Chương 80: Chia xa
Vài ngày sau, lệnh điều động của quân khu quả nhiên được ban xuống.
Bùi Tẫn Dã dẫn quân đoàn Hắc Sí Diều đến tinh cầu F359, nơi chiến sự nghiêm trọng nhất để chi viện.
Vật tư đã được chuyển đi từ trước.
Bùi Tẫn Dã và mọi người lên đường gọn nhẹ, cố đến chiến trường trong thời gian ngắn nhất.
Ngày rời đi, quân khu bố trí hai giờ làm lễ chia tay.
Là chỉ huy cao nhất, Bùi Tẫn Dã lên bục phát biểu, cổ vũ sĩ khí.
Chiếc cà vạt quân phục được thay bằng thẻ bài Chúc Liễm Thanh tặng.
Theo động tác của nàng, tấm thẻ dưới nắng lúc ẩn lúc hiện.
Phát biểu kết thúc.
Binh lính tản ra tìm người thân, thê tử, nói lời tạm biệt cuối cùng.
Bùi Tẫn Dã kéo Chúc Liễm Thanh trốn vào một góc.
Ôm hết lần này đến lần khác.
Hôn thế nào cũng cảm thấy không đủ.
Lần đầu tiên vì ra chiến trường mà đỏ cả hốc mắt.
Nàng đáng thương năn nỉ Chúc Liễm Thanh:
“Mỗi ngày ngươi làm gì cũng phải nói cho ta biết.”
“F359 không nối được mạng liên sao, nhưng ta sẽ nghĩ cách đọc tin.”
“Ta sẽ viết thư.”
“Quân bộ mỗi tháng đều cử người tới thu thư nhà.”
“Ta hỏi rồi, chậm nhất nửa tháng là thư tới tay ngươi.”
Nàng liên tục bảo đảm mình sẽ bình an trở về.
Cũng không quên cảnh cáo:
“Chúc Liễm Thanh, ngươi không được sớm ba chiều bốn, lén tìm người trẻ hơn sau lưng ta.”
“Nếu không lúc ta về sẽ rất tức giận.”
“Ta sẽ cắn chết tên khốn đó.”
“Sau đó…”
Chúc Liễm Thanh ban đầu vẫn chiều nàng.
Nói gì cũng gật.
Đến đây cuối cùng không nhịn được vỗ mặt người kia:
“Đừng nói linh tinh.”
Bùi Tẫn Dã vừa ôm chặt vừa lẩm bẩm:
“Người thích ngươi nhiều như vậy.”
“Không chừng có ai nhân lúc ta không ở, lén bò lên giường.”
“Không ai không biết xấu hổ như ngươi.”
Chúc Liễm Thanh bị chọc tức bật cười.
Nếu không phải đang ở quân khu, phải giữ mặt mũi cho Bùi thiếu tướng, nàng đã vỗ cho da mặt dày của người này đỏ lên.
“Lỡ ta chưa phải người không biết xấu hổ nhất thì sao?”
Bùi Tẫn Dã vẫn nhìn nàng đầy lo lắng.
Chúc Liễm Thanh nhịn rồi lại nhịn.
Đuôi mày giật nhẹ:
“Tin tưởng chính mình đi.”
“Đừng thiếu tự tin như vậy.”
“Nhỡ đâu thì sao?”
Bùi Tẫn Dã vẫn mắt trông mong.
Chúc Liễm Thanh hít sâu:
“Vậy ta báo cảnh sát.”
“Bảo cảnh sát bắt nàng đi.”
Nghe câu ấy, Bùi Tẫn Dã cuối cùng mới miễn cưỡng hài lòng.
Mắt cong lên:
“Vậy ngươi tìm Hứa Chỉ, bảo nàng nhốt người đó lâu một chút.”
Nghe cái tên quen thuộc, Chúc Liễm Thanh hơi nghi hoặc.
Không đợi hỏi, Bùi Tẫn Dã đã ra hiệu nhìn sang bên cạnh.
Chúc Liễm Thanh theo bản năng nhìn qua.
Hứa Chỉ mặc thường phục đứng không xa.
Lạc Phỉ ở bên cạnh nàng.
Giữa hai người cách chừng nửa mét.
Nhìn như đang nói chuyện xa lạ.
Nhưng bầu không khí lại rất vi diệu.
Ánh mắt Hứa Chỉ luôn dừng trên người đối phương.
Nhưng cứ khi Lạc Phỉ tiến gần, nàng lại tránh.
Nói thân mật thì không giống.
