Chương 9: chương 9: Giống như quên mất sớm an hôn
Chúc Liễm Thanh bỗng mở mắt.
Giấc mơ lập tức tan như bọt nước.
Ánh mặt trời chui qua khe rèm chưa khép kín.
Nàng theo bản năng giơ tay che mắt, ngăn ánh sáng chói.
Mấy giờ rồi?
Ý thức chậm chạp trở lại.
Năm giác quan cũng dần khôi phục.
Chúc Liễm Thanh bỗng nắm bàn tay.
Có cảm giác dính nhớp rất kỳ quái.
Giống như kem đã tan để lại trong lòng bàn tay.
Đầu óc còn mơ màng, chưa thể phân tích.
Nhưng Chúc Liễm Thanh vẫn nhíu mày.
Trên người cũng có cảm giác lạ tương tự.
Không dính như lòng bàn tay.
Cũng không có mồ hôi.
Thậm chí chẳng có mùi gì.
Nhưng bản năng vẫn cảm thấy khó chịu.
Giống như vừa bị dầm mưa ướt sũng.
Nhưng tối qua không mưa.
Nàng ở trong phòng suốt đêm.
Không lẽ lại mộng du?
Chúc Liễm Thanh rất chắc chắn mình không có thói quen đó.
Cảm giác bực bội dâng lên.
Nàng hạ tay che mắt xuống, ép bản thân mở mắt dưới ánh nắng.
Đôi mắt xanh xám như ngọc phỉ thúy càng sáng rõ.
Không có vẻ buồn ngủ lúc mới tỉnh.
Chỉ có những cảm xúc phức tạp, tối nghĩa đan xen.
Không biết qua bao lâu.
Đến khi Chúc Liễm Thanh nhắm mắt lại, tất cả mới bị chôn xuống.
Khi mở mắt lần nữa, chỉ còn vẻ xa cách lạnh nhạt thường ngày.
Nàng tùy tay cầm máy truyền tin bên cạnh.
Mới một buổi sáng, tin nhắn đã chất thành đống.
Tuy đang nghỉ, vẫn có vài công việc chỉ nàng mới có quyền quyết định.
Chúc Liễm Thanh xử lý từng việc.
Sau đó kéo trở lại đầu danh sách.
Người được ghi chú là "mẫu thân" lại gửi không ít tin.
Nàng tùy ý bấm vào.
Kéo lên rồi đọc xuống.
【Nếu hai ngày này không có việc gì thì cùng Tẫn Dã đến bệnh viện kiểm tra. Chuẩn bị mang thai càng sớm càng tốt.】
【Beta vốn đã khó mang thai. Có người một hai năm cũng chưa có, đừng cứ trì hoãn.】
Vẫn là những lời đó.
Quanh đi quẩn lại chuyện con cái.
Chúc Liễm Thanh nhíu mày, tiếp tục kéo xuống.
Rồi bỗng khựng lại.
【Hai ngày trước Bùi gia cũng hỏi ta, muốn biết hai đứa định khi nào có con.】
【Bùi gia vốn đã có ý kiến với con. Nếu không phải Tẫn Dã kiên quyết, các nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này. Nàng là Alpha ưu tú như vậy, con phải biết giữ cho chắc.】
Hàng mi rũ xuống khẽ run.
Ánh mắt dừng thật lâu trên những dòng chữ đó.
Không biết qua bao lâu, Chúc Liễm Thanh hít sâu.
Ném máy truyền tin sang một bên.
Vén chăn.
Đi thẳng vào phòng tắm.
Không lâu sau tiếng nước vang lên.
Một lúc sau, Chúc Liễm Thanh xuống lầu.
Từ phòng bếp truyền ra tiếng kim loại chạm nhau.
Hương thức ăn theo đó lan tới.
Một bóng dáng quen thuộc đang bận rộn trong bếp.
