Chương 18: Chương 18
Khúc Kỳ chống hai tay bên cạnh Thịnh Tây Chúc, đôi mắt hồ ly không chớp lấy một cái.
“Xem Mi Mi nhà chúng ta đang làm gì thôi.”
Nhìn đôi mắt này, cái mũi này, đôi môi này đi.
Ghép lại với nhau cứ như tiên nữ hạ phàm vậy.
Nàng phát hiện thỉnh thoảng nhìn mỹ nhân nhiều một chút, tâm trạng thật sự sẽ tốt lên.
Đại khái cũng giống như lúc trước lướt xem được một mỹ nhân xinh đẹp vậy.
“Tu luyện.”
Thịnh Tây Chúc vươn một ngón tay thon dài, chống lên trán Khúc Kỳ, chẳng mấy dịu dàng đẩy nàng ra.
Đầu ngón tay lạnh lẽo ấn lên trán, Khúc Kỳ bị nàng chọc đến kêu “á” một tiếng, cả mặt bị ép ngửa lên.
“Mi Mi chăm chỉ thật đấy.”
Đôi mắt nàng sáng long lanh, thành khẩn nói: “Thật ra ngươi không cần cố tu luyện đến vậy. Bây giờ ta đã Kim Đan kỳ rồi, ta cũng có thể bảo vệ ngươi.”
Thịnh Tây Chúc nghe vậy im lặng một chút.
Bản thân chỉ có chút công phu mèo cào mà còn nghĩ đến chuyện bảo vệ người khác.
Đúng là mơ tưởng hão huyền.
Thế nhưng nàng không châm chọc, chỉ khép mắt lại, nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Khúc Kỳ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, thuận miệng hỏi: “Nói mới nhớ, hôm nay sao ngươi lại lạc tới Tùng Đình Trai?”
Thịnh Tây Chúc cảm thấy ánh mắt nóng rực kia vẫn chưa rời đi, cứ dính chặt trên mặt mình.
Nàng đáp: “Đi dạo xung quanh, tình cờ tới đó thôi.”
Khúc Kỳ ngã xuống gối, nhẹ nhàng thở dài.
Được rồi.
Mèo chủ tử giờ cánh cứng rồi, lòng cũng bay xa, muốn đi xem thế giới bên ngoài rộng lớn đến đâu.
Nàng không phải không hiểu được.
Ở hậu sơn mãi, tò mò với những phong cảnh chưa từng thấy cũng rất bình thường.
Nàng nhìn trần nhà, sâu kín nói: “Vậy lần sau ra ngoài, ngươi có thể nói với ta một tiếng trước không?”
Thịnh Tây Chúc nhắm mắt, không trả lời.
“Ta sẽ lo cho ngươi đấy.”
Nhận ra sự từ chối im lặng của nàng, Khúc Kỳ dựng mày, nghiêm túc dọa: “Một con mèo yếu ớt không có sức trói gà như ngươi, lỡ bị người ta bắt cóc thì sao? Ta nói cho ngươi biết, bên ngoài có rất nhiều kẻ kỳ quái. Họ sẽ bắt ngươi đi ăn thịt đấy!”
Nàng vỗ ngực: “Trên đời này, chỉ có tỷ tỷ thật lòng không hại ngươi.”
Thịnh Tây Chúc: “...”
Nàng bất đắc dĩ xoa trán.
Sao người này ngày nào cũng dùng những lời ngọt như đường để mê hoặc nàng vậy?
Khúc Kỳ trông mong nhìn nàng, đôi mắt hồ ly xinh đẹp cụp xuống, giống hệt một con chó nhỏ đáng thương.
“Ngươi không tin ta?”
Thịnh Tây Chúc nhìn bộ dạng đáng thương ấy, không muốn dây dưa với nàng thêm nữa, chỉ nói: “...Tin.”
Khúc Kỳ hài lòng: “Ngoan.”
Chắc chắn Thịnh Tây Chúc đã đồng ý yêu cầu của mình, nàng không nói thêm.
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Khúc Kỳ hơi buồn ngủ, bèn định nhắm mắt dưỡng thần.
Thịnh Tây Chúc thấy nàng cuối cùng cũng yên tĩnh, nghiêng người lấy ra một quyển sách nhỏ bìa đen, chữ trên bìa ánh vàng.
Đây là thứ nàng lấy được từ Tàng Thư Các trước đó.
Bên trong ghi chép chi tiết những đại sự trong đời của tất cả chưởng môn, trưởng lão, đệ tử nội ngoại môn Vấn Kiếm Tông từ khi khai sơn lập phái đến nay.
