Chương 65: Bị phạt
Thật ra sau khi dọn xong ký túc xá, Bùi Tẫn Dã đã tắm qua một lần.
Nhưng nghe mệnh lệnh của thê tử, nàng chẳng nhắc tới chuyện đó, lập tức bước vào phòng tắm.
Lúc này Chúc Liễm Thanh nói gì cũng được.
Nàng sẽ nghe hết.
Chỉ cần không ly hôn, mọi chuyện đều dễ nói.
Khăn tắm, kem kỳ, rồi sữa tắm quân dụng tẩy rửa cực mạnh.
Làn da màu lúa mạch bị nàng chà đến đỏ lên.
Ngay cả dầu xả cũng dùng hai lần.
Nàng vẫn nhớ lần trước thê tử chê đuôi tóc mình chọc tay.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, Bùi Tẫn Dã cảm thấy cả người nhẹ đi mấy phần.
Cuối cùng mới thật sự có cảm giác đã xuất viện, đã ra khỏi nơi tạm giữ.
Nàng tắm rất nhanh.
Lăn lộn như vậy cũng chỉ mất hai mươi tám phút.
Sợ thê tử chê mình không sạch kỹ, nàng còn cố kiên nhẫn đợi thêm hai phút.
Đến phút thứ ba mươi mới bước như bay về phòng ngủ chính.
Cộc, cộc cộc.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Bên trong truyền ra giọng nói mát lạnh:
“Vào đi.”
Bùi Tẫn Dã lập tức mở cửa.
Ánh mắt quét qua, nhanh chóng tìm được Chúc Liễm Thanh.
Nàng dường như cũng vừa tắm.
Đã thay váy ngủ lụa mát.
Mái tóc xõa xuống vai cổ.
So với thường ngày bớt vài phần lạnh lùng nghiêm túc.
Kính hơi trượt xuống sống mũi.
Đôi mắt xám đang nhìn máy truyền tin trong tay.
Có vẻ đang trò chuyện với ai đó.
Trong đầu Bùi Tẫn Dã lập tức hiện ra mấy cái tên.
Nhưng nàng vẫn nhe răng cười với Chúc Liễm Thanh.
Lại quên mình đang đeo dụng cụ ngăn cắn.
Nụ cười không lộ ra, ngược lại còn kéo mép dụng cụ cấn vào mặt.
“Tê…”
Chúc Liễm Thanh ngẩng mắt.
Từ trên xuống dưới nhìn một lượt.
Dụng cụ ngăn cắn đã đeo.
Xích chó cũng đeo rất ngoan.
Chỉ có bộ đồ ngủ khiến người ta khó chịu.
Không biết nàng lôi đâu ra áo cộc tay cùng quần lửng.
Nhìn cảnh này, Chúc Liễm Thanh lại nhớ lần trước mở tủ đồ của Bùi Tẫn Dã, thấy cả một hàng áo trắng giống hệt nhau.
Nghĩ lại, bộ lễ phục quân đội kia quả thật là bộ đẹp nhất trong tủ Bùi Tẫn Dã.
Chúc Liễm Thanh lặng lẽ thở dài.
Cúi đầu ghi thêm vào phần ghi chú:
Mua quần áo.
Bùi Tẫn Dã vẫn chưa biết gu ăn mặc của mình đã bị thê tử ghét bỏ.
Nàng chỉ cảm thấy thê tử đang nói chuyện với ai khác, lập tức muốn bước vào.
Nhưng giọng Chúc Liễm Thanh vang lên trước:
“Ta bảo ngươi vào sao?”
Giọng nàng vốn lạnh.
Lúc này còn mang ý cảnh cáo, càng như lẫn băng.
Chân Bùi Tẫn Dã vừa bước vào lập tức rụt về.
Rõ ràng vừa nói “vào đi”.
Vậy mà lại không được bước vào?
Bùi Tẫn Dã lúc này cực kỳ nhanh trí.
Hai đầu gối cong xuống.
Quỳ rất thuần thục.
Nàng không chần chừ.
Dùng đầu gối nhích vào phòng một bước, rồi ngẩng lên nhìn Chúc Liễm Thanh.
Thấy nàng không ngăn nữa, Bùi Tẫn Dã lập tức hiểu.
