Chương 75: Núm vú cao su và que gặm đều muốn

Chương 75: Núm vú cao su và que gặm đều muốn

Người Vợ Alpha Đỉnh Cấp Cố Chấp Của Tổng Tài Beta Lạnh Lùng · ~2.394 từ · 11 phút đọc · 75/100

Thời gian trôi qua, chớp mắt đã vào đầu thu.

Rạng sáng yên tĩnh.

Lá vàng khô rơi lác đác.

Một đàn kiến thắng lợi trở về bò qua lớp vỏ cây thô ráp.

Trong không khí phảng phất mùi bùn đất sau cơn mưa.

Phòng khách im ắng.

Chỉ có một ngọn đèn nhỏ tỏa ánh sáng mờ nhạt.

Bùi Tẫn Dã vẫn mặc đồ ngủ, một mình ngồi trên sofa.

Nàng đưa tay day huyệt thái dương.

Mỗi lần nhắm mắt, những đoạn hỗn loạn trong giấc mơ lại hiện lên.

Trước đây Bùi Tẫn Dã rất ít nằm mơ.

Ác mộng càng hiếm.

Nếu cẩn thận nhớ lại, chỉ có khoảng thời gian hai người mẹ qua đời, cùng những ngày nàng vô tình làm Chúc Liễm Thanh bị thương, khiến thị lực nàng gặp vấn đề, Bùi Tẫn Dã mới thường xuyên giật mình tỉnh giấc giữa đêm, không thể ngủ lại.

Nhưng thời gian gần đây mọi chuyện đều ổn.

Người chìm trong tình yêu ngọt ngào, ngay cả đường nét lạnh lẽo trên gương mặt cũng mềm đi vài phần.

Nụ cười không còn là sự ôn hòa giả tạo.

Lục Cảnh cùng mọi người đều không khỏi cảm thán người này thay đổi thật lớn.

Đương nhiên, nếu nàng không ngày nào cũng đeo sợi “xích chó” kia đi khoe khắp nơi, lời cảm thán của bọn họ sẽ chân thành hơn.

Suy nghĩ không thể dừng.

Những đoạn giấc mơ liên tục lóe qua, giam nàng trong cảm xúc thật lâu.

Cuối cùng Bùi Tẫn Dã chỉ có thể uống nước lạnh bỏ đá để tạm thời xoa dịu.

Dấu tay trên thành ly thủy tinh rất rõ, rồi nhanh chóng bị những giọt nước ngưng tụ xóa nhòa.

Chất lỏng trong suốt phản chiếu đôi mắt ngẩn ngơ của Bùi Tẫn Dã.

Ý thức nàng lại bị kéo vào giấc mơ.

Hứa Tranh và Chúc Liễm Thanh không hủy hôn.

Các nàng đúng hẹn tổ chức một hôn lễ long trọng.

Lời chúc phúc ngập trời dành cho đôi tân nhân ấy cũng đồng thời phơi bày sự đáng ghét của Bùi Tẫn Dã.

Nàng vậy mà muốn cướp thê tử của người khác.

Trong mơ, ánh mắt Chúc Liễm Thanh đầy chán ghét.

Giọng lạnh lẽo gần như không có tình cảm:

“Bùi thiếu tướng, ta đã kết hôn. Xin ngài đừng tiếp tục gây phiền phức không cần thiết cho ta.”

Nàng nhìn thấy Hứa Tranh đắc ý ôm chặt eo Chúc Liễm Thanh.

Khi cúi nhìn mình, vẻ mặt đầy khinh miệt.

“Thiếu tướng thì sao?”

“A Thanh là thê tử đã định của ta từ nhỏ.”

“Bùi Tẫn Dã, lần này ngươi thua.”

Bùi Tẫn Dã hít sâu.

Gân xanh trên trán nổi rõ.

Chỉ nhớ lại thôi cũng đủ khiến nàng phát điên.

Huống chi trong giấc mơ, mọi thứ chân thật như chính nàng đã trải qua.

Nếu tâm trạng nàng không bình ổn hơn trước nhiều, e rằng lúc tỉnh dậy đã vác xẻng lên núi đào mộ quất xác, cho Hứa Tranh biết chết rồi mà còn không yên phận sẽ có kết cục thế nào.

Bùi Tẫn Dã siết ly thủy tinh, ngửa đầu uống cạn.

Nước lạnh buốt xương chảy qua cổ họng xuống ngực, vẫn không thể dập tắt cảm giác lạnh lẽo.

Giấc mơ dừng một lát.

Sau đó lại đổi sang kịch bản khác.