Một quyển danh sách đệ tử như vậy từ trước đến nay luôn được cất trong mật thất bảo khố của Tàng Thư Các, có ba người trông coi canh giữ nghiêm ngặt.
Nhưng cảnh giới của mấy người kia cách nàng quá xa, hoàn toàn không tạo thành uy hiếp.
Vốn dĩ Thịnh Tây Chúc có thể âm thầm lấy sách đi mà không ai phát hiện.
Nhưng giữa chừng nàng đổi ý, giết luôn ba người canh giữ.
Từ khoảnh khắc quyết định báo thù, nàng đã không định bỏ qua bất kỳ ai có liên quan đến Vấn Kiếm Tông.
Thịnh Tây Chúc mở danh sách, lật đến ghi chép từ trăm năm trước.
Rất nhanh, nàng tìm thấy vài cái tên quen thuộc.
Đầu ngón tay nàng vuốt qua những hàng chữ thanh tú, thầm đọc trong lòng:
“Dưới trướng trưởng lão Kim Lâu Yến có bốn đệ tử là Tuyết Cao, Kiều Kha Lý, Ngu Hoàn và Đạm Hoàng Tô. Cả bốn đều đắc đạo phi thăng tám mươi năm trước.
Trưởng lão Kim Lâu Yến một lòng vướng bận Vấn Kiếm Tông, không thành tiên, tự nguyện lưu lại nhân gian, tận tâm tận lực vì tông môn.
Được toàn thể Vấn Kiếm Tông nhất trí công nhận, năm mươi năm trước Kim Lâu Yến tiếp nhiệm chức chưởng môn.”
Hóa ra sư tôn của nàng...
Chính là chưởng môn hiện tại.
Khí tức Thịnh Tây Chúc dần chìm xuống.
Một lúc lâu sau, bên môi nàng thoát ra tiếng cười rất khẽ.
Các trưởng lão Vấn Kiếm Tông năm đó rốt cuộc ngu muội bất tài đến mức nào, mới chọn một kẻ ích kỷ tham lam như vậy làm chưởng môn?
Nàng đọc nhanh xuống dưới.
Sau khi bốn vị đệ tử phi thăng thì không còn tin tức gì, còn chưởng môn bắt đầu bế quan tu luyện từ ba năm trước, đến nay vẫn chưa xuất quan.
Lật đến tận cuối phần ghi chép năm ấy, Thịnh Tây Chúc đột nhiên siết chặt năm ngón tay.
Trang giấy cũ bị nàng vò nhăn, chữ viết cũng méo mó.
...Trong gần nghìn trang danh sách, nàng không hề tìm thấy ba chữ “Thịnh Tây Chúc”.
Cũng phải.
Sao bọn họ dám công khai quá khứ nhơ nhuốc đó ra ngoài?
Vấn Kiếm Tông nằm trên đảo Bồng Lai, bốn bề là biển, cách đại lục rất xa.
Tin tức dù truyền nhanh đến đâu cũng không dễ tới nơi.
Muốn che giấu chuyện này, đối với họ mà nói quá đơn giản.
Sự tồn tại của nàng từ lâu đã bị xóa sạch trong trận vây giết trăm năm trước.
Những ngày tháng sớm tối năm xưa trên Vong Tích Phong dường như đều hóa thành một nắm cát bụi hoang tàn, bị chôn sâu dưới đất, không một ai hỏi tới.
Thịnh Tây Chúc nheo mắt.
Gân xanh trên trán đột nhiên nổi lên, đáy mắt tối tăm tràn ngập hung lệ.
Cùng lúc đó, cái bóng sau lưng nàng cũng càng lúc càng dữ tợn đáng sợ.
Mỗi Yểm trước khi chết đều sẽ bùng phát một loại cảm xúc mãnh liệt, có thể là căm hận, cũng có thể là bi thương.
Sau khi trọng sinh, loại cảm xúc ấy vẫn âm thầm ảnh hưởng đến chúng.
Mỗi khi nhớ lại nguyên nhân cái chết, Yểm sẽ không thể khống chế mà phát cuồng.
Bỗng giữa tiếng hít thở đều đặn bên cạnh, hương thơm nhàn nhạt trên người cô gái lặng lẽ lan tới.
Từng luồng âm khí lạnh lẽo nhưng mềm mại ôn hòa quấn quanh người nàng, cố gắng xoa dịu bản năng khát máu của Thịnh Tây Chúc.
Thịnh Tây Chúc chấn động.
Tâm trạng của nàng vậy mà dần bình tĩnh lại.
Nàng nghiêng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn cô gái đang nằm ườn như cá muối bên cạnh.
Yểm có thể cảm nhận mọi cảm xúc tiêu cực của con người.
