉnh ngủ.
Thê tử của ngươi tham gia đánh nhau tập thể, bản thân và đồng bọn đều bị quân bộ giữ lại, mang giấy chứng nhận kết hôn đến nhận người?
Chúc Liễm Thanh nhìn thời gian.
Mười hai giờ đêm.
Chẳng lẽ có người đang trêu nàng?
Nhưng dãy số vừa gọi rõ ràng thuộc quân bộ.
Ai dám giả mạo chuyện này?
Hơn nữa hôm nay Bùi Tẫn Dã quả thật từng nói mình phải về quân khu xử lý chút việc.
Nhưng tại sao lại đánh nhau?
Còn phải chuộc người?
Chúc Liễm Thanh chỉ từng nghe người bình thường đánh nhau bị giữ ở đồn, sau đó gọi người nhà đến nhận.
Chưa từng nghe sĩ quan phạm lỗi cũng phải gọi gia đình đến đón.
Nàng xoa giữa mày đang nhíu chặt.
Cơn buồn ngủ hoàn toàn bị nghi vấn xua tan.
Nhìn lại máy truyền tin, Bùi Tẫn Dã vẫn không trả lời.
Có khi nào nàng gặp bạn cũ trong quân khu, uống rượu rồi bị chuốc say, sau đó bị người ta trêu không?
Nhớ lại giọng người gọi điện thoại, quả thật giống như đang cố nhịn cười.
Nghĩ mãi không ra kết quả, nhưng cũng không thể giả vờ chưa có chuyện gì.
Chúc Liễm Thanh đành bảo Quý Uyển Bạch sắp xếp vài vệ sĩ khỏe mạnh cùng tài xế, cùng nhau tới quân khu.
Quý Uyển Bạch nghe tin thì vô cùng lo lắng.
Nàng nhất quyết phải đi theo Chúc Liễm Thanh.
Suốt đường đi luôn cảnh giác, sợ đây là thủ đoạn của đối thủ thương trường.
Kết quả cả quãng đường bình yên.
Khúc mắc duy nhất là quân khu chỉ cho Chúc Liễm Thanh vào, chặn tất cả những người khác bên ngoài.
Điều này cũng bình thường.
Nơi đây là trọng địa của đế quốc.
Nếu ai cũng có thể tùy tiện mang người vào, chẳng phải bí mật quân sự đều có thể bị đánh cắp sao?
Dù vậy Quý Uyển Bạch vẫn thấy khó hiểu.
Bùi thiếu tướng đâu phải loại người không đáng tin đến thế.
Thật sự đánh nhau gây chuyện rồi bị giữ lại sao?
Bất kể người ngoài nghĩ thế nào, sự thật chính là như vậy.
Khi Chúc Liễm Thanh bước vào, hai bên vẫn đang cãi nhau.
Một phía lấy Bùi Tẫn Dã làm đầu.
Mấy chục người đều mặc quân phục màu đen, vai trái đeo quân hàm.
Thấp nhất cũng là trung úy, cao nhất ngoài Bùi Tẫn Dã ra còn có một chuẩn tướng.
Vai phải tất cả đều có hình thêu chim diều đen.
Không cần nghĩ cũng biết đây là người của quân đoàn Hắc Sí Diều dưới trướng Bùi Tẫn Dã.
Bên kia lấy Hứa Tranh làm đầu.
Nàng ta chỉ là chuẩn tướng một sao bạc, lại chưa thật sự trải qua tiền tuyến, nên quân đoàn của nàng ta ít người hơn.
Quân hàm tổng thể cũng không bằng phía Bùi Tẫn Dã.
Nhưng có hơn mười người thuộc quân đoàn khác, bình thường thân thiết với Hứa Tranh, cố ý chạy đến giúp nàng ta.
Vì vậy xét số người, hai bên xem như ngang nhau.
Nhưng nhìn thương tích thì khác hẳn.
Phía Hứa Tranh thảm không nỡ nhìn.
Ai cũng mặt mũi bầm dập.
Quân phục vốn bền chắc bị xé thành giẻ.
