Chương 99: Phiên ngoại chín
Nếu một ngày Bùi Tẫn Dã tỉnh dậy, đột nhiên phát hiện mình mọc đuôi...
"Trưởng quan, tiếp theo ngài còn hai buổi thị sát vô cùng quan trọng."
"Ngài chắc chắn muốn xin nghỉ vào lúc này sao?"
Giọng Mạnh Nam Ý đầy khó xử.
Nàng cố ý nhấn mạnh mấy chữ cuối, hy vọng trưởng quan hiểu mức độ nghiêm trọng.
Nhưng Bùi Tẫn Dã vốn luôn chuyên nghiệp, giờ lại cố chấp lạ thường.
"Ta nhất định phải nghỉ."
"Nhưng thời gian gần đây ngài cũng không có việc gì đặc biệt..."
Đầu kia truyền tới tiếng lật giấy.
"Không phải kỷ niệm ngày cưới."
"Cũng không có sinh nhật."
"Cách lễ tình nhân tiếp theo còn chín mươi mốt ngày."
"Thậm chí cách ngày hai vị lần đầu gặp nhau..."
"Ta cần nghỉ."
Bùi Tẫn Dã cắt ngang.
"Lý do này đủ chưa?"
Giọng không cho phép nghi ngờ.
Mạnh Nam Ý còn muốn khuyên, nhưng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Trong lúc nàng đang suy nghĩ, Bùi Tẫn Dã đã trực tiếp cúp máy.
Trong phòng, Bùi Tẫn Dã ngồi trước gương toàn thân.
Áo sơ mi quân phục đã mặc chỉnh tề.
Nhưng bên dưới lại chỉ mặc đồ ngắn, khiến đôi chân dài trông càng kỳ quặc.
Gương mặt nàng cau có.
Biểu cảm nặng nề như gặp chuyện trời sập.
Bên má trái còn có một dấu bàn tay.
Nhìn hướng là biết nàng tự đánh mình.
Ngồi ngây ra rất lâu, Bùi Tẫn Dã mới cầm máy truyền tin, mở khung trò chuyện với thê tử.
"Ta hình như mọc ra một thứ rất kỳ quái."
Chúc Liễm Thanh trả lời:
"..."
"Thứ gì? Chụp cho ta xem."
Bùi Tẫn Dã:
"... Không tiện lắm."
Chúc Liễm Thanh im lặng vài giây.
"Mười phút. Ta về ngay."
Chúc Liễm Thanh đặt máy xuống.
Sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.
Nàng quay sang Quý Uyển Bạch:
"Giúp ta tìm bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất trong nước."
Quý Uyển Bạch lập tức nghiêm túc:
"Được."
"Kinh nghiệm phẫu thuật phải thật phong phú."
"Đặc biệt là phẫu thuật cắt bỏ."
"Cắt bỏ..."
Quý Uyển Bạch ngẩn ra, rồi buột miệng:
"Ngài cuối cùng cũng định đưa Bùi nguyên soái đi triệt sản sao?"
Chúc Liễm Thanh im lặng.
Nàng nhìn đối phương ba giây.
"Về nhà trước rồi nói."
Khi Chúc Liễm Thanh vội trở về, trong nhà rất yên tĩnh.
Hai con chó đang chạy ngoài vườn.
Con mèo còn lại cuộn tròn ngủ trên sofa, bên cạnh là cây leo mèo vừa bị nó đè sập hai ngày trước.
Chúc Liễm Thanh lướt qua ba cục thịt rồi đi thẳng lên lầu.
Cửa phòng bị mở mạnh.
Ánh mắt nàng lập tức rơi vào ngọn núi chăn đang cuộn trên giường.
"Tiểu Dã?"
Nàng gọi đầy lo lắng.
Chăn động một chút.
Không kịp thay giày, Chúc Liễm Thanh bước nhanh tới, kéo góc chăn lên.
Biểu cảm lo lắng lập tức cứng lại.
Bùi Tẫn Dã bị chăn phủ đến đỏ bừng.
Tai và mặt đều nóng.
Trán, cổ đầy mồ hôi.
Áo sơ mi cũng ướt dính vào người.
Nhưng thứ khiến Chúc Liễm Thanh hoàn toàn sững sờ lại nằm phía sau.
Một cái đuôi.
Lông xù.
Nền trắng xen hoa văn đen.
Giống hệt đuôi báo tuyết.
Có lẽ vì thấy Chúc Liễm Thanh, cái đuôi vốn kẹp chặt lập tức dựng lên.
Chóp đuôi trắng nhẹ nhàng vươn tới, cọ vào tay nàng như lấy lòng.
Chúc Liễm Thanh theo bản năng đón lấy.
Đến khi những ngón tay thật sự cảm nhận được lớp lông mềm mịn, nàng mới hoàn hồn.
"Thứ kỳ quái ngươi nói..."
"Chính là cái này?"
Bùi Tẫn Dã quay đầu nhìn.
Không rõ trên mặt là mồ hôi hay nước mắt.
"Thế này còn chưa đủ kỳ quái sao?"