Bi thương, tham lam, tư dục, căm hận, đố kỵ...
Nhưng trên người Khúc Kỳ, nàng gần như không cảm nhận được bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào.
Tâm cảnh của Khúc Kỳ cực kỳ bình ổn.
Có lẽ bởi trời sinh vô tư vô lo, linh phủ của nàng giống như một bãi cỏ ngập nắng vào buổi chiều, khiến người ta vừa tới gần đã muốn nhắm mắt ngủ một giấc.
Thịnh Tây Chúc không tiếp tục từ chối sự đến gần của âm khí.
Nàng nhắm mắt nằm xuống bên cô gái.
Cảm xúc bạo ngược cũng từng chút một tan đi.
Một lần nằm là suốt hai canh giờ.
Khúc Kỳ mơ mơ màng màng mở mắt, thấy bên cạnh mình có thêm một cục đen mềm mại, đang áp sát vào má nàng.
Nàng dụi mắt, bỗng phản ứng lại, vươn tay xoa mấy cái lên con mèo mềm mại.
Mèo đen mở mắt liếc nàng một cái, rồi lại lười biếng nhắm lại.
Khúc Kỳ không hiểu sao cảm thấy mèo chủ tử dường như ngoan hơn nhiều, lập tức lớn gan, đưa tay nhẹ nhàng ôm mèo vào lòng.
Mèo đen hiếm khi không phản kháng, mặc cho mình chìm trong vòng tay ấm áp của cô gái, chiếc đuôi dài vô thức đung đưa qua lại.
Khúc Kỳ: “!”
Nàng dứt khoát vùi cả mặt vào bộ lông mềm mại, hít thật sâu một hơi.
“Á! Ta hạnh phúc quá!”
Vừa mở mắt đã có mèo đáng yêu để ôm.
Đời người còn gì hơn!
Mèo đen: “...”
Không chỉ chẳng có cảm xúc tiêu cực, người này còn ngày nào cũng ngốc nghếch vui vẻ.
Thật khiến người ta phải hâm mộ.
Nằm cả buổi chiều, Khúc Kỳ cũng tỉnh ngủ được đôi chút, dứt khoát ôm mèo nằm ườn trên giường đọc thoại bản.
Ban đầu mèo đen hoàn toàn không hứng thú với thứ này, nhưng vì bị nàng ôm trong lòng, liền tùy tiện liếc qua vài dòng.
Chỉ một cái liếc đã thấy toàn những câu chữ khó coi:
“Tiên quân đỏ mắt, bá đạo ôm yêu nữ vào lòng, chỉ hận không thể cùng nàng quấn quýt triền miên. Tình đến lúc nồng, hai người điên cuồng quấn lấy nhau...”
Mèo đen lập tức xù toàn thân.
Khúc Kỳ vội vuốt lông cho nó: “Ừm? Sao vậy?”
Mèo đen: “Meo!”
Quả nhiên là nữ tử khinh bạc!
Ngày nào cũng đọc những thứ...
Những thứ kỳ quặc thế này!
Thuở thiếu niên, nàng một lòng say mê tu luyện, chăm chỉ học hành.
Ngày thường không phải luyện kiếm thì là luận bàn, đối với chuyện phong nguyệt có thể nói hoàn toàn mù tịt, chỉ nghĩ đến thôi đã cảm thấy khó mở miệng, càng đừng nói thản nhiên bày ra trước mắt như thế.
Nghĩ đến người này ngày nào không nằm ườn thì cũng ngủ, mí mắt Thịnh Tây Chúc giật mạnh.
Nàng quyết định phải nghiêm túc thúc giục Khúc Kỳ một phen.
Khúc Kỳ đang cố vuốt bộ lông xù trong lòng, bỗng thấy khói đen xanh lan ra.
Bộ lông mềm mại trong tay lập tức biến thành làn da trắng nõn mịn màng.
Đại mỹ nhân da trắng như băng ngọc nằm trong lòng nàng, trên người chỉ khoác một lớp áo trắng mỏng, eo thon mềm mại, đôi chân dài đan vào nhau.
Khúc Kỳ hoàn toàn ngây ra.
“Ngươi...”
Nàng đang ôm eo Thịnh Tây Chúc.
Mỹ nhân mềm mại thơm tho nằm trong lòng, còn trên quyển thoại bản bên cạnh toàn là những câu chữ khiến người ta nghĩ ngợi lung tung.
Dường như mọi thứ trên sách trong khoảnh khắc này đều hóa thành hiện thực.
Chỉ thấy đại mỹ nhân một tay khép thoại bản lại, tay kia vòng qua vai nàng, đôi môi đỏ khẽ mở.
“...Đi tu luyện cho ta!”