Chương 12: Mối tình cấm kỵ
Màn đêm buông xuống, cung thành tựa một con cự thú đang ngủ đông, lặng lẽ chìm trong bóng tối.
Trong Dưỡng Hâm điện lại đèn đuốc sáng trưng.
Mộc Thần ôm bụng, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, trên trán rịn một tầng mồ hôi mỏng.
"Mẫu hậu, đau..."
Mai Chiêu nắm lấy bàn tay nhỏ của Mộc Thần, nhẹ nhàng xoa:
"Hoàng nhi nhịn một chút, thái y sắp tới rồi."
Phòng ma ma bưng nước ấm tới, dùng khăn nóng lau trán cho Mộc Thần.
Ngự y xách hòm thuốc bước nhanh vào điện hành lễ. Được Mai Chiêu cho phép, ông mới dám tiến tới bắt mạch cho tiểu hoàng đế.
"Thái hậu chớ lo, bệ hạ chỉ là tích thực. Thần lập tức đi sắc thuốc."
Nước mắt Mộc Thần đảo quanh trong hốc mắt, giọng nghèn nghẹn, rõ ràng muốn được ôm.
"A Thần ngoan, không khóc." Mai Chiêu dịu dàng dỗ dành, "Ngươi đã mười tuổi rồi, là đứa trẻ lớn, đừng khóc nhè nữa."
Mộc Thần nức nở một tiếng, giọng nhỏ như muỗi:
"Mẫu hậu, đừng nói cho thân vương... Hắn sẽ mắng trẫm tham ăn."
Thần sắc Mai Chiêu thoáng trở nên phức tạp.
Nàng khẽ ngân nga đồng dao dỗ hắn:
"Ánh trăng sáng, soi mặt đường..."
Tiếng hát mềm mại uyển chuyển.
Bỗng nhiên, một luồng ánh lửa xé ngang màn đêm, nhuộm đỏ gần nửa bầu trời.
Sắc mặt Mai Chiêu khẽ biến, lập tức đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
Ánh lửa bốc lên từ hướng đông nam, cuồn cuộn nhảy múa, tựa một con rồng khổng lồ đang giương nanh múa vuốt.
Sáng đến kinh tâm động phách.
"Đó là... hướng Phúc thân vương phủ?"
Mộc Thần cũng kéo màn giường màu vàng sáng, cố gắng ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, hưng phấn kêu lên:
"Mẫu hậu, là rồng! Thật sự là rồng!"
Mai Chiêu như bị sét đánh giữa đầu, lập tức lạnh giọng quát:
"Phòng ma ma, mau phái người đi tra."
"Vâng!"
Một góc Hoán Kinh.
Trong một tiểu viện dân cư bình thường, một bé gái buộc hai bím tóc đang cưỡi trên cổ phụ thân, vui vẻ vung đôi tay nhỏ.
"Cưỡi ngựa lớn, giá, giá, giá!"
"Cá Nhỏ, nên ngủ rồi, đừng quấy cha ngươi nữa. Mau xuống đây, tới chỗ mẫu thân."
"Không đâu, không đâu! Ta muốn cùng cha mẹ đón giao thừa."
"Cá Nhỏ ngoan."
Đúng lúc ấy, một con rồng lửa khổng lồ xuất hiện cách đó không xa, quay cuồng giữa bầu trời.
Thân rồng chớp sáng, miệng rồng khép mở, phun ra vô số tia lửa rực rỡ, gần như làm hoa mắt cả ba người.
"Cha, rồng! Rồng lớn lắm! Rồng lửa!"
Cá Nhỏ chỉ về phía xa.
Người cha sau phút chấn động liền cười đến tận mang tai, giơ cao con gái:
"Thấy rồi, thấy rồi! Cá Nhỏ, nó oai phong biết bao!"
Cá Nhỏ dùng giọng trẻ con non nớt nói:
"Chờ ta lớn lên, ta cũng muốn oai phong như vậy."
Chợ Tây.
Từng đôi nam nữ trẻ tuổi cầm đèn hoa sen, chậm rãi bước dọc theo đường phố.
Một nam tử lén liếc cô nương bên cạnh, ánh mắt chập chờn.
Nữ tử cúi đầu, hai má ửng hồng.
Xung quanh bỗng trở nên ồn ào.
"Đó là gì?"
"Trời ơi, rồng lửa!"
Đôi nam nữ trẻ đồng loạt ngẩng đầu nhìn về hướng đông nam.
Đám đông càng lúc càng xôn xao.
"Nơi đó hình như là Phúc thân vương phủ."
"Đúng thật."
Chẳng biết ai là người mở đầu, một tiếng hô "Phúc thân vương vạn tuế" chợt bật lên giữa biển người náo nhiệt, lập tức kéo theo vô số tiếng hưởng ứng.
"Phúc thân vương vạn tuế, vạn vạn tuế!"
"Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!"
Tiếng hô nối tiếp, lớp sau cao hơn lớp trước, như từng đợt thủy triều cuộn lên không dứt.
Trong phòng ngủ của Lâu Vân Li, địa long cháy rất vượng, từng viên gạch xanh đều tỏa hơi ấm.
Mộc Quan Xuân đặt nàng lên giường, dùng chăn mềm quấn kín từ đầu tới chân, chỉ để lộ một cái đầu.
Sau đó nàng sai bốn vị ma ma cùng Sáu Thu đi lấy nước nóng, lại chuẩn bị thêm bình giữ ấm.