Chúc Liễm Thanh khó tin, chớp mắt mấy lần mới xác định đó thật sự là Bùi Tẫn Dã.
Bùi thiếu tướng cũng biết nấu ăn?
Nàng vô thức bước tới gần.
Dừng ngoài cửa.
Người bên trong dường như vẫn chưa nhận ra.
Tóc đen buộc thấp.
Chỉ mặc áo ngắn tay rộng cùng quần thể thao vải bông.
Ánh nắng sáng sớm bị khung cửa sổ chia thành bốn mảng, rơi lên người nàng.
Khiến Alpha ấy bỗng thêm vài phần hơi thở đời thường.
Nhưng ánh mắt Chúc Liễm Thanh lại dừng ở gương mặt.
Bùi Tẫn Dã đang đeo mặt nạ.
Nửa dưới khuôn mặt bị che như hôm qua.
Không hiểu vì sao, cảm giác khác thường hôm qua lại xuất hiện.
Chồng lên sự dính nhớp nàng cảm nhận lúc sáng.
Chúc Liễm Thanh khẽ nhíu mày.
Nhưng giây sau, trong đầu đột nhiên hiện lên cảm giác tê ngứa.
Giống như có người dùng đầu ngón tay lướt qua giữa mày.
Suy nghĩ hỗn loạn khó ép xuống.
Chúc Liễm Thanh dùng lực xoa giữa mày.
Muốn xóa đi cảm giác vốn không tồn tại kia.
Đến lúc ấy, Bùi Tẫn Dã mới giống như vừa phát hiện nàng.
Xoay người nói:
"Buổi sáng tốt lành, Chúc nữ sĩ."
Mặt nạ kim loại che môi.
Nhưng đôi mắt cong lên cùng giọng mang ý cười vẫn khiến Chúc Liễm Thanh cảm nhận được tâm trạng tốt của đối phương.
Có chuyện vui gì mà vui đến vậy?
Chân mày theo thói quen định nhíu.
Nhưng rất nhanh lại giãn ra.
Chúc Liễm Thanh đẩy nhẹ kính.
"Buổi sáng tốt lành, Bùi thiếu tướng."
Không chờ đối phương đáp, nàng hỏi:
"Trịnh a di đâu?"
Chúc Liễm Thanh không thích bị người khác quấy rầy.
Chỉ thuê một người giúp việc không ở lại nhà và Trịnh a di.
Người trước phụ trách quét dọn.
Người sau phụ trách ba bữa.
"Xin lỗi, ta tự ý cho nàng nghỉ một ngày."
Bùi Tẫn Dã lộ vẻ áy náy vừa đúng.
"Ta muốn thử xem phạm vi chúng ta có thể tiến thêm một bước đến đâu. Có lẽ cũng bao gồm việc để ngươi thử tay nghề của ta?"
Như vậy đúng là có thể khiến quan hệ gần hơn một chút?
Lý do này không có gì để bắt bẻ.
Hơn nữa chuyện "thử một lần" vốn do chính nàng đề nghị.
Bùi Tẫn Dã chỉ tích cực phối hợp.
Nhưng cảm giác không thoải mái trong lòng Chúc Liễm Thanh vẫn chưa giảm.
Có lẽ vì cảm giác lúc sáng quá rõ ràng.
Sau đó vừa xuống lầu đã lập tức nhìn thấy Bùi Tẫn Dã?
Chúc Liễm Thanh nhìn Alpha ôn hòa, lễ độ dưới nắng.
Cố tìm một lý do hợp lý để giải thích tất cả.
Nàng khẽ hít vào.
Cố làm giọng nhẹ nhàng:
"Không cần xin lỗi. Ta chỉ hơi ngạc nhiên Bùi thiếu tướng cũng biết nấu ăn."
Trong những gia đình như các nàng, nếu không phải vì sở thích thì rất ít người tự làm chuyện này.
Thích đồ ngọt.
Biết nấu ăn.
Đây là điểm đặc biệt của Alpha cấp S sao?