Cứ quỳ mà bò tới.
Sợi xích ở cổ kéo trên sàn, phát ra tiếng kim loại lách cách.
Người không biết nghe thấy còn tưởng nhà họ Chúc nuôi một con chó không ngoan, giật đứt dây rồi kéo xích chạy loạn.
Chẳng bao lâu, Bùi Tẫn Dã đã tới cạnh giường.
Nàng vừa định nói thì Chúc Liễm Thanh quát:
“Quỳ cho đàng hoàng.”
Bùi Tẫn Dã lập tức thẳng lưng.
Bàn tay vốn định giơ lên nắm tay Chúc Liễm Thanh cũng ngoan ngoãn đặt bên người.
Trong lòng không khỏi lẩm bẩm.
Rốt cuộc Chúc Liễm Thanh có giận không?
Thái độ càng lúc càng khó đoán.
Nói là giận, vậy mà lại làm những chuyện kia trong phòng nàng, còn đích thân tới giáo đường đón nàng.
Tuy không nói ra, nhưng thái độ bao che quá rõ.
Người sáng mắt đều nhìn ra nàng sợ Bùi Tẫn Dã gây chuyện quá mức rồi bị nhà họ Hứa nhằm vào, nên mới cố tình cắt ngang, mang người đi.
Nói không giận…
Nàng lại đá, lại tát.
Giọng từ đầu đến cuối chẳng dịu chút nào.
Còn chủ động bắt Bùi Tẫn Dã quỳ.
Nghĩ mãi không ra.
Bùi Tẫn Dã đành quỳ càng thẳng, dùng cách này lấy lòng thê tử.
Nhưng Chúc Liễm Thanh đã chuẩn bị cả dụng cụ ngăn cắn lẫn dây xích.
Sao có thể dễ dàng tha cho nàng?
Máy truyền tin được đặt sang bên.
Chúc Liễm Thanh kéo ngăn tủ đầu giường.
Nghiêng người tìm kiếm, thân thể đến gần Bùi Tẫn Dã.
Bùi Tẫn Dã lập tức thẳng lưng hơn.
Đầu gối còn vô thức nhích tới.
Lớp lụa xám nhạt lướt qua chóp mũi.
Khiến nàng nhớ tới một bộ váy ngủ Chúc Liễm Thanh từng mặc.
Dường như sau hôm đó không còn thấy nữa.
Hơi thở khựng lại.
Rồi nhanh dần.
Nhịn lâu đến thế.
Lại còn ở ký túc xá nghĩ ngợi lung tung.
Bây giờ vẫn có thể ngoan ngoãn quỳ trên đất, coi như ý chí kiên định lắm rồi.
Nàng hoàn toàn không để ý Chúc Liễm Thanh lấy ra thứ gì.
Chỉ nghe hai chữ lạnh lùng:
“Giơ tay.”
Bùi Tẫn Dã lập tức giơ tay.
“Lật lại. Lòng bàn tay hướng lên.”
Chúc Liễm Thanh cau mày sửa.
Bùi Tẫn Dã ngoan ngoãn làm theo.
Lúc này mới nhìn rõ vật trong tay nàng.
Một cây thước gỗ đàn màu tím sẫm.
Dài khoảng nửa mét.
Dày, nặng tay.
Dưới ánh đèn vàng còn phản ra vẻ lạnh lẽo.
Bùi Tẫn Dã sững người.
Lập tức hiểu Chúc Liễm Thanh muốn làm gì.
Nhưng không những không sợ, nàng còn đổi từ tay phải sang tay trái, sau đó duỗi phẳng lòng bàn tay đưa tới.
Đôi mắt cong lên.
Dù nửa dưới khuôn mặt bị che, Chúc Liễm Thanh vẫn nhìn ra vẻ lấy lòng.
Muốn đánh thì cứ đánh.
Mấy chục hay mấy trăm cái cũng được.
Nhưng tay phải còn phải làm việc.
Chỉ có thể để tay trái chịu thay.
Chúc Liễm Thanh nhìn cảnh ấy là biết hình phạt này chẳng có tác dụng.
Nhưng nàng vẫn không cam lòng.
Thước gỗ lập tức đánh xuống.
Bốp.
Lực không hề nhẹ.