Nói không có quan hệ lại càng không thể.
Dù sao người xa lạ nào lại đặc biệt xin nghỉ giữa giờ làm, vòng đường xa như vậy đến đây tiễn biệt?
Chúc Liễm Thanh thu tầm mắt.
Bùi Tẫn Dã cười giải thích:
“Hứa Chỉ thấy bên ta không tra ra được gì nên muốn tìm đột phá từ Lạc Phỉ.”
“Qua lại lâu ngày, hai người thế mà nhìn trúng nhau.”
Chúc Liễm Thanh hơi kinh ngạc.
Lại nhìn sang.
Lạc Phỉ đột nhiên nắm tay đối phương, kéo dán lên ngực mình.
Hứa Chỉ giật mình, khẩn trương nhìn quanh, cứ như đang làm chuyện xấu.
Nhưng Lạc Phỉ nhìn ngoan ngoãn, động tác lại bá đạo vô cùng.
Nàng nâng mặt Hứa Chỉ, cứng rắn xoay trở lại, bước lên một bước rồi nghiêng đầu hôn.
Bùi Tẫn Dã lập tức:
“Ồ!”
Rồi dẫn đầu vỗ tay.
Mọi người xung quanh cũng theo.
Tiếng vỗ tay nhất thời vang dội.
Nàng quậy xong mới cười tủm tỉm nghiêng đầu giải thích với Chúc Liễm Thanh:
“Hôm qua nàng lén tìm ta, hỏi ta có để ý không.”
“Ngươi nói sao?”
Chúc Liễm Thanh vẫn để Bùi Tẫn Dã ôm, cũng vỗ tay theo.
“Ta bảo nàng đào nhanh lên.”
“Đừng để Hứa gia phát hiện.”
“Bọn họ đang chọn lại người thừa kế.”
“Hứa Chỉ có khả năng rất lớn.”
“Nàng không cố gắng thì sau này Hứa gia sẽ giành người với nàng.”
Bùi Tẫn Dã nháy mắt, cười:
“Binh của ta quả nhiên giống ta.”
Chúc Liễm Thanh nghe ra ý ngoài lời.
Muốn cười nhưng nhịn:
“Quả nhiên đều không biết xấu hổ.”
Bùi Tẫn Dã bị mắng lại giống được khen.
Đắc ý nói:
“Mụ mụ thích là được.”
Chúc Liễm Thanh nói không lại.
Chỉ có thể liếc nàng.
Bùi Tẫn Dã cười càng rạng rỡ.
Bên kia, Lạc Phỉ cuối cùng cũng bị đẩy ra.
Mặt Hứa Chỉ đỏ bừng.
Không biết vì nghẹn hay vì tức.
Nàng dùng sức giẫm đối phương một cái.
Lạc Phỉ đau đến kêu “ái da”, nhưng khóe môi bị son nhuộm đỏ lại cười toe.
Người xung quanh liên tục trêu chọc.
Bùi Tẫn Dã chỉ nhìn một lúc.
Không chạy sang xem náo nhiệt.
Trong lòng còn vướng Chúc Liễm Thanh.
Nàng lại ôm người vào lòng, dặn hết lần này đến lần khác:
“Nếu Chúc gia hay Hứa gia lại gây chuyện, ngươi cứ tìm lão sư.”
Nàng đã từ biệt Lục Cảnh và sư mẫu từ hôm qua.
Chiến sự căng thẳng, Lục Cảnh thân là nguyên soái bận đến không thể rời đi.
Chúc Liễm Thanh gật đầu:
“Không sao. Ngươi yên tâm.”
Nhưng Bùi Tẫn Dã làm sao yên tâm được.
Nàng cúi đầu hôn trán Chúc Liễm Thanh, thở dài:
“Còn chưa đi mà đã nhớ rồi.”
Chúc Liễm Thanh ngẩng đầu, hôn môi nàng như trấn an:
“Chăm sóc mình cho tốt.”
“Được.”
Giọng Bùi Tẫn Dã buồn buồn.
“Về sớm một chút.”
“Ta sẽ.”
Những lời khác, Chúc Liễm Thanh không nói.
Tính nàng vốn kín đáo.
Có thể đứng đây mặc Bùi Tẫn Dã ôm rồi hôn trước bao người đã đủ khiến đối phương vui.
Những lời còn lại mấy ngày nay đều đã nói riêng.
Không đợi hai người dính thêm lâu, bên kia vang lên tiếng còi.
Thời gian chia tay chính thức kết thúc.
Là chủ soái, Bùi Tẫn Dã không thể chậm trễ nhất.