Lần này Hứa Tranh không cảnh cáo nàng ngoài phòng bệnh.

Mà trực tiếp nói cho Chúc Liễm Thanh biết chuyện năm xưa Bùi Tẫn Dã từng làm nàng bị thương, khiến thị lực gặp vấn đề.

Biết chân tướng, Chúc Liễm Thanh nhất thời không chấp nhận được.

Lấy cớ muốn yên tĩnh một mình, nàng đột nhiên chuyển viện.

Bùi Tẫn Dã nổi giận, trực tiếp lái xe đâm chết Hứa Tranh giữa đường.

Sau đó bị bắt vào tù.

Giấy thỏa thuận ly hôn.

Thông báo cách chức.

Văn bản xử phạt.

Từng tờ chồng thành một xấp dày, bị nhét vào tay nàng.

Ép nàng ký từng trang thỏa thuận ly hôn.

Cuộc hôn nhân nàng vắt óc mưu tính chớp mắt hóa thành công cốc.

Trên đường bị đưa ra pháp trường, xe chở tù của nàng còn gặp xe hoa Chúc gia đưa Chúc Liễm Thanh đi lấy chồng.

Nghe nói đối phương là một Alpha vô cùng tốt.

Ly thủy tinh trong tay xuất hiện từng vết nứt nhỏ.

Ngón tay Bùi Tẫn Dã run lên.

Nước trong ly dao động thành từng vòng gợn.

Nóng nảy.

Hoảng loạn.

Đủ loại cảm xúc cuồn cuộn ập tới, khiến nàng không tài nào ép xuống.

Nàng không hiểu vì sao mình lại mơ những chuyện thế này.

Nhưng rõ ràng chúng đã ảnh hưởng đến nàng.

Đến mức những ký ức có thật cũng theo đó hiện lên.

Hành lang bệnh viện đông đúc.

Y tá đẩy xe vội vã đi qua.

Có người quay lưng vào tường không ngừng cầu nguyện.

Trong cầu thang vang lên tiếng khóc khe khẽ.

Năm ấy Bùi Tẫn Dã mười bốn tuổi.

Theo lời bác sĩ, vì cấp bậc quá cao, nồng độ tin tức tố vượt quá giới hạn cơ thể gầy yếu của nàng có thể chịu đựng, dẫn đến phân hóa sớm.

Trong thời gian phân hóa, kỳ nóng ập tới, cướp sạch lý trí.

Nàng dùng trọng kiếm rạch qua mũ bảo hộ của Chúc Liễm Thanh, khiến giác mạc nàng bị tổn thương.

Ngay ngày xảy ra chuyện, Bùi mẫu đã chạy đến xin lỗi.

Nhưng Chúc gia không chịu bỏ qua.

Bọn họ nhiều lần tuyên bố sẽ kiện Bùi Tẫn Dã ra tòa.

Thế nhưng tình huống của nàng khi ấy đặc biệt.

Chưa thành niên.

Lại phân hóa sớm.

Dù có hành vi làm người khác bị thương, nàng vẫn không bị tạm giam.

Thậm chí vì cấp bậc quá ưu tú, đế quốc miễn toàn bộ chi phí điều trị trong khoảng thời gian ấy, còn cử chuyên gia tư vấn tâm lý để tránh nàng để lại bóng ma.

Đồng thời gửi thư mời nhập học từ học viện quân sự cao nhất đế quốc.

Ngoài ra, xét đến hoàn cảnh gia đình, đế quốc còn đặc cách cho hai mẹ con thuê một căn hộ hai phòng với giá cực thấp.

Trước khi Bùi Tẫn Dã trưởng thành, mỗi tháng bọn họ còn được nhận một khoản sinh hoạt phí.

Không nhiều.

Nhưng đủ miễn cưỡng sống qua ngày.

Đó là đặc quyền đế quốc dành cho Alpha cấp cao.

Sau khi tỉnh táo, Bùi Tẫn Dã nhiều lần muốn gặp Chúc Liễm Thanh.

Nhưng lần nào cũng bị Chúc gia từ chối.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể mang toàn bộ số tiền tiết kiệm nhiều năm bồi thường cho Chúc gia.

Chúc gia vẫn không nguôi giận.

Phòng đấu kiếm nơi Bùi Tẫn Dã làm việc vì chuyện ấy mà đóng cửa.

Tất cả mọi người đều bị liên lụy ít nhiều.

Chỉ có Bùi Tẫn Dã gần như không tổn thất gì.

Thậm chí còn vì chuyện đó mà có được cuộc sống ổn định chưa từng có.

Áy náy cùng hối hận chồng chất.