Liên tiếp mấy cái, tiếng vang trầm đục.
Bùi Tẫn Dã ngửa đầu.
Đôi mắt đỏ sẫm nhìn thẳng Chúc Liễm Thanh.
Không hề che giấu si mê trong mắt.
Sợ Chúc Liễm Thanh với không tới, còn chủ động đưa tay gần hơn.
Chúc Liễm Thanh càng đánh càng tức.
Đánh vào lớp chai dày trong lòng bàn tay, chẳng khác nào gãi ngứa.
Hơn mười cái rồi da còn chẳng đỏ.
Bùi Tẫn Dã còn đang nghĩ có nên giả đau chút không thì Chúc Liễm Thanh đã bực đến mức dùng chân đá nàng ra.
Thật ra lực còn nhẹ hơn lúc trong xe.
Nhưng Bùi Tẫn Dã đã thành thói quen diễn.
Lập tức ngã ra sau.
Rồi lại nhanh chóng bò trở lại cạnh giường.
Chúc Liễm Thanh tức đến bật cười.
Tay nắm cây thước siết chặt.
Nàng còn cố ý tìm loại đánh đau nhất.
Kết quả chẳng có tác dụng.
Nhìn Bùi Tẫn Dã, cái đuôi tưởng tượng sau lưng dường như còn đang vẫy, cứ như cố tình khiêu khích.
Chúc Liễm Thanh định vứt cây thước đi.
Nhưng chợt nghĩ tới gì đó.
Động tác dừng lại.
“Đứng lên.”
Bùi Tẫn Dã chớp mắt.
Hơi ngơ ngác.
Chỉ vậy thôi?
Dễ dàng thế sao?
Hay đánh thêm vài cái?
Lâu như vậy chưa gặp thê tử, nàng còn muốn nhìn thêm.
Nhưng sắc mặt Chúc Liễm Thanh đã lạnh.
Nàng không dám đề nghị.
Chỉ thành thật đứng lên.
“Quay lưng lại.”
Bùi Tẫn Dã lập tức xoay người.
Ngay giây sau, cây thước bất ngờ rơi xuống.
Bốp!
Tiếng vang trầm hơn trước.
Bùi Tẫn Dã như bị sét đánh.
Đầu óc lập tức trống rỗng.
Cả người căng cứng.
Hai tay nắm chặt.
Vành tai đỏ bừng.
Một lúc sau nàng mới kịp phản ứng.
Chúc Liễm Thanh vừa…
Đánh mông nàng?
Bùi Tẫn Dã ngây người.
Không chỉ vì đau.
Mà còn vì xấu hổ.
Chỗ này khác hẳn những nơi khác.
Kỳ quái đến mức nàng khó chấp nhận.
Chưa kịp phản kháng, cây thước thứ hai đã rơi xuống.
Bùi Tẫn Dã suýt nhảy dựng.
“Đừng… đừng đánh chỗ này.”
Nàng đâu phải đứa trẻ ba tuổi.
Tát mặt hay đánh tay đều còn có thể xem là trò giữa hai người.
Nhưng đánh mông thì không được.
Thước rơi ở nơi khác, da mặt nàng lại nóng rát.
Chúc Liễm Thanh không để ý.
Bùi Tẫn Dã vội đưa tay che.
“Bỏ tay ra.”
Giọng phía sau nặng hơn.
Vành tai Bùi Tẫn Dã đỏ muốn chảy máu.
“Đánh tay được không?”
Nàng đã lớn thế này.
Sao có thể đánh mông?
Kẻ xưa nay không biết xấu hổ cuối cùng cũng nhớ tới lòng tự trọng.
Người phía sau không nói.
Bùi Tẫn Dã tưởng nàng đồng ý.
Mới thở phào thì Chúc Liễm Thanh lạnh lùng:
“Cởi quần.”
Bùi Tẫn Dã lập tức túm chặt quần.
“Không đánh chỗ này. Không đánh…”
“Đem gương toàn thân trong phòng thay đồ tới đây.”
Bùi Tẫn Dã dường như đoán được nàng muốn làm gì.
Bàn tay giữ quần càng chặt.
Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Nhưng cho dù không muốn, nàng vẫn chẳng cưỡng được Chúc Liễm Thanh.
