Chương 71: Chính cung vị trí, tiểu tam diễn xuất
Đêm qua vô cùng tốt đẹp. Sáng nay, Bùi Tẫn Dã lại giành được quyền đưa thê tử đi làm, tâm trạng vui vẻ đến mức gió xuân đầy mặt. Suốt dọc đường nàng còn khe khẽ ngân nga, lúc bước vào văn phòng, bước chân nhẹ bẫng như muốn bay lên.
Dư Phi Vãn nhìn thấy cảnh ấy, liên tục liếc sang, âm thầm lẩm bẩm rằng trưởng quan nhà các nàng lại bị Chúc tổng dỗ đến xoay vòng vòng rồi.
Thế nhưng tâm trạng tốt đẹp của Bùi Tẫn Dã chẳng duy trì được bao lâu.
Vừa xử lý xong mấy công vụ khó nhằn, nàng đã nhận được tin nhắn của thê tử. Chúc Liễm Thanh nói một người bạn thân khác của nàng, Úc Hòa, hôm nay trở về, muốn mời các nàng gặp mặt, hỏi Bùi Tẫn Dã có muốn cùng đi hay không.
Ý cười nơi khóe môi lập tức nhạt xuống.
Sắc mặt Bùi Tẫn Dã lạnh đi, không tiếng động nhẩm lại cái tên ấy:
“Úc Hòa.”
Úc Hòa lớn hơn Chúc Liễm Thanh và Thẩm Nhạc một tuổi, xem như học tỷ của hai người. Gia thế nàng tương đương Thẩm Nhạc, lại phân hóa thành Omega, rất được Úc gia coi trọng.
Nhưng điều Bùi Tẫn Dã để tâm nhất chính là — nàng thích Chúc Liễm Thanh.
Cùng là người mơ tưởng đến Chúc Liễm Thanh, Bùi Tẫn Dã đương nhiên nhìn thấu tình cảm ẩn sâu trong đáy mắt Úc Hòa mỗi khi nàng nhìn về phía Chúc Liễm Thanh.
Những thủ đoạn nhỏ Úc Hòa từng dùng, Bùi Tẫn Dã đều đã nghĩ tới.
Mỗi một lần Úc Hòa đến gần Chúc Liễm Thanh, nàng đều ghen đến phát điên.
Nếu khi ấy Chúc Liễm Thanh không còn hôn ước, chỉ e Úc Hòa đã sớm thổ lộ.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Bùi Tẫn Dã năm đó sốt ruột cầu hôn đến vậy.
Chỉ cần nàng chậm một bước, những cái xẻng từ bốn phương tám hướng sẽ lập tức vung xuống, liều mạng đào mất góc tường mà Bùi Tẫn Dã vất vả lắm mới moi được.
Bùi Tẫn Dã hít sâu một hơi, cố ép những cảm xúc đang cuộn trào xuống. Trước tiên nàng nhắn cho thê tử một chữ “Được”, sau đó mới ngả người ra sau ghế.
Có bực bội cũng vô dụng.
Nàng đã kéo Úc Hòa đi nơi khác đủ lâu rồi.
Khi ấy, nàng không chỉ sắp đặt để Hứa Tranh gặp Omega nhà họ Bạch, mà còn tìm cách đưa Úc Hòa đi nơi khác. Thậm chí bác sĩ riêng của Chúc gia cũng bị nàng giở chút thủ đoạn, cuối cùng xin từ chức về hưu.
Nếu không, với mức độ quá đáng của nàng khi đó, e rằng đã sớm bị Úc Hòa và vị bác sĩ kia vạch trần, đâu thể chống đỡ đến tận bây giờ.
Nghĩ đến đây, nàng lại nhớ đến báo cáo của cấp dưới.
Sau khi biết Chúc Liễm Thanh kết hôn, tâm trạng Úc Hòa vô cùng tệ. Một mớ phiền phức vốn phải mất một hai năm mới xử lý xong, lại bị nàng dùng thủ đoạn mạnh tay giải quyết chỉ trong thời gian ngắn. Mới hôm trước vừa xử lý xong, hôm nay đã lập tức không ngừng nghỉ chạy về.