Trong lúc nói, chóp đuôi vẫn cứ cọ lòng bàn tay Chúc Liễm Thanh.
Nếu là lúc trêu chó mèo bình thường, Chúc Liễm Thanh chắc đã ngồi xuống chơi một lúc.
Nhưng bây giờ nàng thật sự không biết có nên buông tay không.
Nàng mấp máy môi.
"Ta còn tưởng là thứ khác..."
Ví dụ như cơ thể bị tin tức tố ảnh hưởng rồi xuất hiện vấn đề nghiêm trọng.
Bùi Tẫn Dã không hiểu.
Nàng vừa hoang mang vừa tủi thân.
"Ngươi có phải chê ta không?"
"Không."
"Không phải."
"Sao có thể?"
Chúc Liễm Thanh lập tức phủ nhận.
Cái đuôi trong tay hình như nghe hiểu, bắt đầu rụt lại.
Chúc Liễm Thanh vội giữ.
Nàng còn bóp nhẹ một cái như cảnh cáo.
"Chỉ là một cái đuôi thôi."
"Có gì mà chê."
Bùi Tẫn Dã chăm chú nhìn nàng.
Con người lúc bất an luôn đặc biệt nhạy cảm.
Một chút khác thường cũng có thể bị hiểu lầm.
May mà vẻ mặt Chúc Liễm Thanh rất chân thành.
Đợi Bùi Tẫn Dã quan sát đủ, nàng mới bước thêm một bước, ôm người vào lòng.
"Sao lại thế này?"
"Trước khi ta đi còn chưa có."
Bùi Tẫn Dã bây giờ yếu lòng vô cùng.
Nàng mặc kệ mình có phải Alpha hay không, lập tức ôm lại.
"Không biết."
"Tỉnh dậy đã thế này."
Sáng nay Chúc Liễm Thanh có việc gấp, dậy trước Bùi Tẫn Dã một tiếng.
Lúc Bùi Tẫn Dã nhắn tin, nàng vừa làm xong việc, đang trên đường rời đi.
Chúc Liễm Thanh nắm đuôi, khó hiểu:
"Một tiếng đã dài thế này?"
Nàng ước lượng.
Cái đuôi gần một mét.
Lông còn mềm mịn đến mức ngay cả ba con thú cưng trong nhà được chăm sóc hằng ngày cũng chẳng bằng.
Trong một thoáng, Chúc Liễm Thanh còn nghi ai đó đùa ác, gắn đuôi báo tuyết lên người Bùi Tẫn Dã.
Nhưng phần lưng eo hoàn toàn bình thường.
Cái đuôi thật sự mọc từ cơ thể nàng.
Chuyện này hoàn toàn vượt khỏi hiểu biết.
Bùi Tẫn Dã sau mấy lần hoảng loạn ngược lại đã bình tĩnh hơn.
"Ta thử mặc quần rồi."
"Không giấu được."
"Chỉ còn cách xin nghỉ, trốn ở nhà."
Nàng lại bổ sung:
"Hơn nữa nó thật sự là một phần cơ thể ta."
"Ta điều khiển được."
Nói xong, Bùi Tẫn Dã chủ động quẫy đuôi.
Thậm chí còn cuốn quanh eo Chúc Liễm Thanh.
Không hề vụng về.
Giống như từ nhỏ đã có.
Chúc Liễm Thanh cúi mắt nhìn.
Nhất thời cũng chẳng nghĩ ra cách giải quyết.
Nàng hỏi:
"Ngươi có khó chịu ở đâu không?"
"Không."
Bùi Tẫn Dã lắc đầu.
"Chẳng có cảm giác bất thường nào khác."
Quá kỳ lạ.
Người sao có thể mọc đuôi?
Cuối cùng Chúc Liễm Thanh chỉ có thể nói:
"Thời gian này ở nhà trước."
"Chúng ta vẫn còn nhiều ngày phép chưa dùng."
"Vừa hay nghỉ luôn."
Bùi Tẫn Dã nhíu mày.
Rõ ràng không vui.
Nhưng cũng chẳng còn cách.
"Được thôi."
Nàng còn định nhân dịp nghỉ đông cùng Chúc Liễm Thanh đi biển.
Hai người nhìn nhau.
Đều thấy sự bất lực trong mắt đối phương.
Đến nước này, ngoài cầu mong cái đuôi sẽ biến mất đột ngột như lúc xuất hiện, chẳng còn cách nào khác.
Chúc Liễm Thanh nắm đuôi.
Thử bóp nhẹ.
Ngay lập tức Bùi Tẫn Dã quay sang nhìn nàng đầy oán niệm.
Chúc Liễm Thanh chớp mắt.
"Có cảm giác à?"
"Rất có."
Bùi Tẫn Dã gật mạnh.
Còn giơ cánh tay cho nàng xem lớp da gà vừa nổi lên.
Chúc Liễm Thanh vừa gật đầu vừa cố ý bóp thêm.
Bùi Tẫn Dã lập tức run lên, nhào thẳng vào người nàng.
"Ngươi đừng sờ linh tinh!"