Những Alpha nàng từng quen đều khinh thường loại chuyện này.
Thích treo quân hàm và chiến công bên miệng hơn.
Ví dụ như Hứa Tranh.
Bùi Tẫn Dã cười.
Giọng ôn hòa giải thích:
"Là lời khuyên của bác sĩ tâm lý. Nàng hy vọng ta phát triển vài sở thích có thể chuyển sự chú ý."
Hóa ra là vậy.
Chúc Liễm Thanh lập tức hiểu.
Rồi nàng nghe Bùi Tẫn Dã nói tiếp:
"Ta còn nướng bánh quy gấu nhỏ, có thể ăn cùng sữa."
Lại là sữa.
Chúc Liễm Thanh lập tức nhớ tối qua.
Bùi Tẫn Dã từng gõ cửa phòng trước giờ ngủ, mang tới một ly sữa nóng.
Còn nói mấy ngày nay Chúc Liễm Thanh ngủ không ngon.
Sữa giúp dễ ngủ.
Hy vọng nàng có một đêm ngon giấc.
Sữa.
Một đêm ngủ ngon?
Chúc Liễm Thanh đẩy kính.
Có lẽ vì thiếu ngủ, thái dương hơi nhức.
Rõ ràng mọi thứ trước mắt đều rất bình thường.
Vì đề nghị của nàng, Bùi Tẫn Dã thậm chí đeo mặt nạ ngay trong nhà.
Lại cố ý dậy sớm chuẩn bị bữa sáng.
Bất kể nhìn từ góc độ nào, đối phương đều có trách nhiệm và để tâm hơn nàng.
Nhưng...
Chúc Liễm Thanh mím môi.
Bỗng hỏi:
"Cảm ơn ly sữa tối qua. Ta ngủ rất ngon."
"Vậy thì tốt."
Ý cười Bùi Tẫn Dã càng sâu.
Đuôi mắt hiện nếp nhỏ.
Giọng chân thành:
"Mấy ngày nay ngươi mệt như vậy, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon."
Đáp án hoàn toàn không có sơ hở.
Nhưng Chúc Liễm Thanh vẫn không hài lòng.
Nàng lại hỏi:
"Ngươi thì sao?"
"Ta cũng ngủ khá tốt. Chủ yếu là ở quân doanh lâu rồi, đồng hồ sinh học đã cố định, đến giờ là tự tỉnh."
Bùi Tẫn Dã mặt không đổi sắc nói dối.
Đôi mắt xanh xám thu hết từng biểu cảm nhỏ.
Cuối cùng chút nghi ngờ lại bị ép xuống.
Chúc Liễm Thanh nghĩ.
Có lẽ thật sự là mình nghĩ quá nhiều.
Mọi chuyện tồi tệ cùng dồn tới khoảnh khắc mở mắt.
Khiến nàng vô tình nghi ngờ cả người vô tội.
Nàng khẽ thở dài.
Giọng mềm hơn:
"Vất vả rồi. Hôm nay ta không muốn uống sữa, nhưng có thể thử bánh quy gấu nhỏ của ngươi."
"Vẫn còn trong lò."
Bùi Tẫn Dã nhìn thời gian.
"Còn hai phút. Ăn sandwich trước cho đỡ đói nhé?"
Chúc Liễm Thanh "ừ" một tiếng.
Thấy Bùi Tẫn Dã quay người lấy đĩa.
Một Alpha được huấn luyện lâu năm có thân hình khiến người khác phải hâm mộ.
Vai rộng.
Eo gọn.
Cánh tay khi cử động nổi lên đường cơ rõ ràng.
Cho dù chỉ mặc áo ngắn tay và quần dài đơn giản, đứng trong bếp vẫn giống đang bước trên sàn diễn.
Dù không phải quân nhân.
Chỉ dựa vào tướng mạo và dáng người cũng đủ trở thành đối tượng Omega theo đuổi.