Bùi Tẫn Dã lạnh lùng hừ một tiếng, trong mắt đầy vẻ khinh thường.
Bây giờ vội vàng trở về thì có ích gì?
Nếu nàng là Úc Hòa, ngay ngày phân hóa thành Omega đã bò lên giường Chúc Liễm Thanh rồi.
Cần gì quan tâm hôn ước gì đó, trước tiên cứ để Chúc Liễm Thanh ngủ mình, gạo nấu thành cơm rồi từ từ đào góc tường của Hứa Tranh. Sớm muộn gì cũng mài mòn được chuyện này.
Nhưng đồng thời, nàng cũng không thể không cảm thấy may mắn.
May mà Úc Hòa là kiểu người suy trước tính sau, bằng không với quan hệ giữa nàng và Chúc Liễm Thanh, làm gì còn tới lượt Bùi Tẫn Dã?
Rõ ràng lớn hơn Chúc Liễm Thanh các nàng một tuổi, không có ưu thế ngày ngày quấn lấy Chúc Liễm Thanh như Thẩm Nhạc, vậy mà vẫn giành được một vị trí nhỏ bên cạnh Chúc Liễm Thanh vốn tính tình lạnh nhạt.
Có thể thấy người này không hề đơn giản.
Bùi Tẫn Dã càng nghĩ càng bất an, ngồi cũng chẳng yên. Nàng chắp tay sau lưng, đi tới đi lui trong văn phòng.
Giữa chừng, Dư Phi Vãn vào đưa tài liệu. Nhìn thấy nàng lại không ngồi trên ghế, Dư Phi Vãn đã quen đến mức chẳng buồn hỏi, đặt đồ xuống rồi đóng cửa đi ra.
Người đã kết hôn đúng là kỳ quái.
Cứ như dưới mông có lửa, chẳng ngồi yên nổi lấy một khắc.
Bùi Tẫn Dã suy đi tính lại nửa ngày, ngay cả tối nay bước chân nào xuống xe trước cũng cân nhắc xong. Sau đó nàng liếc nhìn máy truyền tin, xác nhận thê tử không gửi thêm tin nhắn nào, tiện thể nhìn qua ngày tháng.
Lúc này nàng mới chậm chạp nhớ ra.
Hình như ngày mai là sinh nhật mình.
Bùi Tẫn Dã chưa bao giờ tổ chức sinh nhật.
Bùi mẫu sau khi mang thai Bùi Tẫn Dã mới cùng Alpha mẫu thân của nàng bỏ trốn. Đường sá bôn ba, lại bị Bùi gia và Hứa gia truy đuổi không ngừng, dưỡng thai vô cùng khó khăn. Đến lúc sinh Bùi Tẫn Dã, Bùi mẫu suýt nữa chết vì khó sinh.
Bởi vậy, Bùi mẫu và người mẹ còn lại đều không thích ngày này, càng đừng nói đến chuyện tổ chức sinh nhật cho Bùi Tẫn Dã.
Thường phải đợi ngày đó trôi qua, các nàng mới nói với nàng một câu:
“Ngươi lại lớn thêm một tuổi rồi.”
Khi còn bé, Bùi Tẫn Dã không hiểu chuyện. Vì chuyện này nàng từng làm ầm lên một trận, kết quả là Bùi mẫu rưng rưng nhìn nàng bị người mẹ còn lại đánh cho một trận tơi bời.
Bị đánh thảm đến vậy, nàng vẫn không chịu khuất phục.
Từ nhỏ đã là một kẻ cứng đầu.
Năm sinh nhật tiếp theo, nàng lại quậy một trận nữa, còn cùng mấy người bạn nhỏ lén tổ chức bù.
Cuối cùng, nến bén vào rèm cửa, suýt thiêu luôn cả căn phòng, khiến tất cả mọi người đều biết Bùi Tẫn Dã đang lén ăn sinh nhật.
