Chương 63: Không chỉ trên giường
“Ta không ly hôn.”
Bùi Tẫn Dã nói chắc như đinh đóng cột.
Sợ Chúc Liễm Thanh không hiểu, nàng còn lặp lại lần nữa.
Đầu gối chống trên thảm lại dịch về phía trước, để Chúc Liễm Thanh nhìn rõ gương mặt hơn.
Một gương mặt vốn sắc bén, mạnh mẽ, nay lại bày ra vẻ đáng thương hiếm thấy.
Trong đôi mắt đỏ sẫm phủ nước.
Môi mỏng mím chặt.
Cằm hơi nâng, cổ căng thành một đường thẳng, theo hơi thở mà khẽ run.
Ngay cả tấm lưng luôn thẳng cũng lộ ra chút cố chấp.
Nếu đổi thành người khác, đặc biệt là kiểu người vốn yếu đuối, làm ra dáng vẻ này có lẽ Chúc Liễm Thanh chỉ thấy bình thường.
Nhưng Bùi Tẫn Dã lại khác.
Người này từ trong xương đã cứng đầu.
Một kẻ như vậy mà chịu cúi đầu xin tha, quả thật rất đáng nhìn.
Chúc Liễm Thanh hơi nâng cằm, tựa lưng ra sau, hoàn toàn chìm vào chiếc ghế mềm.
Tư thế lười nhác tùy ý.
Mi mắt hơi rũ, lạnh nhạt nhìn đối phương.
Bùi Tẫn Dã vẫn mặc bộ lễ phục quân đội kia.
Sau khi kết hôn, nàng ở Đế Tinh lâu ngày, lại nghỉ phép dài, bộ lễ phục này gần như không có cơ hội xuất hiện.
Trước đó khó lắm mới có một buổi tuyên dương quân công vì chuyện thành Nam, cuối cùng lại vì bị tạm giữ mà bỏ lỡ.
Tính đến hiện tại, Chúc Liễm Thanh chỉ mới nhìn Bùi Tẫn Dã mặc bộ này hai lần.
Nhưng hai lần tương phản quá rõ.
Lần đầu là cầu hôn.
Nói là cầu, nhưng tư thế của Bùi thiếu tướng vẫn còn đó.
Cao ngạo, nghiêm nghị.
Huân chương trước ngực sáng đến chói mắt.
Dù hai người đứng cách nhau một khoảng không gần không xa, Chúc Liễm Thanh vẫn cảm nhận được áp lực rất mạnh.
Lần này lại là vì không chịu ly hôn.
Vẫn giữ khoảng cách ấy.
Nhưng quyền chủ động tiến hay lùi hoàn toàn nằm trong tay Chúc Liễm Thanh.
Ngay cả những chi tiết nàng cố ý không chỉnh tề để khiêu khích nhà họ Hứa, giờ nhìn lại cũng giống như làm nền cho dáng vẻ đáng thương xin tha, khiến Bùi Tẫn Dã càng thêm chật vật.
Không thể không nói…
Dáng vẻ này rất hợp khẩu vị Chúc Liễm Thanh.
Đầu gối Bùi Tẫn Dã vô tình chạm nhẹ vào mũi giày.
Chúc Liễm Thanh nâng chân trái, gác lên đùi phải.
Mũi chân hơi nhếch.
Bùi Tẫn Dã lập tức cố ý nhích lại gần, để đùi mình ngay dưới giày cao gót của nàng.
Chúc Liễm Thanh đột nhiên bật cười.
Tiếng cười ngắn mà nhẹ.
Trong khoang xe yên tĩnh lại càng rõ ràng dễ nghe.
Bùi Tẫn Dã thấy vậy lập tức được đằng chân lân đằng đầu.
Nàng đưa tay vào dưới váy dài, nắm mắt cá chân Chúc Liễm Thanh, kéo xuống.
Động tác chậm mà chắc.
Gót giày đè lên chiếc quần tây đen căng phẳng, để lại một vệt xám hình gần giống tam giác, phần thịt dưới đó cũng lõm nhẹ.
Đến lúc này, Chúc Liễm Thanh mới nhận ra tay chân Bùi Tẫn Dã lạnh ngắt, thậm chí còn lạnh hơn cả nàng.
“Không ly hôn.”
Bùi Tẫn Dã cúi đầu nhắc lại.
Chiếc mũ quân đội đội lệch rơi sang bên cạnh.
Một lọn tóc không biết từ lúc nào dựng lên.
Bùi Tẫn Dã không hay biết.
Nàng vẫn giả vờ đáng thương, ngón cái nhẹ nhàng vuốt mắt cá chân Chúc Liễm Thanh như âm thầm lấy lòng.