Chẳng bao lâu, một chậu nước ấm đã được Kim ma ma bưng vào đặt dưới đất.
Lâu Vân Li rất tự giác, ngồi dậy dịch tới mép giường, ngâm hai bàn chân nhỏ vào nước, cười tủm tỉm nhìn Mộc Quan Xuân:
"Ấm thật."
"Trời lạnh thế này, ngươi không cần chân nữa sao?" Sắc mặt Mộc Quan Xuân cuối cùng cũng khá hơn, "Nếu thật sự bị đông thương, què chân rồi thì ngươi cứ việc khóc."
Lâu Vân Li lúc này mới dần tỉnh táo.
Tình cảnh vừa rồi hỗn loạn như vậy, nàng đáng lẽ phải ép mình giữ thêm vài phần lý trí, phối hợp với Quản Sơn Hải xử lý hỏa hoạn, chứ không nên cuống cuồng chạy đi gây thêm phiền phức, suýt nữa còn liên lụy Mộc Quan Xuân.
Ngón tay đang bám mép giường chợt siết lại.
Nàng nghĩ, khó khăn lắm mới nài được Mộc Quan Xuân giao cho mình một nửa quyền quản gia.
Vậy mà hôm nay lại phụ lòng mong đợi của Mộc Quan Xuân.
Mộc Quan Xuân thu hết những động tác nhỏ ấy vào mắt, cuối cùng chẳng nỡ trách nữa:
"Biết sai là được."
Lâu Vân Li ngẩng mặt, vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ý bảo nàng ngồi xuống cùng ngâm chân.
Trước kia các nàng cũng thường làm như vậy.
Mộc Quan Xuân không nghĩ nhiều, lập tức ngồi xuống. Nhưng vừa định cởi giày, nàng chợt nhớ ra điều gì đó không ổn, cả người bật dậy như bị điện giật.
Khi con người xấu hổ thường trở nên rất bận rộn.
Nàng xoay cổ, vận động vai, lại làm hai động tác giãn ngực nhỏ, sau đó từ từ dịch về phía cửa.
Ánh sáng trong đôi mắt long lanh của Lâu Vân Li lập tức tối đi.
Nàng lên tiếng gọi:
"Thiên tuế."
Mộc Quan Xuân xoay người, giả vờ không hiểu:
"Sao vậy?"
"Ngươi... ngươi có thể đừng đi không..."
Giọng Lâu Vân Li rất nhỏ.
"Ta sợ."
"Sợ gì?" Mộc Quan Xuân hỏi.
Lâu Vân Li ôm lấy ngực:
"Lửa tối nay quá lớn. Khi ấy ta chỉ sợ... sau này không còn được gặp thiên tuế nữa. Bây giờ lại sợ ngươi không ở đây, ta sẽ gặp ác mộng. Thiên tuế có thể bảo vệ ta không?"
Nàng ngừng một lát rồi lại khẽ nói:
"Nhưng điều ta sợ hơn là... nếu lúc nào cũng muốn ngươi ở bên, ngươi có thấy ta phiền không?"
Tim Mộc Quan Xuân chợt thắt lại.
Gần đây nàng quả thật lúc nóng lúc lạnh với Lâu Vân Li.
Nàng bước trở lại bên giường, ngồi xuống cạnh Lâu Vân Li:
"Bổn vương chẳng phải vẫn đang yên lành sao?"
Lâu Vân Li túm lấy tay áo nàng, giọng mang theo van nài:
"Điều ta sợ nhất... là thiên tuế sẽ không cần ta nữa."
"Đứa nhỏ ngốc, đừng nói mê sảng."
"Thiên tuế, ngươi nghe thử tim ta đi, xem nó có đập hoảng loạn hay không."
Kim ma ma thầm nghĩ: Công chúa điện hạ quả thật có chút bản lĩnh.
Lâu Vân Li nghiêng người, tựa đầu lên vai Mộc Quan Xuân.
Tựa một lúc, nàng lại lặng lẽ dịch tới trước, má áp lên cổ Mộc Quan Xuân.
Một giọt nước mắt rơi xuống, trượt vào trong cổ áo nàng.
Mộc Quan Xuân lập tức rùng mình.
Giọt lệ ấy rõ ràng nóng hổi, lại như một bàn ủi nung đỏ, bỏng đến tận da thịt.
Thật sự muốn lấy mạng già của nàng.
Mộc Quan Xuân định đẩy Lâu Vân Li ra, nhưng vừa nhúc nhích lại thấy hành động ấy quá thô bạo, nhất thời rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Kim ma ma càng không biết nên đặt mắt ở đâu.
Bà ngẩng đầu nhìn xà nhà.
Bà không nên ở trong phòng.
Bà nên ở trên mái nhà.
Lâu Vân Li nói:
"Còn nhớ khi nhỏ, mỗi tối thiên tuế đều kể chuyện cho ta nghe trước khi ngủ. Tối nay tới lượt ta kể cho thiên tuế, được không?"
Mộc Quan Xuân cứng người, không dám động đậy:
"Ngươi kể đi."
"Trăm ngàn năm trước, có một vị Quý phi họ Dương. Nàng vốn là vương phi của Thọ vương Lý Mạo, sau khi bị đưa vào cung, lại yêu phụ thân của Thọ vương là Lý Long Cơ, rồi được phong làm Quý phi."
Cả người Mộc Quan Xuân bắt đầu ngứa ngáy.
Nhất định phải kể chuyện tình cấm kỵ sao?