Hai người mẹ suýt bị nàng chọc tức đến ngất xỉu, trực tiếp khóa nàng trong nhà, cấm túc suốt một tuần.
Sau này biết nguyên nhân, Bùi Tẫn Dã mới không tiếp tục làm loạn nữa.
Thật ra nàng vốn chẳng quá để ý đến sinh nhật.
Chỉ là khi còn nhỏ cảm thấy ai cũng có, tại sao nàng lại không được có mà thôi.
Hiếm khi nhớ lại chuyện cũ, Bùi Tẫn Dã lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khuôn mặt hai người mẹ hiện lên trong đầu, đã sớm mơ hồ.
Điều rõ ràng hơn cả là những lời dặn dò trước khi chết.
Alpha mẫu thân từng nói với nàng:
“Ngươi phải bảo vệ tốt mẫu thân.”
Để trốn khỏi Bùi gia, các nàng chỉ có thể sống trên một tinh cầu nghèo khó nằm ở rìa đế quốc.
Bởi tài nguyên thiếu thốn, đế quốc chỉ bố trí một lượng nhỏ binh lính đóng quân phòng thủ.
Mỗi khi Trùng tộc tập kích, còn phải triệu tập những Alpha và Beta khỏe mạnh trên tinh cầu, cùng binh lính thành lập quân đội tạm thời.
Trùng triều quy mô nhỏ còn có thể chống đỡ.
Nhưng chỉ cần gặp một đợt trùng triều cỡ trung hơi mạnh một chút, đội ngũ phòng thủ lập tức tan tác, thương vong vô số.
Alpha mẫu thân của Bùi Tẫn Dã chính là chết trong một đợt trùng triều cỡ trung bất ngờ như thế.
Bùi Tẫn Dã đứng trên tường thành, tận mắt nhìn nàng bị nhện khát máu kéo đi.
Nàng chỉ có thể dựa vào khẩu hình, miễn cưỡng nhận ra lời trăn trối cuối cùng của mẫu thân.
Nghĩ lại thật buồn cười.
Loại nhện khát máu ấy, Bùi Tẫn Dã của hiện tại dù tay không cũng có thể đánh chết vài con.
Nhưng khi đó, Bùi mẫu lại bị chúng dọa đến mất hết can đảm.
Ngay ngày hôm sau khi trùng triều rút đi, Bùi mẫu lập tức dẫn nàng rời khỏi đó, quay về Bùi gia cầu xin giúp đỡ.
Nhưng vì chuyện bỏ trốn năm xưa, Bùi gia mất hết mặt mũi, trở thành trò cười trong giới thế gia của đế quốc.
Bọn họ chỉ có oán hận và chán ghét đối với Bùi mẫu.
Dù Bùi Tẫn Dã mang họ Bùi theo mẫu thân, cũng không thể thay đổi sự thật rằng nàng là đứa con riêng được sinh ra sau khi Bùi mẫu phản bội gia tộc rồi bỏ trốn.
Bởi vậy, Bùi gia chẳng những không cho hai mẹ con bất kỳ trợ giúp nào, ngược lại còn cố tình chèn ép, khiến hai người chỉ có thể làm những công việc lặt vặt để sống qua ngày.
Mi mắt Bùi Tẫn Dã khẽ run.
Nàng hít sâu một hơi, nhưng vẫn không ngăn được ký ức cuộn trào như thủy triều, nhấn chìm nàng.
Sau khi sinh nàng, sức khỏe Bùi mẫu luôn không tốt. Chỉ hơi mệt một chút đã phải nằm liệt giường.
Vì vậy, gánh nặng trong nhà phần lớn đè lên vai Bùi Tẫn Dã.
Nhưng khi ấy nàng còn quá nhỏ.
Theo pháp luật đế quốc, tuyển dụng trẻ em chưa đủ mười bốn tuổi bị xem là thuê lao động trẻ em, hình phạt rất nặng.