Mấy người bị thương nặng nhất đã được khiêng đi bằng cáng, đến giờ chẳng thấy đâu.
Ngược lại phía Bùi Tẫn Dã chỉ bị thương ngoài da.
Quân phục tuy dính bụi, nhưng phủi một cái là xong.
Ai nấy vẫn sinh long hoạt hổ, giọng cãi nhau vang như chuông.
Nếu không bị lưới sắt ngăn lại, có khi họ còn lao vào đánh thêm một trận.
"Thế nào lại thành chúng ta hãm hại ngươi? Thiếu tướng nhà chúng ta trời sinh ngay thẳng, Trùng tộc lao tới còn chẳng biết né sang bên, sao có thể hại ai được?"
Người đối diện nhổ một tiếng, mắng:
"Đánh rắm! Vừa rồi kẻ chơi xấu ta rõ ràng có nàng!"
"Thì sao? Ngươi đánh chúng ta, thiếu tướng nhà chúng ta không được đánh lại à? Đây là đạo lý gì?"
Người nói có mái tóc đen ngắn dựng lộn xộn như nhím.
Giọng lại cực lớn.
Một mình đứng chắn trước Bùi Tẫn Dã cũng đủ mắng trả cả đám Hứa Tranh.
"Đừng có lảng chuyện! Nếu không phải các ngươi hãm hại Hứa..."
Đoạn Thương chưa để người kia nói hết đã chen ngang.
Nàng gãi mái tóc rối:
"Ngươi đừng nói bừa. Cái gì gọi là chúng ta hãm hại? Chúng ta sao làm nổi loại chuyện ấy? Bản thân không đứng đắn, làm chuyện hỗn trướng bị vị hôn thê bắt gặp, còn trách người khác?"
Nàng đầy vẻ khinh bỉ.
"Ta lăn lộn bao nhiêu năm, chuyện ghê tởm bẩn thỉu gì chưa thấy? Nhưng loại ngủ với mẹ vợ ngay trên giường của vị hôn thê thì ta thật sự mới thấy lần đầu!"
Nàng nhổ một tiếng:
"Đó còn là người sao?"
Mấy người phía sau lập tức phụ họa:
"Không phải người!"
Nơi này đâu giống quân doanh.
Rõ ràng giống chợ đang cãi nhau.
Hứa Tranh bị mắng đến vừa nhục vừa giận.
Nàng ta chỉ thẳng vào Bùi Tẫn Dã:
"Bùi Tẫn Dã! Đây là binh ngươi dạy ra đấy à?"
Bùi Tẫn Dã đang dựa tường nhắm mắt dưỡng thần.
Nghe vậy chỉ lười biếng nâng mí mắt:
"Binh của ta ít nhất không ngủ với mẹ vợ."
Cả phòng lập tức cười ầm.
Sắc mặt Hứa Tranh lúc đỏ lúc tím.
Cuối cùng chỉ nặn được một câu:
"Là ngươi hãm hại ta."
"Là ngươi cố ý hãm hại ta."
Nàng ta nghiến từng chữ qua kẽ răng:
"A Thanh ta đã nhường cho ngươi, tại sao ngươi còn muốn hại ta?"
Nghe thấy tên Chúc Liễm Thanh, người quân đoàn Hắc Sí Diều lập tức im bặt.
Không ai dám nói thêm.
Sắc mặt Bùi Tẫn Dã lạnh xuống trong nháy mắt.
Đôi mắt đỏ sẫm sắc như lưỡi dao.
Giọng lạnh đến cực điểm:
"Nhường cho ta?"
"Loại rác rưởi như ngươi cũng xứng nói chữ nhường?"
Có lưới sắt ngăn cách, Hứa Tranh dường như quên mất vừa rồi mình từng bị Bùi Tẫn Dã đè xuống đất đánh từng quyền một.
Gương mặt đầy vết bầm trở nên dữ tợn:
"Nếu không phải ngươi, ta đã không từ hôn với A Thanh!"
Vừa dứt lời, cửa phòng giam tạm thời bỗng mở.
Giọng Hứa Tranh lập tức nghẹn lại.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa.
Không phải vị nguyên soái vừa mắng bọn họ ầm trời.