Chiếc gương toàn thân được chuyển tới đầu giường.
Bùi Tẫn Dã đỏ bừng mặt.
Cuối cùng vẫn nằm sấp trên đùi Chúc Liễm Thanh.
Nàng không muốn.
Nhưng mỗi lần chậm một chút, sắc mặt Chúc Liễm Thanh lại lạnh thêm một phần.
Còn bắt đầu đếm:
“Mười.”
“Hai mươi.”
“Ba mươi.”
Bùi Tẫn Dã đâu có ngu.
Đương nhiên hiểu đó là số lần phạt.
Nhưng phản kháng không được.
Chỉ có thể nghe Chúc Liễm Thanh lạnh lùng đếm lên năm mươi.
Đem nàng ném vào đàn Trùng tộc nàng còn chẳng sợ.
Thế mà giọng Chúc Liễm Thanh lại khiến nàng tim đập loạn.
Vừa nằm xuống đùi, cây thước đã rơi.
Bốp!
Bùi Tẫn Dã cứng người.
Ngẩng lên vừa lúc thấy mình trong gương.
Hai tai lập tức đỏ bừng.
Màu đỏ lan sang má, cổ.
Nóng đến mức gần như bốc khói.
Nàng…
Nàng đường đường là thiếu tướng.
Sao lại bị đánh mông?
Xấu hổ đến mức muốn trốn.
Nhưng Chúc Liễm Thanh nắm sợi xích ở cổ, kéo mạnh.
Cái đầu đang cúi thấp bị ép phải nâng lên, nhìn thẳng vào gương.
“Trốn cái gì?”
Giọng Chúc Liễm Thanh vẫn lạnh.
“Đếm.”
Cái gì?
Cây thước rơi xuống.
Phản xạ nhiều năm huấn luyện khiến Bùi trưởng quan lập tức hô:
“Một.”
Chúc Liễm Thanh bật cười.
Có lẽ không ngờ nàng phối hợp đến vậy.
Bùi Tẫn Dã cũng sững ra.
Sau khi phản ứng, càng xấu hổ hơn.
Không được.
Nàng lại muốn trốn.
Nhưng sợi xích lúc trước hưng phấn đeo vào giờ thành thứ trói buộc lớn nhất.
Đừng nói chạy.
Cúi đầu không nhìn cũng không được.
Bốp!
“… Hai.”
Giọng run rẩy nhỏ đến mức gần như tan đi.
Bốp!
“Ba.”
Mặt Bùi Tẫn Dã đỏ.
Tai đỏ.
Hốc mắt cũng đỏ.
Nàng bắt đầu cầu xin:
“Mụ mụ.”
“Chủ nhân.”
“Chúc Liễm Thanh, ta sai rồi.”
Bốp!
Thêm một vệt đỏ.
Bùi Tẫn Dã cắn răng.
Giọng càng tủi:
“Mụ mụ, đừng đánh.”
“Không đánh được không?”
Bốp!
“Bốn cái rồi, đã đánh bốn cái rồi!”
Nàng cố biểu đạt mình đáng thương đến mức nào.
“Chúc Liễm Thanh!”
Bốp!
Trong gương phản chiếu dáng vẻ thê thảm của Bùi Tẫn Dã.
Cũng phản chiếu gương mặt lạnh nhạt gần như không dao động của Chúc Liễm Thanh.
Khiến tim Bùi Tẫn Dã càng run.
Nàng vừa ngừng một lát, quên đếm.
Chúc Liễm Thanh lập tức nói:
“Lại từ đầu.”
“Cái gì?”
Bùi Tẫn Dã vội vàng:
“Ta nhớ. Ta nhớ. Đã năm cái rồi.”
Chúc Liễm Thanh không nói.
Lại đánh một cái.
Bùi Tẫn Dã chỉ có thể vội sửa:
“Hai… hai cái.”
Nhưng Chúc Liễm Thanh lạnh lùng:
“Không tính. Lại từ đầu.”
Bùi Tẫn Dã vừa tức vừa xấu hổ.
Nước mắt vì uất ức lập tức rơi xuống.
Nhưng khi cây thước tiếp theo hạ xuống, nàng vẫn nghẹn ngào bật ra:
“Một.”