Chúc Liễm Thanh bình tĩnh nhìn lọn tóc không an phận ấy, giọng nhẹ bẫng:
“Ly hay không ly thì có gì khác nhau?”
Nàng không hiểu vì sao Bùi Tẫn Dã lại sợ đến vậy.
Nhưng nàng cảm nhận rất rõ.
Ngay khi nghe chữ đầu tiên, tay Bùi Tẫn Dã lập tức run lên.
Hơi nước trong mắt càng đậm.
Nếu không có những chữ phía sau, có lẽ nước mắt đã rơi xuống.
Chỉ một câu hỏi thôi cũng khiến Bùi Tẫn Dã hoảng loạn.
Nàng lập tức lắc đầu:
“Không được. Ta không ly hôn.”
Càng thấy nàng như vậy, Chúc Liễm Thanh càng muốn trêu.
Giống như khi ngươi xác định một con chó hoàn toàn thuộc về mình, ngươi sẽ tò mò xem nó có thể vì ngươi làm đến mức nào.
Là bị đẩy một cái sẽ quay người bỏ đi?
Hay dù bị mắng, bị xua đuổi bao nhiêu lần vẫn vui vẻ chịu đựng, tiếp tục ôm chặt lấy người mình yêu?
Lực đạp trên đùi tăng thêm.
Bùi Tẫn Dã vẫn để mặc nàng.
Thậm chí còn nâng đầu gối lên một chút để Chúc Liễm Thanh đạp thoải mái hơn.
Nhưng ngay sau đó, Chúc Liễm Thanh đột nhiên dùng sức.
Đầu gối Bùi Tẫn Dã bị ép xuống tấm thảm lông.
Mũi giày trượt lên trên, kéo theo vệt xám trên quần tây thành một đường nhạt dài.
Bàn tay đang giữ mắt cá chân nàng hơi lỏng, rồi lại nhẹ nhàng giữ lấy, đặt giữa hai chân mình.
Chúc Liễm Thanh thấp mắt nhìn nàng.
Giọng lạnh nhạt:
“Thương của ngươi lành chưa?”
Bùi Tẫn Dã lập tức đáp:
“Lành rồi. Đều lành rồi.”
Nàng sốt ruột muốn chứng minh, đưa tay định cởi cúc áo sơ mi.
Nhưng Chúc Liễm Thanh dùng mũi giày chặn tay nàng lại.
Bùi Tẫn Dã chớp mắt, khó hiểu nhìn nàng.
Chúc Liễm Thanh không giải thích.
Mũi giày móc nhẹ vào vạt áo sơ mi.
Một chiếc cúc bật ra.
Bùi Tẫn Dã nuốt khan.
Nỗi chua xót vì sợ hãi trong lòng bỗng lẫn thêm chút ngọt ngào khó hiểu.
Chiếc cúc thứ hai.
Rồi thứ ba.
Thứ tư…
Cuối cùng hàng cúc áo được mở hết.
Thân trên của Bùi Tẫn Dã lộ ra dưới ánh sáng mờ.
Những dấu vết từ lần trước vẫn còn trên cơ thể.
Chúc Liễm Thanh nhìn một lúc, dùng mũi giày nâng cằm nàng lên.
Gót giày tì nhẹ trên xương quai xanh.
Lúc này Bùi Tẫn Dã giống như một con chó đang bị người mua xem xét lựa chọn.
Mà Chúc Liễm Thanh rõ ràng là người mua khó tính, nhất định phải tự mình kiểm tra từng chút.
Không biết nghĩ đến gì, Chúc Liễm Thanh đột nhiên hỏi:
“Nếu ta và Hứa Tranh thuận lợi kết hôn, ngươi còn tới tìm ta không?”
Giọng nàng rất bình tĩnh.
Như thể chỉ hỏi một chuyện chẳng đáng kể.
Sắc mặt Bùi Tẫn Dã lập tức trầm xuống.
Nàng thấp giọng:
“Vậy có lẽ chúng ta sẽ tham gia tang lễ của nàng sớm hơn.”
Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “chúng ta”.
Lòng dạ hẹp hòi vô cùng.
Sợ Chúc Liễm Thanh chưa hiểu, nàng nói thêm:
“Trước hôn lễ một ngày.”
“Hoặc trên đường đón dâu.”
Nàng chẳng hề che giấu sự ác liệt và chiếm hữu của mình.
“Ta tuyệt đối không để nàng nhìn thấy ngươi mặc váy cưới.”
Chúc Liễm Thanh nhướng mày.
Gót giày đè trên xương quai xanh tăng thêm sức.
“Vậy chẳng phải ta sẽ thành quả phụ?”
Bùi Tẫn Dã cười.
“Chuẩn tướng Hứa Tranh từng kề vai chiến đấu với ta, là chiến hữu cùng sống cùng chết. Ta có nghĩa vụ và trách nhiệm chăm sóc quả phụ của nàng.”