Mà là một người phụ nữ dùng trâm gỗ búi tóc, đeo kính gọng bạc hình bầu dục.
Có vẻ nàng ra ngoài rất vội.
Trên người chỉ có áo sơ mi và quần tây, ngay cả áo khoác cũng chưa kịp mặc.
Hai cúc áo trên cùng được mở ra.
Nơi cổ thấp thoáng vài dấu đỏ.
Dấu vết mờ ám như vậy vẫn không che được khí chất lạnh lùng xa cách vốn có.
Đôi mắt xám xanh quét qua.
Ngay cả Đoạn Thương vừa nhảy nhót nhất cũng vô thức rụt cổ.
Người này đẹp thì đẹp.
Nhưng sao khí thế lại dữ vậy?
Gần giống nguyên soái khi nãy, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy căng thẳng.
Phòng giam tạm thời yên tĩnh trong chốc lát.
Cuối cùng vẫn là Dư Phi Vãn run run gọi:
"Tẩu tử..."
Mọi người lúc này mới như tỉnh mộng.
Bùi Tẫn Dã lập tức bước nhanh tới.
Khí thế hung hãn quanh người biến mất sạch.
Mắt nàng cong lên.
Nụ cười dịu dàng đến mức khó tin.
Chỉ có giọng hơi hoảng:
"Ngươi sao lại tới đây?"
Người lên tiếng tiếp theo là Hứa Tranh.
Nàng ta ngẩn người rồi nhanh chóng tiến lên, giọng đầy quan tâm:
"Ai gọi ngươi tới? Ngươi yên tâm, ở đây sẽ không có chuyện gì. Lát nữa ta sẽ bảo người đưa ngươi..."
"Hứa Tranh!"
Bùi Tẫn Dã nhíu mày, không nhịn được quát.
"Bùi Tẫn Dã!"
Đối phương cũng lập tức quát lại.
Hai người vừa đối đầu, những người đi theo lập tức đứng ra sau lưng từng bên.
Không khí lại trở nên căng thẳng.
"Hứa chuẩn tướng, ngươi quản rộng quá rồi đấy. Vị hôn thê của mình cũng quản, thê tử của vị hôn thê cũng quản, giờ còn quản tới tẩu tử nhà chúng ta à?"
Đoạn Thương lập tức ra trận.
Không biết Hứa Tranh đang nghĩ gì, nàng ta bất chấp tất cả:
"Ta quản ai liên quan gì tới các ngươi!"
"Ồ, vậy ta thì sao? Chúng ta thì sao? Ngươi cũng muốn quản luôn không? Hay dứt khoát cả đế quốc giao cho ngươi quản, khỏi làm binh nữa, trực tiếp đi làm hoàng đế cho rồi!"
Đây là quân khu!
Nghe câu ấy, tim Hứa Tranh giật mạnh:
"Ngươi đang nói nhăng nói cuội gì vậy?!"
"Ngươi còn quản đến thê tử nhà người ta, ta nói vài câu thì sao?!"
Quân hàm Đoạn Thương không đặc biệt cao, nhưng bản lĩnh chọc tức người tuyệt đối đứng đầu quân đoàn.
Hứa Tranh bị chọc đến đau đầu.
Nàng ta mặc kệ Đoạn Thương, quay sang Chúc Liễm Thanh, cố nặn ra một nụ cười:
"A Thanh..."
Nhưng Chúc Liễm Thanh không nhìn nàng ta.
Ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ đặt trên người Bùi Tẫn Dã.
Không thể nói dịu dàng.
Cũng chẳng hẳn là xót xa.
Ánh mắt nàng nặng nề, lạnh đến gần như tàn khốc.
Bùi Tẫn Dã cứng người.
Không biết nên nói gì.
Tay giơ lên rồi lại hạ xuống.
Trong lòng đầy bất an.
Nhìn chăm chú một lúc lâu, Chúc Liễm Thanh mới nói câu đầu tiên kể từ khi bước vào:
"Mặt sao lại bị thương?"
Giọng thấp, lạnh.
Ai cũng nghe ra cơn giận bên trong.