Nàng chỉ có thể tìm những cửa hàng chui dám mạo hiểm nhận mình, làm những việc nặng nhọc nhất, tiền lương còn chưa bằng một nửa người khác, lại thường xuyên bị đuổi việc.
Rất nhiều lần không chịu nổi nữa, Bùi Tẫn Dã từng nghĩ đến chuyện bán chính mình.
Hai người mẹ của nàng đều có dung mạo xuất chúng, vậy nên Bùi Tẫn Dã cũng sinh ra với một gương mặt đẹp.
Khi đi làm, nàng thường xuyên bị những kẻ có ý đồ xấu để mắt tới.
Cái giá bọn họ đưa ra rất cao.
Chỉ một đêm đã bằng mười lần tiền lương của Bùi Tẫn Dã.
Kẻ có quyền thế nhất thậm chí còn nói có thể đưa Bùi mẫu đến bệnh viện tốt nhất, chịu toàn bộ chi phí, lại cho Bùi Tẫn Dã đi học.
Điều kiện duy nhất là trước khi trưởng thành, Bùi Tẫn Dã phải ở bên cạnh người đó.
Bùi Tẫn Dã đã từng đáng xấu hổ mà dao động.
Nếu không phải Bùi mẫu lấy cái chết ép buộc, có lẽ nàng còn có thể học cùng một trường trung học với Chúc Liễm Thanh.
May thay, sau đó có một cơ sở chuyên huấn luyện đấu kiếm nhận nàng.
Họ thuê nàng và mẫu thân dọn dẹp toàn bộ sân tập sau khi đóng cửa.
Về sau, một huấn luyện viên phát hiện thiên phú đấu kiếm của nàng, để nàng trở thành người tập cùng.
Đặc biệt sau khi được Chúc gia thuê, cuộc sống của nàng mới dần khá lên, không còn khốn khổ như trước.
Ký ức đến đây bỗng khựng lại.
Bùi Tẫn Dã nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố tình tránh né phần còn lại.
Một lúc sau, nàng mới dần bình tĩnh, suy nghĩ vòng trở về điểm ban đầu.
Theo quân hàm ngày càng cao, hồ sơ của nàng cũng dần trở thành tài liệu mật.
Ngay cả Dư Phi Vãn và những người bên cạnh cũng không biết sinh nhật nàng.
Bọn họ từng năn nỉ nàng vài lần, sau khi nhận ra Bùi Tẫn Dã thực sự không muốn tổ chức sinh nhật, cũng hoàn toàn từ bỏ ý định.
Cho nên Chúc Liễm Thanh cũng không biết.
Đêm đăng ký kết hôn, Chúc Liễm Thanh từng sai người điều tra Bùi Tẫn Dã.
Dù sao cũng là người sắp kết hôn cùng mình, cẩn thận một chút vẫn hơn.
Nhưng tra đi tra lại, tất cả đều là thông tin do đế quốc và quân khu công khai.
Chỉ biết nàng từng lập những quân công nào, phụ trách những chiến dịch gì.
Còn tính cách, sinh nhật và những chuyện riêng tư khác thì hoàn toàn không có.
Ngay cả ngày sinh trên giấy đăng ký kết hôn cũng bị làm mờ.
Thế nhưng lúc này Bùi Tẫn Dã nhớ tới sinh nhật, không phải vì thật sự muốn ăn mừng.
Mà là nàng chợt nhớ ra, vào sinh nhật Chúc Liễm Thanh, vì sợ Chúc Liễm Thanh nhận ra điều gì bất thường, nàng chỉ tặng một bó hoa.
Món quà mà nàng cân nhắc suốt một thời gian dài đến nay vẫn nằm trong văn phòng, mãi chưa tìm được lý do thích hợp để đưa.
Nàng kéo ngăn bàn làm việc ra.
Bên trong là một hộp quà được gói tinh xảo.
Trong hộp có một chai nước hoa hương rêu sồi, rất giống mùi tin tức tố của Bùi Tẫn Dã.