Cảm giác của lớp lông quá tốt.
Chúc Liễm Thanh thật sự hơi không nỡ buông.
Nàng giữ đuôi, lùi lại.
Bùi Tẫn Dã lại chồm tới, cắn nhẹ cổ nàng.
"Chúc Liễm Thanh, ngươi đừng quá đáng."
"Ta chỉ sờ một chút."
Chúc Liễm Thanh vẫn nắm.
"Thế cũng không được?"
"Ngươi cứ sờ đi."
"Sờ nữa rồi đừng trách ta."
Bùi Tẫn Dã nghiến răng.
"Được, được."
Chúc Liễm Thanh cười dỗ.
Tay vẫn không buông.
Bùi Tẫn Dã không giành lại được.
Áo sơ mi bị giằng đến xộc xệch.
Hốc mắt nàng càng đỏ.
Cuối cùng chỉ nói:
"Ngươi cứ bắt nạt ta đi."
Đúng là biết cách câu người.
Chúc Liễm Thanh nghiêng đầu hôn nàng.
"Mấy ngày trước rốt cuộc ai bắt nạt ai?"
Khoảng thời gian trước Bùi Tẫn Dã vừa trải qua kỳ nhạy cảm.
Ngay cả số dung dịch dinh dưỡng dự trữ lâu ngày cũng dùng gần hết.
Đủ thấy nàng quá đáng đến mức nào.
Đó cũng là lý do Mạnh Nam Ý nghe nàng xin nghỉ nữa liền lộ vẻ khó xử.
Nghe vậy, Bùi Tẫn Dã mới nới răng, liếm nhẹ chỗ mình vừa cắn đỏ, rầu rĩ nói:
"Cảm giác này thật sự rất lạ."
"Lạ thế nào?"
Chúc Liễm Thanh cố ý hỏi.
Bùi Tẫn Dã lập tức trừng nàng.
"Ngươi muốn thử không?"
Chúc Liễm Thanh còn tưởng nàng chỉ định trêu mình, liền cười:
"Thử thế nào? Nắm đuôi ngươi à?"
Kết quả người kia lập tức ghé sát.
"Mụ mụ."
"Ta khó chịu."
"Mụ mụ dỗ ta đi."
Chúc Liễm Thanh vừa bực vừa bất lực.
"Bùi Tẫn Dã, đầu óc ngươi có thể nghĩ chuyện khác được không?"
"Chuyện nào?"
Bùi Tẫn Dã mặt đầy vô tội.
"Ngươi không muốn biết cái đuôi có cảm giác thế nào sao?"
"Không muốn!"
Chúc Liễm Thanh trả lời dứt khoát.
Nhưng cái đuôi đã vòng tới trêu nàng.
Lớp lông mềm lướt qua da, mang theo cảm giác vừa lạ vừa ngứa.
Chúc Liễm Thanh sững người.
"Hơi kỳ quái."
Bùi Tẫn Dã lập tức cắn vành tai nàng, cười:
"Ngươi không phải vừa hỏi ta cảm giác thế nào sao?"
"Chính là thế này."
Chúc Liễm Thanh còn chưa kịp phản bác, Bùi Tẫn Dã đã nhìn vẻ mặt của nàng, cười càng đáng ghét.
"Không phải cũng thấy thú vị sao?"
"Bùi Tẫn Dã, đừng làm loạn."
Giọng Chúc Liễm Thanh bắt đầu khàn.
Nhưng kẻ vừa rồi còn buồn bã vì mọc đuôi giờ đã hoàn toàn tìm được thú vui mới.
Nàng bế Chúc Liễm Thanh lên, đi về phía chiếc gương toàn thân vừa kéo ra lúc sáng.
Đến khi Chúc Liễm Thanh nhận ra ý đồ, nàng đã đứng trước gương.
"Bùi Tẫn Dã!"
Người kia nhìn hình ảnh phản chiếu, lại thấy cái đuôi lúc trước mình ghét bỏ bỗng trở nên thú vị vô cùng.
"Đẹp."
Chúc Liễm Thanh tức đến muốn đánh nàng.
Cuối cùng chỉ có thể nghiến răng:
"Đồ khốn."
Bùi Tẫn Dã còn cười rất vui.
"Là mụ mụ muốn biết cảm giác mà."
"Sao lại trách ta?"
"Cút."
Chúc Liễm Thanh nổi giận.
Bùi Tẫn Dã vẫn chẳng chịu thôi.
Sau một hồi làm loạn, Chúc Liễm Thanh cuối cùng phải tự tay đẩy cái đuôi kia ra, đỏ mặt đến tận tai.
Bùi Tẫn Dã cúi nhìn nó, lại nhìn Chúc Liễm Thanh, cười đến không đứng đắn:
"Mụ mụ giúp ta rửa đuôi nhé?"
Chúc Liễm Thanh mặc kệ nàng.
Nhưng cuối cùng cái đuôi vẫn được lau rửa sạch sẽ.
Lông mềm lại thơm.
Toàn là mùi quen thuộc của Chúc Liễm Thanh.