À đúng rồi.
Nàng thậm chí còn không có tật kiêu ngạo của nhiều Alpha.
Cũng thích nấu ăn.
Chúc Liễm Thanh càng nghĩ càng cảm thấy mình đúng là gặp may.
Sao lại tìm được một đối tác chất lượng như vậy?
Suy nghĩ vừa tới đây.
Lời của mẫu thân lại hiện ra.
【Bùi gia vốn có ý kiến với con. Nếu không phải Tẫn Dã kiên quyết, các nàng tuyệt đối không đồng ý cuộc hôn nhân này.】
Chúc Liễm Thanh hơi nheo mắt.
Còn chưa kịp nghĩ sâu.
Bùi Tẫn Dã đã bưng đĩa tới.
Bánh mì nướng vàng kẹp trứng mềm cùng thanh cua.
Thêm bơ nghiền.
Một chiếc sandwich rất khá.
Thậm chí không có rau xà lách mà Chúc Liễm Thanh luôn không thích.
Mi mắt Chúc Liễm Thanh rũ xuống.
Che cảm xúc bên trong.
Giọng vẫn bình thường:
"Nhìn rất ngon."
"Ngươi thích là được."
Bùi Tẫn Dã cười ôn hòa.
"Ta xay một ly cà phê cho ngươi nhé? Ăn không sẽ hơi khô."
"Không cần."
Chúc Liễm Thanh lắc đầu.
"Một ly nước ấm là được."
Bùi Tẫn Dã tự nhiên đồng ý.
Đúng lúc xoay người, lò nướng phát tiếng báo.
Ánh mắt Chúc Liễm Thanh lại rơi lên bóng lưng nàng.
Thêm một chút dò xét.
Nàng không muốn nghi ngờ đối tác của mình.
Nhưng quá nhiều trùng hợp chồng lên nhau.
Khiến nàng không thể không nghi ngờ.
Mùi bơ bánh quy nồng đậm tràn ngập phòng bếp.
Phối hợp với nắng sớm vừa đẹp.
Trong bình là những đóa diên vĩ tươi mới vừa được giao tới.
Giọt nước trong suốt đọng trên cánh hoa.
Chúc Liễm Thanh cắn một góc sandwich.
Mùi thơm cháy nhẹ của bánh mì cùng vị mềm của trứng và thanh cua lan trên đầu lưỡi.
Thật là một buổi sáng tồi tệ.
Chúc Liễm Thanh nghĩ.
Cúc đầu tiên của áo sơ mi không biết từ lúc nào đã được tháo.
Khi tắm nàng đã phát hiện.
Vết đỏ ở xương quai xanh không những không nhạt đi theo thời gian mà còn đỏ hơn.
Giống một quả anh đào nổi trên làn da trắng.
Vô cùng bắt mắt.
Cách che thông thường đều vô dụng.
Chỉ có thể dùng cổ áo sơ mi giấu lại.
Bùi Tẫn Dã cuối cùng bưng đĩa đi tới.
Mặt nạ che phần lớn biểu cảm.
Chỉ còn đôi mắt lộ ra vẻ nghiêm lạnh quen thuộc mà xa lạ trong mắt Chúc Liễm Thanh.
Đĩa đặt xuống bàn, phát tiếng rất nhẹ.
"Bùi Tẫn Dã."
Chúc Liễm Thanh bỗng gọi.
Người kia nghi hoặc quay đầu.
Nhìn nàng.
Chúc Liễm Thanh ngẩng mắt.
Ánh sáng trong đôi mắt xinh đẹp khẽ lay.
Long lanh như có nước.
Vô tình mang theo vài phần quyến rũ.
Ngay cả giọng cũng mềm hơn.
"Ta vừa rồi hình như quên một việc."
"Việc gì?"
Chúc Liễm Thanh đột nhiên tới gần nàng.
"Giống như quên mất nụ hôn chào buổi sáng."