Chúc Liễm Thanh thấy buồn cười.
“Chăm sóc đến trên giường?”
Ánh mắt Bùi Tẫn Dã lập tức sáng lên.
“Không chỉ trên giường.”
Xem ra nàng đã nghĩ sẵn rất nhiều nơi.
Chúc Liễm Thanh đá nàng ra.
“Si tâm vọng tưởng.”
Bùi Tẫn Dã bị đá cũng không giận.
Nàng lập tức bò trở lại, cọ bên chân Chúc Liễm Thanh, giọng hơi khàn:
“Không thể nào. Ta tuyệt đối không để các ngươi đi tới bước chuẩn bị kết hôn.”
Chúc Liễm Thanh “a” một tiếng.
Không nói đồng ý.
Cũng không nói không được.
Không giống thời hai người còn là quan hệ hợp tác, chuyện gì cũng phải giải thích rõ, đặt công bằng lên đầu.
Bây giờ không vui nàng liền đánh Bùi Tẫn Dã hai cái.
Vui cũng chẳng nói.
Chỉ để Bùi Tẫn Dã tự đoán.
Giống hệt một vị hoàng đế.
Nàng lại hỏi:
“Vì sao vừa được thả đã chạy tới tang lễ Hứa Tranh?”
Giọng Bùi Tẫn Dã hơi mang tính công vụ:
“Lão sư bảo ta đi. Đại diện quân đội trấn an người nhà họ Hứa.”
Nàng dừng một chút.
“Tiện thể cảnh cáo nhà họ Hứa…”
Chưa nói hết, Chúc Liễm Thanh đã đá nàng ra.
Lần này mạnh hơn.
Bùi Tẫn Dã không kịp đề phòng, ngã ngửa xuống sàn xe.
Áo sơ mi mở rộng, may mà còn có cà vạt giữ lại chút ít.
Nhưng nhìn vẫn kỳ quái.
Vai trái có quân hàm phản sáng, chói mắt vô cùng.
Chúc Liễm Thanh còn chưa kịp dời mắt, người kia đã bò trở lại.
Nàng cọ cọ chân Chúc Liễm Thanh, nhẹ giọng:
“Ta biết sai rồi.”
“Còn nói dối nữa, ta sẽ bảo người ném ngươi ra ngoài.”
Giọng Chúc Liễm Thanh mất kiên nhẫn.
Nàng lại giẫm lên đùi Bùi Tẫn Dã.
Ngày thường bị mắng, bị đánh, Bùi Tẫn Dã đều xem như phần thưởng.
Huống chi bây giờ?
Chúc Liễm Thanh đá càng mạnh, mắng càng dữ, càng chứng tỏ mình chưa bị vứt bỏ.
Dấu tay trên mặt vẫn còn nóng rát.
Bùi Tẫn Dã chợt nghĩ đến thời cổ, nô lệ bị chủ nhân đóng dấu lên người, tượng trưng cả đời thuộc về một người.
Nàng không nhịn được nói:
“Giẫm mạnh thêm chút.”
Chúc Liễm Thanh liếc nàng.
“Ta sẽ tìm người xăm lại.”
Giọng Bùi Tẫn Dã nghiêm túc, hoàn toàn không giống đùa.
“Xấu chết đi được. Chó bẩn.”
Chúc Liễm Thanh ghét bỏ.
Chỉ nghĩ tới chuyện trên người Bùi Tẫn Dã xăm cả đống dấu như vậy đã thấy khó coi.
Thấy nàng còn định phản bác, Chúc Liễm Thanh lạnh lùng nói:
“Nhìn là mất hết ham muốn.”
Lời vừa ra, ý định trong lòng Bùi Tẫn Dã lập tức bị dập tắt.
Nàng ngượng ngùng quay về đề tài cũ:
“Ta sợ ngươi tức giận, rồi đòi ly hôn với ta.”
Đây mới là lời thật lòng.
Chúc Liễm Thanh đương nhiên đoán được.
Nếu không, nàng cũng chẳng phải đích thân tới kéo người về.
Bùi Tẫn Dã còn định nói gì, chiếc xe lại dừng.
Nàng theo bản năng nhìn ra ngoài.
Cảnh vật quen thuộc lập tức khiến nàng nhận ra nơi này.
Cổng quân khu.
Tim nàng giật mạnh, đột nhiên căng thẳng.
Chúc Liễm Thanh lên tiếng:
“Xuống xe.”
“Đi dọn sạch đống rác của ngươi. Thứ nào nên vứt thì vứt. Còn lại chuyển về nhà…”
Giọng nàng chuyển lạnh.
“Nếu để người khác nhìn thấy, ngươi nhất định phải chết.”