Giống xiềng xích trói chặt tay chân, bóp nghẹt trái tim, khiến nàng không thở nổi.

Vài ngày sau, không chịu nổi cảm giác tội lỗi, Bùi Tẫn Dã lén chạy vào bệnh viện nơi Chúc Liễm Thanh điều trị.

Nàng tránh được bảo vệ khu phòng bệnh riêng, cuối cùng đứng trước cửa phòng Chúc Liễm Thanh.

Khi ấy nàng không có một xu.

Ngay cả một món quà tử tế cũng mua không nổi.

Chỉ có thể lén hái một đóa diên vĩ trong vườn bệnh viện.

Nàng nhớ Chúc Liễm Thanh thích loài hoa này.

Kiếm, đồ bảo hộ, thậm chí hoa văn trên quần áo của nàng đều có hình diên vĩ.

Trong số ít những lần hai người trò chuyện trước kia, Chúc Liễm Thanh từng nói diên vĩ rất giống đấu kiếm.

Mà diên vĩ tượng trưng cho tự do, tín niệm và tinh thần kỵ sĩ.

Khi ấy Bùi Tẫn Dã không hiểu những chuyện đó.

Đấu kiếm đối với nàng chỉ là công cụ kiếm sống.

Hoa diên vĩ cũng chỉ là loài hoa trang trí thường thấy ven đường.

Lý do nàng nghe nghiêm túc chỉ vì lúc đó Chúc Liễm Thanh vừa tháo mặt nạ.

Mái tóc hơi xoăn ướt đẫm mồ hôi, dính lên gương mặt, trông có chút chật vật.

Nhưng đôi mắt xám xanh lại sáng rực niềm vui chưa từng có.

Rực rỡ hơn ánh chiều.

Sáng đến mức giống viên đá quý lớn nhất, lấp lánh nhất trong tủ kính cửa hàng mà Bùi Tẫn Dã từng nhìn thấy.

Bùi Tẫn Dã không biết mình bắt đầu thích Chúc Liễm Thanh từ khi nào.

Đến lúc nàng hiểu thế nào là thích, nàng đã mất tư cách thích đối phương.

Nghĩ lại thật buồn cười.

Sự phân hóa mà ai cũng mong chờ lại phá hủy cuộc sống ổn định mà nàng khó khăn lắm mới có được.

Mồ hôi trên trán không ngừng tuôn.

Áo ngủ dần ướt.

Những vết nứt trên ly thủy tinh lan rộng như mạng nhện.

Cuối cùng “rắc” một tiếng rồi vỡ tung.

Nước lạnh cùng mảnh thủy tinh đổ khỏi lòng bàn tay.

Rơi xuống sàn.

Da bị cắt rách, máu theo đó nhỏ xuống, nở thành từng vệt đỏ giữa đống hỗn độn.

Lý trí Bùi Tẫn Dã cuối cùng cũng bị kéo về đôi chút.

Nàng hít sâu một hơi, định ngả mạnh người ra sau sofa.

Nhưng lại được một người dịu dàng đỡ lấy.

Là Chúc Liễm Thanh.

Bùi Tẫn Dã sững ra.

Nàng ngẩng đầu nhìn người phía sau, kinh ngạc:

“Ngươi tỉnh từ khi nào?”

Ngay sau đó lại cuống quýt áy náy:

“Có phải ta đánh thức ngươi không?”

Vừa nói, nàng vừa định đứng lên, đưa Chúc Liễm Thanh về phòng.

Nhưng Chúc Liễm Thanh ấn vai nàng xuống, giữ người lại trong lòng mình.

Vì Chúc Liễm Thanh đang đứng, Bùi Tẫn Dã lại ngồi ở mép sofa, nên lúc này nàng thấp hơn đối phương một đoạn.

Chúc Liễm Thanh cúi người.

Giọng còn vương cơn buồn ngủ, hơi khàn nhưng rất mềm:

“Ngươi chạy mất rồi, ta ngủ thế nào được?”

“Ta sai rồi.”

Bùi Tẫn Dã lập tức nhận lỗi.

Gương mặt đầy áy náy:

“Ta sợ lăn qua lăn lại làm ngươi tỉnh, nên nghĩ ra phòng khách ngồi một lúc.”

“Sau đó bóp vỡ luôn cái ly?”

Chúc Liễm Thanh bất đắc dĩ:

“Tay có đau không?”

“Vết thương nhỏ.”

Bùi Tẫn Dã lắc đầu, không để tâm.

So với chuyện ấy, nàng càng muốn kéo Chúc Liễm Thanh về phòng.