Nàng im lặng một lát, rồi quyết định lấy sinh nhật mình làm lý do để tặng chai nước hoa ấy.
Sinh nhật mình mà tặng quà cho thê tử thì có vấn đề gì sao?
Bùi Tẫn Dã cảm thấy hoàn toàn không có.
Nghĩ đi nghĩ lại, xác nhận không còn sơ suất nào, nàng mới hơi thở phào, quay đầu xử lý đống công vụ đã chất lâu.
Thời gian trôi nhanh.
Mặt trời đỏ ngoài cửa sổ chậm rãi hạ xuống, sắc trời dần chuyển thành màu lam thẫm, vài ngôi sao lấp lánh điểm xuyết giữa màn đêm.
Một sơn trang nằm ở ngoại ô đế đô, được tư nhân nhận thầu khai phá, cuối cùng cũng đón được những vị khách mà nó chờ đợi cả ngày.
Xe việt dã vừa dừng lại, Thẩm Nhạc và Úc Hòa đã chờ từ lâu lập tức bước tới.
Người ở ghế lái mở cửa xuống xe trước.
Sau đó nhanh chóng vòng sang bên kia, mở cửa, khom người cẩn thận đón Chúc Liễm Thanh xuống.
Tiếp đó, Bùi Tẫn Dã ném chìa khóa cho người hầu, duỗi tay để Chúc Liễm Thanh khoác vào cánh tay mình, lúc ấy mới thong thả nhìn sang phía trước.
Thẩm Nhạc đã nhào tới trước một bước, kéo lấy cánh tay còn lại của Chúc Liễm Thanh, vui vẻ nói:
“Ngươi cuối cùng cũng tới rồi. Ta và Hòa tỷ chờ ngươi lâu lắm.”
“Nơi này vừa có món bánh kem mới, lát nữa ngươi nếm thử đi. Không quá ngọt, mùi trái cây rất thơm.”
Chúc Liễm Thanh lần lượt đáp ứng nàng, sau đó mới nhìn về phía người đang đứng cách đó không xa, mỉm cười:
“Hòa tỷ.”
Nụ cười trên môi người kia càng sâu.
“A Thanh.”
Bùi Tẫn Dã im lặng nhìn nàng.
So với Thẩm Nhạc, Úc Hòa trông trưởng thành hơn nhiều.
Bên ngoài nàng khoác áo len mỏng, bên trong là váy dài màu tím nhạt. Mái tóc dài xoăn nhẹ đến eo, trên người chỉ đeo một chiếc vòng bạc đơn giản làm trang sức.
Ngũ quan không quá nổi bật, nhưng lại dịu dàng đến lạ.
Đặc biệt khi nàng mỉm cười nhìn Chúc Liễm Thanh, đôi mắt ấy giống như một hồ nước ấm mềm mại, khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng thấy tê cả tay chân.
Bùi Tẫn Dã khẽ hừ.
Trong lòng thầm mắng một câu.
Đồ làm bộ.
Cũng vào lúc này, ánh mắt Úc Hòa cuối cùng rơi lên người Bùi Tẫn Dã.
Bốn mắt chạm nhau.
Ánh nhìn của hai người trong nháy mắt trở nên sắc bén.
Trong không khí dường như tóe ra những tia lửa vô hình.
Cả hai đều cảm nhận rất rõ địch ý không hề che giấu từ đối phương.
Đúng lúc ấy, Chúc Liễm Thanh mỉm cười giới thiệu:
“Hòa tỷ, đây là thê tử của ta, Bùi Tẫn Dã.”
Nụ cười trên môi Úc Hòa cứng lại.
Dường như lúc này nàng mới thật sự ý thức được điều gì.
Bùi Tẫn Dã cong môi, đưa tay về phía Úc Hòa. Giọng điệu lịch sự, nhưng chẳng hiểu sao lại mang theo một tia khiêu khích rõ rệt:
“Bùi Tẫn Dã. Ta thường nghe A Thanh nhắc tới ngươi, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt.”