Nàng hôn thê tử lần cuối.
Hít sâu một hơi.
Rồi lui một bước.
Nhìn Chúc Liễm Thanh thật lâu:
“Ta đi.”
“Đừng ngày nào cũng thức khuya tăng ca.”
“Chú ý sức khỏe.”
“Lúc ta về sẽ đưa ngươi đi bệnh viện kiểm tra.”
“Dám làm mình mệt…”
Bùi Tẫn Dã hừ hai tiếng, tỏ ý uy hiếp.
Chúc Liễm Thanh không so đo:
“Đi đi.”
“Ta sẽ ở nhà chờ ngươi trở về.”
Không biết câu ấy có sức mạnh gì.
Hốc mắt Bùi Tẫn Dã càng đỏ.
Nàng chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Không dám chần chừ thêm.
Sợ mình không nỡ.
Nàng dứt khoát xoay người, bước nhanh đi.
Những người khác lần lượt đi theo.
Tiếng từ biệt không nỡ dần bị bỏ lại phía sau.
Chúc Liễm Thanh vô thức giơ tay, hai bàn tay đan trước người.
Ánh mắt vẫn luôn dừng trên bóng lưng gầy nhưng thẳng của người kia.
Bùi Tẫn Dã rất thích đưa nàng đi làm.
Mỗi lần đều phải nhìn đến khi bóng lưng Chúc Liễm Thanh hoàn toàn biến mất mới chịu chậm rãi rời đi.
Bây giờ cuối cùng cũng tới lượt Chúc Liễm Thanh nhìn bóng lưng nàng từng chút chìm vào đám đông.
Hôm nay thời tiết rất đẹp.
Ngẩng lên chỉ thấy một màu xanh lam.
Từng cụm mây trắng trôi giữa trời.
Che giấu vẻ hiu quạnh của mùa thu.
Nếu là bình thường, Bùi Tẫn Dã chắc chắn sẽ kéo nàng ra ngoài đi dạo.
Nhưng hôm nay…
Chúc Liễm Thanh khe khẽ thở dài.
Còn chưa thật sự tách ra đã bắt đầu nhớ sao?
Gương mặt và môi vẫn còn cảm giác tê nhẹ từ những nụ hôn của Bùi Tẫn Dã.
Những chỗ bị quần áo che kín đều là dấu hôn nàng cố ý để lại.
Quanh người hẳn cũng đầy mùi tin tức tố của nàng.
Chúc Liễm Thanh không ngửi thấy.
Nhưng biết Bùi Tẫn Dã chắc chắn chẳng thành thật.
Xung quanh thấp thoáng vang tiếng khóc bị nén.
Lúc từ biệt còn nhịn.
Đến khi người đã đi mới bật khóc.
Chúc Liễm Thanh hơi nghiêng đầu.
Vừa lúc bắt gặp Hứa Chỉ nhìn sang.
Hai người đối diện.
Hứa Chỉ lên tiếng trước:
“Chúc tổng về sao?”
Chúc Liễm Thanh gật:
“Cùng đi?”
“Vậy làm phiền Chúc tổng.”
Hứa Chỉ gật đầu.
Thời gian xa cách trôi nhanh đến khó tin.
Đến khi Chúc Liễm Thanh hoàn hồn, phát hiện những dấu vết Bùi Tẫn Dã để lại trên người đã hoàn toàn nhạt mất, một tháng đã trôi qua.
Ban đầu vẫn còn nhận được yêu cầu gọi hình từ Bùi Tẫn Dã.
Nói đi nói lại đều là nhớ nàng.
Nhưng thường chưa trò chuyện được mấy câu, Bùi Tẫn Dã đã bị gọi đi.
Lúc thì họp khẩn cấp.
Lúc thì Trùng tộc xuất hiện.
Có một lần.
Rõ ràng lúc rời đi còn nguyên vẹn.
Khi trở lại đã dính đầy máu.
Nàng mặc đồ tác chiến màu đen, trốn vào góc tối.
Cứ tưởng như thế Chúc Liễm Thanh sẽ không phát hiện.
Không ngờ cuộc gọi vừa nối, Chúc Liễm Thanh chỉ nhìn một lượt đã nhận ra không đúng.
Sắc mặt lập tức trầm xuống.
Lạnh giọng bắt nàng đứng dưới ánh sáng.
Từ trên xuống dưới kiểm tra một lượt qua hình ảnh.
Xác nhận chỉ là vết thương nhỏ, lại đã được bác sĩ xử lý băng bó, sắc mặt mới hơi dịu.
Sau đó Bùi Tẫn Dã bị mắng một trận.
Bị ép giơ tay thề.
Hết lần này đến lần khác bảo đảm lần sau không dám giấu.
Chúc Liễm Thanh mới chịu mềm giọng.
Về sau liên lạc càng ít.
Chỉ còn vài lần gọi hình.
Dù Bùi Tẫn Dã vẫn giả vờ thoải mái, trêu nàng như trước, Chúc Liễm Thanh vẫn bắt được những thoáng mệt mỏi không che nổi.
Cùng lúc đó, tin chiến bại ở tiền tuyến liên tục truyền về.
Không khí khủng hoảng và căng thẳng càng ngày càng nặng.
Người từ các tinh cầu xung quanh đổ về, muốn tìm nơi tránh nạn.
Để giữ ổn định cho thủ đô, đế quốc buộc phải hạn chế các tuyến giao thông.
Một tấm vé xe bình thường cũng bị đẩy lên giá trên trời.
Những vật tư khác càng không cần nói.
Dạo gần đây, Chúc Liễm Thanh đi làm hay tan làm đều thấy cảnh sát mang súng tuần tra trên đường.
Dù vậy, đế đô vẫn liên tục xảy ra cướp bóc, trộm cắp.
Tỷ lệ phạm tội tăng thẳng.
Hứa Chỉ thân là cục trưởng tổng cục bận đến không chạm chân xuống đất.
Đã mang cả chăn đệm tới ngủ ở cục cảnh sát.
Vì chuyện ấy nàng còn đặc biệt gọi điện xin lỗi Chúc Liễm Thanh.
Lần trước lúc chia tay, nàng từng hẹn có thời gian cùng ăn cơm.
Bây giờ xem ra đến cuối năm cũng chưa chắc thực hiện được.
Nghĩ tới đây, Chúc Liễm Thanh theo thói quen nhìn máy truyền tin trên bàn.
Bùi Tẫn Dã đã một tuần không gọi về.
Tin nhắn cũng ít đến đáng thương.
Chúc Liễm Thanh không nhớ mình đã tăng ca bao lâu.
Hiếm khi cảm thấy mệt đến thế.
Nàng đặt bút xuống.
Ngả người ra sau, chìm vào ghế mềm.
Một tiếng thở dài nhẹ vang lên rồi tan mất.
Biến mất hoàn toàn trong văn phòng rộng lớn, yên tĩnh.
Nhưng nỗi nhớ vừa xa lạ vừa quen thuộc lại giống đàn kiến tràn tới.
Không ngừng cắn vào da thịt, xương cốt nàng.
Chúc Liễm Thanh khẽ nhíu mày.
Vẫn không thể nghỉ ngơi lâu.
Vừa định tiếp tục làm việc, màn hình máy truyền tin bỗng sáng.
Gần như ngay lập tức, Chúc Liễm Thanh quay đầu.
Nhưng chỉ là một tin nhắn rác.
Ánh sáng trong mắt nàng chậm rãi tắt.
Chúc Liễm Thanh mím môi.
Không biết phải làm sao mới tốt.
May mà lúc ấy có người gõ cửa bước vào, cắt ngang cảm xúc.
Là Quý Uyển Bạch.
Nàng vừa vào đã báo cáo:
“Chúc tổng, theo sắp xếp của ngài, lực lượng an ninh tập đoàn đã tăng gấp đôi.”
“Cũng đã thông báo với mọi người, thời gian này cố gắng không tăng ca.”
“An ninh tại khu nhà ngài thường ở cũng được tăng cường.”
“Nhưng bên đó thuộc quản lý quân khu, chúng ta không thể can thiệp.”
“Dù vậy nhìn qua đều là Alpha khỏe mạnh, khá đáng tin.”
“Lục nguyên soái lo cho an toàn của ngài, đã âm thầm điều vài người tới.”
“Còn dặn lúc ra ngoài nên đổi sang dùng xe việt dã của Bùi thiếu tướng.”
“Chiếc xe ấy được cải tạo đặc biệt, an toàn hơn.”
Quý Uyển Bạch lần lượt báo cáo.
Đến việc cuối cùng lại bỗng khựng.
“Còn…”
Nàng nhìn Chúc Liễm Thanh.
Muốn nói lại thôi.
Chúc Liễm Thanh dường như đã đoán được điều gì:
“Nói thẳng.”
Quý Uyển Bạch do dự:
“Mộ của Hứa Tranh… hình như bị người đào lên rồi.”