Dạo này nàng bận đến mức thường xuyên tăng ca.

Khó khăn lắm mới ngủ được một đêm trọn vẹn, lại bị mình đánh thức.

Bùi Tẫn Dã vừa định đứng lên lần nữa, Chúc Liễm Thanh đã vòng tay ôm cổ nàng, giữ chặt vào lòng.

Nàng thở dài, dỗ:

“Ngoan một chút, tiểu cẩu.”

Bùi Tẫn Dã đang sốt ruột nên không nghe lời như thường ngày:

“Ngươi đứng đây bao lâu rồi?”

Nàng nhớ mình đã ngồi ngoài này rất lâu.

Ít nhất hơn một giờ.

Bùi Tẫn Dã nắm lấy mu bàn tay Chúc Liễm Thanh, sờ từ đầu ngón tay lên cánh tay.

Lạnh ngắt.

Áy náy càng sâu:

“Sao không khoác áo?”

Chúc Liễm Thanh cúi nhìn nàng.

Đôi mắt tinh xảo mang theo ý cười:

“Không tìm thấy áo khoác. Chỉ tìm được một cái bếp lò nhỏ để ôm.”

Nhiệt độ cơ thể Bùi Tẫn Dã vốn cao.

Chúc Liễm Thanh lại hơi lạnh.

Mùa hè ngủ chung, nửa đêm nàng thường bị nóng đến đổ mồ hôi, luôn nói Bùi Tẫn Dã là một cái lò sưởi.

Nghĩ đến đây, cảm xúc Bùi Tẫn Dã mới dịu bớt.

Nàng dùng tay không bị thương xoa cánh tay Chúc Liễm Thanh, muốn truyền hơi ấm sang.

“Vẫn phải khoác áo. Lạnh quá.”

Bùi Tẫn Dã tiếp tục khuyên.

Chúc Liễm Thanh đưa tay bịt môi nàng, cười khẽ:

“Tiểu cẩu không được gâu gâu nữa.”

Bùi Tẫn Dã há miệng cắn đầu ngón tay nàng.

Lực rất nhẹ, ngay cả dấu răng cũng không nỡ để lại.

Chúc Liễm Thanh đã bị nàng cắn thành quen.

Không những không ngăn, còn kéo môi Bùi Tẫn Dã ra, giả vờ nghiêm túc kiểm tra:

“Để mụ mụ xem răng tiểu cẩu mọc đủ chưa.”

Bùi Tẫn Dã đã hơn hai mươi tuổi, đương nhiên răng mọc đủ.

Biết Chúc Liễm Thanh cố tình trêu, nàng lại cắn thêm một cái:

“Mọc đủ thì sao? Không đủ thì sao?”

Chúc Liễm Thanh vẫn trêu:

“Không đủ thì mua núm vú cao su. Đủ rồi thì mua que gặm.”

“Ta muốn cả hai.”

Bùi Tẫn Dã cắn cánh tay nàng, dùng răng nhẹ nhàng mài.

Được thê tử ôm trong lòng.

Chỉ một lúc, những cảm xúc nặng nề trước đó đã dịu đi hơn nửa.

Bùi Tẫn Dã bỗng thấy bản thân thật buồn cười.

Biết vậy đã không ra phòng khách.

Cứ ôm chặt Chúc Liễm Thanh ở trên giường còn tốt hơn.

Một mình ngồi khô khốc ngoài này, tâm trạng càng lúc càng tệ, còn làm vỡ cả ly.

Chúc Liễm Thanh nhìn thấy sự thay đổi ấy, nhẹ nhàng thở phào.

Nàng kéo tai người kia:

“Làm sao vậy? Gặp ác mộng?”

Bùi Tẫn Dã gật đầu.

Rồi lại lập tức lắc đầu.

Cuối cùng kéo Chúc Liễm Thanh ngồi nghiêng lên đùi mình, hai tay ôm thật chặt, vùi mặt vào lòng nàng.

Chúc Liễm Thanh mặc nàng.

Một tay chậm rãi vuốt tóc, kiên nhẫn chờ.

Rất lâu sau, người trong lòng mới buồn buồn lên tiếng:

“Trước kia ta từng gặp Hứa Tranh…”

Cái tên đã lâu không nghe.

Chúc Liễm Thanh ngẩn ra một chút rồi hỏi:

“Sau đó?”

“Ở cửa phòng bệnh của ngươi. Nàng chặn ta lại.”

“Nàng nói nàng là vị hôn thê của ngươi.”

“Nàng nói ta không xứng gặp ngươi.”

Mục lục
75 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây